Chương 79: Chuyện kể

Kể một câu chuyện trước khi ngủ… kể một câu chuyện trước khi ngủ… câu chuyện trước khi ngủ…

Các bậc anh chị có chút há hốc mồm, nhóm bạn nhỏ còn tốt. Mộ Sa nhìn Mộ Thần còn cao hơn mình cả cái đầu bên cạnh, nghĩ đến phải kể chuyện cho đứa em cao to này thì  cô không nhịn được lộ ra thần sắc ghét bỏ.

“Chị lộ ra nét mặt này làm gì?” Mộ Thần thấy chị gái bày ra vẻ mặt ghét bỏ liền đính chính, “Ý nghĩa của chương trình là gì chị biết không? Chính là bù đắp khoảng cách tình thân giữa anh chị em.”

Hậu kỳ đánh ra dòng chữ ‘khoảng cách tình thân’ cho lăn lộn sau lưng Mộ Thần, còn đem thanh âm của anh máy móc hóa phát lại nhiều lần. Đồng thời màn ảnh còn quay cận cảnh gương mặt lộ ra biểu tình không còn tiếc nuối cuộc sống của Mộ Sa.

“Chị mà kể chuyện, cái kia liền thành vực thẳm tình thân ngay, không còn là khoảng cách nữa đâu.” Mạc sa liếc mắt. Đương nhiên, bởi vì cô lớn lên xinh đẹp, nên nữ thần có liếc xéo vẫn là nữ thần.

Màn ảnh lại chuyển đến chị em Ôn Tình, bởi vì đã được anh em nhà họ Chung đổi về phòng mạt chược, hai cô gái buổi tối cũng coi như an tâm ngủ ngon, chỉ là có hơi ồn ào. Nơi này mặc dù đã đóng cửa lại vẫn có thể nghe được thanh âm xoa mạt chược dưới lầu.

“Chuyện kể trước khi ngủ sao…” Ôn Tình ngồi ở bên giường xoa xoa tóc em gái, hôm nay Ôn Vũ bị say xe không nhẹ, chỉ là nghĩ lâu như vậy cũng khá hơn nhiều rồi, thế nhưng sắc mặt vẫn không tốt lắm, “Có còn chóng mặt không?”

“Dạ không.” Ôn Vũ mở to đôi mắt trong suốt nhìn chị gái, tuổi cô bé còn nhỏ, làn da thoạt nhìn đặc biệt non mịn, xuất hiện trên màn hình phảng phất tự mang theo hiệu ứng phát sáng khiến khán giả không nhịn được hô to đáng yêu.

“Chúng ta đi ngủ đi.” Ôn Tình tắt đèn, cameras liền không quay được hình ảnh trong phòng nữa, sau đó cô chui vào chăn ôm lấy em gái, “Kể chuyện gì đây? Kể nguyên tác của ‘Hậu cung Thục phi truyện’ nha, chị xem nhiều lần rồi, có thể đọc thuộc.”

“Em cũng đã xem qua rất nhiều lần.” Ôn Vũ kháng nghị, kịch bản cùng nguyên tác không có bao nhiêu khác biệt, căn bản không có cái gì đáng chờ mong.

Đương nhiên, chuyện kể không thú vị cũng có chỗ tốt, đó chính là không bao lâu cô bé liền ngủ rồi.

Phía của Triệu Húc, bởi vì em gái còn nhỏ vẫn có thể ngủ cùng anh trai, lúc nhận được nhiệm vụ Triệu Húc còn vò đầu ngồi ở trong sân hồi lâu. Anh là vận động viên, kể chuyện gì gì đó là hoàn toàn không biết đâu! “Em gái, qua đây, anh kể chuyện trước khi ngủ cho em nghe.”

Thế nhưng Triệu Yến vừa nhìn thấy đám động vật liền vô cùng hưng phấn, hiện đang hăng hái đuổi gà chọc chó.

Con chó kia tuy rằng ban đầu nhìn rất hung dữ, thế nhưng bây giờ lại bám chặt bên chân Triệu Yến cọ tới cọ lui, Triệu Yến cũng rướn người lên bám vào hàng rào, không biết từ đâu lấy ra được một chú gà con lông tơ vàng óng đặt ở trong tay vuốt ve.

“Em còn chưa buồn ngủ, kể chuyện gì chứ?” Triệu Yến không để ý đến anh trai, đem gà con đặt trên đầu chú chó lớn, chú chó liền giương mắt nổ lực nhìn gà còn, thế nhưng nhìn làm sao cũng không thấy.

“Chíp!” Gà con phảng phất phụ họa lời nói của Triệu Yến kêu một tiếng, chó lớn cũng sủa theo, cái đầu chấn động khiến gà con bất ngờ rơi xuống đất.

Hình ảnh tua nhanh, chỉ thấy Triệu Yến vui sướng chạy nhảy khắp nơi trong sân, Triệu Húc lại bất đắc dĩ chống cằm ngồi một bên chờ đợi, đến khi anh đổi đến tư thế thứ mười Triệu Yến mới chơi đến thỏa mãn, đồng ý đi tắm rửa chuẩn bị ngủ.

“Ngày xưa có một vị vua, ông ta…”

Tuy rằng quá trình có chút khúc chiết, tốt xấu coi như thành công kể xong câu chuyện.

Màn hình lại chuyển đến hình ảnh của anh em Ngu Đường, không khí đột nhiên biết đổi. Trong phòng khách trang hoàng tinh xảo, Ngu Đường cầm một ly thủy tinh chân cao nhẹ nhàng đung đưa, bên trong là ‘Thức uống chức năng Mãnh Ngưu’, nhà đồng tại trợ của chương trình.

“Phiếu nhiệm vụ nói, để bánh bao kể một câu chuyện trước khi ngủ, qua đây kể một chút đi.” Ngu Đường hai chân tréo nguẩy, nhìn về phía em trai hất hàm.

Ngu Lân liếc mắt: “Em kể anh nghe Đại Ngu bí sử được không?”

Ngu Đường nhướn mày bước đến, dùng một tay sốc em trai khiên lên vai: “Đại Ngu bí sử anh đều biết, anh muốn nghe một chút xem, cô bé xinh xắn trong nhà trẻ kia có quan hệ gì với nhóc.”

“Đừng nói bậy.” Ngu Lân che mặt, nơi này có máy quay, bị anh trai nói như vậy quả thực là mất mặt đến cả nước rồi.

Vì nơi này là khách sạn cao cấp, vì vậy những thứ cung cấp cho khách thuê đều rất phong phú, Ngu Đường còn gọi một bữa ăn khuya phong phú đến thưởng thức, hoàn toàn không giống với những nhóm người chơi vất vả còn lại.

Tổ tiết mục đối với việc hai anh em này hoàn toàn hiểu ngược nhiệm vụ thì phi thường bất đắc dĩ, mà các khán giả lại cười đến đau bụng.

“Nhanh kể những chuyện lúc bé mommy kể cho nhóc nghe ấy.” Ngu Đường dùng ngón chân chọc chọc em trai đang ngồi bên cạnh.

Bạn nhỏ Ngu Lân nhíu mày, vẻ mặt miễn cưỡng bắt đầu kể chuyện: “Ngày xưa có ba con gấu, một con gấu cha, một con gấu mẹ, còn có một con gấu con ngoan ngoãn.”

Ngu Đường đặt hai bàn tay ra sau đầu đợi diễn biến tiếp theo, đợi nửa ngày cũng không nghe thêm câu nào, mà em trai đã chuẩn bị tiến vào trong chăn ngủ mất.

“Sau đó thì sao?” Ngu Đường vỗ vỗ cái mông tròn vo của em trai.

“Đã hết rồi!” Ngu Lân nghiêm túc nói, chuyện kể trước khi ngủ gì đó bé không thích nghe, vì vậy chỉ nhớ có một câu.

Ngu Đường: “…”

Hậu kỳ liền không nhịn được đánh dòng chữ ‘Cái này cũng quá ứng phó qua loa rồi’ gào thét lướt qua phía sau lưng Ngu Đường, mà Ngu Đường vẫn còn đang trưng ra vẻ ngơ ngác ngây ngốc không hiffểu thế nào.

Phía bên anh em nhà họ Chung, bọn họ phải ngủ trong gian nhà trúc bốn bề trống hoác, ngẩng đầu nhìn sao cúi đầu nghe côn trùng rả rích, thoạt nhìn rất lãng mạn, kỳ thực…

“Anh, lạnh quá…” Chung Nghi Bân oán giận nói.

Chung Gia Bân có chút bất đắc dĩ, đây là do đối phương muốn galăng đổi với người khác, bây giờ lại bắt đầu hối hận rồi. Lập tức vươn tay ra lay lay em trai: “Lăn qua bên này một chút.”

“Không… không cần đâu…” Chung Nghi Bân cứng người một thoáng, anh đã là cong đến không thể cong hơn, vợ yêu còn đang ngồi trước máy giám thị quan sát nha, anh còn muốn lăn vào lòng một người đàn ông khác sao? Chỉ có thể nói áp lực quá lớn.

Nhưng mà, khán giả lại bị những lời này của anh hai Chung làm cho lập tức kích động.

‘A a a a a! Anh hai thật ôn nhu!’

‘Nào, đến trong lòng anh hai nào’

‘Yoooo ~’

Không để tâm đến biểu tình khán cự của em trai, anh hai Chung kéo đối phương về sát phía bên mình, mà bản thân anh cũng nhích lại thêm một chút. Đúng là hai người nằm gần nhau liền cảm thấy ấm áp hơn nhiều.

“Anh, kể chuyện.” Giữa bầu không khí quái dị này, Chung Nghi Bân đột nhiên nhớ lại nhiệm vụ.

“Ừ.” Anh hai Chung lên tiếng, nhắm mắt lại chuẩn bị ngủ, hoàn toàn không có ý tứ muốn kể chuyện xưa.

Chung Nghi Bân thấy anh hai nhà mình không để ý đến liền vương móng vuốt ra đẩy đẩy: “Anh, đừng có ngủ, kể chuyện xưa.”

Máy quay cho Chung Nghi Bân một pha đặc tả, khuôn mặt tuấn tú đang quấn chăn đột nhiên bị phóng đại, hậu kỳ còn vẽ một cái mũ hoa hướng dương, biến thành một bạn nhỏ đi nhà trẻ. Phối chữ kèm theo là ‘Bánh bao muốn nghe chuyện kể trước khi ngủ nha!’

Chung Gia Bân bất đắc dĩ mở mắt ra, trầm mặc một lát, dùng thanh âm trầm thấp truyền cảm chậm rãi kể: “Ngày xưa có ba chú heo con, bọn chúng chuẩn bị xây nhà ở riêng. Heo anh hai chọn rơm để xây nhà, heo anh ba chọn ván gỗ để xây nhà, heo út lại chọn trúc để xây nhà…”

Chung Nghi Bân chớp mắt mấy cái, anh đã mất trí nhớ không quá rõ ràng loại chuyện cho trẻ em này, thế nhưng trong mơ hồ cũng cảm thấy có chút gì đó sai sai.

Hậu kỳ rất nhanh liền giúp anh giải đáp, vẽ một mũi tên thật to chỉ vào phòng ở, chú thích ‘Nhà xây bằng trúc’.

——————————————

Tiểu kịch trường:

Nhị Bính: Ta không muốn nghe ba chú heo con

Khâm Khâm: Vậy ngươi muốn nghe chuyện gì

Nhị Bính: Ta muốn nghe ngươi kể chuyện hai con heo con

Khâm Khâm: Hai con heo con là chuyện gì

Nhị Bính: Một con Chung tiểu trư và một con Sở tiểu trư, Chung tiểu trư đắp phòng ở, ăn hết Sở tiểu trư &lt( ̄ˇ ̄)/

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *