Chương 68: Thăng chức

Trưởng đài Trương mất giọng một lúc, nhìn Sở Khâm kiên định đứng trước mặt, ánh mắt còn mang theo vài phần uy nghiêm mới chợt nhớ đến, Sở Khâm ở trong đài ngoại trừ thân phận MC hạng nhất thì không có quyền lực gì khác. Mà cái đài truyền hình này đã hoàn toàn không thể rời khỏi đối phương, cho dù là tiết mục không liên quan đến Sở Khâm cũng cần Sở Khâm đến canh chừng.

“Tiểu Sở này, cháu làm việc ở Thịnh Thế đã bao nhiêu năm rồi?” Trưởng đài Trương ý vị sâu xa hỏi.

Sở Khâm tựa vào lưng ghế, hai chân bắt chéo: “Qua tết này liền đủ tám năm rồi.”

“Thật nhanh mà,” Trưởng đài Trương chép miệng một cái, lại nói tiếp, Sở Khâm mới là thật bô lão, so với người làm trưởng đài như ông còn có thâm niên lâu hơn. Đương nhiên, Sở Khâm cũng là người có thu nhập cao nhất trong đài truyền hình này, “Cháu đối với sự phát triển sự nghiệp sau này có kế hoạch gì không?”

Sở Khâm nhướn mày, trong lòng hiểu rõ Trưởng đài Trương đang muốn nói gì, thế nhưng lại giả vờ nghe không hiểu: “Có chứ, cháu muốn trở thành MC tốt nhất trong nước, sau đó tiến ra Châu Á, hướng về quốc tế.”

Trưởng đài Trương run rẩy khóe miệng, nếu như là một diễn viên hoặc ca sỹ, người mẫu nói như vậy còn có chút đáng tin, coi như trở thành siêu sao quốc tế gì đó. Thế nhưng Sở Khâm là một MC, chưa từng nghe nói một MC còn có thể tiến ra Châu Á, hướng về thế giới. Vốn ông muốn đề cập đến chuyện thăng chức cho Sở Khâm, thế nhưng nhìn thấy bộ dáng đó của anh cũng không tiện nói thêm nhiều lời. Đối phương vốn đang vì chuyện vừa rồi mà giận dỗi, nếu lúc này ông nói ra thật giống đã hết cách mới phải thăng chức cho đối phương, vốn chuyện này có thể coi như một hành động ban ơn lấy lòng, cũng sẽ vì vậy biến thành cầu xin chịu thua.

Chờ Sở Khâm đi rồi, Trưởng đài Trương liền tự mình chạy đi Giải trí Thịnh Thế một chuyến.

“Phó tổng giám chế phòng giải trí?” Chung Nghi Bân nhìn trưởng đài ngồi trước mặt, người này nói muốn thăng chức cho Khâm Khâm, còn không phải là do trong đài hiện tại cần Sở Khâm dốc sức nhiều hơn sao?

Việc thăng chức cho vợ yêu nhà mình anh hoàn toàn không ý kiến, bất quá vị trí Phó tổng giám chế phòng giải tí này cũng không phải chỗ tốt gì. Cha của Trần Kỷ Minh, Trần Phong là tổng giám chế phòng giải trí, quản lý tất cả tiết mục giải trí tiêu khiển, chức vị chính là ra lệnh, mà chức phó là người đi làm việc. Tính toán mờ ám của Trần Kỷ Minh anh vốn biết đến, chỉ là Sở Khâm không cho anh quản, muốn tự mình giải quyết…

“Chức trách của Phó tổng giám chế nhiều lắm, Sở Khâm còn phải lên sân khấu, không nên trì hoãn. Việc này tôi sẽ an bày.” Chung Nghi Bân không cần suy nghĩ lập tức quyết đoán bác bỏ, một câu cuối cùng là ám chỉ Trưởng đài Trương không nên nhúng tay nữa.

Trưởng đài Trương có chút mất hứng, làm một trưởng đài, quyền lực thăng giáng nhân viên trong đài vốn nên do ông chấp chưởng, thế nhưng tình huống của Thịnh Thế có chút phức tạp, rất nhiều việc không phải do ông làm chủ là được.

Chung Nghi Bân nhìn qua bản đồ cơ cấu của Thịnh Thế TV, trong lòng đã có chủ ý, bất quá vẫn nên hỏi ý kiến Sở Khâm trước mới tốt. Đến tối về nhà, Chung Nghi Bân liền nói với Sở Khâm, anh chuẩn bị điều Trần Phong đi làm tổng giám chế phòng tin tức, để Sở Khâm làm tổng giám chế phòng giải trí.

Đối với hành vi gần đây của trưởng đài Trương, Chung Nghi Bân cũng có chút bất mãn, biết rõ Sở Khâm là vợ yêu của anh còn tìm chuyện gây sự, trái lại đẩy mạnh bồi đắp cái tên Trần Kỷ Minh, có phải là không muốn bị anh quản lý nữa hay không…

“Ông ấy làm việc càng ngày càng lệch lạc.” Sở Khâm bĩu môi, mấy năm trước, Trưởng đài Trương đối với việc khống chế xu hướng phát triển còn làm được rất chuẩn xác, hai năm gần đây có chút giậm chân tại chỗ cũng không nói, còn thích đắm chìm trong các loại tranh giành quyền lợi, thật sự không có ý nghĩa.

“Nếu đã lệch lạc, vậy thì để chúng ta chỉnh lại cho ngay ngắn.” Chung Nghi Bân tính toán, đem Sở Khâm ôm vào lòng hôn một cái.

Trưởng đài Trương xuất thân từ đài quốc gia, ở những cơ quan nhà nước then chốt đều có quan hệ, năm đó Thịnh Thế có thể kết hợp cùng đài quốc gia đồng thời kết nối vệ tinh cũng nhờ ông ta giật dây bắt cầu. Vì vậy, trưởng đài Trương đối với Thịnh Thế có thể nói là công thần, tạm thời không thể tùy tiện đổi người, thế nhưng chỉnh sửa một chút vẫn là có thể.

“Aizzz, anh cũng đừng nghe em nói gì thì liền quyết định cái đó chứ.” Sở Khâm có chút không yên lòng, hiện tại Chung Nghi Bân thân mật với anh hơn trước đây nhiều lắm, lại còn phi thường nghe lời, dẫn đến anh cũng không dám tùy tiện phát biểu ý kiến.

“Điều kiện tốt như vậy em cũng không biết lợi dụng, ” Chung Nghi Bân cười hắc hắc lột quần áo của Sở Khâm, “Ai khi dễ em, em liền thổi chút gió bên gối, anh lập tức đi thu thập đối phương.”

“Như vậy em liền chính thức thành hồ ly tinh đực.” Sở Khâm liếc mắt.

“Hồ ly tinh đực?” Chung Nghi Bân đặt tay lên xương cùng của người yêu vẽ vòng tròn, “Ngày mai anh liền đi mua cái đuôi cho em đeo lên.”

“Này này!”

Tổng giám đốc đại nhân cuối cùng vẫn bị hồ ly tinh đực mê hoặc, không bao lâu sau Thịnh Thế TV liền diễn ra một đợt thay đổi nhân sự trọng đại, Trần Phong bị điều nhiệm đi làm tổng giám chế phòng tin tức, mà tổng giám chế phòng tin tức trước đây lại được điều nhiệm lên Giải trí Thịnh Thế, còn Sở Khâm lại lập tức thăng làm tổng giám chế phòng giải trí, quản lý toàn bộ chương trình giải trí của đài.

Thịnh Thế TV vốn là một đài truyền hình dùng giải trí làm chủ, quyền lực của tổng giám chế phòng giải trí so với tổng giám chế phòng tin tức lớn hơn rất nhiều, đối với Trần Phong mà nói, lần này ông căn bản chính là xuống chức. Mà Trần Kỷ Minh vốn đang muốn tranh giành cùng Sở Khâm lại biến thành cấp dưới của đối phương, ngay cả bối cảnh ‘con của tổng giám chế’ cũng đã hoàn toàn vô ích rồi.

Chiếm được cái ghế cao như vậy, địa vị của Sở Khâm trong đài cũng là nước lên thuyền lên, mọi người cũng không gọi anh là anh Khâm nữa mà sửa thành Sở tổng giám. Trần Kỷ Minh vốn bị đả kích trầm trọng sau việc này cũng triệt để ngoan ngoãn, Sở Khâm biến thành người cùng cấp với cha của y, hơn nữa còn là thủ trưởng của y, cho dù y có bao nhiêu mưu kế nhỏ cũng không làm được chuyện gì.

“Người trẻ tuổi, vừa khởi bước vẫn nên đi vững một chút mới tốt.” Lúc họp, Sở Khâm đã nói như vậy với Trần Kỷ Minh, những lời này để người khác nghe cũng không thấy vấn đề gì, mà Trần Kỷ Minh lại là đổ mồ hôi lạnh cả người..

Lời này của Sở Khâm là đang cảnh cáo y, tất cả những động tác nhỏ y đã làm trước đây Sở Khâm đều biết rõ. Đi vững một chút, chính là khuyên y nên ngoan ngoãn một chút…

Trần Kỷ Minh là một người mới nhưng trong tay đã có hai tiết mục, một là tiết mục tọa đàm, một là tiết mục vận động ngoài trời. Sở Khâm đem tiết mục vận động ngoài trời có rating không cao chuyển đi, nói là để y chuyên tâm làm tọa đàm, ngược lại để Chu Sướng một mình chủ trì tiết mục vận động này.

Chu Sướng vô cùng vui vẻ, thân hình mập mạp lại nhảy lên đến độ cao khá khả quan. Trần Kỷ Minh ngoài miệng thì đáp ứng ,thế nhưng bàn tay đặt ở dưới bàn lại nắm chặt không buông.

Bất quá, Trần Kỷ Minh có cao hứng hay không cũng không nằm trong phạm vi Sở Khâm cần quan tâm, chuyện anh cần phải bận tâm còn rất nhiều. Không thể không nói, thăng chức quả thực mang đến cho anh một ít chỗ tốt, những đồng sự trước đây còn cần dùng một ít tâm tư để đối phó, hiện tại đều tự giác ngoan ngoãn. Đương nhiên, chỗ xấu cũng rất nhiều, những việc anh cần quan tâm cũng càng nhiều hơn.

Gameshow sắp quay chụp ‘Bánh bao chạy mau’ chính là đá mài dao của Sở Khâm. Cũng may dưới tay anh còn có hai phó tổng giám chế, sự vụ cụ thể không cần anh quản, chỉ cần ra lệnh là được rồi.

‘Bánh bao chạy mau’ cần ngôi sao dẫn theo anh chị em đến tham gia, ở Hàn quốc, việc có anh chị em rất là bình thường, thế nhưng thế hệ trẻ ở trong nước lại rất ít trường hợp này, phần lớn đều là con một.

Đem danh sách những người có thể mời liệt kê ra, lại cho nhân viên đi liên hệ. Bởi vì là mùa đầu tiên, không có số liệu tham chiếu, có chút ngôi sao sợ mất fan hoặc sợ đối với người nhà tạo thành ảnh hưởng, nên người chơi kỳ này thật sự rất khó xác định.

Ôn Tình nhất định sẽ tham gia, em gái cô là Ôn Vũ cũng đã bắt đầu đóng phim rồi, tăng thêm cường độ xuất hiện đối với hai người mà nói là chuyện tốt, vì vậy không cần suy nghĩ liền đáp ứng. Về phần những người chơi khác lại là tiến triển gian nan, các ngôi sao trong giới giải trí có anh chị em ít hơn có con cái rất nhiều.

“Đài Hoàn Cầu mua ‘Ba ba, đừng lừa con’, muốn mời người chơi cũng rất dễ…” Nhân viên kế hoạch ủ rũ cúi đầu, hiện nay bọn họ chỉ xác định được hai cặp người chơi, thế nhưng chương trình yêu cầu có năm đôi mới có thể quay chụp.

“Đưa danh sách cho tôi xem.” Sở Khâm cầm danh sách xem, nhìn thấy ‘Mộ Thần và Mộ Sa’ vẫn chưa thuyết phục xong. Mộ Thần là Ảnh đế, chị của anh Mộ Sa lại là một diễn viên quốc tế, giá trị con người so với em mình còn lớn hơn, muốn mời đến quả thực không dễ dàng. Thế nhưng đây là kế hoạch Sở Khâm đã định ra từ đầu, Mộ Thần và Mộ Sa chính là nhân vật dùng để chương trình hút fan, nhất định phải mời được.

Sở Khâm cầm điện thoại lên, tự mình gọi cho Mộ Sa.

“Những việc như chăm sóc em trai đó, chị không biết làm,” Giọng nói nhu hòa của Mộ Sa vang lên từ đầu dây bên kia, “Đôi ta từ nhỏ cũng chỉ biết đánh nhau.”

“Có thể đánh nhau cũng không sai,” Sở Khâm nói đùa, “Chỉ cần giữ nguyên không khí bình thường của hai người khi ở chung, cũng không cần kịch bản…”

Người ngoài đều biết, quan hệ của hai chị em Mộ Thần và Mộ Sa rất tốt, ở trước mặt công chúng còn có thể trêu chọc lẫn nhau, lúc có chuyện cũng cực lực bênh vực đối phương. Bất quá, cũng có nhiều người thích mỉa mai, nói rằng hai người bọn họ còn đang làm dáng, hơn nữa hình tượng bình thường của Mộ Sa rất cao quý, tuyệt đối không hề thân thiện, đối với việc tăng fan là vô cùng khó khăn.

Việc này, không ai có thể hiểu rõ hơn người đứng giữa giới giải trí như Sở Khâm, anh hiểu rõ những người kia cần thiết điều gì.

“Sở Khâm, cái miệng này của cậu thật lợi hại…” Mộ Sa nói nói cũng không biết lại đồng ý từ lúc nào, sau đó mới phản ứng được mình vừa đồng ý cái gì, chỉ đành lúng túng cảm thán một câu.

“Cảm tạ chị Sa,” Sở Khâm hơi cười, “Về việc thuyết phục anh Thần cũng đành nhờ vào chị.”

“Thằng nhóc kia, đúng là được một tấc lại muốn tiến một thước. Tự đi mà làm!” Mộ Sa lẩm bẩm gắt. Tuy rằng ngoài miệng nói như vậy, thế nhưng sau khi cúp điện thoại vẫn nhấn số cho Mộ Thần. Hiệu quả tiết mục này mang đến quả thực đối với trạng thái sự nghiệp trước mắt của hai chị em cô có giúp đỡ rất lớn, hơn nữa thù lao cũng tương đương khả quan.

“Em vừa mới nhận một kịch bản điện ảnh.” Lúc Mộ Thần nhận được điện thoại của Mộ Sa có chút không tình nguyện.

“Chị mặc kệ, em chưa ký hợp đồng mà, từ chối là được.” Mộ Sa bá đạo ra lệnh cho em trai.

“Mộ Sa, nếu tham gia chương trình này, chị không được khoa tay múa chân với em.” Mộ Thần còn chưa đáp ứng dã bắt đầu nói điều kiện, hai chị em cứ thế mà bắt đầu cãi cọ, vừa nói đã kéo dài hơn một giờ.

Nhân vật chính đã quyết định xong, còn có hai danh ngạch vẫn thiếu người. Lúc Chung Nghi Bân xách theo túi lớn túi nhỏ về nhà liền thấy Sở Khâm đang ngồi đờ ra trên salon.

“nghĩ gì mà ngẩn người vậy?” Chung Nghi Bân kín đáo đưa một cái túi cho Sở Khâm, trong đó đều là đồ ăn.

“Anh vừa đi đâu về?” Sở Khâm nhìn đồ trong tay người yêu, hình như là một ít quần áo, đều là đặt may riêng.

“À, anh hai đặt cho anh ít quần áo, gọi anh đến lấy.” Chung Nghi Bân có chút bất đắc dĩ nói, gần đây anh hai nhà anh càng lúc càng dài dòng.

Sở Khâm nghe nói như vậy ánh mắt đột nhiên sáng lên nhìn chằm chằm Chung Nghi Bân, phảng phất như đang nhìn một kiện trân bảo hiếm có.

Chung Nghi Bân bị Sở Khâm nhìn đến nổi da gà, nuốt nước bọt một cái: “Em làm gì nhìn anh ghê vậy?”

—————————

Tiểu kịch trường: 《Hồ ly tinh đực rất nguy hiểm cho công ty》

Khâm Khâm: Tổng giám Trần khi dễ ta

Nhị Bính: Sa thải ngay

Khâm Khâm: Trưởng đài nhìn thật nhàm chán

Nhị Bính: Sa thải ngay

Khâm Khâm: Chu Sướng ăn điểm tâm của ta

Nhị Bính: Sa thải ngay

Khâm Khâm: Nhị Bính khiến cho thắt lưng xương sống của ta đều đau

Nhị Bính: … Cái này không thể sa thải

Khâm Khâm: →_→

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *