Chương 75: Cơm trưa

“Được rồi được rồi…” Chung Nghi Bân bị anh hai nhìn đến nổi da gà, lập tức đầu hàng xoay người đi bán vòng tay. Vừa đi được hai bước đã bị Chung Gia Bân kéo trở lại, ghé vào tai thì thầm mấy câu.

Khán giả là nghe không được nói cái gì, thế nhưng tổ hậu kỳ lại đánh ra một hàng chữ ‘Lớp huấn luyện cấp tốc trước khi làm việc của anh trai.’

Khắp cả thành cổ đều có bác gái ôm thúng bán những thứ này, chỉ là phàn lớn dân du lịch đối với những người chủ động tiếp cận bán hàng đều rất cảnh giác, không dễ mở ví. Thế nhưng Chung Nghi Bân lại khác, anh ăn mặc chỉnh tề bề ngoài còn đẹp trai, cười lên cực kỳ ôn hòa lễ độ, lúc anh đem vòng tay giới thiệu với khách hàng căn bản không giống đang bán vật lưu niệm ngoài vỉa hè mà trái lại giống với bán xa xỉ phẩm số lượng có hạn.

“Cái vòng này là đan bằng tay, kỳ thực cùng với hàng Hermès có chung một khái niệm, đều là đồ thủ công thuần khiết…” Chung Nghi Bân cười đến chân thành, cô bé bị cản lại nhịn không được đỏ mặt.

“Vậy em mua một cái…” Nghe nói chỉ cần mười đồng, cô bé liền không do dự mua xuống.

“Em gái xinh đẹp bên cạnh không mua sao?” Chung Nghi Bân nhìn về phía người bạn đi cùng, “Cô bé này mua màu hồng, em mua màu xanh, chị em tốt phải đeo đồ giống nhau chứ.”

Không đến mười lăm phút, Chung Nghi Bân đã đem toàn bộ vòng tay đều bán ra, kiếm được một trăm đồng nộp về cho anh hai Chung. Chung Gia Bân cầm tiền trong tay, dẫn theo em trai đi đến cửa hàng kế tiếp.

Hậu kỳ nhịn không được đánh ra một câu ‘Tiền đã kiếm đủ rồi này!’ thế nhưng hai anh em nhà họ Chung đã kiếm tiền đến nghiện hoàn toàn không có chút ý định dừng lại nào. Bởi vì tổ tiết mục có nói, tiền kiếm được ngoại trừ chi trả bữa trưa và tiền xe còn là sinh hoạt phí suốt hai ngày kế tiếp của bọn họ, trong tình huống không biết phía trước có biên động gì, anh hai Chung vốn đã quen cẩn thận tỉ mỉ nhất định phải chắc chắn đã kiếm được đủ tiền  chi dùng.

Vì vậy, trò chơi trải nghiệm sinh hoạt khó khăn sau khi vào tay hai anh em nhà họ Chung liền biến thành cờ tỷ phú bản thực tế…

Trong lúc bọn họ đang bận rộn kiếm tiền, màn ảnh đột nhiên tối đi, đánh ra một hàng chữ ‘Thời điểm này, huynh đệ Hoàng thượng…’. Bên cạnh cổ thành có một trại ngựa, cung cấp dịch vụ trang phục, chụp hình và cưỡi ngựa cho du khách, so với sự ồn ào náo nhiệt phía bên kia, nơi này có vẻ vô cùng an tĩnh.

Hai anh em Ngu Đường và Ngu Lân song song ngồi trên hàng rào gỗ, Ngu Đường một chân gác lên hàng rào, cánh tay chống đỡ giữ thăng bằng, ánh mắt thâm thúy nhìn đám ngựa trong sân, tên tay còn cầm một gói bánh quy. Bạn nhỏ Ngu Lân vẫn nhìn chằm chằm anh mình, biểu tình chán nản cùng cực.

“Ngu Lân, em nói xem, chúng ta làm sao mới có thể lấy được một con ngựa?” Ngu Đường giòn giã nhai nát một miếng bánh quy.

“Hứa hẹn dùng gấp đôi giá trị trao đổi.” Ngu Lân vươn tay, cũng muốn ăn thử một miếng.

“Cái vị này có chút mặn rồi, quay về liền bảo bọn họ chỉnh lại công thức.” Ngu Đường giơ bánh lên cao không cho em trai với đến, tiếp tục nhai nhai.

Người trong tổ tiết mục có chút tan vỡ, giám đốc Ngu, đây là sản phẩm của công ty anh nha, bây giờ còn là quay hình phát sóng, không thể nói hai câu tốt đẹp sao?

Thế nhưng, Ngu Đường không chỉ là xoi mói món bánh này ăn không ngon, đồng thời còn không cho em trai ăn,

Các khán giả ngồi trước truyền hình thấy một màn như vậy không khỏi buồn cười, đồng thời đối với Ngu Đường cũng có chút bất mãn. Anh trai lớn như vậy rồi còn không biết chiếu cố em út, thậm chí còn đem đồ ăn vặt của em mình ăn hết. có hình tượng của anh hai Chung ở phía trước đối nghịch, êwá em như Ngu Lân quả thực giống như quà tặng khuyến mại.

Đợi đến khi đem cả túi bánh ăn xong, Ngu Đường lại vỗ vỗ tay đứng lên, thổi thổi vào vành tai dày đặc trưng của Ngu Lân, đem đứa em ỉu xìu của mình kéo dậy.

“Em đói bụng, đi không nổi.” Ngu Lân rũ đầu ngồi.

Ngu Đường nhíu mày nhìn một lát, có vẻ là đang tức giận, khán giả cũng có chút lo lắng, không cho em trai ăn thì cũng thôi đi, còn muốn miễn cưỡng đứa trẻ đói bụng phải đi bộ sao? Mọi người không khỏi mở to hai mắt nhìn, chỉ thấy bàn tay Ngu Đường chậm rãi giơ lên, bối cảnh âm nhạc cũng chuyển thành khẩn trương.

Mà bàn tay thon dài hữu lực nọ lập tức tóm lấy Ngu Lân, đem cơ thể nhỏ xíu kia vững vàng ôm vào trong ngực. “Thằng bé này sao lại ăn đến mập như vậy.” Ngu Đường chê bai em trai một chút, tay đỡ ngay cái mông nhỏ nắn nắn, chân bước về phía quảng trường lớn.

Khán giả đều ngơ ngác mất một lúc, nhìn bạn nhỏ Ngu Lân mặt mũi đỏ rưc trong màn hình, lại nhìn gương mặt có chút ghét bỏ của Ngu Đường, đột nhiên hiểu ra.

‘Lẽ nào đây là loại người miệng quang quác bụng bồ tát trong truyền thuyết?’

‘A A A, tổng tài ngạo kiều gì gì đó, quá manh, quá manh nha!

Ngu Lân cảm thấy trước mặt khán giả toàn quốc bị anh hai ôm đi như thế vô cùng mất mặt, nhưng rồi lại không dám lộn xộn, chỉ có thể cứng người nhìn xuống mặt đường. Thể lực của Ngu Đường rất tốt, ôm em trai đi nửa ngày mặt không đỏ, hô hấp cũng không thay đổi.

Mà Mộ Thần và Mộ Sa sau khi bị người hâm mộ vây kín đã đưa đến sự chú ý của ông chủ một nhà hàng, lôi kéo hai người làm tiếp tân, một ngày một trăm đồng, buổi trưa bao cơm. Nhà hàng này tên là ‘Hoàng gia ngự yến’, cũng là nhà hàng tốt nhất trong cổ thành, có hai ngôi sao lớn như vậy làm tiếp tân, rất nhanh đã hấp dẫn rất nhiều du khách. Chỉ là nhìn bản giá niêm yết liền khiến không ít fan chùng bước, chỉ có thể đứng bên ngoài chụp ảnh.

Mà anh em nhà họ Ngu vừa vặn đến nơi này, thấy hai người đang đứng bên ngoài làm tiếp tân thì không nhịn được cười ra tiếng. Ảnh đế, Ảnh hậu tiêu chuẩn quốc tế trên người lại đeo một dải lụa ‘Hoan nghênh qhé qua’ đứng ở trước cửa kéo khách, Ngu Lân cũng cười đến không nhịn được ngã vào vai anh mình.

“Ai u, giám đốc Ngu.” Mộ Thần vẫy tay chào hỏi, biết rõ Ngu Đường không có tiền còn mở miệng châm chọc, “Tới dùng cơm sao.”

“Ừ.” Ngu Đường nhàn nhạt lên tiếng, ôm em trai bước thẳng vào nhà hàng.

Tổ tiết mục và khán giả đều vô cùng hiếu kỳ, giám đốc Ngu không có đồng nào trên người thì phải ăn cơm thế nào?

Ngu Đường bước vào, nhàn nhạt nhìn lướt qua đại sảnh, thấy có một bàn vừa gọi món xong, thức ăn vẫn chưa mang lên thì mặt không đổi sắc bước đến, dáng vẻ vẫn là ngông cuồng tự đại như cũ: “Có thể ăn cơm cùng mọi người sao? Tiền của tôi bị tổ tiết mục thu rồi, hai ngày nữa trở về liền chuyển khoản trả lại.”

“Hoàng… Hoàng thượng…” Một cô gái trẻ trên bàn liền nhận ra Ngu Đường.

“Oa! Thật là đáng yêu!” Vốn có một dì trung niên trên bàn cảm thấy khó chịu với giọng điệu của Ngu Đường, thế nhưng vừa ngẩn đầu nhìn đã thấy Ngu Lân điệu bộ dáng thương trong lòng anh, nhất thời cái gì cũng quên mất.

Ngu Lân mặt mũi vốn xinh đẹp, bởi vì còn nhỏ nên cơ thể tròn trịa, mặt mày sáng mịn, gò má hồng hào phúng phính, một đôi lỗ tai dày rộng đỏ ửng càng khiến bé thêm phần đáng yêu.

Ngu Đường vỗ vỗ cái mông em trai, ý bảo bé bán manh một chút. Ngu Lân quấn quýt  hồi lâu rồi nhíu chặt mày, muốn trừng mắt nhìn anh hai lại không dám, chỉ đành nhìn về phía dì trung niên hai mắt đã biến thành hình quả tim hồng kia, ngại ngùng cười cười, sau đó dùng thanh âm mềm mại nói: “Thưa chú, thưa dì, anh chị xinh đẹp, có thể để hai anh em ăn cùng mọi người không?”

Người trên bàn nhìn đôi mắt to lấp lánh kia trái tim đều mềm nhũn, nhiệt tình lôi kéo Ngu Đường và Ngu Lân ngồi xuống ăn. Ngu Đường cũng không thèm khách sáo, lập tức ngồi xuống, cùng mọi người ăn một bữa ngon lành.

Khán giả nhìn mà há hốc mồm.

‘Cư… cư nhiên là đi xin cơm sao?’

‘Ha ha ha, lần đầu tiên ta thấy có người xin cơm còn xin đến khí thế như vậy!’

‘Bạn nhỏ Ngu Lân, nhanh chạy đến trong bát của chị, chị xinh đẹp mời em ăn bữa ngon. Ngao ngao!’

Vì vậy, bữa trưa hôm nay, chị em Ôn Tình nhận được cơm hộp đội vũ đạo phát xuống, Triệu Húc làm xiếc kiếm được hơn mười đồng tiền dẫn em gái đi ăn quán lề đường, chị em Mộ Thần phải đợi sau khi qua thời gian đông khách mới có thể ăn được bánh bao và thức ăn nhà hàng chuẩn bị, anh hai Chung cho đến trưa đã kiếm được hơn một nghìn đồng, dẫn theo em trai đi ăn buffet tám mươi đồng một vé.

Nhưng mà, Ngu Đường dẫn theo Ngu Lân chính là ăn sơn hào hải vị, tôm hùm cá muối. Tổ ăn được ngon nhất cư nhiên cái gì cũng không cần làm, anh em nhà Hoàng thượng chỉ dùng em trai bán manh xin cơm là qua cửa.

Khán giả mở rộng tầm mắt.

Sau khi ăn xong, Ngu Đường lại gặp anh em nhà họ Chung đã kiếm được đầy bồn đầy bát, hai người đang mua đồ ăn chuẩn bị lên đường, dự tính sau khi đến nơi dừng chân sẽ dùng.

“Hai người buôn bán lời bao nhiêu tiền?” Ngu Đường tò mò hỏi.

“Tính toán xong hết thì có hơn một nghìn đồng.” Chung Nghi Bân lấy ra một xấp tiền khoe khoang, quơ quơ trước mặt Ngu Đường. Chưa nói được vài câu đã bị anh trai lôi đi, thời gian của bọn họ rất gấp rút, còn phải mua vật phẩm cần thiết để di chuyển.

Ngu Đường nhướn mày, kéo em trai đến một gian hàng bán giấy và bút mực, đem Ngu Lân làm tiền cọc, lấy một ít giấy Tuyên Thành, bút lông và mực nước mang đi, tìm một vị trí bày sạp, viết chữ mô phỏng Cảnh Nguyên Đế cho mọi người mang về lưu niệm.

Nơi này là một cổ thành du lịch, vốn cũng dựa vào danh tiếng hành cung của Cảnh Nguyên Đế mà nổi danh, trên đường cũng có không ít người dựa vào mánh lới này mà viết chữ lưu niệm, khắc ấn… Chỉ là, ai cũng không viết được tốt như Ngu Đường, quả thực giống với bút tích thật như đúc.

Những người đến đây tham quan, ít nhiều đều yêu thích văn hóa Đại Ngu. Lúc đầu bởi vì gian hàng của Ngu Đường quá đơn sơ nên không có người hỏi thăm, thế nhưng từ tình huống không có người ghé qua dần dần đã bị vây quanh càng lúc càng đông.

“Này, chữ của anh ta rất tốt nha, giống hệt bản chữ mẫu Cảnh Nguyên Đế tôi vừa mua!”

“Oa oa, anh là Ngu Đường sao? Mọi người đang quay chương trình à?”

“Tôi muốn mua một bộ chữ, bao nhiêu tiền vậy?”

Mọi người nhốn nháo hỏi qua một vòng, có vài người thật sự coi trọng chữ viết, thế nhưng phần lớn đều là vì tên tuổi của Ngu Đường. Đã là người yêu thích văn hóa Đại Ngu làm sao có thể không biết vị tổng giám đốc có gương mặt giống hệt Cảnh Nguyên Đế này chứ?

“Một trăm đồng một tấm, hạn lượng mười tấm, hết rồi không viết tiếp.” Ngu Đường miễn cưỡng nói, người bán còn kiêu ngạo hơn người mua, thế nhưng lại không có chút nào khiến người ta chán ghét, sự kiêu ngạo của Ngu Đường giống như bẩm sinh đã hằn trong xương cốt, khiến người đối diện chỉ có thể vui vẻ phục tùng.

Bạn nhỏ Ngu Lân ngồi trong cửa hàng giấy mực, cùng ông chủ mắt lớn trừng mắt nhỏ, hai cái chân ngắn rũ xuống từ chiếc ghế cao, tuy rằng không chạm mặt đất nhưng cũng không nghịch ngợm lay động, từ đầu đến cuối vẫn duy trì góc độ ngay thẳng nghiêm túc. Cả thân thể nho nhỏ nọ phảng phất như đang ngồi trên long ỷ, vững vàng trang trọng.

—————————

Tiểu kịch trường:

Ngư Đường: Lão bản, ta đem đệ đệ thế chấp ở đây

Lão bản: Không được

Ngư Đường: Vì sao không được, đệ đệ ta đáng yêu như vậy

Lão bản: Khán biểu tình của ngươi, liền biết sẽ không trở về lĩnh người

Ngư Đường: …

2 comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *