Chương 74: Kiếm tiền

《Bánh bao chạy mau 》 khi tổ chức ở Hàn quốc mời đều mời nghệ sỹ có em trai em gái nhỏ tuổi, thế nhưng trong tổ bánh bao năm người lần này còn lẫn vào hai tên lớn xác, chỉ là kịch bản vẫn giữ nguyên phong cách bên kia.

Vì vậy, Mộ Thần và Chung Nghi Bân liền cùng vài người bạn nhỏ đứng chung một chỗ, xếp hàng nhận bánh quy. Mộ Thần tham gia tiết mục từ trước đến nay đều chơi đến không giới hạn, lúc lĩnh bánh quy còn học theo thanh âm của trẻ con nói: “Cảm tạ anh Khâm Khâm.”

Sở Khâm mím môi nỗ lực nhịn cười, đợi đến khi Chung Nghi Bân lĩnh bánh còn nhân cơ hội xoa đầu người yêu.

“Được rồi, đây là món lương khô duy nhất của mọi người, nếu muốn ăm cơm trưa thì phải nhờ vào chính mình kiếm tiền.” Sở Khâm lại lấy ra năm tấm bản đồ, trên mỗi tấm đều đánh dấu rõ vị trí tập hợp tiếp theo của bọn họ, là một thôn xóm cách nơi này có hơn 30km.

Bởi vì khoảng cách quá xa, đi bộ căn bản không thể đến nơi, hơn nữa người đến sớm nhất còn có thể có phần thưởng riêng, vì vậy mọi người sau khi kêu rên liền nhanh chóng phân tán vào trong cổ thành hỏi thăm lộ tuyến.

“Xin hỏi, muốn đi thôn Thất Tinh phải làm thế nào?” Ôn Tình kéo theo Ôn Vũ, hỏi một người thoạt nhìn như hướng dẫn viên du lịch, người nọ nói cho cô biết phương pháp rẻ nhất là ngồi xe buýt, mỗi giờ một chuyến, vé xe mười hai đồng một người..

“Mười hai đồng sao, mắc quá.” Ôn Tình ai thán, lập tức chia sẻ tin tức này với mọi người. Bọn họ trong vòng nửa ngày ít nhất phải kiếm được hai mươi bốn đồng mới có thể đến nơi, còn phải kiếm được tiền ăn cơm trưa.

Trên quảng trường trung tâm thành cổ có mấy vũ đoàn biểu diễn vũ đạo dân tộc cho du khách xem, nhìn thấy mấy người phụ nữ mặc quần áo rực rỡ vừa nhảy vừa hát đôi mắt Ôn Tình liền sáng ngời, lôi kéo Ôn Vũ đi đến hỏi một bác gái có vẻ là trưởng đoàn: “Bọn cháu có thể nhảy cùng đoàn của chúng ta không? Có tiền công sao?”

Bác gái là người hâm mộ của những bộ phim cung đấu cẩu huyết, vừa nhìn thấy Ôn Tình liền la hoảng lên, cầm lấy tay cô không buông: “Cô cô cô cô, cô không phải là vị… nương nương kia sao?”

Hậu kỳ đem nửa câu “Nương nương kia sao” lặp lại ba lần, còn đánh thêm một hàng chữ “Người đâu mau đến, ta bắt được nương nương rồi!”, hợp với vẻ mặt bắt được phần tử phạm tội của bác gái, thật là chọc cho khán giả cười ha  hả.

Bác gái nói, nhảy múa tính tiền công theo giờ, một giờ tám đồng. Ôn Tình tính toán, hai người chỉ cần nhảy khoảng hơn hai giờ là được, liền vô cùng vui vẻ gia nhập đội vũ đạo.

Triệu Húc kéo em gái lang thang không mục đích trên đường, thấy có không ít người đang biểu diễn xiếc tạp kỹ, ảo thuật thì linh quang chợt lóe. Làm một vận động viên thể thao, chơi vài động tác tạp kỹ là không làm khó được anh, vì vậy, Triệu Húc liền ỷ vào gương mặt đẹp trai mượn chị gái bán thảm một miếng vải bạt, trải lên mặt đất.

“Anh hai, anh định làm gì vậy?” Triệu Yến vừa ăn bánh vừa nghiêng đầu hỏi anh hai.

“Làm xiếc nha!” Triệu Húc vẻ mặt thành thật nói rồi liền bắt đầu nhào lộn, đợi đến khi đã hấp dẫn được ánh mắt của một số người thì bắt đầu lớn tiếng nói, “Cô bác anh chị, hai anh em tôi đi đến đây lại bị kẻ xấu lấy mất tiền…”

Khi nhắc đến ‘người xấu’ màn ảnh còn cố ý cắt đến hình ảnh Sở Khâm đang nhàn nhã ngồi uống trà, chỉ một cái mũi tên thật to xác nhận. Vừa vặn Sở Khâm cũng hắt hơi một cái, đạo diễn hỏi thế nào thì chỉ nói: “Khẳng định có người đang nói xấu sau lưng tôi!”

Mà người nói xấu Sở Khâm không phải chỉ có một mình Triệu Húc, còn có hai chị em Mộ Thần. Mộ Thần cầm túi bánh quy trong tay, vừa đi vừa lẩm bẩm: “Hai chúng ta đều là người lớn, Sở Khâm cũng chỉ cho một gói bánh nhỏ như vậy.” Nghĩ đến cơm trưa còn có thể phải nhờ vào gói bánh này lót dạ, anh đã chua xót không gì sánh được.

Hai người bọn họ làm diễn viên nhiều năm như vậy, ngoại trừ đóng phim còn thật không biết dùng phương pháp gì khác kiếm tiền, cứ lang thang không mục đích trên đường. Có rất nhiều người đều nhìn chằm chằm vào bọn họ, dù sao bên cạnh có một đống camera đi theo, vừa nhìn liền biết không phải là người bình thường, rất nhanh đã có người nhận ra hai chị em bọn họ.

“Mộ Thần! Mộ Sa! Trời ạ!”

“A a a a a! Mộ Thần!”

“A a a a! Mộ Sa!”

Rất nhanh, cả con đường lớn đều bị người vây chặt, xôn xao lên tiếng muốn chụp ảnh chung. Tổ chế tác cấp tốc tách người hâm mộ ra, còn không ngừng giải thích với mọi người đây là đang quay chương trình, hy vọng bọn họ đừng nên quấy rầy. Thế nhưng một khi người hâm mộ đã điên cuồng thì tuyệt đối không thể bỏ đi ý niệm muốn thân cận với thần tượng, cả đám người đều giơ điện thoại lên không ngừng bấm chụp.

“Hai chúng tôi đang thực hiện nhiệm vụ, cần kiếm tiền, thế này đi, mọi người đến chụp chung, một tấm ảnh một đồng tiền.” Người hâm mộ chính là tiền, Mộ Thần đột nhiên ngộ ra việc này, thế nhưng vì đang quay tiết mục cũng không tiện gọi giá quá cao, chỉ định thành hạng mức thấp nhất.

“A a a a! Tôi có mười đồng tiền!” Rất nhanh, những người hâm mộ tổ chế tác thật vất mả mới tách ra lại nhanh chóng xông lên.

“Anh Thần, không được kiếm tiền như vậy.” Nhân viên công tác nhắc nhở Mộ Thần, nếu bọn họ có thể kiếm tiền như vậy, những khách mời khác cũng sẽ bắt chước theo.

Mà Mộ Thần đang hăng hái đếm tiền nhất thời như bị sét đánh, âm hiệu bối cảnh liền biến thành tiếng ‘đùng đoàng’ vang dội, còn nhảy ra hai chữ ‘Oh!No’ thật lớn giữa màn hình.

Hình ảnh lại chuyển về phía anh em nhà họ Chung, gói bánh quy Chung Nghi Bân vốn cầm trên tay đã bị anh hai đoạt đi, đang giận dỗi theo sát người trước đi loạn trên đường: “Anh, chúng ta định đi đâu nha, anh trả bánh cho em đi, cái đó chỉ có bánh bao mới có thể ăn.” Đó là Sở Khâm cho anh, tuyệt đối là của anh.

Chung Gia Bân bị làm cho hết cách, chỉ có thể dừng bước lại trầm mặc nhìn em trai nhíu mày, sau đó xoay người tiếp tục đi.

Chung Nghi Bân bị anh trai trừng đến sững sờ, ngậm miệng lại không dám nói thêm lời nào, lẽo đẽo đi theo, ánh mắt còn chình chằm chằm vào túi bánh quy.

Nhạc bối cảnh liền vang lên khúc hát ‘Cải thìa’ thê lương, “Cây cải non non, đầm đìa nước mắt, tuổi mới một hai, ‘bánh quy’ cũng mất[1]” . Sau đó còn tặng thêm cho bóng lưng cô đơn của Chung Nghi Bân một mảnh lá rụng, càng thêm vẻ tội nghiệp.

Mà những khán giả ngồi trước truyền hình đều cười đến không nhặt được răng.

‘Giám đốc Tiểu Chung cư nhiên chấp nhất với bánh quy như vậy. Ha ha ha, đúng là rất giống trẻ con ba tuổi.’

‘Anh hai trợn mắt quá có khí thế rồi!’

Sau khi kỳ này phát sóng, còn có người đặc biệt cắt mấy giây ánh mắt sắc bén vừa rồi của anh hai Chung làm thành ảnh gif. Trong đôi mắt thành thục cơ trí mang theo một chút lửa giận đè nén, sâu không thể dò, vừa liếc nhìn đã đủ khiến người đối diện kinh hồn táng đảm.

‘Mẹ ơi! Quá nổi da gà rồi, đây đơn giản là minh họa hoàn hảo cho ánh mắt sắc bén của Tổng tài bá đạo mà!’

Anh trai bá đạo sau khi trấn áp em trai liền dẫn theo đối phương lang thang từ đầu đường đến cuối đường, đem tất cả các cửa hàng có thể tra xét đều tra xét một lần, đợi đến khi trong lòng đã có tính toán đại khái liền quay đầu trở lại.

Chung Nghi Bân cũng không nghĩ ra anh hai muốn gì, chỉ cúi đầu không ngừng bấm tin nhắn gởi cho Sở Khâm.

‘Thật đói…’

Sở Khâm lúc này đang rất rảnh rỗi, lập tức gởi trở về một tin.

‘Ngoan ngoãn quay tiết mục nào.’

Đặc biệt vô tình, đặc biệt lãnh khốc.

Chung Nghi Bân bĩu môi, tiếp tục nhắn. Người đi đường thật nhiều, đem anh đụng đến nghiêng trái ngã phải, Chung Nghi Bân liền theo bản năng nắm lấy người phía trước. Chung Gia Bân đang chuyên chú bước đi đột nhiên cảm thấy góc áo trầm xuống, quay đầu liền thấy em trai một tay nắm góc áo của mình, một tay cầm điện thoại chăm chú đánh chữ.

Anh hai Chung nhìn em trai một lát, trước sau vẫn không nói gì, tùy ý đối phương nắm lấy, tiếp tục bước đi.

Khoảnh khắc này bị sửa thành pha quay chậm. Em trai cao tương đương ông anh lại giống như một bạn nhỏ nắm lấy góc áo anh mình, hoàn toàn tin tưởng để anh hai kéo đi, trong tay còn cầm điện thoại chơi đùa. Anh trai lại giống như tập mãi thành quen tùy tiện để em mình kéo áo, vừa nhìn liền biết đây là động tác thường phát sinh.

‘Một anh đẹp trai cao thước tám lại giống bạn nhỏ đi nhà trẻ, OMG! ha ha ha…’

‘Ta sắp bị manh chết! Hít thở không thông…’

Các khán giả trước máy truyền hình đều không nhịn được kêu to gào khóc, mà bậc cha chú có tuổi đều hiểu ý mỉm cười: “Hai anh em này, vừa nhìn đã biết quan hệ đặc biệt tốt.” Những người có anh chị em càng có thể sâu sắc cảm nhận được loại cảm tình trong những hành động nhỏ như thế, một người anh trai đã thành niên, trước mặt đám đông, nếu không phải đặc biệt cưng chìu em mình tuyệt đối sẽ không dễ dàng để cho em trai làm ra loại động tác như vậy..

Sau khi Chung Nghi Bân mất trí nhớ, nhận thức về anh hai Chungcũng theo đó được lập trình lại toàn bộ, cảm thấy anh hai nhà mình là không có chuyện gì không làm được. Vì vậy, cùng anh hai ra ngoài, Chung Nghi Bân liền đơn giản không thèm mang theo não, không bao lâu sau liền bị anh hai kéo đến trước một quầy tạp hóa.

“Chị chủ, chỗ này của em có một gói bánh quy loại mới do tập đoàn Đại Ngư vừa giới thiệu, Đại ngư tiểu bính.” Chung Gia Bân cầm một túi bánh quy đặt lên trước quầy, chủ sạp là một phụ nữ trung niên giữa cuối ba mươi, nhìn thấy anh hai Chung nho nhã lễ độ, ánh mắt thâm thúy, hấp dẫn ngút trời thì kích động che miệng, nhịn không được mỉm cười, căn bản không nghe được tỉ mỉ đối phương đang nói những gì.

Anh hai Chung cũng không thèm để ý, vẫn ở chỗ cũ nghiêm túc giới thiệu bánh quy trong tay. Gói bánh này là loại lớn, bên trong có những gói nhỏ đóng gói độc lập có thể tách ra bán, bọn họ là đang quay tiết mục, sau khi phát sóng loại hàng này nhất định sẽ rất dễ bán. “Giá gốc của túi này là mười tám đồng, thế nhưng bởi vì là hàng giới hạn đặt làm riêng cho chương trình, vậy nên em bán cho chị giá ba mươi đồng. Bên trong là từng gói nhỏ được phân chia riêng rẽ, chị có thể bán năm đồng một gói, đương nhiên, sau khi tiết mục này được phát sóng, chị bán mười đồng một gói cũng có người mua.”

Chung Nghi Bân ngạc nhiên nhìn anh hai nhà mình, anh vẫn là lần đầu tiên nghe đối phương nói nhiều như vậy. Hơn nữa cái tư thế tiếp thị sản phẩm này còn rất chuyên nghiệp nha, tuy rằng gương mặt của anh hai vẫn lạnh lùng như cũ…

Nói đại khái khoảng năm phút đồng hồ, chị chủ liền vui vẻ đồng ý mua lại túi bánh nọ: “Cậu ký cái tên cho tôi đi.”

Chung Gia Bân lắc đầu, chữ ký của anh là không thể tùy tiện ký ra, chỉ dùng để phê công văn. Anh nói lời cám ơn với chị chủ sạp, cầm theo ba mươi đồng vừa kiếm được dẫn em trai ra ngoài.

Khán giả đối với phương pháp kiếm tiền của hai anh em hiếu kỳ không ngớt, màn ảnh cũng vẫn theo sát bọn họ, một lúc lâu. Vì vậy, mọi người liền trơ mắt nhìn anh hai Chung dùng ba mươi đồng vừa kiếm được chạy đến góc khuất, dùng giá bán sỉ mua một loại vòng trang sức đặc trưng của dịa phương, sau đó đem vòng tay nhét vào lòng Chung Nghi Bân.

“Trong vòng ba mươi phút, đem mấy thứ này bán hết, mười đồng một cái.” Anh hai Chung nhìn thoáng qua đồng hồ đeo tay, ra lệnh cho em trai.

Chung Nghi Bân nháy mắt mấy cái, chỉ chỉ mặt mình: “Em?”

Chung Gia Bân không nói lời nào, chỉ lẳng lặng nhìn anh.

————————–

Tiểu kịch trường:

Triệu Húc: Làm xiếc đây, đi ngang không nên bỏ qua

Ôn Tình: Nhảy múa đây, chỉ cần tám đồng tiền liền có thể xem nương nương nhảy múa

Nhị Bính: Bán vòng tay đay, mười đồng một cái, không mua thì phí, không mua liền hết

Ngư Đường: Bán em trai đây, chỉ cần 998, chỉ cần 998 liền có thể mang đế vương chuyển thế về nhà

Ngư Lân: QAQ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *