Chương 67: Tình huống bất ngờ

Bão cát đại mạc nổi lên, trời cao đất xa bặt tin tức;

Mưa hoa hạnh ngập bầu trời Giang Nam, vạn dặm đưa đến trên tay người.

Bài hát này được cải biên từ ‘Tế tự’ của Cảnh Nguyên Đế, tế điện vị muội muội bị ép phải hòa thân chết tha hương nơi Mạc Bắc của ông. Bởi vì có người đặt giả thuyết, nửa phần sau của bài từ là do Đoan Tuệ hoàng hậu làm, vì vậy để Kiều Tô đến hát là vô cùng hợp lý.

Phiên bản trong phim truyền hình chỉ có một mình Kiều Tô hát, thế nhưng vì hiệu quả của dạ tiệc, lần này ban tổ chức đã mời Mộ Thần đến hợp xướng. Kiều Tô trước hết hát một đoạn, đợi đến đoạn thứ hai Mộ Thần sẽ bước từ khán đài xuống hòa giọng.

Thanh âm của Kiều Tô vốn là loại trong trẻo nhưng lạnh lùng đạm mạc, hợp với thanh âm sáo trúc nhẹ nhàng đặc biệt êm tai. Mộ Thần ngồi trên khán đài chờ ánh đèn chiếu vào lẳng lặng nhìn người nọ. Lúc hát đến ‘Mưa hoa hạnh’, một đạo màn nước từ phía trên thả xuống, đem thân ảnh của Kiều Tô khuất lấp vào mênh mông mưa bụi.

“Hiệu quả cũng không tệ lắm nha.” Sở Khâm nằm lỳ ở trên giường nhìn Kiều Tô tỏa sáng vạn trượng trên sân khấu, chân mày hơi nhăn lại. Cái sân khấu này năm trước vừa tu bổ xong, tuy rằng tiên tiến thế nhưng lại có khuyết điểm, chính là khu vực thủy tinh gần khu vực làm mưa giả không có chức năng chống trượt, không thể đến gần.

Thông thường lúc Sở Khâm dùng cái sân khấu này đều sẽ căn dặn nghệ sỹ không cần tiến đến gần màn mưa, thế nhưng nhìn bước đi của Kiều Tô hiện giờ anh liền biết, thầy Lương đã quên mất chuyện này.

Muội muội, muội muội của ta, hãy an nghỉ;

Muội muội, muội muội của ta, hãy ngủ yên.

Khi hát đến điệp khúc, Kiều Tô dựa theo vị trí di chuyển đã sớm được định trước mà tiến lên một bước. Sàn thủy tinh dưới chân tràn ngập bọt nước, đế giày da chạm vào khu vực ướt sũng, nhất thời mất lực ma sát.

“Muội…” Lúc Kiều Tô dùng một tư thế ưu nhã xoay người, chỉ nghe thình thịch một tiếng, người đã té xuống đất.

“A ——” trên khán đài phát ra một trận kinh hô, Mộ Thần lập tức đứng lên nhấc chân muốn chạy về sân khấu..

“Anh hai của tôi, anh hiện tại không thể đi lên!” Nhân viên công tác bên cạnh Mộ Thần nhanh chóng chạy đến kéo anh, hiện tại đã xuất hiện tình huống ngoài dự tính, sẽ có nhân viên công tác đến xử lý, Mộ Thần chạy ra lại tính là chuyện gì.

Kiều Tô rõ ràng ngã có chút nặng, quỳ rạp trên mặt đất nửa ngày không hề cử động.

Trần Kỷ Minh đang đứng trên vị trí chủ trì có chút há hốc mồm, ánh đèn chiếu thẳng về phía y, trong tai nghe truyền đến tiếng gầm rú của đạo diễn: “Nhanh chóng nói hai câu lấp thời gian, bên này sẽ có nhân viên công tác xử lý.”

“A, xảy ra chút tình huống ngoài dự liệu, mọi người không nên gấp gáp.” Trần Kỷ Minh khô khan nói một câu như vậy, bầu không khí không chỉ không hề chuyển biến tốt đẹp trái lại càng thêm không xong. Âm nhạc bởi vì đạo diễn ngắt mạnh nên đã ngừng lại, khắp khán phòng đều chìm trong lạnh lẽo.

Đây là phát sóng trực tiếp, xuất hiện khoảng trống như vậy là sai lầm vô cùng nghiêm trọng, đạo diễn tức giận đến giơ chân trong phòng điều khiển: “Thằng ngu này, nói những lời như vậy là muốn giết người sao? Âm nhạc không được ngừng, mau chạy quảng cáo, nhanh lên một chút!”

Ngay lúc này lại có một cuộc điện thoại gọi đến, đạo diễn vốn không định bắt máy, thế nhưng thấy hai chữ’ Sở Khâm’ trên màn hình lập tức như chết đuối vớ được phao mà nghe điện thoại.

“Chú Vương, bây giờ lập tức để Tiếu Tiếu gọi Mộ Thần lên sân khấu, diễn anh hùng cứu mỹ nhân, nếu Kiều Tô bị thương không nặng thì cứ để hai người bọn họ hát xong tiết mục.” Thanh âm lãnh tĩnh của Sở Khâm nhanh chóng trấn an đạo diễn đã nóng nảy không ngớt. Người kia căn bản không kịp tỉ mỉ cân nhắc, lập tức nhấn tần số tai nghe của Lâm Tiếu Tiếu hạ chỉ lệnh.

Lâm Tiếu Tiếu nhấc váy chạy lên, thấy Kiều Tô chỉ là trặc chân và bị té đến có chút mơ hồ nhưng không gặp vấn đề gì lớn, liền xoay người về một phía khán đài gọi, “Hoàng thượng, vợ của người ngã rồi, mau đến xem đi!”

Lời này vừa ra khán giả lập tức sôi trào, tuy rằng mọi người đều biết Mộ Thần sẽ xuất hiện trong dạ tiệc thế nhưng lại không ngờ sẽ xuất hiện trong tiết mục như vậy. Một ánh đèn cường độ lớn lập tức chiếu thẳng vào vị trí của Mộ Thần, anh trước sau vẫn duy trì tư thế ưu nhã của Ảnh đế bước nhanh xuống bậc thang, chống tay tại mép sân khấu tung người nhảy lên.

Âm nhạc lại tràn ra, từ lúc tai nạn xảy ra cho đến khi Mộ Thần lên sân khấu kỳ thực cũng chỉ khoảng ba mươi giây, trung gian chạy một mẩu quảng cáo nhỏ mọi thứ liền vào đúng vị trí.

Khán giả trước TV chỉ nhìn thấy Mộ Thần xông lên sân khấu, một chân quỳ xuống ôm Kiều Tô vào ngực.

“A a a a!” Khán giả điên cuồng mà hét to.

Âm nhạc đã diễn tấu đến điệp khúc, Mộ Thần cất giọng, dùng thanh âm trầm thấp du dương của mình để hát: ” Muội muội, muội muội của ta, hãy an nghỉ; Muội muội, muội muội của ta, hãy ngủ yên….” Xong rồi còn dùng tay che ánh mắt của Kiều Tô lại.

Kiều Tô cũng rất phối hợp mềm mại tựa vào ngực anh, làm ra bộ dáng tử trận sa trường.

Mọi thứ nối tiếp vừa đúng, đem vốn là một tràng tai nạn diễn dịch thành màn biểu diễn hoạt cảnh xúc động lòng người.

——————–

“Mộ Thần thật không hỗ là ảnh đế.” Sở Khâm cười híp mắt xem màn này trên TV, lại gặm một miếng trái cây Chung Nghi Bân đưa đến.

“Hừ, anh cũng biết!” Chung Nghi Bân thả trái cây trên tay xuống, bước qua ôm chặt Sở Khâm và lòng, thấp giọng hát, “Muội muội, muội  muội của ta, đến ngủ cùng ca ca…”

“Xuống địa ngục đi.” Sở Khâm nhấc chân đạp qua.

——————–

Hai người trên sân khấu cuối cùng cũng hát xong ca khúc, ngọn đèn tắt lịm, Mộ Thần ôm ngang Kiều Tô lên, bước chân vững chãi đi vào hậu trường.

“Anh Thần, em không sao, có thể đi được.” Từ vành tai đến cổ Kiều Tô đều đỏ lên, vùng vẫy muốn xuống đất.

“Đừng nhúc nhích.” Mộ Thần nhỏ giọng nói, không có chút ý tứ buông tay nào, trực tiếp ôm Kiều Tô vào phòng nghỉ riêng của mình trong. Trợ lý hai bên đều đã chạy đến, nhân viên công tác của Thịnh Thế cũng đã lấy hộp sơ cứu qua, Mộ Thần đặt Kiều Tô lên ghế, bản thân thì ngồi xổm xuống cuốn ống quần cậu lên.

“Anh Thần, để trợ lý của em làm đi.” Nhiệt độ trên mặt của Kiều Tô còn chưa hạ, nhanh chóng cản hành động của Mộ Thần lại.

Mộ Thần liếc nhìn đám người xung quanh một chút, không nói lời nào tiếp tục cuốn ống quần. Cổ chân Kiều Tô đã có chút sưng đỏ, bởi vì tư thế ngã hơi nghiêng nên phần thịt bên ngoài từ đầu gối kéo đến tận bắp chân đều có màu đỏ thẫm, những vùng này đến ngày mai hiển nhiên sẽ chuyển thành bầm đen.

“Những dấu này cũng phải thoa thuốc, nếu không ngày mai cậu sẽ không đi đứng được, ” Mộ Thần thường xuyên diễn phim hành động, đối với loại vết thương này rất quen thuộc, nhìn thấy vết đỏ đã lan đến trên đùi, bị quần chặt chẽ che khuất thì hơi nhíu mày, “Các người đều ra ngoài.”

Mộ Thần đã lên tiếng, mọi người nào có ai dám không nghe, nhìn tình huống là Mộ Thần muốn thoa thuốc nhưng lại bị vướng tay, cần Kiều Tô cởi một chút quần áo, nhân viên công tác đều ngoan ngoãn ra ngoài. Người đại diện số một kia của Kiều Tô khoanh tay đứng một bên xem Mộ Thần chiếu cố nghệ sỹ của mình, sau đó cũng xoay người rời đi, còn cẩn thận đóng cửa lại, không quên bảo trợ lý canh chừng Kiều Tô, đừng để bất kỳ người nào chụp được hình ảnh lúc này. Tiếp theo lưu loát quay đầu đi tìm người phụ trách của Thịnh Thếtruy cứu trách nhiệm.

“Cởi quần ra.” Chờ những người khác đều ra ngoài, Mộ Thần lại quăng cho Kiều Tô một câu như vậy.

“… A?” Kiều Tô ngẩn ngơ nhìn đối phương, có chút há hốc mồm.

Tuy rằng biểu hiện hoàn mỹ của Mộ Thần khiến cho cái tiết mục kia thuận lợi hoàn thành, hơn nữa còn có hiệu quả tốt ngoài ý liệu, thế nhưng cũng không thể che giấu phản ứng cứng đơ của Trần Kỷ Minh, cả đêm dạ tiệc cũng lần lượt xuất hiện không ít tỳ vết. Có rất nhiều câu nói đùa của Lâm Tiếu Tiếu, Trần Kỷ Minh không tiếp được, tràng diện dần dần bớt đi náo nhiệt.

“Chị Tiếu Tiếu, những lời vừa rồi của chị không có trong kịch bản nha!” Lúc xuống khỏi sân khấu Trần Kỷ Minh có chút tức giận nhìn Lâm Tiếu Tiếu.

“Đây là quay hình trực tiếp, trên sân khấu xuất hiện tình huống gì thì phải lập tức phát huy, nếu cứ đọc theo kịch bản tuyệt đối sẽ không phù hợp.” Lâm Tiếu Tiếu bĩu môi, cô đang khi dễ người mới đấy, thì thế nào? Người mới nên có tự giác của người mới, muốn cướp danh tiếng? Được tôi, xem cậu có tiếp được hay không.

Bên này hai người không được tự nhiên, tổng giám chế dạ tiệc bên kia là sức đầu mẻ trán. Bởi vì người đại diện của Kiều Tô thừa dịp sân khấu kéo màn đã tranh thủ lên nhìn khu vực Kiều Tô bị trượt ngã, sau đó đến tìm ông yêu cầu bồi thường.

Người đại diện số một cũng không phải chỉ có hư danh, ở trong giới cũng hiếm như lông phượng sừng lân, bọn họ không chỉ sở hữu tài nguyên tốt nhất, quan hệ rộng nhất còn có kỹ năng cướp tiền vô cùng đặc sắc. Ngày hôm sau, lúc Chung Nghi Bân đi làm đã nhận được văn bản yêu cầu bồi thường kinh tế từ phòng nghiệp vụ của công ty Kiều Tô.

Bố trí sân khấu không thích hợp, gặp sự cố không xử lý kịp thời đều là trách nhiệm của Thịnh Thế. Kiều Tô bởi vì chấn thương chân phải nằm trên giường nghỉ ngơi ba ngày, xác thực có ảnh hưởng đến công tác. Cũng may Thịnh Thế có mua bảo hiểm, vì vậy tiền bồi thường một phần cũng không thiếu lập tức được chuyển cho Kiều Tô.

Chỉ là phía công ty hai bên đã thỏa thuận hòa hảo, thế nhưng những người hâm mộ lại không đồng thuận.

‘Tô Tô nhà ta cư nhiên ngã nặng như vậy, người của Thịnh Thế cũng quá sơ suất rồi, khiến người bị thương ngồi một mình trên sân khấu lâu như vậy!’

‘Cái sân khấu kia có chút nghiêng, hơn nữa sàn thủy tinh còn ướt nước, không có khinh công căn bản không thể đứng vững có được không?’

‘Cái tên Trần Kỷ Minh kia thật sự ngu hết chỗ nói, lấp không khí mà lấp thành như vậy, quá xấu hổ rồi!’

Trong nhất thời, cái đầu đề ‘Dạ tiệc bết bát nhất lịch sử Thịnh Thế’ lập tức bị đẩy lên đầu bản, mọi người đều cắt ảnh động khoảnh khắc tẻ nhạt của Trần Kỷ Minh, còn có tình huống Lâm Tiếu Tiếu nói đùa lại không có người đáp lời, cùng với lúc chuyển tiết mục không được suôn sẻ ra làm trò cười nhạo.

“Đây là có chuyện gì?” Chung Nghi Bân đem tư liệu dằn mạnh lên bàn, ánh mắt lạnh lùng nhìn mấy quản lý cao cấp của Thịnh Thế TV, “Thịnh Thế lên vệ tinh lâu như vậy, đây vẫn là lần đầu tiên bị phê bình nặng thế này.”

Trưởng đài Trương cả người toát mồ hôi lạnh: “Cái này, tôi nhất định sẽ điều tra rõ, xử lý nghiêm túc.”

Bị tổng giám đốc mắng một trận, trưởng đài Trương vừa trở về liền mở cuộc họp, đem các nhân viên tham gia xử lý dạ tiệc mắng cho máu chó đầy đầu: “Các người làm ăn như thế nào đây?! Trước đây không phải làm rất tốt sao? Vì sao lần này lại tệ đến như vậy? Đónchính là không dụng tâm!”

Đạo diễn xấu hổ cúi đầu giương mắt nhìn thầy Lương, thầy Lương bĩu môi, thầm nghĩ còn không phải là do thằng nhóc thích quan tâm lại lằng nhằng Sở Khâm kia không có mặt sao, đám người này liền nhân cơ hội lười biếng rồi. Mà mấy người tổ chế tác trong lòng cũng nao nao, trước đây bọn họ luôn cảm thấy Sở Khâm thích làm việc rỗi hơi, hiện tại mới phát hiện, những chuyện đối phương lo lắng đều chính xác.

Là một người thích lo xa, Sở Khâm mỗi lần được giao chủ trì dạ tiệc đều sẽ đi khắp các phòng ban xác nhận lưu trình một lần, đối với những chi tiết nhỏ sẽ ảnh hưởng đến hiệu ứng sân khấu cũng phải kiểm tra thật kỹ, ví dụ như việc sân khấu dễ bị trượt kia.

“Đã an bày nhân viên chuyên nhắc nhở khách mời chưa?”

“Ở chỗ đó nên vẽ một đường ranh đi.”

Nếu có bất kỳ chỗ nào không hài lòng Sở Khâm cũng sẽ yêu cầu sửa đổi, cho dù có phiền toái cũng phải sửa. Vì vậy, những buổi quay hình trực tiếp do anh phụ trách chưa từng xuất hiện vấn đề lớn gì, cho dù có vài vấn đề nhỏ xuất hiện cũng có thể thong dong xử lý.

“Sở Khâm chỉ là người dẫn chương trình, tất cả các phòng ban đều phải dựa vào cậu ta, vậy tôi thuê các người làm gì” Trưởng đài Trương lần đầu nghe được chuyện như vậy thì có chút giật mình, không nghĩ đến vai trò của Sở Khâm đã quan trọng đến loại trình độ này, vừa nghĩ đến lại có chút tức giận. Sở Khâm biết rõ có một vấn đề như vậy, vì sao không nói ra từ sớm mà lại phủi tay nghỉ phép du lịch, rõ ràng cho thấy muốn chơi xấu Trần Kỷ Minh.

Kết thúc cuộc họp, Trưởng đài Trương còn gọi Sở Khâm vào phòng làm việc nói chuyện riêng.

Sở Khâm nghe trưởng đài nói vài câu không thể ích kỷ như vậy liền cười lạnh: “Trưởng đài, lời này cháu không thích nghe. Cháu chỉ là một người dẫn chương trình, cháu nhắc nhở các phòng ban khác là vị hiệu quả tiết mục của cháu, về phần tiết mục của những người khác, cháu không có nghĩa vụ cũng không có quyền lực khoa tay múa chân.”

——————————-

Tiểu kịch trường: 《Đen tối do tâm sinh 》

Thần Thần: Cởi quần ra

Tô Tô: Cởi, cởi quần, cái này không tốt lắm đâu

Thần Thần: Nói lời vô dụng gì đó

Tô tô: QAQ vậy ngươi điểm nhẹ

Mọi người: Cảnh tượng bôi thuốc có bao nhiêu tốt đẹp nha

Nhị Bính: Cỡi quần ra

Khâm Khâm: Cởi, cởi quần, giờ là ban ngày

Nhị Bính: Nói lời vô dụng gì đó

Khâm Khâm: Na, vậy ngươi điểm nhẹ

Mọi người: Di… Hảo đen

———————–

Trên thế giới vốn không có đen tối, người trở nên đa tâm thì chính là đen tối ——《 Điểu thiền 》• Đại Ngu • Hoàng dã tán nhân ———————–

(Editor: Cái câu cuối cùng trong tiểu kịch trường ấy, là nhại lại một câu nổi tiếng của thiền sư, Lục Dã Thiên Hạc  vì là ‘hạc’ nên tự gọi mình là ‘điểu’. Điểu thiền là lời trong lúc thiền của vị điểu gia nào đó. Còn danh xưng ‘Đại Ngu –  Hoàng dã tán nhân’ cũng có nghĩa là ‘Người rãnh rỗi đồi trụy (hoàng văn là một cách gọi văn học đồi trụy của TQ), ở triều Đại Ngu’, phỏng theo danh xưng lối cổ đại của những bậc cao nhân, Đại Ngu là lấy từ Đại Ngu triều rất thường xuất hiện trong tác phẩm)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *