Chương 84: Nhấn like

Liên hoan phim truyền hình long trọng mở màn, khách mời vào chỗ, Sở Khâm và A Nguyệt đứng trên sân khấu nói những lời khai mạc đẹp đẽ.

“Nghe nói năm nay A Nguyệt cũng có đóng phim?” Sở Khâm hỏi A Nguyệt bên cạnh, phía Đài Loan nghệ sỹ cơ bản đều là toàn năng, có thể hát cũng có thể đóng phim, còn có thể làm MC.

“A, không có đâu, em quay điện ảnh.” A Nguyệt đặt tay lên cằm vè mặt kiêu ngạo tự đại, vẻ mặt cố tình này chọc cho khán giả cười to.

“Oa, là phim điện ảnh gì?” Sở Khâm rất phối hợp hỏi.

A Nguyệt đổi một tay khác đỡ cằm, vẻ mặt vẫn kiêu ngạo như trước: “Ai nha, cũng không phải phim rất nổi tiếng gì, là ‘Jurassic park’.”

“Này này, đây là phim bom tấn của Hollywood phải không?” Sở Khâm lập tức kéo cánh tay đỡ cằm của A Nguyệt xuống, “Em hất cằm cao như vậy làm gì?! Nhìn thật sự chọc người muốn đánh mà.”

“Hì, em chính là minh tinh điện ảnh Hollywood nha, anh dám đánh em sao?” A Nguyệt lại trưng ra vẻ mặt thiếu đánh, tiếp tục một tay đỡ cằm.

“Phim đó anh cũng có xem, thế nhưng lại không thấy em, em diễn vai gì?” Sở Khâm bất đắc dĩ nói.

“A, em diễn là vai quan trọng nhất trong phim.” A Nguyệt kiêu ngạo mà ưỡn ngực.

“Cái gì?” Sở Khâm giật giật khóe miệng.

“Khủng long bạo chúa đó.” A Nguyệt liếc xéo, ánh mắt như đang nói ‘chuyện như vậy cũng không biết.

Khán giả cười ha ha, Sở Khâm lại lặng lẽ nhìn cô, nói: “Anh có một thứ muốn tặng em.”

“Cái gì?” A nguyệt tò mò hỏi.

Sở Khâm hướng về phía ống kính trợn trắng mắt: “Tặng em một cái trợn mắt.”

Trong khán phòng đầy ắp tiếng cười, bầu không khí lập tức nóng lên, Sở Khâm liền nhân cơ hội đem lời giới thiệu nghiêm chỉnh đọc ra. Cái liên hoan phim truyền hình này chỉ mới được tổ chức mấy năm nay, không giống với các giải thưởng thiên về nghệ thuật truyền thống, phần lớn là cân nhắc trên phương diện thương mại, dựa vào rating và tiếng vang để xét thưởng. Vì vậy, những hạng mục bình chọn phần lớn đều được khán giả yêu thích, vô cùng được hoan nghênh, độ quan tâm cũng cao.

Theo mỗi ngày một nhiều nhà đầu tư tài trợ tuyên truyền, liên hoan phim truyền hình cũng dần dần trở thành một trong những buổi lễ quan trọng trong giới giải trí quốc nội, người đoạt giải chứng tỏ danh tiếng đang thịnh, có đủ sự yêu thích, đối với việc đề cao giá trị bản thân phi thường có trợ giúp. Vì vậy, các diễn viên mới đều vô cùng coi trọng giải thưởng ‘Diễn viên mới xuất sắc nhất’, mà các công ty điện ảnh truyền hình cũng rất hy vọng có thể đoạt được giải ‘Phim truyền hình hay nhất’.

Năm nay các tác phẩm phim truyền hình ưu tú rất nhiều, được người chú ý nhiều nhất không ai qua ‘Cảnh Hoằng thịnh thế’ do Giải trí Tinh Hải quay chụp, tiếp theo là ‘Hậu cung Thục phi truyện’ của Giải trí Thịnh Thế. Mà hai bộ phim này đều có rating và tiếng vang sàn sàn với nhau, đều có thể xem như tác phẩm có đầu tư lớn. Mà àm ông chủ công ty, Chung Nghi Bân và Tống Tiêu hiện giờ đang ngồi song song với nhau tại hàng ghế đầu tiên.

“Gameshow lần này, Ngu Đường nhà tôi lại khiến các anh gặp nhiều phiền toái rồi.” Nhân lúc sân khấu biểu diễn tiết mục múa hát, Tống Tiêu thấp giọng nói với Chung Nghi Bân ngồi bên cạnh.

“Lời này quá khách sáo rồi.” Chung Nghi Bân hơi cười, ánh mắt lại không hề rời khỏi bóng dáng của Sở Khâm trên sân khấu. Người nọ đang mặc bộ âu phục anh tặng, dưới ánh đèn lấp lánh phát sáng, cho dù chỉ đứng ở trong góc vẫn cứ hấp dẫn vô số đường nhìn.

“Được rồi trở vể việc chính, giải thưởng đầu tiên cần tuyên bố chính là ‘Nhạc phim truyền hình hay nhất’, xin mời khách quý của chúng ta…” Vũ đạo kết thúc, ánh đèn liền rọi về trên người Sở Khâm, khách quý tuyên bố giải thưởng âm nhạc lần này là một vị nhạc sỹ chuyên viết lời thuộc bậc cây đa cây đề, là loại nghệ thuật gia từ thập niên tám mươi của thế kỷ trước đã bắt đầu gây dựng danh tiếng, mỗi ca khúc do ông viết lời đều trở thành kinh điển.

“Tác phẩm của chú Ngôn cháu đã nghe từ nhỏ đến lớn, bây giờ vẫn có thể hát được thuộc lòng,” Sở Khâm mỉm cười bắt chuyện, “Những ca khúc được đề cử năm nay chú Ngôn có nghe qua không?”

“Đương nhiên là đều nghe qua, chú còn rất thích xem phim truyền hình nha, những bộ phim này chú đều có theo dõi cả.” Một người đứng tuổi râu tóc bạc phơ nhưng thần thái vẫn rất phấn chấn, nói đến những bộ phim đang lưu hành hoàn toàn không thua kém người trẻ tuổi chút nào.

“Vậy chú có đặc biệt thích ca khúc nào không?” Sở Khâm đem phong bì kết quả trao cho khách quý.

“Có chứ” Chú Diêm cầm phong bì trong tay lại không vội vàng mở ra, lần lượt đem những ca khúc được đề cử phân tích một lần, “Chú rất thích ba bài hát trong Cảnh Hoằng thịnh thế, ‘Truy điệu bão cát’ ‘Khúc ca định Bắc’ và ‘Thịnh Thế ca’, đặc biệt là câu hát ‘Tng tc giang sơn là do t tiên dùng máu xương th h, đi ly mt khúc Thnh Thế thanh bình. Mấy năm nay những ca khúc đặc biệt theo lối cổ phong không nhiều lắm, đương nhiên, nhạc chủ đề của ‘Hậu cung Thục phi truyện’ cũng rất tốt, là dựa trên nhạc khúc cổ đại chính thống mà đặt lời, thật sự đã tái hiện được một âm thái của lịch sử, khiến chú vô cùng chấn động.”

Một bộ phim được chế tác hoàn mỹ không phải chỉ có kịch bản khiến người chấn động, còn có diễn xuất nhập tâm của diễn viên, chuyên gia khảo cứu trang phục đạo cụ, mà một ca khúc nhạc chủ đề khiến người nghe nhập tâm cũng vô cùng quan trọng. Ca khúc không cần có bao nhiêu kinh điểm, thế nhưng nhất định phải phù hợp để biểu đạt tình cảm của bộ phim, có thể khiến người nghe nhớ lại những cảm xúc chính được truyền tải, ngẫu nhiên ngâm nga hai câu sẽ có thể liên tưởng đến những trường đoạn đắt giá trên phim.

Đương nhiên, nhạc phim truyền hình không phải chỉ bao gồm nhạc mở đầu và kết phim, còn có nhạc tình huống, nhạc bối cảnh vân vân. Tổng hợp lại mà nói, vẫn là ‘Cảnh Hoằng thịnh thế’ tốt hơn một chút.

Có người nói, ca từ của nhạc nền trong bộ phim này đều là do Khúc lão, tác giả tiểu thuyết gốc, cũng là nghệ thuật gia danh tiếng dày rộng đích thân chấp bút, mà giai điệu là xuất phát từ một vị giáo sư cổ nhạc đẳng cấp quốc gia. Với đội hình như vậy, muốn không lấy được giải thưởng cũng khó khăn.

Kế tiếp là giải ‘Quay phim xuất sắc nhất’, ‘Đạo diễn xuất sắc nhất’ vân vân đều bị những bộ phim truyền hình khác giật giải. Sở Khâm và A Nguyệt lần lượt xuất hiện, bầu không khí của khán phòng vẫn chưa từng bị vắng lặng qua.

“Được rồi, đã đến thời khắc quan trọng, tiếp theo là giải thưởng cá nhân, đầu tiên là ‘Diễn viên mới xuất sắc nhất’.” Sở Khâm cười híp mắt nói, không khí trong khán phòng lập tức nóng hơn rất nhiều. Các diễn viên đối với việc đoàn phim có đoạt giải hay không cũng không thật sự quan tâm, chính yếu nhất vẫn là bản thân có đoạt giải hay không.

Một giải Thị hậu hoặc Thị đế chí ít có thể khiến cho thù lao của bọn họ tăng gấp đôi, một giải người mới xuất sắc nhất cũng liền biểu thị hai năm tiếp theo không cần lo lắng không có kịch bản tìm đến.

Giữa lúc các diễn viên trẻ tuổi đều vô cùng khẩn trương, khách quý được mời lên mở thưởng lại chính là Mộ Sa.

“Chị Sa Sa năm đó tựa hồ cũng từng nhận giải người mới này phải không?” A Nguyệt cười híp mắt hỏi.

“Đúng rồi, bất quá năm đó lúc chị đoạt giải còn chưa có liên hoan này, chị là nhận được thưởng của giải Ngân Kê Vạn Hoa. Hiện tại có thể đứng ở nơi này trao giải cho đàn em, đúng là có nghìn vạn cảm khái.” Mộ Sa cười nói, lúc cô mới ra mắt cũng là đóng phim truyền hình, dựa vào một bô phim lịch sử đoạt được giải diễn viên mới xuất sắc nhất, sau đó một đường vượt mọi chông gai bò đến vị trí hôm nay.

Trên màn hình hiện ra trích đoạn của những diễn viên được đề cử.

Người thứ nhất là nữ chính của phim nhiệt huyết Lâm Thu Oánh, người thứ hai là nam thứ trong phim kháng chiến Trần Gia Hào, người thứ ba là nữ thứ của phim tiên hiệp Triệu Băng Băng, người thứ tư là diễn viên nhận vai Hoàng Nguyên đế trong ‘Cảnh Hoằng thịnh thế’, Chu Mạt. Cuối cùng là Mạc Thiếu Dương, nam thứ trong ‘Hậu cung Thục phi truyện’

Mấy diễn viên phía trước thật sự là người mới hoàn toàn, chưa từng xuất hiện trong Đại tạp quái, Sở Khâm đối với bọn họ cũng không hiểu được nhiều ít. Chu Mạt anh đã từng mời đến một lần, là một cậu thanh niên không thệ lắm, chỉ là không quá thích nói chuyện. Mạc Thiếu Dương thì không cần nói, chàng trai trẻ này rất biết cách làm người, bởi vì lần trước Sở Khâm đã chiếu cố mình trong tim, sau này cậu ta vẫn thường xuyên gọi điện thoại thăm hỏi anh, còn nhắn tin chúc mừng đủ dịp, lễ tết đều có chút qua cáp gửi đến, coi như đã lăn lộn thành bạn tốt của Sở Khâm.

Loại địa phương như giới giải trí này, những kẻ biết cách làm người mới có thể đi được xa hơn.

Thời khắc Mộ Sa mở phong bì kia, nụ cười trên mặt thản nhiên lộ ra: “người đạt được danh hiệu ‘Diễn viên mới xuất sắc nhất’ chính là…”

Đội âm thanh phát ra một tràng tiếng trống kích động lòng người, Mạc Thiếu Dương khẩn trương siết chặt tay. Năm nay tuy rằng không phải năm đầu tiên cậu ra mắt nhưng lại vừa vặn là thời điểm bộc lộ tài năng, nếu như có thể thu được giải thưởng này, sự nghiệp tương lai nhất định sẽ có rất nhiều thông thuận.

Ôn Tình cùng một đoàn phim với Mạc Thiếu Dương, thấy đối phương khẩn trương như vậy liền nhỏ giọng an ủi: “Loại thời điểm này bọn họ khẳng định còn làm một chút cao trào, anh đừng quá kích động mà thất lễ.”

Mạc Thiếu Dương nghe vậy liền nhanh chóng điều hòa hơi thở, cảm kích nhìn Ôn Tình.

Mà phía Trần Gia Hào lại là đã trong định liệu, phim hắn tham diễn là phim kháng chiến, phía trên thường rất ưu ái loại phim này, bình thường lúc bình chọn sẽ có chút thiên vị nhất định. Huống chi, người đại diện cũng đã từng lộ ra một chút với hắn, cái giải thưởng này nhất định sẽ do hắn mang về.

Lúc nhịp trống kết thúc, quả nhiên Mộ Sa lại giằng co một chút: “Diễn viên mới xuất sắc nhất năm nay chính là… ai đây?”

Trần Gia Hào mạnh mẽ đứng lên, cả khán phòng đều hướng mắt về phía hắn, Mộ Sa vô tội chớp mắt vài cái, các ngôi sao khác cũng che miệng cười trộm, phía ban tổ chức lập tức đem hình ảnh này lướt qua. Nếu như Trần Gia Hào đoạt giải, biểu hiện đã đoán trước lúc này của hắn khẳng định sẽ khiến khán giả cho rằng bọn họ sắp đặt giải thưởng, nếu như Trần Gia Hào không được giải vậy thì càng mất mặt, bản thân tự kích động cái gì chứ.

Không khí chìm vào xấu hổ, Sở Khâm lại không chút hoang mang cất lời: “Gia Hào này, có khẩn trương muốn đi WC cũng nên chờ sau khi công bố giải đã, không thể vì quá hồi hộp liền chạy trốn rồi.”

Mọi người nghe vậy thì đều nở nụ cười, không khí ngột ngạt trong nháy mắt tiêu thất hoàn thành, Trần Gia Hào cảm kích liếc nhìn Sở Khâm, đỏ mặt hùa theo: “Mỗi lần tôi căng thẳng đều muốn đi WC.”

Tràng diện nguyên bản sẽ khiến mọi người khó xử lại bị Sở Khâm nhẹ nhàng hóa giải, trong lòng mọi người đều biết có chuyện gì thế nhưng ngoài mặt cũng không ai còn có thể nói lung tung. Trần Gia Hào lại ngồi xuống, trong lòng vẫn sợ hãi siết chặt nắm tay, đợi đến khi tuyên bố giải thưởng xong vẫn chưa hồi phục lại.

“Diễn viên mới xuất sắc nhất năm nay chính là… Mạc Thiếu Dương, chúc mừng!” Mộ Sa lần này dứt khoát nói ra.

Vừa rồi Mạc Thiếu Dương thấy Trần Gia Hào chắc chắn như vậy trong lòng đã không ôm bao nhiêu hy vọng, nào ngờ thật sự mình lại là người đoạt giải, đợi đến khi ống kính quay đến cậu vẫn còn ngơ ngác.

“Chàng trai này là sợ đến choáng váng rồi.” Sở Khâm tự mình đi xuống sân khấu kéo Mạc Thiếu Dương lên, mọi người hảo ý cười vang. Mà người đoạt giải càng tỏ ra bất ngờ càng chứng minh giải thưởng của bọn họ công bằng, ban tổ chức không hề keo kiệt mà cho Mạc Thiếu Dương xuất hiện nhiều thêm một chút.

Tiếp theo, giải nam diễn viên chính xuất sắc nhất không có chút bất ngờ nào rơi vào tay Mộ Thần, nữ chính xuất sắc nhất là về Ôn Tình. Ôn Tình kích động đến phát khóc, cô đã vào nghề mấy năm, do bề ngoài xinh đẹp nên vẫn luôn bị xem như bình hoa di động, đây là lần đầu tiên diễn xuất của cô được khẳng định.

“Biểu hiện của Ôn Tình trong ‘Hậu cung Thục phi truyện’ thật sự quá xuất thần, ngay cả đám đàn ông không thích xem cung đấu như tôi cũng phải đón xem không xót tập nào.” Sở Khâm cười nói.

“Đó nhất định là do bạn gái ép anh cùng xem phải không?” A Nguyệt trêu ghẹo nói.

“Này, không cần nói bậy, anh đâu có bạn gái?” Sở Khâm trừng mắt.

“Như vậy là bạn trai rồi!” A Nguyệt không hề buông tha, người ngồi dưới sân khấu đều phát ra tiếng cười hữu hảo, mà khán giả trước màn hình lại kích động đến không ngừng gào to.

‘A Nguyệt thật quá dũng cảm rồi, dám nói thẳng như vậy!’

‘Đương nhiên là có bạn trai rồi, chính là giám đốc tiểu Chung của chúng ta nha!’

‘Không được, tiểu Chung là thuộc về đại Chung!’

‘Tà giáo huynh đệ mau tiêu sái rời đi, Chung Khâm mới là chân lý!’

Những nơi fan cuồng tụ tập luôn tránh không được có chút va chạm, nguyên bản còn đang vui vẻ thảo luận lễ trao giải không biết từ lúc nào đã biến thành tranh cãi cp. Phía ban tổ chức còn đặc biệt xấu xa mà đem màn hình chuyển về phía Chung Nghi Bân đang ngồi ngay hàng ghế đầu.

“Này này, các người đang làm gì vậy?” Sở Khâm đỏ mặt, giả vờ tức giận chỉ vào phòng đạo diễn. trên màn ảnh vẫn là gương mặt anh tuấn của Chung Nghi Bân được phóng đại, lại lộ ra một nụ cười mê người khiến cho nữ giới có mặt tại đó không khỏi say đắm.

“Hiện tại chính là lưu hành kéo cp nha, anh Khâm biết đối tác của anh là ai không?” A Nguyệt lại bám riết theo không buông.

Lúc này vừa vặn Mộ Thần mới nhận cúp xong vẫn chưa xuống khỏi sân khấu liền cùng hùa theo A Nguyệt ồn ào. Sở Khâm trừng mắt nhìn, Mộ Thần lại biểu thị bản thân trong chương trình ‘Bánh bao chạy mau’ đã bị người dẫn chương trình lạnh lùng vô tình như Sở Khâm làm hại vô cùng thê thảm, đến giờ rốt cục cũng có cơ hội báo thù.

Sở Khâm hơi nhíu mày: “Tôi chưa bao giờ tự xem của mình, bất quá tôi biết cp của anh Thần là ai nha.”

“A a a ——” Mọi người lại thêm một lần kích động.

Mặt của Mộ Thần lập tức đỏ lên, A Nguyệt liền ồn ào theo đám đông: “Hoàng Thượng đều đã lên sân khấu, là sao có thể thiếu Hoàng Hậu nương nương chứ?”

Màn ảnh lại hướng về phía Kiều Tô, Mộ Thần lại tiếp tục giả ngu: “Hoàng Hậu nương nương, đang nhắc đến giám đốc Tống của chúng ta sao?”

Kiều Tô chỉ là người đóng vai Hoàng hậu trong phim truyền hình, mà Tống Tiêu lại chính thức có bộ dạng giống với Đoan Tuệ Hoàng hậu trong lịch sử, còn công khai thành đôi với Ngu Đường giống hệt Cảnh Nguyên Đế. So với Mộ Thần và Kiều Tô, tin tức trên người Tống Tiêu càng thêm khiến người chú ý.

Trùng hợp là, giải thưởng cuối cùng được phát ra chính là ‘Phim truyền hình xuất sắc nhất’, do công ty chế tác lên lĩnh giải, mà bộ phim được gọi tên chính là ‘Cảnh Hoằng thịnh thế’, làm giám đốc của Giải trí Tinh Hải, Tống Tiêu phải tự mình bước lên nhận cúp.

Không khí đạt đến đỉnh điểm, buổi lễ trao giải kết thúc trong hoàn mỹ.

Tối về đến nhà, Sở Khâm nằm dài trên giường nghiêm túc lướt weibo xem phản hồi về lễ trao giải. Ngoại trừ những comment khen ngợi anh và A Nguyệt nắm giữ tiết tấu rớt tốt, cùng với những lời chúc mừng các ngôi sao nhận được giải thưởng, phần còn lại đều là tranh giành cp.

‘Huynh đệ là tà giáo, không thấy Khâm Khâm nhà ta mỗi lần nhắc đến giám đốc Chung liền đỏ mặt sao?’

‘Ta mặc kệ, ta mặc kệ, anh hai Chung quá manh rồi.’

‘Khâm Khâm và giám đốc tiểu Chung vừa nhìn đều rất thụ, hai thụ cùng nhau không có kết quả tốt.’

Sở Khâm nháy mắt mấy cái, một câu cốt cách thanh kỳ này thành công khiến anh chú ý, lập tức đăng nhập nick nhỏ trả lời comment này.

‘Giám đốc tiểu Chung thật sự là một thụ, bởi vì Khâm Khâm là công!’

Lời này vừa ra liền bị mọi người cười nhạo, nói rằng dùng thân thể gầy yếu của Sở Khâm cùng với tính tình thích lo lắng của anh, sợ rằng vĩnh viễn không thể làm công.

Sở Khâm hung hăng trừng mắt nhìn nick tuyên bố anh không thể làm công, cư nhiên là fan trung thành của Chung Khâm, anh khẽ cắn môi nhấn like cho cộng đồng cp huynh đệ.

—————————

Tiểu kịch trường:

Nhị Bính: Khâm Khâm, ngươi đang like gì đó

Khâm Khâm: Cấp huynh đệ CP nha

Nhị Bính: … Ngươi công nhiên chi trì lão công cùng đại bá ca như vậy, thực sự được sao?

Khâm Khâm: Bọn họ lại không biết ta là ai

Nhị Bính: … Thế nhưng ngươi bây giờ dùng chính danh nha

Khâm Khâm: Σ( ° △ °)︴

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *