Chương 78: Phòng ở

Không nhận được sự giúp đỡ của bà xã, Chung Nghi Bân lại nhìn về phía anh trai nhà mình, kết quả lại bị đối phương trừng mắt, ra hiệu anh phải tự mình động não. Không có chỗ dựa, Chung Nghi Bân rốt cục cũng chịu dùng đầu óc tỉ mỉ cân nhắc.

Ngắm sao hái trăng, vừa có sao vừa có trăng nhất định là lộ thiên. Gà bay chó sủa, hẳn là sân nhà của một hộ nông gia. Bếp đất phong tình, cái này hẳn không cần phải nói, tuyệt đối là bếp lò ông táo kiểu cũ. Vạn lý trường thành, cái này không dễ đoán, có thể là một kiểu phòng đá, cũng có thể có ý tứ khác.

Chung Nghi Bân đem những phân tích này của mình nói thẳng ra, nghe vào rất có đạo lý, thế nhưng mọi người cũng không hoàn toàn tin tưởng, dù sao cũng chỉ là đoán mò.

Đã là cuối thu, trời lạnh thế này ngủ ở chỗ ngoài trời khẳng định lạnh không chịu nổi; anh và anh hai đều không biết nhóm bếp củi, vì vậy bếp đất cũng không thể chọn; vừa có gà vừa có chó, quá ồn rồi; cuối cùng liền chọn ‘Vạn lý trường thành’.

Mộ Thần lại chọn ‘Gà bay chó sủa’, Triệu Yến chỉ còn dư lại hai lựa chọn, cô bé cũng hiểu tối này không thể ngủ ngoài trời, vì vậy liền chọn ‘Đất bếp phong tình’, mà Ôn Vũ là người cuối cùng, chỉ đành nhận lấy “Ngắm sao hái trăng’.

Quyết định xong hết, mọi người dựa theo thứ tự đi nhận phòng ở, hai anh em Ngu Đường cũng chạy sang tham gia náo nhiệt. Trước hết là đến ‘Đất bếp phong tình’ của anh em Triệu Húc, vừa vào cửa đã thấy mấy cái bếp đất thật lớn, hóa ra nơi này là một nhà nấu đậu hũ, bình thường bọn họ làm cơm cũng dựa vào mấy cái bếp này.

Cái này dễ đoán, đều là nằm trong dự liệu. Sau đó chính là ‘Gà bay chó sủa’ Mộ Thần chọn, là một gian nhà lầu đèn đuốc sáng choang, chỉ là vừa bước vào đã nghe được một trận chó sủa ầm ỹ. Trong sân có một con chó lớn hướng về phía bọn họ không ngừng nhe răng, còn có hơn mười con gà long nhong tản bộ, đối với tiếng sủa kia không có chút phản ứng nào, đều tự mình đi tìm thức ăn, trong sân bốc đầy mùi phân gà.

Lúc Mộ Sa ngửi được mùi phân gà thì lông mày chưa từng nhíu một chút, thế nhưng khi nhìn thấy con chó kia định nhào đến liền sợ tới thét chói tai, cô xưa nay đều lớn gan, chỉ duy nhất vô cùng sợ chó. Mộ Thần lập tức bước lên che chắn cho chị mình, thấp giọng an ủi: “Không có việc gì không có việc gì, chúng ta đổi chỗ.” Vừa rồi anh chỉ muốn cho chị mình ở nơi tốt một chút, lại quên mất việc cô sợ chó.

“Triệu Húc, chúng ta có thể đổi phòng hay không? Mộ Sa sợ chó.” Gian nhà này Mộ Thần chọn rõ ràng điều kiện tốt hơn chỗ xưởng đậu hũ của Triệu Húc rất nhiều, gia dụng đồ điện đều có đủ, chỉ là thêm gà và chó…

Triệu Húc nhìn gian nhà sáng sủa trước mặt, so với chỗ vừa rồi thì hiển nhiên phù hợp hơn, mà Triệu Yến lại tuyệt đối không sợ chó, thậm chí còn đang nỗ lực giao lưu cùng anh bạn bốn chân kia. Anh chỉ suy nghĩ một chút liền đồng ý.

Lúc Mộ Sa nghe được chuyện này rõ ràng đã thở phào nhẹ nhõm, đứng sau lưng em trai nhìn cái ót cao cao kia mím môi mỉm cười. Lúc này, hậu kỳ lại bắt đầu lừa gạt tình cảm khán giả, nhạc nền biến thành một khúc nhạc ấm áp ngọt ngào.

‘Cho dù bình thường có cãi nhau, vn thường tranh chp, thnh thong li tc gin, thế nhưng tình cm gia chúng ta, t nh đến ln vn chưa tng thay đi. Có không ít khán giả nhìn nụ cười ấm áp kia của Mộ Sa mà không nhịn được cảm động rơi lệ.

Kỳ thực, đương sự cũng không có chút cảm giác muốn rơi lệ nào, không có hiệu ứng âm nhạc, Mộ Sa chỉ là có chút cao hứng, sau đó vô cùng hưng phấn chạy theo mọi người đi xem nơi kế tiếp.

Mọi người cùng nhau đi đến một gian nhà lầu thoạt nhìn rộng rãi cao lớn, bên ngoài ốp gạch men sứ màu hồng sáng sủa xinh đẹp, sân cũng rộng rãi. Chỉ là trong đại sảnh lại rất náo nhiệt, hóa ra có bày vài bàn mạt chược.

“Mọi người đã đến, hoan nghênh, hoan nghênh.” Chủ nhà lập tức bước ra, cười híp mắt đưa bọn họ vào xem xung quanh. Trong phòng nam nữ già trẻ đều có, có người trong thôn cũng có khách du lịch, mọi người thấy có nhiều ngôi sao như vậy đều kích động không thôi. Tất cả mọi người đều chia thành bốn người một bàn, xoa mạt chược xoa đến lách cách rôm rả.

Chung Nghi Bân kéo kéo khóe miệng: “Chú hai, con muốn hỏi, gian nhà này vì sao lại gọi là Vạn lý trường thành.”

“Đây là phòng mạt chược của cả thôn nha,” Chủ nhân nhà này là một ông chú tóc hoa răm, cười híp mắt nói, “Chơi mạt chược còn được gọi là xây trường thành, chỗ này của tôi hai mươi bốn giờ đều có thể chơi mạt chược, vì vậy liền coi như Vạn lý trường thành ngày đêm đều xây dựng đó.”

Mọi người: “…”

Hai mươi bốn tiếng đồng hồ đều chơi mạt chược, như vậy cũng thật là đủ ồn ào.

Mọi người đối với việc tổng giám đốc Thịnh Thế gặp xui xẻo đều có chút hả hê. Hai anh em này thật sự quá có khả năng, bằng tay không còn có thể kiếm nhiều tiền như vậy, thậm chí có thể mướn xe di chuyển, khiến mọi người phi thường có cảm giác mặc cảm.

Thế nhưng, sau khi mọi người thấy được nơi gọi là ‘Ngắm sao hái trăng’ lại bắt đầu đồng tình hai chị em họ Ôn rồi. Nơi này hóa ra là một gian nhà trúc, hơn nữa phòng ở còn được thiết kế theo kiểu lộ thiên, bốn phía dùng màn trúc và vải sa che chắn, thoạt nhìn vừa lãng mạn vừa thần bí. Thế nhưng ở thời tiết cuối thu đầu đông này, ban đêm rét lạnh tuyệt đối sẽ không cảm thấy lãng mạn nữa, chỉ còn lại lạnh lẽo và kinh hãi.

Ôn Tình nhìn căn phòng chỉ đành cười khổ. Rừng núi hoang vu, mặc dù có camera quản chế và người tổ tiết mục bên cạnh canh giữ, thế nhưng phải ngủ ở chỗ thế này vẫn khiến một cô gái như cô hoảng hốt bất an.

“Giám đốc Chung, anh đúng là đoán đúng hết rồi!” Triệu Húc là một người thành thật, dọc theo đường đi đều rất nghiêm túc nghiệm chứng suy đoán của Chung Nghi Bân, ngoại trừ ‘Vạn lý trường thành’ từ ban đầu đã không thể xác định, những vơi khác cư nhiên đều hoàn toàn đoán đúng.

“Ha hả, với vai trò là nhân vật đảm đương phần trí tuệ của tiết mục này…” Chung Nghi Bân đắc ý hả hê khoe khoang, chỉ là vừa nói xong mấy chữ liền có chút chột dạ liếc nhìn anh hai nhà mình, thấy đối phương vẫn giữ nguyên gương mặt tê liệt, trong mắt tựa hồ còn có ý cười liền an tâm.

Hậu kỳ cũng là rất có đầu óc, đem một góc mỉm cười này của anh hai Chung viết thêm chữ minh họa ‘N cười cưng chìu đến mt kh năng phán đoán.

Khán giả nhịn không được che mặt, sau đó lại bắt đầu lo lắng cho hai chị em Ôn Tình..

‘Phái nữ phải ngủ đêm lại chỗ này có vẻ rất nguy hiểm nha.’

‘Tổ tiết mục thật sự quá không nhân tính mà.’

Chung Nghi Bân sau khi khoe khoang trí tuệ của mình xong, nhìn thấy Ôn Tình đang tìm nhân viên công tác xin chăn đệm thì lập tức hiến kế: “Lấy thêm hai bộ, buổi tối đắp dày một chút. Camera cũng không nên tắt, như vậy nhỡ đâu có kẻ trộm hay thú hoang tiến vào…”

“Thú hoang?” Ôn Vũ nhịn không được thét lên, những thôn xóm trong núi thế này thật sự có khả năng gặp thú hoang. Vừa nghĩ đến cô bé liền hoảng sợ.

“Không có việc gì, đừng nghe anh ấy nói mò. Chỗ tổ tiết mục tìm được nhất định sẽ an toàn.” Ôn Tình lập tức trấn an em gái, đang định trừng mắt nhìn Chung Nghi Bân lại nhớ đến đó là ông chủ của mình, cũng không dám nhiều lời, chỉ là cắn cắn môi dưới tiếp tục trải giường chiếu.

Thật vất vả đem chăn đệm sửa sang xong, Chung Nghi Bân liền cười cười nhảy lên: “Ừ, rất tốt, tôi thích chỗ này. Tối nay hai anh em tôi liền ngủ ở đây đi.”

Vừa nghe câu nói ngang ngược lý này của Chung Nghi Bân, mọi người nhất thời trợn to mắt. Ôn Tình cũng ngẩn ra một lúc mới phản ứng kịp, Chung Nghi Bân là đang muốn đổi phòng cùng chị em cô, vì vậy liền cảm động đến không biết nên nói gì cho đúng. Cô và em gái đều yếu ớt, ngủ ở nơi lộ thiên như vậy quả thực rất không an toàn.

“Anh, em tự ý làm như vậy, anh không giận chứ?” Chờ mọi người đi hết, Chung Nghi Bân mới nhớ đến còn chưa hỏi ý kiến anh hai.

Anh hai Chung chẳng nói chẳng rằng, nhìn quanh một vòng, sau đó mới ngồi xuống cái đệm giường mềm mại, chậm rãi phán định: “Làm được không sai.”

Lúc mọi người đều đã ổn định vị trí, cho rằng rốt cuộc cũng có thể nghỉ ngơi, tổ tiết mục lại mang đến một nhiệm vụ.

Lúc nhóm anh chị nhìn thấy nội dung nhiệm vụ, trong lòng đều trong nháy mắt có vạn con lạc đà Alpaca chạy ngang qua. Trên màn hình, Sở Khâm dùng thanh âm réo rắt dễ nghe chậm rãi đọc ra nội dung nhiệm vụ: “Hãy kể một câu chuyện trước khi ngủ cho bánh bao đáng yêu bên cạnh nào.”

——————————–

Tiểu kịch trường:

Đại ca: Ngươi muốn nghe chuyện xưa gì

Nhị Bính: Loại chuyện xấu hổ thẹn thùng

Đại ca: … Cái này ta sẽ không kể, đi tìm người dẫn chương trình mà nghe

Khâm Khâm: →_→

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *