Chương 72: Lên sân khấu

Ôn Tình nhanh chóng tiến lên chào hỏi, trong lòng cũng không khỏi kích động, hai người này đều là tiền bối trong giới, lúc cô ra mắt bọn họ căn bản đã không nhận phim truyền hình nữa, bình thường ở các loại hoạt động cũng chỉ thấy được bóng dáng. Lần này nhờ gameshow mới có cơ hội tiếp xúc gần gũi, trong thời gian quay hình cô nhất định phải làm tốt quan hệ, như vậy với sự phát triển sau này của cô và Ôn Vũ sẽ có giúp đỡ rất lớn.

Sau khi mọi người hàn huyên chào hỏi đều bày tỏ ý mong chờ cặp khách mời thứ tư. Đội hình trước mặt đã mạnh mẽ như vậy rồi, khó có thể tưởng tượng sau đó còn có khách quý đẳng cấp gì, nếu đã được sắp xếp sau Mộ Thần và Mộ Sa để tạo bất ngờ, như vậy địa vị tuyệt đối không thể tầm thường.

Mọi người nín thở tập trung, bối cảnh âm nhạc cũng biến thành đoạn Hoa Sơn luận kiếm sôi sục, phảng phất đang chờ đợi cao thủ chung cực.

“Hello!” Sở Khâm mặc đồng phục vận động đột nhiên xuất hiện hiện giữa màn ảnh, trên mặt còn treo nụ cười chiêu bài, “Hoan nghênh mọi người đã theo dõi ‘Bánh bao chạy mau’ do ‘Đại ngư tiểu bính’ độc quyền tài trợ, tôi là người dẫn chương trình Sở Khâm!”

“Oa!” Bởi vì người là nhảy từ sau lưng Mộ Sa xuất hiện nên khiến cô không khỏi hoảng sợ, giày cao gót dưới chân có chút mất thăng bằng hơi lảo đảo, đụng lên trên người Mộ Thần.

“Này này, đừng đụng vào mặt em, ” Mộ Thần vươn tay ôm lấy chị gái, giúp cô đứng vững lại, nửa thật nửa giả sờ sờ mặt mình oán hận, “Còn phải trông vào nó kiếm cơm đâu.”

Mọi người ha ha cười, Ôn Tình hỏi Sở Khâm: “Các người chơi khác đâu?”

—————

Bởi vì là bí mật quay hình, ngay cả nhân viên nội bộ của Thịnh Thế cũng không biết những khách mời khác là ai, hai cha con Trần Phong và Trần Kỷ Minh đang ngồi trước TV chờ xem Sở Khâm xấu hổ.

“Hẳn là không mời được người, dự định làm phiếu khống chăng?” Trần Kỷ Minh mặt mũi tươi rói châm biếm.

“Ha hả.” Trần Phong chỉ là cười lạnh một tiếng.

—————

“À, đúng rồi, chúng ta có năm đội,” Sở Khâm phảng phất vừa mới nhớ đến, vỗ đầu một cái, “Tôi phải gọi bọn họ tới.”

Màn hình lập tức cắt tới bối cảnh bên ngoài tập đoàn Thịnh Thế, những cảnh này là đã quay sẵn từ trước, bởi vì hai đội anh em tổng tài cũng không phải gương mặt quen thuộc trên TV, thế nên cần phải giới thiệu rõ từ trước.

Sở Khâm mặc âu phục rảo bước trong đại sảnh Thịnh Thế, quẹt thẻ nhân viên lên tầng trên cùng: “Đây là tổng bộ của tập đoàn, tôi vẫn là lần đầu tiên đến đây, thật khẩn trương nha.” Sau khi ra khỏi thang máy, bọn họ rất chú ý mà không quay đến hành lang nội bộ của công ty, màn hình trực tiếp chiếu lên tấm bảng trước cửa phòng, trên đó viết ‘Phòng tổng giám đốc’.

“Oa ——” Khán giả ngồi trước truyền hình kinh hô, mọi người đều biết Thịnh Thế TV là công ty con của tập đoàn Thịnh Thế, Sở Khâm là nhân viên của Thịnh Thế, người ngồi trong phòng này chính là ông chủ lớn của anh.

Cửa mở ra, người xuất hiện là Chung Nghi Bân đang dự định ra ngoài. Hôm nay Chung Nghi Bân mặc một bộ âu phục kẻ sọc caro chìm, tóc ngắn vuốt keo tạo hình đơn giản, đẹp trai bức người. Trong nháy mắt anh xuất hiện, phía hậu kỳ còn xấu bụng tặng thêm một hiệu ứng chói sáng màu hồng nhạt, khắp màn hình nổi lên từng đợt trái tim, phối nhạc là cuộc gặp gỡ lãng mạn.

“Nha ——” Những người ái mộ Thịnh Thế TV đều biết vị tổng giám đốc này, tập thể kinh hô thành tiếng, hơn nữa phối hợp với hiệu ứng, ngôi sao và nhạc nền, càng thêm si mê không thôi.

‘Hậu kỳ quá xấu xa rồi, ha ha ha ha.’

‘Người phối nhạc tuyệt đối cũng háo sắc, ha ha ha hắc.’

Sở Khâm vội ho một tiếng, không khí lập tức chuyển về chính thức: “Tổng giám đốc, cần đi tham gia tiết mục rồi.”

“Ừ?” Chung Nghi Bân hơi híp mắt, mở rộng cửa phòng để lộ thân ảnh Chung Gia Bân đang phê duyệt văn kiện bên trong. Lúc quay hình, anh hai Chung thật sự đang phải phê văn kiện, tuy rằng biết rõ là đang quay tiết mục, thế nhưng ở trước mặt thật sự bày ra một đống văn kiện cần anh ký tên phúc đáp, vì vậy liền thuận tay ký xuống.

Sau bàn làm việc rộng rãi, một thanh niên mặt mũi có bảy phần tương tự với Chung Nghi Bân đang ngồi làm việc, so với Chung Nghi Bân anh tuấn đẹp trai, người này càng nhiều thêm vài phần thành thục trầm ổn. Người nọ nghe nói có người tiến đến liền ngẩng đầu, một đôi mắt thâm thúy nhìn sang phảng phất có thể xuyên qua màn hình nhìn thấu những khán giả ngồi trước TV.

Hậu kỳ nghịch ngợm vẽ mấy mũi tên, một cái ghi ‘em trai’ chỉ vào Chung Nghi Bân, một cái ghi ‘anh trai’ chỉ vào Chung Gia Bân, hai anh em cùng xuất hiện trong khung hình, lực chấn động lập tức bùng nổ.

‘A a a a a! Anh hai Chung a a a a a!’

‘Đại ca thật là đẹp trai nha! ! !’

Giờ khắc này, trong lòng rất nhiều thiếu nữ chỉ còn lại “A a a a” .

Sở Khâm sau khi thành công bắt cóc hai Boss của mình lại cấp tốc xuất hiện trước một gian biệt thự rộng rãi khí thế. Quản gia anh tuấn mặc âu phục đeo găng tay mỉm cười mở cửa cho bọn họ, dùng giọng ôn hòa nói: “Các thiếu gia còn chưa thức dậy, xin mọi người chờ một chút.”

Bước vào đại sảnh rộng lớn sang trọng, một người đàn ông mặc áo ngủ tơ tằm lười biếng bước từ trên thang lầu đến, từng bước thong thả uy nghi phảng phất như Đế vương đang bước giữa Hoàng cung. Bối cảnh âm nhạc cũng chuyển thành ca khúc mở đầu của ‘Cảnh Hoằng thịnh thế’

Cát vàng cuồn cuộn, núi tuyết chót vót, họa một bức sa trường chinh chiến.

Thảo nguyên lồng lộng, trời xanh mênh mông, như quyển sách về giang sơn thịnh thế.

Người đến chính là vị gần đây danh tiếng nổi như cồn, được mệnh danh là chuyển thế của Cảnh Nguyên Đế, tổng giám đốc tập đoàn Đại Ngư khu Trung Hoa đại lục —— Ngu Đường. Bởi vì Ngu Đường có bề ngoài rất giống chân dung của Cảnh Nguyên Đế trong lịch sử, mà người yêu công khai của anh, Tống Tiêu lại giống vị nam Hoàng hậu kia như đúc, khiến rất nhiều người hâm mộ tin rằng bọn họ chính là Đế Hậu chuyển thế, đồng thời mỗi ngày đều xuất hiện trên weibo của bọn họ làm thủ tục thỉnh an.

‘Hoàng thượng a a a a a a!’

Những người trẻ tuổi ngồi trước TV khi nhìn thấy Ngu Đường trong nháy mắt liền lâm vào điên loạn, lần này Thịnh Thế thật sự rất chịu chơi, đem tổng giám đốc nhà mình và tổng giám đốc của Đại Ngư đều mời đến! đây là có bao nhiêu mặt mũi chứ!

“Hoàng thượng vạn phúc kim an.” Sở Khâm đi tới, học theo những fan trên mạng nói lời thỉnh an.

Người thường gặp phải loại trêu chọc này nhất định sẽ không nhịn được cười xòa, thế nhưng Ngu Đường đúng thật có thể thừa nhận, hất cao cằm, nói một câu: “Miễn lễ.”

“Trời ạ, quá manh! Ta sắp thở không nổi rồi!” Một fan nữ ngồi trước TV kích động đến lăn lộn trên ghế salon.

Mà cha mẹ cô lại ngồi một bên mờ mịt nhìn màn hình: “Người đó là ai vậy? Không phải sẽ mời ngôi sao ư? Vì sao mấy người này cha mẹ đều không biết.”

“Cha mẹ không biết đâu, ba người này nếu so với ngôi sao thì lợi hại hơn nhiều!” Fan nữ lập tức ngồi dậy, hưng phấn thuyết minh cho cha mẹ mình biết.

Mà ở khắp nơi trên toàn quốc, quá trình thuyết minh giải thích này đều đang trình diễn, những thế hệ trước nghe nói là tổng giám đốc tuổi trẻ tài cao liền cũng bắt đầu hứng thú. Trong mắt bọn họ, thanh niên nỗ lực xây dựng sự nghiệp so với ngôi sao diễn xuất trên TV thì tốt hơn nhiều.

Hình ảnh vẫn đang tiếp tục, ống kính đi theo Ngu Đường tiến vào một căn phòng trẻ con, cả gian phòng đều dùng chủ đề hải dương làm bối cảnh, tường và nội thất đều sơn màu xanh biể, trên chiếc giường nhỏ hình thuyền hải tặc có một khối nhỏ cuộn tròn.

Ngu Đường bước đến, thô bạo vén chăn ra để lộ em trai đang ngủ đến trời đất mờ mịt bên trong, lại thổi nhẹ vành tai dày phúc hậu đặc trưng nọ: “Rời giường, có người tới thăm này.”

Bạn nhỏ Ngu Lân trở mình, mơ mơ màng màng ngồi dậy, mông lung nhìn về phía Sở Khâm và camera, chợt giật mình đánh thót, cấp tốc kéo chăn che lại cơ thể: “Phi lễ đừng nhìn, các người đi ra ngoài trước.”

Bởi vì còn nhỏ tuổi, gương mặt của Ngu Lân còn mang theo sự tròn trịa mềm mại của trẻ con, một đôi tai vì bị đè nặng lúc ngủ nên đỏ rực, mấy lọn tóc rớt xuống dán lên trên mặt, theo động tác trốn tránh của bé mà xõa tung, thoạt nhìn đặc biệt buồn cười. Chỉ là hết lần này đến lần khác cậu bé còn dùng ngữ điệu ông cụ non giáo huấn bọn họ, ngay cả người ôm camera cũng không nhịn được cười run rẩy.

Màn ảnh lần thứ hai gián đoạn, các khán giả bị manh đến không thể hô hấp chỉ thấy bối cảnh chuyển về khu vực tập hợp, hai cặp anh em đồng thời bước đến.

Ngu Đường và Ngu Lân mặc cùng một mẫu quần áo hằng ngày màu sắc tươi mát, anh trai thật cao và em trai tay chân ngắn ngủn đứng cùng một chỗ thật giống nhân vật truyện tranh thiếu nữ chân dài và ảnh chibi đầu thân tròn ủm.

Mà hai anh em nhà họ Chung lại mặc quần áo cùng phong cách màu đen, hai gương mặt vừa tương tự lại có chút bất đồng đặt chung một chỗ, hiệu quả nào phải chỉ thăng gấp bội.

Triệu Húc mở to miệng suốt cả phút vẫn không khéo lại. Nhà tài trợ chính của tiết mục này là ‘Đại ngư tiểu bính’ một sản phẩm ăn vặt của công ty con dưới trướng Đại Ngư. Một gameshow, đem ông chủ đài truyền hình nhà mình và ông chủ của ông chủ đến thì cũng thôi, còn kéo cả ông chủ của phía tài trợ đến??!!!

Ôn Tình cũng có chút giật mình, cô phi thường rõ ràng phân lượng của những người này, mời bọn họ đến quay tiết mục giải trí đơn giản chính là dùng dao mổ trâu giết gà. Giới giải trí từ lúc nào đã trở nên huyền ảo như vậy?

Mộ Thần và Mộ Sa lại trấn định nhất. Mộ Thần vì tham diễn ‘Cảnh Hoằng thịnh thế’ nên cũng từng có không ít tiếp xúc với Ngu Đường, mà Mộ Sa lại là nghệ sỹ dưới trướng Giải trí Tinh Hải, Ngu Đường cũng tương đương bà chủ của cô rồi. Chỉ là đối với việc Chung Gia Bân sẽ tham gia tiết mục này, bọn họ ít nhiều vẫn có chút khiếp sợ.

——————

Đương nhiên, người kinh hãi nhất cũng không qua được hai cha con họ Trần.

“Làm sao có thể, cư nhiên mời được Chung Gia Bân!” Trần Phong cả kinh nhảy dựng lên khỏi salon. Ông ở Thịnh Thế lăn lộn nhiều năm như vậy, tự nhiên biết rõ Chung Gia Bân là ai và phân lượng trong thương giới như thế nào. Một người như vậy, cư nhiên hùa theo em trai hồ đồ, tham gia loại gameshow không có ý nghĩa đích thực nào!

“Ngu Đường…” Trần Kỷ Minh hận đến siết chặt nắm tay, lần trước tiết mục tọa đàm của y muốn mời Ngu Đường đến, đối phương ngay cả email cũng không thèm trả lời, lần này lại đơn giản như vậy đáp ứng Sở Khâm. Mặt mũi của tên kia rốt cục lớn đến bao nhiêu chứ!

Không chỉ có hai cha con họ Trần, toàn bộ người của Thịnh Thế TV đều có chân chân thực thực cảm nhận một lần mạng giao thiệp mạnh mẽ của Sở Khâm. Dùng sự thật chứng minh, không tham gia tiết mục của anh hoàn toàn là tổn thất của đối phương.

Vì vậy, tiết mục vừa phát sóng trong chốc lát, trên mạng đã bị những lời thảo luận ngập trời bao vây.

Nội dung của chương trình này chủ yếu cường điệu tình cảm giữa anh chị em, đối với chính sách sinh con thứ hai của quốc gia đặc biệt có lợi, lập tức được mở hành lang riêng phê duyệt, đúng hạn lên sóng. Mà tiết mục ‘Mười lăm ngày lãng mạn’ có Tôn Tường tham gia, bởi vì nội dung có chút giới hạn độ tuổi nên bị giữ lại xét duyệt vài lần, đến tận khi ‘Bánh bao chạy mau’ bắt đầu phát sóng, phía bên kia vẫn chưa chính thức quay chụp.

———————

Tiểu kịch trường:

Khâm Khâm: Nội dung chính của tiết mục này chính là bánh bao bán manh, vì vậy bọn đệ đệ muội muội nhất định phải nhớ bán manh

Ngư Lân: Ca ca, ta muốn uống sữa tươi

Ngư Đường: Lăn qua một bên

Ngư Lân: QAQ

Nhị Bính: Ca ca, ta muốn uống sữa tươi

Đại ca: Đến chỗ vợ ngươi mà uống

Khâm Khâm: …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *