Chương 83: Thịnh điển

Cuối cùng, vẫn là hai anh em ôm chặt lấy nhau miễn cưỡng nhảy xong hai mươi vòng, trở thành đội đầu tiên hoàn thành nhiệm vụ chạy thẳng đến điểm tập hợp, hy vọng có thể giành được bữa trưa thịnh soạn nhất.

Thế nhưng khi về đến điểm tập hợp Sở Khâm lại nói cho bọn họ biết, cần đợi đến khi mọi người đều hoàn thành nhiệm vụ mới có thể ăn cơm. Chung Nghi Bân cũng không quá sốt ruột, đơn giản ngồi xuống nói chuyện phiếm cùng Sở Khâm, hai người tìm một góc ống kính không quay đến cọ cọ cùng nhau.

“Hôm qua không có ông xã ngủ chung, em có mất ngủ không?” Chung Nghi Bân tiến tới cắn nhẹ vành tai Sở Khâm.

Vành tai Sở Khâm lập tức đỏ lên, đẩy đối phương ra: “Trước khi anh mất trí nhớ em vẫn thường ngủ một mình.”

Chung Nghi Bân hơi nhíu mày, kéo Sở Khâm vào trong lòng: “Sau này sẽ không.” Anh không biết trước khi mình mất trí nhớ mọi việc là thế nào, chỉ biết sau khi mất trí nhớ một ngày mình cũng không thể rời khỏi Sở Khâm.

“Có mệt hay không?” Sở Khâm cầm một cái khăn lông giúp Chung Nghi Bân lau mồ hôi, vừa nãy anh luôn ngồi trước màn hình giám thị theo dõi, hai anh em này đều không biết nhảy dây, cho dù là ôm cùng một chỗ vẫn luôn có sự cố, thế nhưng trò chơi yêu cầu nếu bị cắt đứt phải tính lại từ đầu, vì vậy bọn họ phải nhảy cả nửa giờ mới hoàn thành.

“Không mệt, chỉ nửa giờ làm sao mệt được chứ. Anh có thể kiên trì bao lâu em không phải rõ ràng nhất sao?” Chung Nghi Bân hướng về Sở Khâm chớp mắt.

Ý tứ ám chỉ trong lời này quá rõ ràng, Sở Khâm vội vàng ho một tiếng cúi đầu nhìn màn hình, không thèm để ý đối phương nữa. Chung Nghi Bân cũng không bận tâm, tiếp tục bám dính người yêu.

Trong màn hình giám sát, Ngu Đường đem em trai cõng trên lưng cầm dây chuẩn bị nhảy, lại bị Mộ Thần và Triệu Húc không ngừng phá rối. Ngu Đường ỷ vào thân thủ linh hoạt liên tục né tránh, thế nhưng do hai người kia quấy rầy nên muốn hoàn thành nhiệm vụ cũng xem như gian nan. Cuối cùng Ngu Đường phải vừa chạy vừa nhảy, rốt cục cũng có thể hoàn thành xong trước khi bị Triệu Húc bắt được.

“Hai người không đi tìm mục tiêu kế tiếp liền hết cơ hội nha.” Ngu Đường hất hàm nói, lại cõng em trai chạy về điểm tập hợp.

Bên kia Mộ Sa đã bắt đầu đi tìm ‘Tường trắng’, trong thôn có không ít kiến trúc có màu trắng, nghe nói là dùng một loại đá có màu trắng tự nhiên trên núi xây lên, cũng là một trong những đặc sắc của thôn.

Mộ Sa cứ nhắm vào những nhà có tường trắng liền hỏi thăm, đến gian thứ ba liền thấy Ôn Tình đã ở bên trong, cũng đã tìm được manh mối trước. Gian nhà được hoàn toàn xây bằng đá trắng này là từ đường của thôn, hiện tại những thứ như gia tộc này kia đã không tồn tại quá rõ ràng, thế nhưng từ đường làm điểm phong cảnh du lịch vẫn được bảo tồn gần như hoàn hảo.

Một nơi khác, Triệu Yến đã tìm được ‘sợi thuốc lá’, đây là do những ông cụ trong thôn thích hút thuốc rê, lại dùng ống trúc làm ống điếu, thường xuyên cho vào ống một ít sợi thuốc lá, lại ngồi dưới tàn cây lớn đầu thôn nhâm nhi từng làn khói. Nơi này có không ít ông bà cụ tụ tập, muốn lấy được dây nhảy phải hoàn thành nhiệm vụ leo lên cây giúp những người lớn tuổi này lấy gói thuốc lá sợi xuống.

Sở Khâm cầm micro lên bắt đầu thuyết minh: “Đây là phong tục truyền lại từ xa xưa, kể rằng trước đây có một ông cụ trong thôn vô cùng thích hút thuốc, thế nhưng ông lại sợ bà cụ, mà bà cụ lại không thích thuốc lá nên đem ống điếu ném ra ngoài. Ông cụ chỉ đành đem thuốc lá và ống điếu của mình giấu lên ngọn cây nơi đầu thôn, mỗi ngày đều đến đây hút thuốc. Dần dà, người trong thôn cũng đã quen với việc tụ tập ở đây hút thuốc, sợi thuốc lá đều giấu trên ngọn cây, cần những người thanh niên dũng cảm đến lấy xuống.”

Triệu Yến là một vận động viên, thân thủ vẫn có thể xem như mạnh mẽ, cô bé linh hoạt bám vào thân cây leo lên phía trên, lúc Triệu Húc chạy tới nơi đã thấy em gái vắt vẻo trên ngọn, anh sợ đến nhanh chóng chạy đến dưới gốc cây căng thẳng đón đỡ: “Em sao lại trực tiếp trèo lên rồi, không biết chờ anh đến sao?”

“Chỉ là trèo cây một chút, không khó.” Triệu Yến không chút để ý nói, nhanh chóng tìm được gói thuốc lá giấu trên ngọn cây mang xuống. Hai anh em đều học thể thao, tính dẻo và độ căng thân thể phi thường tốt, nhảy dây càng không phải tay mơ, chỉ một lần liền vượt qua.

Cuối cùng, tất cả mọi người đều đã về đến điểm tập hợp, chỉ có Mộ Thần và Mộ Sa còn đang không ngừng chạy vội khắp nơi. Bọn họ chỉ có bốn gợi ý, một nơi cuối cùng căn bản không thể phán đoán, như vậy làm sao tìm được?

Nhìn thời gian đã sắp đến trưa, Sở Khâm tuyên bố: “Nếu như trước mười hai giờ đội Mộ Thần không thể hoàn thành nhiệm vụ, như vậy tất cả nguyên liệu ở đây đều sẽ tặng cho nhân viên công tác, mọi người cũng sẽ không có cơm trưa ăn.”

“A?” Mọi người tích cực cướp đoạt trở về liền trợn tròn mắt, đến rốt cục có thể ăn được hay không còn phải xem đội sau cùng. Vì vậy mọi người lập tức đứng dậy đi ra ngoài hỗ trợ tìm dây nhảy.

Chung Gia Bân trầm mặc một chốc, quay đầu nhìn em trai, chỉ thấy đứa em không trông cậy được kia đang tíu tít nói chuyện với Sở Khâm, không có chút ý tứ gia nhập đội ngũ giúp đỡ nào.

“Anh không đi sao?” Sở Khâm quay đầu nhìn Sở Khâm vẫn vững vàng ngồi yên, mỉm cười hỏi.

Chung Nghi Bân lắc đầu, moi từ trong túi của Sở Khâm ra mấy thứ đồ ăn vặt.

“Này, cướp đồ của dẫn chương trình là phạm quy nhá.” Sở Khâm nỗ lực đem túi của mình cướp về.

“Một lát sẽ có đầu bếp năm sao làm cơm, anh chia cho em một phần.” Chung Nghi Bân cắn một ngụm thịt bò khô, vẻ mặt trượng nghĩa nói.

Hậu kỳ tặng cho anh hai Chung một bối cảnh xào xạc trong gió, Chung Gia Bân lắc đầu đi tìm hai chị em Mộ Thần.

Mộ Thần còn đang nháo nhác như ruồi không đầu, sau khi tìm kiếm khắp nơi lại ngồi đờ ra trước cửa từ đường. Chung Gia Bân bước đến cúi đầu nhìn đối phương: “Tôi nói cậu biết địa điểm cuối cùng, cậu dự định dùng cái gì để trao đổi?”

“Hử?” Mộ Thần kinh ngạc ngẩng đầu nhìn anh.

Tất cả mọi người đều đang cuống cuồng tìm kiếm khắp cả thôn, chỉ có Chung Gia Bân là bình tĩnh đến nói chuyện như vậy, chỉ đơn thuần nhìn cái tư thế này Mộ Thần cũng đã tin đến bảy tám phần. Mộ Thần còn không biết vấn đề cơm trưa của mọi người đều đang đặt lên trên người mình, còn cảm giác bản thân đã gặp được người tốt: “Ở đây hoang sơn dã lĩnh, tôi cũng không có cái gì đưa cho anh.”

“Phần thi buổi chiều, hai người kết minh cùng anh em chúng tôi, còn phải thay tôi làm một chuyện.” Anh hai Chung dùng thanh âm trầm thấp tràn đầy cảm giác dụ dỗ nói.

“Được.” Mộ Thần không chút nghĩ ngợi liền đáp ứng, ở trong lòng anh Chung Gia Bân vẫn đáng tin hơn Ngu Đường.

Anh hai Chung hài lòng gật đầu, mở miệng nói: “Ở đài thất tinh, chính là chỗ đối diện với nơi mà Ngu Đường ngủ lại.”

Mộ Thần kinh ngạc nhìn về phía Chung Gia Bân: “Làm sao anh biết?” Chuyện này hoàn toàn không có bất kỳ manh mối nào nha! Lúc đó Sở Khâm ngoại trừ bốn từ gợi ý thì không nói thêm gì nữa, người này là làm sao nhìn ra?

Chung Gia Bân không để ý đến Mộ Thần, lại lấy đi một món trang sức trên người đối phương làm tín vật kết minh rồi xoay người rời đi. Mà Mộ Thần lại thà tin là có còn hơn không, lập tức kéo theo chị mình đi đến thất tinh đài tìm kiếm.

Camera một đường chạy theo, đến thất tinh đài liền thấy được người trông nom cỏ nước bên cạnh khe suối, sau khi đối chiếu ám hiệu quả nhiên là chính xác. Mộ Thần mừng rỡ như điên, nhanh chóng lôi kéo chị gái hoàn thành nhiệm vụ.

Những người khác đều hiếu kỳ không ngớt, hỏi anh hai Chung làm sao có thể biết được.

Chung Gia Bân ngồi ở chính giữa, cao thâm nhấp một hớp nước, chậm rãi nói: “Năm địa điểm giấu dây nhảy đều là những nơi du ngoạn đặc sắc trong thôn, từ đường, đại thụ, nơi xay bột bằng sức nước, sân phơi… chỉ còn dư lại một địa điểm cuối cùng, chính là thất tinh đài.”

Mành ảnh lập tức tua về thời điểm trò chơi bắt đầu, đối với sự tiên đoán của anh hai Chung quả nhiên không hề sai lệch, mọi người đều đối với sự thông minh của Chung Gia Bân bội phục sát đất.

‘Chỉ số thông minh của anh hai Chung cũng quá cao rồi nha!’

‘Đơn giản là Sherlock Holmes chuyển thế, phải gọi là thần thám Chung Gia Bân!’

‘Hoàn toàn bị anh hai bắt thành fan, ngao ngao ngao!’

Cuối cùng, Chung Nghi Bân hài lòng ăn được một bữa hải sản lớn, cũng nhận được đóa hoa đỏ tiếp theo, ba cuộc thắng hai, phần thi buổi chiều có cũng được không có cũng không sao. Anh hai Chung liền nói với Mộ Thần muốn đem lời hứa kia lưu lại đến sau này sử dụng.

Tập một liền kết thúc như vậy, chỉ là khán giả xem mãi vẫn thấy chưa thỏa mãn. Lần này chương trình mời nhân viên hậu kỳ cắt nối vô cùng chuyên nghiệp, tất cả những chi tiết vô dụng đều lược bỏ, chỉ để lại những phân đoạn đắt giá nhất, điểm cười không ngừng, lại kết hợp cùng với tư tưởng xấu xa của hậu kỳ và các loại đặc hiệu thích hợp, đáng giá xem lại nhiều lần.

Đợi sau khi phát sóng kết thúc, lượt click xem lại trên internet lập tức đột phá, khán giả còn không ngừng yêu cầu TV phát lại, Thịnh Thế liền đơn giản mỗi buổi trưa đều phát lại một lần. Chỉ tính riêng rating của chương trình chiếu lại đã vượt qua một đoạn dài với những tiết mục khác cùng kỳ.

Trưởng đài nhìn tỷ số người xem vui đến cười không thấy mắt, trong hội nghị thường kỳ cực lực biểu dương thành tựu của Sở Khâm. “Tiểu Sở quả nhiên là một nhân tài, làm dẫn chương trình đã tốt như vậy, giám chế tiết mục cũng không ai có thể sánh bằng, ha ha ha!”

Trước đây Trưởng đài Trương vẫn cảm thấy Trần Phong là nhân vật không thể thay thế, dù sao đối phương cũng đã quản lý tiết mục giải trí của Thịnh Thế nhiều năm như vậy, vì thế trong việc chuyển đổi chức vụ lần này tương đối thiên hướng Trần Phong. Trong cảm nhận của Trưởng đài Trương, Sở Khâm chính là dựa vào quan hệ với Chung Nghi Bân giành vị trí của Trần Phong, vì vậy ông luôn đối với sự phát triển của đài trong tương lai tràn đầy lo lắng. Nào ngờ kết quả vừa ra, nguyên bản Trưởng đài Trương còn có chút băn khoăn liền triệt để yên tâm.

Trần Phong đã hết thời rồi, vẫn là loại người luôn đi ở tuyến đầu giới giải trí như Sở Khâm mới có thể hiểu được rõ nhất nhu cầu của khán giả.

Mà cha con họ Trần lại hận đến ngứa răng lại vô kế khả thi. Tiết mục này không chỉ không có thất bại mà còn hot đến không thể hot hơn, vô số doanh nghiệp chen chút mà đến hy vọng có thể đầu nhập quảng cáo vào tập kế tiếp. Công ty điện ảnh cũng bắt đầu săn đón, tỏ vẻ có thể quay một bộ phim điện ảnh ‘Bánh bao chạy mau’ để phát sóng vào dịp tết âm lịch.

Loại phim điện ảnh này tự nhiên không có bao nhiêu nội hàm, thế nhưng chống không được khán giả thích xem. Có khán giả liền có tiền để kiếm, Chung Nghi Bân tự nhiên sẽ không cự tuyệt loại dự án này, mà Ngu Đường làm nhà tài trợ hiển nhiên cũng không có lý do từ chối.

Tiết mục bước vào quỹ đạo, Sở Khâm rốt cục thở phào nhẹ nhõm, xoay người chuẩn bị tham gia buổi lễ trao giải Liên hoan truyền hình toàn quốc. Năm ngoái buổi lễ trao giải này không mới Sở Khâm đến dẫn chương trình mà là một MC phía Hồng Kông, thế nhưng bởi vì xu thế khán giả bất đồng, hơn nữa tiếng phổ thông của đối phương cũng không phải rất tốt nên tràng diện có chút xấu hổ. Năm nay phía tổ chức nói gì cũng muốn mời Sở Khâm đến chủ trì, còn ra giá phi thường cao, vì vậy Sở Khâm liền vui vẻ đồng ý.

Năm nay, Thịnh Thế còn có hai bộ phim được đề cử trong Liên hoan phim truyền hình này, vì vậy Chung Nghi Bân làm ông chủ cũng cần có mặt tham gia.

Chung Nghi Bân còn đặc biệt đặt may hai bộ âu phục, một là màu bạc đính đá cho Sở Khâm mặc, một là màu đen vải lỳ cho bản thân. Thế nhưng chỉ cần nhìn kỹ liền có thể phát hiện hai bộ quần áo này kiểu dáng hoàn toàn giống nhau, chỉ là màu sắc khác biệt mà thôi.

Chung Nghi Bân tự tay giắt khăn mùi xoa trang trí lên túi áo trên ngực của Sở Khâm, lại nâng tay anh lên hôn nhẹ: “Đi thôi bảo bối.”

Sở Khâm làm người dẫn chương trình phải xuất hiện từ khi mở màn, đứng ở cuối thảm đỏ. Mà nữ MC dẫn cặp với anh hôm nay đã bước đến khoác tay anh thân mật, hai người gật đầu chào hỏi lẫn nhau, mặt mang nụ cười bước về phía trước.

Nữ MC hợp tác với anh lần này là MC nổi tiếng của Đài Loan tên A Nguyệt.  A Nguyệt có dáng người đẹp, tính cách cũng tốt, nói chuyện rất hài hước, phối hợp cùng Sở Khâm còn nhịp nhàng hơn cả Lâm Tiếu Tiếu.

“Tôi cảm thấy, chúng ta như vậy thật sự giống như bước vào lễ đường kết hôn nha!” A Nguyệt một tay khoác tay Sở Khâm, một tay cầm micro nói.

“Đúng là rất giống, bất quá người khoác tay cô dâu bước vào lễ đường hình như là cha vợ mà? Cô nói tôi là ba ba đang đưa cô đến gặp chú rể sao?” Sở Khâm phản ứng cực nhanh trả lời, vừa tiếp nhận lời nói đùa của A Nguyệt vừa rửa sạch khả năng truyền ra chuyện xấu.

“Đúng nha đúng nha, ba ba, người muốn tặng con quà cưới gì vậy?” A Nguyệt cười hì hì hùa theo đùa giỡn.

“Quà cưới sao…” Hai người đã bước đến bục ký tên, Sở Khâm đem một cây bút đưa cho A Nguyệt, “Cây bút này cho cô, một lát khách mời đến cô liền phụ trách đưa bút cho bọn họ ký tên.”

A Nguyệt lập tức nhăn mặt: “Cái này thì xem như quà cưới gì chứ!”

Trước khi bước vào lễ trao giải chính là thủ tục đi thảm đỏ, các diễn viên dựa vào giá trị cá nhân mà sắp xếp thứ tự, càng xếp trước vị thế càng lớn. Mà người đi đầu tiên tự nhiên là vị Ảnh đế năm nay đột nhiên có hứng thú diễn phim truyền hình, Mộ Thần.

Bạn đi cùng của Mộ Thần không hề nghi ngờ chính là Mộ Sa, năm nay Mộ Sa không nhận phim truyền hình, chỉ diễn một vai khách mời Thái hậu trong ‘Cảnh Hoằng thịnh thế’, đến nơi này thuần túy là cùng giúp vui cho em trai.

Mộ Thần gia nhập giới giải trí đã lâu như vậy cơ bản chưa từng có scandal, nguyên nhân quan trọng là vì anh có một người chị cũng là người trong giới, phần lớn các thảm đỏ đều là hai chị em cùng đi, khiến những nữ ngôi sao khác muốn cùng anh đi thảm đỏ đều phải bóp cổ tay tiếc hận, cũng khiến các đài truyền thông không có chỗ ra tay.

Hai người cùng đi thảm đỏ rất nhiều lần, tiết tấu nắm đến vô cùng thuần thục, không nhanh cũng không chậm, vừa đúng.

“Hoan nghênh hai vị.” Sở Khâm nghênh tiếp hai người lên đài, để cho bọn họ kí tên, sau đó dựa theo những lời chào hỏi xã giao nói.

“Đã lâu không gặp nha anh Thần.” Sở Khâm cười nói.

“Tuần trước chúng ta không phải còn cùng quay gameshow sao?” Mộ Thần không chút lưu tình phá hoại, các fan và truyền thông xung quanh đều cười ha ha. Hiện tại ‘Bánh bao chạy mau’ chính là vô cùng nổi bật, mọi người trên cơ bản đều đã xem qua.

Bên dưới đài ký tên có không ít ký giả, thời điểm này đã có thể bắt đầu nêu câu hỏi.

“Lần này danh tiếng của ‘Cảnh Hoằng thịnh thế’ rất lớn, anh có lòng tin lại lấy thêm một giải Thị đế không?” Đối mặt với Ảnh đế, các ký giả vẫn là tương đối khách khí, vấn đề hỏi ra cũng không quá bén nhọn.

“Tuy là nói vậy, thế nhưng năm nay cũng có nhiều tác phẩm xuất sắc.” Mộ Thần vừa cười vừa nói.

“Cô Mộ Sa, cô có nhận được đề cử nữ phụ không?” Ký giả ngược lại đặt câu hỏi cho Mộ Sa bên cạnh.

“Tôi chỉ diễn một vai có thời lượng nhiều hơn người qua đường một chút, làm sao tính được thành nữ phụ,” Mộ Sa cười nói, “Hôm nay tôi là đi cùng Thần Thần.”

“Ngao ngao ngao!” Nghe được Mộ Sa gọi “Thần Thần”, những người ái mộ liền lớn tiếng gào lên. Bởi vì cô cùng Mộ Thần là chị em cùng cha cùng mẹ, không tồn tại bất luận khả năng truyền chuyện xấu gì, những người hâm mộ của Mộ Thần cũng chưa từng công kích Mộ Sa, trái lại còn tìm mọi cách lấy lòng. Mỗi ngày đều có người ở dưới weibo Mộ Sa gọi một tiếng ‘Chị chồng’ ngọt ngào.

Trước lễ trao giải tối nay, Mộ Sa còn chuyên môn post một weibo ‘Các fan em dâu, mau ủng hộ em trai tôi nào’.

Bọn họ trái phải trả lời vài câu phỏng vấn đã đến lượt ngôi sao tiếp theo.

Thân phận của Kiều Tô vốn chưa đủ nặng, thế nhưng bởi vì bộ phim cậu tham gia đủ nổi nên xếp hạng cũng bị đẩy lên. Kiều Tô đang trong thời gian sự nghiệp thăng hoa không thể truyền ra tin đồn cùng nữ diễn viên nào, công ty vốn định an bày cậu đi cùng Ôn Tình để thu hút ánh mắt, thế nhưng lại bị người đại diện nghiêm khắc cự tuyệt, cuối cùng lại chọn cô bé diễn vai An Viễn công chúa trong phim ‘Cảnh Hoằng thịnh thế’. Cô bé này chỉ vừa mười lăm, hai người đi cùng nhau cũng là an toàn.

“Tại sao lại không cùng anh Thần đi thảm đỏ vậy?” Lúc bước lên bục ký tên, có rất nhiều ký giả đều hỏi Kiều Tô vấn đề này.

Kiều Tô cũng đã không còn lúng túng như khi vừa nổi tiếng, cười cười nói: “Tôi cũng muốn đi với anh Thần, thế nhưng phải có sự đồng ý của chị Sa Sa đã, có phải không?”

Lời này vừa cơ trí vừa ám muội, trước hết cho thấy ý tứ thân cận với Mộ Thần, cũng mở ra một chuyện cười không lớn không nhỏ, đặt mình vào vị trí ‘Fan em dâu’.

“Hóa ra cậu cũng là ‘fan em dâu’ nha!” Sở Khâm bừng tỉnh đại ngộ nói.

“Thế nào, anh có thành kiến?” Kiều Tô cùng Sở Khâm đã là bạn rất thân rồi, có thể tùy tiện đùa giỡn.

“Dĩ nhiên!” Sở Khâm cười lạnh một tiếng, “Bởi vì tôi cũng vậy.” Chuyện phát triển như thế vừa có thể tăng độ quan tâm và chủ đề trên người Kiều Tô, truyền thông nhìn ra Sở Khâm che chở đối phương nên cũng rất nể tình không hỏi những vấn đề quá khó khăn.

Các fan và truyền thông vui vẻ hòa thuận cười ha ha, mà Chung Nghi Bân đứng ở cách đó không xa lại đen mặt. Quả nhiên, cái tên Mộ Thần này nên sớm giải quyết.

——————————-

Tiểu kịch trường

Kiều Tô: Anh Khâm là bằng hữu tốt nhất của ta

Mộ Thần: Sở Khâm là hảo bạn thân của ta

Mộ Sa: Đối tượng thích hợp sao, giống Sở Khâm vậy đi

Nhị Bính: Phong sát phong sát, hết thảy phong sát

Khâm Khâm: Đừng làm rộn, tới cho ngươi một cái hôn nhẹ

Nhị Bính: Ngô… Vậy tạm thời buông tha bọn họ mấy ngày, hừ hừ hừ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *