Chương 71: Rút lui

Giao dịch hắc áo giữa các tổng tài cư nhiên lại bí hiểm như vậy, khóe miệng Sở Khâm run rẩy, đối mặt với ánh mắt hiếu kỳ của Tống Tiêu, quyết định bảo trì trầm mặc.

“Đó là cái gì?” Tống Tiêu thấy Sở Khâm lảng tránh ánh mắt của mình thì không khỏi càng thêm hiếu kỳ, quay đầu hỏi Ngu Đường.

Ngu Đường thần bí nở nụ cười: “Về nhà sẽ cho em xem.” Sau đó, đẩy đứa em trai bên cạnh một chút, ý bảo đối phương nhanh chóng làm gì đó dời đi sự chú ý của Tống Tiêu.

Sở Khâm rõ ràng thấy được, bạn nhỏ Ngu Lân liếc mắt trợn trắng, sau đó dùng giọng nũng nịu nói: “Chị dâu, em muốn ăn cua.”

Tống Tiêu quả nhiên bị dời đi lực chú ý, cầm một con cua hấp lên giúp em trai gỡ thịt. Ngu Đường nhất thời dựng lông mi lên, gõ đầu em trai nhà mình một cái, giật con cua qua: “Đàn ông con trai, tự gỡ thịt cua đi.” Hiển nhiên là không muốn vợ yêu của mình giúp em trai gỡ cua.

Ngu Lân ôm phần đầu bị gõ trừng mắt nhìn anh trai, sau đó lại bị khí thế vô hình trấn áp.

Sở Khâm càng nhìn càng cảm thấy hai anh em này rất thú vị, nếu như có thể lừa đến tham gia tiết mục thì tốt rồi. Đang nghĩ ngợi, điện thoại đột nhiên reo vang, bởi vì đều là bạn bè nên cũng không có gì cấm kỵ, trực tiếp bắt máy.

“Giám chế Sở, không xong rồi, Tôn Tường nói muốn rút lui.” Đầu dây bên kia là thanh âm hoang mang rối loạn của Mã Dược.

“Không tham gia? Hợp đồng thì sao?” Sở Khâm nhíu mày, lạnh giọng hỏi.

“Hợp đồng… còn chưa kịp ký…” trong giọng nói của Mã Dược lộ ra một chút chột dạ, thế nhưng sau đó bắt đầu lớn tiếng mạnh mẽ, “Trước đó bởi vì anh ta không hài lòng với một vài điều khoản nên cần phải sửa chữa, bên phòng công văn chưa gởi hợp đồng mới đến…”

“Anh ta có nói vì sao muốn rút lui không?” Sở Khâm cản lại một tràng giải thích dài dòng.

Chung Nghi Bân dừng động tác ăn uống lại, quay đầu nhìn đôi mày đang nhíu càng lúc càng chặt của Sở Khâm, bỗng nhiên có chút hối hận để anh ngồi lên vị trí tổng giám chế này.

Lý do rút lui của Tôn Tường vừa nghe đã biết không phải nói thật, thế nhưng bởi vì hợp đồng còn chưa ký nên Thịnh Thế cũng không thể làm gì anh ta. Tất cả dù sao cũng chỉ là ước định bằng miệng mà thôi.

Hiện tại vấn đề kịch bản đã giải quyết, tất cả công tác cũng đều vào chỗ, kịch bản cho từng đôi khách mời cũng đã thiết kế xong, thậm chí vé máy bay cũng đã đặt rồi. Hiện tại có người tuyên bố rút lui sẽ tạo thành ảnh hưởng vô cùng lớn với hạng mục này. Nếu bọn họ muốn khởi quay đúng hạn, phải tìm được khách mời thế chỗ trong một tuần, chỉ như vậy mới có đủ không gian sửa chữa kịch bản.

Cho dù tính tình của Sở Khâm có tốt thế nào cũng không nhịn được nổi trận lôi đình. Mặc dù hợp đồng là rất quan trọng, trong giới giải trí cũng luôn tràn đầy những việc ngươi lừa ta gạt, thế nhưng loại chuyện đã đáp ứng rồi lại đổi ý, vô luận trong tình huống nào cũng khiến người ta chán ghét.

Cúp điện thoại của Mã Dược, Sở Khâm tự mình gọi cho Tôn Tường. Bên kia, Tôn Tường đã ký xong hợp đồng với tổ tiết mục ‘Mười lăm ngày lãng mạn’, không còn khả năng đổi ý nữa, tự nhiên là tìm mọi cách từ chối.

“Anh Khâm, thực sự rất xin lỗi, có vài việc cũng không phải do tôi làm chủ.” Tôn Tường có ý đồ đổ trách nhiệm lên người công ty quản lý.

“Nhà tài trợ chính đã thay đổi, tài chính toàn bộ sung túc, vé máy bay của anh cũng đã đặt xong,” Sở Khâm nhàn nhạt trần thuật một sự thật như vậy. “Nếu anh bất mãn với thù lao thì có thể nói ra, chúng ta lại thương lượng.”

Tôn Tường có chút nao núng, lời đã nói đến mức này, nếu hắn không tham gia chính là đắc tội Sở Khâm. Thế nhưng hợp đồng với bên kia cũng đã ký, không thể lại đổi ý, chỉ đành cắn chặt răng nói lời xin lỗi cùng Sở Khâm.

Chuyện đến nước này, nói nhiều cũng vô ích, Sở Khâm trực tiếp cúp điện thoại.

“Làm sao vậy?” Chung Nghi Bân nhìn ra người yêu đang rất tức giận, đưa tay vuốt vuốt lưng đối phương.

Sở Khâm nhìn thoáng qua Ngu Đường, kỳ thực những lời này không nên làm trò nói trước mặt nhà tài trợ, thế nhưng cuộc đối thoại vừa rồi Ngu Đường cũng đã nghe được rõ ràng, không có gì đáng để giấu diếm nữa. Vì vậy anh chậm rãi nói: “Tôn Tường muốn rút lui.”

Khách mời mùa đầu tiên thật sự không dễ mời, đã đạn tận lương tuyệt đến mức phải mời anh em nhà họ Chung ra trận, hiện tại muốn mời người khác đã không kịp nữa, chỉ có thể đem năm đội giảm thành bốn đội, an bày kịch bản lại lần nữa. Trong tiết mục có rất nhiều phân đoạn cần phải có đủ năm đội khách mời mới có thể chơi, hiện tại thiếu đi một đội, có nhiều trò phải cắt giảm bớt.

“Tiết mục gì vậy?” Ngu Lân nhỏ giọng hỏi Tống Tiêu đang ngời bên cạnh.

Sở Khâm trước mắt sáng ngời, ánh nhìn sáng quắc nhìn về phía anh bạn nhỏ Ngu Lân tròn trịa trắng trẻo, không đợi Tống Tiêu trả lời, giành trước đáp: “Là một chương trình để cho anh hoặc chị dẫn em trai, em gái của mình ra ngoài du lịch.”

Ngu Lân tránh né ánh mắt của Sở Khâm, cúi đầu cắn đùi gà: “Đừng nhìn em, em sẽ không ra ngoài du lịch với anh hai đâu.”

Sở Khâm kinh ngạc mở to mắt, không biết Ngu Lân chỉ là thuận miệng nói bừa hay thật sự xem thấu ý đồ của anh. Nếu như là ý sau, đứa trẻ này cũng quá thông minh rồi.

Ngu Đường híp mắt, dùng tay bắt lấy đầu em trai: “Vì sao không muốn đi với anh?”

Ngu Lân bị kéo đến nghiêng người, theo bản năng nép vào Tống Tiêu bên cạnh tránh né. Chuyện này còn cần phải nói sao? Đi theo một ông anh như vậy tham gia trò chơi, khẳng định không sống quá một tập.

Sở Khâm càng xem càng thấy hai anh em này thú vị, nhớ đến Ngu Đường hiện giờ đã có hơn mười triệu fan, cân nhắc từ ngữ một chút rồi nói: “Giám đốc Ngu, không bằng anh cùng Ngu Lân cũng tham gia đi…”

——————————–

Tiết mục này là vừa quay vừa phát sóng, lúc tập thứ nhất công chiếu thì tập thứ hai vẫn còn đang trong quá trình chế tác. Một tập sau khi qua cắt nối sẽ kéo dài khoảng bốn giờ, phân ra hai lần phát hình, mỗi tuần chiếu một nửa. Trần Phong vẫn luôn chờ tin tức ngưng phát sóng tiết mục, thế nhưng lại không chờ được, trong đài cũng không nhìn thấy cảnh Sở Khâm luống cuống tay chân, tất cả vẫn tiến hành đâu vào đấy như cũ.

Ngày ba tháng mười một, khí trời cuối thu ở Bắc Kinh không tệ lắm, tổ quay phim đã chuẩn bị xong từ trước, chậm rãi gõ cửa nhà các khách mời.

Truyền hình là một vận động viên, từng đoạt huy chương vàng thế vận hội, bởi vì bộ dáng tương đối đẹp trai nên sau khi xuất ngũ[1] có không ít thương gia tìm anh quay quảng cáo, kiếm được không ít tiền. Một năm qua, anh vẫn luôn dùng số tiền này đi làm buôn bán, chỉ là thời gian thu hồi vốn của việc làm ăn tương đối dài, cuộc sống có chút không lên không xuống, thế nên liền nảy ra ý tưởng gia nhập giới giải trí.

Vốn dĩ, vận động viên cũng là loại nghề nghiệp trưng ra cho người khác xem, cùng với giới giải trí cũng có chỗ tương đồng. Cũng chính lý do đó, khi thư mời của Thịnh Thế đưa đến trước mặt anh, anh không chút do dự liền đáp ứng, chuyện này cũng xem như một cơ hội tuyệt hảo để anh tiến vào giới giải trí.

Tuy rằng quá trình có chút khúc chiết, thế nhưng tiết mục vẫn đúng hạn mở máy. Triệu Húc có một em gái tên Triệu Yến, hiện giờ chỉ có mười một tuổi, cũng đang học thể thao, vẻ ngoài trong sáng đáng yêu.

“Anh hai, em không đi huấn luyện thật sự được sao?” Triệu Yến bởi vì từ nhỏ vẫn học thể thao, tính cách cực kỳ độc lập, từ sáng đã mặc quần áo tử tế, rửa mặt chải đầu, đợi đến khi đoàn làm phim mang camera vào cửa nhà đã thấy hai anh em ăn mặc chỉnh tề, ngồi trước bàn ăn điểm tâm.

“Anh đã xin phép rồi, không sao đâu.” Triệu Húc mỉm cười đưa một mẩu bánh mì cho em gái, kỳ thực trong lòng anh cũng là có tính toán. Làm vận động viên quá cực khổ, anh đã chịu qua cái khổ này, hoàn toàn không muốn em gái mình phải tiếp tục sống như vậy. Nếu như tiết mục lần này có thể kéo anh em anh ra chút danh tiếng, để em gái làm ngôi sao nhí dấn thân vào giới giải trí cũng coi như có một lối ra.

Trước khi thu hình, truyền hình cũng không biết những khách mời khác là ai, rất thoải mái dẫn theo em gái đến điểm tập hợp. Tất cả khách mời đều ở Bắc Kinh, ngược lại cũng coi như thuận tiện, mọi người có thể gặp gỡ làm quen trước rồi mới lên máy bay.

Màn ảnh chính cũng là dựa theo dòng suy nghĩ của Triệu Húc mà diễn tiến, bởi vì trước đó danh sách khách mời không được công bố nên Triệu Húc cũng không biết sẽ có ai đồng hành, vì vậy phản ứng của anh cũng nhất trí với khán giả, dùng góc độ của anh đến theo dõi câu chuyện tuyệt đối là thú vị nhất.

“Anh hai, lần này sẽ có ai đi chơi cùng chúng ta?” Đây là lần đầu tiên Triệu Yến đi du lịch cùng anh trai, vì vậy cô bé vô cùng hưng phấn. Từ khi cô bé có trí nhớ thì mỗi ngày đều chìm trong tập luyện, rất ít cơ hội ra ngoài, càng miễn bàn có thể du lịch xa.

“Anh cũng không biết nữa…” Triệu Húc kiên nhẫn đáp trả vấn đề của em gái, vừa ngẩng đầu đã thấy được hai chị em nhà họ Ôn thướt tha mà đến.

Ôn Tình mặc một bộ váy len cashmere thuần trắng, bên ngoài khoác áo lông màu nâu nhạt, đeo kính râm thật to, Ôn Vũ bên cạnh cô cũng mặc một bộ giống hệt, chỉ là nhỏ đi vài số. Hậu kỳ phối hợp bối cảnh âm nhạc và hình ảnh tiên nữ hạ phàm, đem biểu tình ngơ người của Triệu Húc cắt ra làm đặc tả.

“Ôn Tình! Trời ạ!” Triệu Húc kích động không thôi, đi tới bắt tay cùng Ôn Tình.

Triệu Yến đỏ mặt nhìn Ôn Vũ, bộ phim cung đấu ‘Hậu cung Thục phi truyện’ đã phát sóng nối tiếp ‘Cảnh Hoằng thịnh thế’, Ôn Vũ diễn vai nữ chính lúc bé rất thường xuất hiện. Mà hoạt động tiêu khiển trong đội huấn luyện của Triệu Yến mỗi ngày là cùng đồng đội xem TV, bộ phim này bọn họ mỗi ngày vẫn đón xem chưa từng bỏ xót. “Bạn, bạn là Tĩnh Thục khi còn nhỏ?”

“Bạn cũng có xem sao?” So với Triệu Yến thì Ôn Vũ hoạt bát hơn một chút, chủ động kéo tay người bạn mới quen.

Trong lúc bốn người đang trò chuyện thì đội thứ ba cũng xuất hiện. Nhạc nền lập tức chuyển giọng, biến thành nhạc phim võ hiệp kinh điển, biểu thị có cao thủ lui tới.

Bốn người quay đầu nhìn sang, đều há to miệng.

Khán giả ngồi trước TV cũng theo đó ngừng thở, chỉ thấy được một đôi chị em phong hoa tuyệt đại, ăn mặc quần áo phong cách tình nhân của nhãn hiệu nổi tiếng thế giới, mỗi người tự kéo một vali hành lý, đạp lên bối cảnh âm nhạc uy phong lẫm lẫm mà đến.

‘Mộ Thần! Nam thần, ôi trời ơi!’

‘Nữ thần Mộ Sa cư nhiên tham gia loại gameshow này! A a a a!’

Tất cả khán giả đều sôi trào, bởi vì độ nổi tiếng của hai người này thật sự quá cao, từ cụ già tám mươi cho đến bé con đi nhà trẻ ít nhiều đều đã từng nghe tên bọn họ. Hơn nữa hai người này là Ảnh đế và Ảnh hậu, đẳng cấp của tiết mục trong nháy mắt liền tăng lên.

Phản ứng Triệu Húc cũng giống khán giả, đều trợn mắt há mồm. Vốn tưởng rằng, loại tiết mục sẽ mời người mới chen được nửa bước chân vào giới giải trí như anh sẽ không tìm được khách mời nào đặc biệt lợi hại, không ngờ đến bọn họ có thể tìm đến hai người có đẳng cấp cao nhất trong giới giải trí. Cái tiết mục này, không muốn ăn khách cũng khó.

———————————

Tiểu kịch trường: 《Ca ca đều sẽ biết chiếu cố đệ đệ》

Nhị Bính: Đại ca ta muốn ăn con cua

Đại ca: Gỡ thịt cho ngươi

Nhị Bính: Cảm tạ ca ~

Ngư Lân: Ca, ta muốn ăn con cua

Ngư Đường: Ta cũng muốn ăn, ngươi gỡ cả hai con đi

Ngư Lân: QAQ

——————————-

1/ Vận động viên của TQ cũng có chế độ khá giống VN, muốn đi thi đấu ở nước ngoài ngoại trừ có thành tích tốt còn phải chạy theo thước đo ‘giác ngộ chính trị’, phải được kết nạp lần lượt vào Đoàn, Đội, Đảng… được xem như một đội quân và có quân hàm đầy đủ. Nghe nói các văn công cũng được xét theo chế độ như vậy. Chỉ là điều kiện để kết nạp đảng và giành quân hàm của bọn họ có vẻ dễ dàng hơn người thường một chút.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *