Chương 70: Điều kiện trao đổi

“Xảy ra chuyện gì?” Sở Khâm ho nhẹ một tiếng, mở miệng hỏi, đem cậu nhân viên tên tiểu Trương kia cứu khỏi nước sôi lửa bỏng.

“Bánh quy gấu mèo đột nhiên hủy đầu tư, nói sẽ không tài trợ cho chúng ta nữa.” Vẻ mặt tiểu Trương khổ sở, bánh quy gấu mèo là xí nghiệp lớn, cũng là nhà tài trợ chính cho chương trình này, bọn họ hủy đầu tư, gameshow sẽ không tiến hành được nữa.

Chung Nghi Bân nhíu mày: “Chuyện này sao tôi không biết?” Chuyện lớn như vậy, cư nhiên không ai thông báo cho anh.

“Chuyện vừa xảy ra lúc nãy thôi, người của bánh quy gấu mèo đến lấy hợp đồng, lúc này bọn họ cũng đã rời khỏi đây rồi.” Tiểu Trương nuốt nuốt nước bọt.

Chung Nghi Bân đứng lên, hừ lạnh một tiếng: “Cậu không cần lo lắng, tôi sẽ giải quyết.” Nhà tài trợ chính là từ khi hạng mục khởi động đã thỏa thuận xong, hiện tại lại đổi ý, làm gì có chuyện dễ dàng như vậy.

Trong nước thực sự còn chưa có nhiều gameshow, nhà tài trợ đối với một hạng mục mới hiển nhiên sẽ cẩn thận một chút, thế nhưng nếu đã quyết định sẽ không hủy đầu tư giữa đường. Bên kia đột nhiên hạ quyết tâm lớn như vậy mà bội ước, nhất định đã nghe được tin tức gì đó.

Sự thực quả đúng như Sở Khâm dự liệu, bởi vì có một ít tin tức nội bộ tuôn ra, tổng cục văn hóa muốn ban hành pháp lệnh hạn chế tiết mục giải trí, những loại tiết mục gameshow mới lạ như thế này nói không chừng sẽ bị liệt vào phạm vi hạn chế. Nếu như sau khi quay hình xong lại không lấy được quyền công chiếu, số tiền kia liền theo nước trôi đi.

Thái độ phía Bánh quy gấu mèo vô cùng kiên quyết, thà rằng trả một ít tiền bồi thường hợp đồng cũng không chịu tiếp tục đầu tư. Bởi vì hạng mục này cần một lượng kinh phí khá lớn, nếu nhà tài trợ chính đã rời đi liền khó có thể tiếp tục.

Người trong nội bộ Thịnh Thế TV đều biết được tin tức này, đối với Sở Khâm vừa nhận chức tổng giám chế đều tỏ vẻ đồng tình. Đương nhiên, cũng có không ít người nhân cơ hội chế giễu.

“Trước đây lúc tổng giám chế Trần còn tại vị, vẫn chưa từng phát sinh chuyện nhà tài trợ chính rút lui giữa đường như vậy.”

“Đúng nha, tôi cũng là lần đầu nhìn thấy chuyện này, chậc chậc.”

“Sở Khâm vẫn nên thành thật làm người dẫn chương trình là được rồi, làm tổng giám chế cái gì chứ.”

Sở Khâm đi ngang qua phòng trà nước, nghe được thanh âm trò chuyện của những người bên trong thì bước chân dừng lại một chút. Mà Hầu Xuyên đang đi phía sau anh lại vô cùng không cam lòng, xoay người muốn đi vào lý luận cùng bọn họ lại bị Sở Khâm bắt lại.

“Không cần thiết.” Sở Khâm cười lắc đầu. Không cần nhìn, chỉ nghe thanh âm anh cũng biết là ai đang nói chuyện. bọn họ đều là cấp dưới cũ của Trần Phong, đem anh so sánh với Trần Phong là chuyện vô cùng bình thường. Người thật sự có năng lực sẽ không lãng phí bản thân vào những chuyện thị phi, huống chi còn là thị phi của lãnh đạo.

Bất quá, nếu tin tức này đã lộ ra thì phía khách mời cũng nên trấn an thỏa đáng. Sở Khâm lập tức gọi cho nhân viên công tác, nếu khách mời có gọi đến hỏi thăm vấn đề kế hoạch thì phải nói sẽ khởi quay đúng hạn.

Chung Nghi Bân đã hứa giúp anh tìm nhà tài trợ, Sở Khâm tin tưởng người yêu, vẫn dựa theo kế hoạch ban đầu an bày chuyện quay chụp. Không có bức tường nào không lọt gió, việc nhà tài trợ chính hủy đầu tư rất nhanh đã truyền đến tai khách mời.

“Chị, tiết mục kia có phải không quay được nữa không?” Ôn Vũ mặc kỳ phục, vừa uống nước vừa hỏi Ôn Tình đang ngồi bên cạnh học lời thoại.

“Phía Thịnh Thế không có thông báo gì, đó chính là vẫn có thể quay.” Ôn Tình không cần ngẩng đầu đã trả lời. Cô làm bạn với Sở Khâm nhiều năm như vậy, năng lực của đối phương cô vô cùng tin tưởng.

“A, vậy là tốt rồi.” Ôn Vũ lập tức cao hứng, cô bé rất hy vọng có thể ra ngoài chơi đùa cùng chị gái.

Hai người Mộ Thần và Mộ Sa đều là bô lão trong giới giải trí, ở loại thời điểm này tự nhiên sẽ làm ra phản ứng thỏa đáng nhất, giả vờ không biết. Một vị khách mời khác là vận động viên thể thao từng đoạt huy chương vàng Olympic, tên Triệu Húc, năm ngoái sau khi rời đội vẫn luôn ở nhà lo việc buôn bán, hoàn toàn không có vấn đề mâu thuẫn thời gian, vì vậy cũng không có ý kiến gì.

Thế nhưng phía Tôn Tường thật sự có chút đứng ngồi không yên, hắn là một ca sỹ, vài năm gần đây thị trường đĩa nhạc khá đình trệ, mắt thấy bản thân sắp hết thời liền nóng lòng muốn tham gia tiết mục để đánh bóng tên tuổi. Vừa vặn lúc này, một gameshow khác cũng ngỏ lời mời hắn, chương trình kia tên là ‘Mười lăm ngày lãng mạn’, cũng có bản gốc từ Hàn quốc, do một đài truyền hình khác mua bản quyền. Chỉ là lịch quay của chương trình này va chạm với ‘Bánh bao chạy mau’, nếu đáp ứng cái kia thì phải bỏ qua cái này.

Trần Phong ở trước cửa phòng trà nước gặp lại cấp dưới cũ, mỉm cười chào hỏi. Người nọ tiến lên nhỏ giọng nói một câu: “Đã tiết lộ tin tức cho Tôn Tường rồi.”

“Ừ.” Trần Phong khẽ vuốt càm, duy trì nụ cười sang sảng cất bước rời đi. Ông cảm thấy Sở Khâm dựa vào quan hệ với Chung Nghi Bân giành chỗ của ông là chuyện vô cùng đáng giận, ông vẫn luôn muốn nhìn xem, nếu Sở Khâm đem công việc làm cho rối tinh rối mù, tổng giám đốc còn lời gì để nói.

“Xác định ngày ba tháng mười một sẽ khởi quay sao?” Tôn Tường gọi điện thoại xác nhận co nhân viên của Thịnh Thế.

“Cái này, còn chưa xác định.” Bên kia trả lời, người phụ trách liên lạc với Tôn Tường tên Mã Dược, cũng là thuộc hạ cũ của Trần Phong.

Tôn Tường nhất thời nhíu chặt mày, cúp điện thoại, lại gọi sang cho tổ tiết mục ‘Mười lăm ngày lãng mạn: “Bên các anh xác định sẽ khởi quay vào ngày năm tháng mười một chứ?”

“Đây là đương nhiên, nhà tài trợ của chúng tôi là xí nghiệp lớn, tài chính sung túc, không có sự cố gì.” Phía bên kia đưa ra câu trả lời khẳng định.

“Anh Tôn, chuyện đã đồng ý lại nuốt lời, có vẻ không tốt lắm?” Người đại diện có chút khó xử.

“Không phải vẫn chưa ký hợp đồng sao?” Tôn Tường nheo mắt, so với kiểu bán manh ngu xuẩn của ‘Bánh bao chạy mau’, loại tiết mục tình yêu như phim thần tượng ‘Mười lăm ngày lãng mạn’ hiển nhiên sẽ càng hút fan hơn.

Giữa lúc gameshow còn đang trù bị, bộ phim ‘Cảnh Hoằng thịnh thế’ cũng đã chiếu đến kết cục. Cảnh Nguyên Đế vì bị gian thần làm hại, tráng niên mất sớm, Đoan Tuệ hoàng hậu cũng theo đó tuẫn tình, lưu lại đệ đệ của Cảnh Nguyên Đế, cũng chính là Hoằng Nguyên Đế kế thừa đại thống, hoàn thành vĩ nghiệp. Sau đó, Hoằng Nguyên Đế thật sự vẫn luôn kéo dài chính sách của huynh trưởng, khai sáng một mảnh thịnh thế giang sơn. Ở tập cuối, lúc Hoằng Nguyên Đế về già cải trang vi hành, đứng giữa đường lớn phồn hoa chốn kinh thành, nhìn bách tính cơm no áo ấm, an cư lạp nghiệp, nghĩ đến những lời mà Hoàng tẩu lúc còn là Thái phó đã nói với mình.

Thịnh thế đã đến, nhưng Hoàng huynh cùng Hoàng tẩu lại không thể trở về được.

Vốn là kết cục mỹ mãn lại không khỏi có cảm giác thê lương. Những hình ảnh về Đế Hậu tráng niên mất sớm đã lấy đi vô số nước mắt của khán giả, mà rating của bộ phim này cũng đạt đến con số trước nay chưa từng thấy.

Còn cặp đôi Ngu Đường cùng Tống Tiêu, không chỉ có bề ngoài đặc biệt giống Đế Hậu lại còn công khai tình cảm với nhau, danh tiếng lập tức được đẩy lên tầm cao mới. Bởi vì Cựu Lãng vẫn do Ngu Đường khống chế, căn bản không có ai xuất hiện nói một câu không tốt về bọn họ. Ngu Đường là một tổng giám đốc chính thống không có nửa điểm quan hệ với giới giải trí cư nhiên cũng có được hơn mười triệu fan, có thể so với một nghệ sỹ hạng A cũng không hề thua kém.

Sở Khâm nhìn bàn ăn đối diện, hai người đàn ông đẹp trai và một anh bạn nhỏ ngồi giữa, cảm giác đặc biệt hài hòa, đơn giản chính là khái niệm một nhà ba người ấm áp.

“Bé Ngu Lân, đã lâu không gặp.” Sở Khâm mỉm cười chào hỏi cậu bé.

“Đã lâu không gặp.” Ngu Lân thành thật gật đầu, đáp lễ với Sở Khâm.

“Lúc nãy vừa vặn đến giờ đón thằng bé, vì vậy liền đưa luôn đến đây.” Tống Tiêu vừa cười vừa nói, lại rót cho Ngu Lân một ly nước trái cây, sau đó cùng Sở Khâm bàn về an bày tiếp theo cho ‘Cảnh Hoằng thịnh thế’.

Hôm nay bọn họ mới Ngu Đường và Tống Tiêu ra ăn tối, chủ yếu là muốn cảm ơn Ngu Đường giúp đỡ. Bởi vì thời gian cấp bách, nhà tài trợ không dễ tìm, Chung Nghi Bân liền trực tiếp đến hỏi Ngu Đường. Tập đoàn Đại Ngư cũng có vài công ty con làm bên sản xuất sản phẩm, gần đây vừa vặn muốn đẩy ra một món ăn vặt tên ‘Đại ngư tiểu bính’, dùng danh nghĩa này đến làm tài trợ cho tiết mục quả thực là không cần quá thích hợp.

“Cám ơn sự giúp đỡ của giám đốc Ngu.” Sở Khâm mở miệng cảm tạ Ngu Đường.

“Có qua có lại mà thôi,” Ngu Đường chậm rãi uống một ngụm coca, giương mắt nhìn về phía Chung Nghi Bân, “Thứ cậu hứa với tôi đâu?”

Trong lòng Sở Khâm lộp bộp một chút, anh vốn tưởng rằng Ngu Đường đáp ứng sảng khoái như vậy và vì giao tình của bọn họ, không ngờ đến Chung Nghi Bân còn đáp ứng điều kiện sau màn. Loại người tâm cơ thâm trầm như Ngu Đường quả nhiên không có hữu tình gì đáng nói, cũng không biết tên ngốc Nhị Bính nhà anh đã đem cái gì ra đổi với người ta.

Chung Nghi Bân nắm lấy bàn tay bởi vì lo lắng mà siết chặt của Sở Khâm, nâng cốc với Ngu Đường rồi đem một cái hộp được gói ghém tinh xảo đưa qua.

“Đó là cái gì?” Tống Tiêu tò mò hỏi.

“Cái giá cậu ta đã hứa.” Ngu Đường khí phách nói một câu, đặt chiếc hộp qua một bên, cùng Chung Nghi Bân trao đổi một ánh mắt ‘Chỉ có chúng ta hiểu’.

Thái dương Sở Khâm giật lên từng hồi, cái hộp kia anh nhận ra, chính là sản phẩm anh vẫn thường dùng, một thương hiệu bảo dưỡng cao cấp đặc thù được nhập khẩu từ Pháp…

——————————

Tiểu kịch trường: 《Giao dịch hắc ám giữa các tổng tài》

Ngư Đường: Muốn ta hỗ trợ, ngươi sẽ phải trả giá thật lớn

Nhị Bính: Ta đem bí mật bất truyền nói cho ngươi biết

Ngư Đường: Cái bí mật bất truyền gì

Nhị Bính: Phương pháp bảo dưỡng hoa cúc

Ngư Đường: … Cái này hảo

Khâm Khâm: …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *