Chương 66 : Dạ tiệc

Phần thưởng xúc xích lớn của ông chủ cũng không phải ăn ngon như vậy, Sở Khâm bị Chung Nghi Bân đè xuống đùa giỡn lưu manh cả đêm. Đến hôm sau khi thư ký Kim gõ cửa phòng bọn họ, căn bản là ngủ không tỉnh được..

“Bảo bối, thức dậy ăn điểm tâm nào.” Chung Nghi Bân vừa tắm xong vô cùng sảng khóai, liền ôm cả người lẫn chăn vào lòng lắc lắc.

“Đừng phá mà…” Sở Khâm vươn bàn tay mềm nhũn ra che miệng Chung Nghi Bân.

Chung Nghi Bân lại hôn lên lòng bàn tay ấm áp kia một cái, cầm khăn mặt đưa cho người yêu: “Chúng ta sắp lên máy bay rồi, trước ăn chút gì đi, đợi lên máy bay hẳn ngủ tiếp.”

Sở Khâm nghe Chung Nghi Bân nói vậy thì bất đắc dĩ mở mắt ra: “Anh đi ăn đi, em không ăn.”

“Vậy không được, không ăn điểm tâm em sẽ say máy bay đấy,” Chung Nghi Bân thở dài, quay đầu về phía cửa nói với thư ký Kim. “Bọn tôi không xuống nhà hàng, gọi một phần điểm tâm lên.”

Thư ký Kim đến gọi ông chủ ăn điểm tâm chỉ đành phẫn nộ xoay người, đi tìm nhân viên khách sạn gọi đưa cơm.

Hạng mục đã nói xong, bọn họ chỉ cần ăn điểm tâm là có thể về nước. Chung Nghi Bân tùy tiện để Sở Khâm ngủ, bản thân thì đem hành lý của cả hai sửa sang lại. Làm một cậu ấm đã học xong ba kỹ năng lớn làm cơm, rửa chén, gọt hoa quả, thế nhưng lại chưa thích ứng được  với năng lực gấp quần áo. Chung Nghi Bân đứng trước tủ đồ đem quần áo lấy ra nhét vào vali, nhét không hết lại lấy ra, cuộn từng cái cho vào. Vali đóng lại không được, liền dùng cả người đè lên, dùng sức kéo khóa lại, nghe cùm cụp một tiếng, giải quyết xong rồi!

Điểm tâm khách sạn đưa đến vô cùng phong phú, có món Trung, món Tây và cả món Hàn nữa. Hoành thánh hải sản ăn cùng bánh mì bơ tỏi, soup khoai tây và một chén kimchi, một chén mỳ lạnh… Hoa quả ờ Hàn quốc rất đắt đỏ, vì vậy tráng miệng chỉ có hai quả cam, hai miếng dưa hấu.

Sở Khâm mơ mơ màng màng rửa mặt, ăn một chén hoành thánh liền cảm thấy dạ dày ấm áp, sau đó mỗi món đều gắp thử một chút, cuối cùng lại càng vừa ý món mỳ lạnh. Chỉ là trong mỳ lạnh có vụn đá, Chung Nghi Bân không muốn anh ăn nhiều, thấy Sở Khâm gắp ba đũa xong liền cầm chén mỳ lên, rột roạt húp hết một lượt.

“Đừng ăn nhanh như vậy, cóng lưỡi mất.” Sở Khâm nhíu nhíu mày, người này còn chưa ăn bao nhiêu thức ăn nóng đã ăn đồ lạnh, nhất định sẽ tiêu chảy.

Quả nhiên, đến khi lên máy bay Chung Nghi Bân liền vội vàng chạy WC hai lần.

Mà Sở Khâm vẫn rất mệt mỏi, vừa dựa lưng lên ghế liền ngủ mất.

“Anh Khâm? Là anh sao?” Một giọng nói từ đỉnh đầu truyền đến quấy rầy mộng đẹp của Sở Khâm, anh đang ngủ được thoải mái không muốn mở mắt, thế nhưng thanh âm kia vẫn không ngừng gọi khiến anh có chút mất hứng.

Lần này lúc bọn họ đặt vé máy bay, khoang hạng nhất chỉ còn hai vị trí, nhóm thư ký Kim đương nhiên sẽ không làm phiền bọn họ ngồi cùng nhau, mà Chung Nghi Bân lúc này lại đi WC, không có ai giúp anh đuổi đi kẻ phiền phức này, vì vậy chỉ có thể miễn cưỡng mở mắt.

Vừa đập vào mắt là gương mặt của một cậu trai trẻ, chỉ là trên da phủ phấn rất trắng, thoạt nhìn có cảm giác không khỏe mạnh. Bởi vì ghế của Sở Khâm đã hạ xuống gần như nằm ngang, vì vậy người nọ có thể vịn vào đầu ghế của anh để nói chuyện.

Sở Khâm mơ mơ màng màng suy nghĩ một chút, bản thân hình như không biết đối phương, chẳng lẽ là fan gì đó.

“Anh Khâm, em là Liễu Chấn của MBB…” Nói còn chưa dứt lời, bên kia Chung Nghi Bân đã đi WC trở về, nhìn thấy có người quấy rầy giấc ngủ của Sở Khâm lập tức liền nổi giận.

“Giáo viên nhà trẻ không dạy cậu, quấy rầy giấc ngủ của người khác là bất lịch sự sao?” Chung Nghi Bân đứng ở lối đi, sắc mặt lãnh đạm nhìn cậu trai không ngừng huyên náo kia.

Cậu thanh niên tên Liễu Chấn lập tức sắc mặt trắng bệch, bàn tay đang đặt lên thành ghế của Sở Khâm cũng nhanh chóng rút về.

“Quý khách, anh cần giúp đỡ gì không?” Tiếp viên khoang hạng nhất vẫn luôn theo dõi, thấy bên này nổi lên xung đột lập tức tiến lên can thiệp.

“Trước khi rời đi tôi đã thông báo, không cho phép người khác quấy rối em ấy.” Chung Nghi Bân càng nói thanh âm càng lạnh.

Tiếp viên nhìn Sở Khâm vừa bị đánh thức còn có chút mơ hồ, lại nhìn Liễu Chấn sợ hãi đến xoắn hai bàn tay vào nhau liền nhanh chóng nói xin lỗi với Sở Khâm. Một cậu thanh niên khác ở bên cạnh lập tức lôi kéo Liễu Chấn nói xin lỗi: “Xin lỗi, em là đội trưởng của cậu ấy, cậu ấy còn quá nhỏ không hiểu chuyện. Xin lỗi, xin lỗi!”

Đã hơn hai mươi tuổi còn không hiểu chuyện… Chung Nghi Bân cười nhạt, sợ tiếp tục dây dưa Sở Khâm sẽ mất giấc ngủ, liền xua tay không tiếp tục để ý đến bọn họ, xoay người ngồi vào vị trí bên cạnh Sở Khâm, giúp người yêu đắp chăn kín lại: “Ngủ đi.”

Chuyện đã thành như vậy, Sở Khâm làm sao có thể ngủ tiếp được, liền ngồi dậy nhìn hai cậu thanh niên vẻ mặt lúng túng, nói: “Không có việc gì, hai đứa về chỗ đi.” Mặc dù đối với cậu thanh niên lúc nãy quấy rầy giấc ngủ của mình anh rất không hài lòng, thế nhưng vẫn phải bảo trì hình tượng ôn hòa lễ độ.

Cậu đội trưởng kia thật sự không dám để tên sao chổi Liễu Chấn tiếp tục gây sự nữa, liền cùng cậu ta đổi vị trí, để bản thân ngồi vào bên cạnh Sở Khâm. Toàn bộ hành trình đều bảo trì trạng thái không lên tiếng.

Chung Nghi Bân lại giúp Sở Khâm đeo headphone lên, để anh nghe nhạc ngủ, nhìn vành mắt thâm đen của Sở Khâm vừa đau lòng vừa chột dạ. Giấc ngủ của vợ yêu nhà anh chỉ có anh là quấy rối được, người khác dám quấy rầy liền giết trước hỏi sau.

Liễu Chấn về đến vị trí liền bày  ra vẻ mặt oan ức, nhỏ giọng phàn nàn với những đồng đội bên cạnh: “Tớ chỉ muốn nói chuyện với Sở Khâm thôi mà.”

“Cho dù là vậy cậu cũng không nên ngang ngược đánh thức người ta.” Đồng đội liếc nhìn không buồn để ý.

“Nhưng làm như vậy anh ấy sẽ khắc sâu ấn tượng với tớ, tớ dám khẳng định, sau lần này anh ấy đã nhớ kỹ MBB chúng ta.” Liễu Chấn đã lấy lại tinh thần từ trang kinh hách lúc nãy, càng nghĩ càng cảm giác mình làm đúng.

Đồng đội nghe cậu ta nói như vậy thì kinh hoảng không thốt nên lời, cho dù Sở Khâm nhớ kỹ bọn họ thì đó cũng là ấn tượng cực kém, cậu bây giờ chỉ cầu cho Sở Khâm không nhớ kỹ bọn họ, nếu không sau này bọn họ muốn lăn lộn tại giới giải trí trong nước cũng khó khăn rồi.

Sở Khâm ngủ được mơ hồ, kỳ thật đúng là không nhớ kỹ những người này là ai, chỉ là Chung Nghi Bân lại nghe được. Sau khi máy bay đáp xuống liền để thư ký Kim tra thông tin về bọn họ.

Nhóm MBB, tên đầy đủ Morning Bad Boys, những chàng trai ban mai hư hỏng…

“Là nhóm nhạc thần tượng được giải trí Đại Nhật dốc sức bồi dưỡng gần đây, có liên kết với phía đào tạo của Hàn quốc, đã ra mắt tại thị trường trong nước, danh tiếng dạo này khá cao.” Thư ký Kim đặt tư liệu xuống trước mặt Chung Nghi Bân.

Chung Nghi Bân hơi nhíu mày, giải trí Đại Nhật là công ty nhỏ dưới cờ tập đoàn Đại Ngư, coi như vì mặt mũi của Ngu Đường, anh thật sự không tiện trực tiếp làm cái gì.

“Chỉ là có chút không biết lễ phép mà thôi, không đáng tính toán như thế.” Lúc Sở Khâm nghe Chung Nghi Bân nói chuyện này thì anh đang nằm úp sấp tại nhà xem dạ tiệc Quốc Khánh.

Chung Nghi Bân bĩu môi, quay đầu liền nhắn tin cho Ngu Đường, bảo đối phương quan tâm một chút tư cách đạo đức của nhân viên dưới trướng Đại Ngư.

—————

“Dạ tiệc Quốc khánh của đài Thịnh Thế năm nay áp dụng phương pháp tương tác trực tiếp từ weibo, bức tường sau lưng chúng tôi hiện nay chính là một màn hình lớn có thể hiển thị bình luận của các khán giả. Mọi người đều có thể trực tiếp đóng góp cho chương trình bất cứ lúc nào, cũng có thể thoải mái bắt bí MC.” Trần Kỷ Minh mặc một bộ âu phục lấp lánh, thắt nơ, vẻ mặt tươi cười cầm micro đứng trên sân khấu nói chuyện.

Lâm Tiếu Tiếu mở miệng chuẩn bị tiếp lời, nào ngờ Trần Kỷ Minh lại hoàn toàn không có ý dừng lại, còn buông thêm một câu.

“Đương nhiên, xin mọi người phải hạ thủ lưu tình với chúng tôi nha.” Trần Kỷ Minh ranh mãnh nháy mắt một cái, khán giả liền cười vang. Chỉ là nụ cười trên mặt Lâm Tiếu Tiếu có chút cứng lại, đây vốn là lời thoại của cô, Trần Kỷ Minh lại đọc ra hết như vậy thì cô nên nói cái gì?

Sở Khâm đã hợp tác nhiều năm với Lâm Tiếu Tiếu, tự nhiên nhìn ra nụ cười của cô có chút mất tự nhiên, vừa nghĩ một chút liền hiểu đã có chuyện gì xảy ra, không khỏi hơi nhíu mày.

Cũng may Lâm Tiếu Tiếu chỉ khựng lại một chút liền bắt đầu giới thiệu khách quý hôm nay không khí mới không bị tẻ ngắt.

Trên màn ảnh lớn bắt đầu biểu hiện tin nhắn của khán giả.

‘Anh Khâm đâu? Anh Khâm của chúng ta đâu?’

‘Anh Khâm vì sao không chủ trì dạ tiệc! Ta chính là vì xem Khâm Khâm mới đến đây!’

‘Khâm Khâm! Ta muốn Khâm Khâm!’

Đã nhiều năm như vậy, khán giả từ sớm đã quen với việc nhìn thấy Khâm Khâm trên sân khấu, đột nhiên thay đổi người bọn họ có chút không kịp thích ứng. Trên sân khấu ca vũ náo nhiệt, Trần Kỷ Minh đứng bên dưới nhìn cả bức tường đều là ‘Khâm Khâm’ thì sắc mặt có chút không tốt. Cái đài truyền hình này đều đã bị Sở Khâm chiếm đoạt, khắp nơi đều có bóng dáng của người kia.

“Chị Tiếu Tiếu, phải lên sân khấu rồi.” Một tiết mục kết thúc, Trần Kỷ Minh mỉm cười mời Lâm Tiếu Tiếu cùng mình lên sân khấu.

Lâm Tiếu Tiếu cười lạnh một tiếng: “Chính cậu lên là được rồi, dù sao lời thoại của chị cậu đều nhớ kỹ.”

Trần Kỷ Minh biến sắc: “Xin lỗi chị, lúc nãy do em lần đầu tiên đứng trên sân khấu nên có chút khẩn trương, không cẩn thận nói nhầm.”

Lâm Tiếu Tiếu không để ý đến y, chỉ mỉm cười cùng bước lên sân khấu, thế nhưng kế tiếp nếu Trần Kỷ Minh muốn nói đùa vài câu gì đó để điều hòa không khí thì Lâm Tiếu Tiếu vẫn không hùa theo, hiệu quả có chút tồi tệ.

Đạo diễn xuyên qua tai nghe rống giận: “Hai người là có chuyện gì, phải kéo dài thêm một phút nữa cho tôi, phía hậu trường vẫn chưa chuẩn bị tốt.”

Thịnh Thế từ trước đến nay vẫn rất biết nắm bắt xu thế, lần này Cảnh Hoằng thịnh thế đã phá kỷ lục rating của đài, mà vừa vặn ca khúc kết phim là do Kiều Tô hát, lần này bọn họ đã mời Kiều Tô lên sân khấu thể hiện lại ca khúc ấy.

Một màn pháo bông tung lên, sau đó là tiếng sáo trúc lả lướt, Kiều Tô xuất hiện thuận theo tiếng nhạc chậm rãi bước từ phía sâu trong khán đài tới, giọng hát réo rắt động lòng người cất lên tấu thành một khúc ‘Truy điệu bão cát’.

——————————

Tiểu kịch trường:

Người qua đường giáp: Anh Khâm, nói với ta vài câu đi

Khâm Khâm: Ta muốn đi ngủ

Nhị Bính: Dám quấy rầy lão bà của ta ngủ, phong sát ngay

Thư ký Kim: Anh Khâm, mau dậy đi dùng cơm

Khâm Khâm: Ta muốn đi ngủ

Nhị Bính: Dám quấy rầy lão bà của ta ngủ, khai trừ ngay

Áo mưa ô mai: Anh Khâm, để ta đi vào thêm lần nữa đi

Khâm Khâm: Ta muốn đi ngủ

Nhị Bính: Dám quấy rầy lão bà của ta ngủ, đổi một cái

Khâm Khâm: →_→

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *