Chương 65 : Ăn thịt

Kẻ đâm thọc bên này vừa cúp điện thoại liền chậm rãi giơ tay lên sờ mặt, mới phát hiện mình đã đổ đầy mồ hôi lạnh. Trước đây hắn làm cơ sở ngầm của Chủ tịch mới có thể ở trong công ty như cá gặp nước, hiện tại Chủ tịch đã không cần nội tuyến như hắn, như vậy cũng có nghĩa hắn đã thất sủng.

Là hắn đã nói sai cái gì sao?

Tỉ mỉ đem chuyện vừa rồi xét lại một lần cũng không phát hiện có gì sai sót, như vậy cũng chỉ có một nguyên nhân, Chủ tịch chuẩn bị không tiếp tục giám thị tổng tài nữa. Toi rồi, kẻ làm cha bắt đầu tin tưởng con trai, cơ sở ngầm như hắn liền làm người xấu không công. Vừa nghĩ đến đây, mồ hôi lạnh không chỉ không ngừng mà càng thêm tuôn ra ào ạt.

Về phái Chung Nghi Bân lại không biết những việc này, rất nhanh liền nhận được email trả lời của ông Chung, nói rõ chỉ cần anh tự quyết định là được rồi.

Phương hướng đã định ra, quá trình đàm phán kế tiếp cứ giao cho người chuyên nghiệp là được, Chung Nghi bân liền dẫn theo Sở Khâm đi dạo chơi Hàn quốc. Cảm giác của anh với quốc gia này chính là, không có gì để ăn cả, những món ăn vặt được bán trên đường, trong nước chỗ nào cũng có, muốn đi siêu thị mua một lon nước trái cây cũng phải tốn hơn một trăm đồng.

Sở Khâm vừa ném vào xe mua sắm năm sáu bình nước trái cây, người trong siêu thị lập tức dùng loại ánh mắt nhìn nhà giàu mới nổi nhìn anh, khiến Sở Khâm bất giác co rút khóe miệng.

Thức ăn tuy rằng quá đắt, thế nhưng đồ trang điểm lại thật sự rẻ, Sở Khâm đối với những thứ này thật sự không hiểu lắm, liền đem danh sách giao cho một chị gái trong đoàn, hy vọng cô có thể mua giúp.

“Là danh sách của Lâm Tiếu Tiếu phải không?” Chị gái nọ vừa nhìn liền bĩu môi, “Trước khi đi cô ấy cũng có nhờ vả tôi nhưng bị tôi cự tuyệt, chuyện này không dễ làm.”

Tính cách của Lâm Tiếu Tiếu bình thường rất tùy tiện, thế nhưng đối với việc mua sắm này lại đặc biệt xét nét, là nhãn hiệu nào, dòng sản phầm nào, màu sắc nào đều viết được rõ ràng minh bạch, nếu mua sai rồi cô còn có thể gây sự với người mua giúp. Vì vậy người trong công ty đều không thích giúp cô mua đồ.

“Ha ha, chị xem như giúp em trai đi.” Sở Khâm mỉm cười nịnh nọt nói ngọt với chị gái nọ, còn mới cô đi ăn kem để tạ ơn.

Sau khi chuyện của Lâm Tiếu Tiếu giải quyết xong hai người liền buông tay đi chơi. Mua một cây kem to bên đường cùng nhau ăn, chui vào máy chụp ảnh lấy liền kiểu cũ chụp ảnh sticker, ghé vào gian hàng bói bài tarot xem nhân duyên…

Hàn quốc là một bán đảo, ba mặt giáp biển, thành phố bọn họ đến du lịch cũng là giáp biển. Mùa thu ở nơi này có chút thiên lạnh, du khách không thể xuống biển chơi đùa, chỉ có ngư dân là bận rộn. Nhìn đoàn thuyền đánh cá phong cách khác xa trong nước, Sở Khâm nhịn không được muốn chụp cùng Chung Nghi Bân một tấm.

“Em có thể chụp giúp bọn anh một tấm sao?” Sở Khâm mỉm cười hỏi một cô gái đi ngang qua, anh không biết tiếng Hàn nên phải dùng tiếng Anh hỏi.

“Vâng.” Cô gái cười cười gật đầu.

Chung Nghi Bân không quá thích chụp ảnh, bị Sở Khâm lôi kéo vẻ mặt cực kỳ mất hứng.

“Cười lên nào!” Sở Khâm xoa mặt của Chung Nghi Bân, bóp má anh tạo thành một cái mỏ gà con.

“Tách!” Cô gái chuẩn xác bắt được khoảnh khắc này, đem cái mỏ gà con của Chung Nghi Bân chụp vào thẻ nhớ.

Sở Khâm cầm máy về, lúc thấy tấm ảnh ấy thì cười đến nấc cụt. Trong ảnh, Sở Khâm giơ tay lên bóp má Chung Nghi Bân, Chung Nghi Bân nghiêng người về sau né tránh nhưng vẫn bị anh bắt được, gương mặt anh tuấn liền bị ép thành mỏ gà con, nhìn thế nào cũng cảm thấy khôi hài. Phông nền phía sau chính là biển rộng trời xanh, còn có một chú hải âu lướt trên đỉnh đầu hai người, ánh mắt nhìn vào màn ảnh, biểu tình trào phúng.

Người hâm mộ của Sở Khâm đã vài hôm không thấy được tin mới của thần tượng, hôm nay rốt cục cũng phát hiện một status weibo, chỉ là nội dung lại cực kỳ quỷ dị.

S Khâm V: Ngày hôm nay ông chủ hỏi ta ‘Ngộ cùng hải âu hà cá mỹ?(Ta cùng hải âu ai đẹp hơn)” . Vì bảo vệ bát cơm, đáp viết, “Hải âu bất sánh cùng quân chi mỹ (Hải âu cũng chẳng sánh được vẻ đẹp của người).”

Ảnh post kèm là tấm ảnh chụp chung của hai người, mỏ gà con Chung Nghi Bân và hải âu bĩu môi.

Người đại diện Triệu Bách của Sở Khâm vừa thấy weibo này nhất thời sợ đến biến sắc. Hai người này vừa nháo ra chuyện xấu, lúc này còn post một tấm ảnh mờ ám như vậy, sợ người khác không biết sao?

“Tôi đang thắc mắc anh chàng Sở Khâm này đi nơi nào, hóa ra là cùng ông chủ đến Hàn quốc chơi nha!” Lúc Trần Kỷ Minh đi ngang qua phòng nghỉ thì nghe được mấy nhân viên công tác đang nhắc đến Sở Khâm, nhịn không được dừng bước lại hỏi một câu.

“Cậu lên weibo của Sở Khâm mà xem.” Có người nói một câu chỉ điểm, sau đó liền chìm đắm trong thế giới điện thoại.

Trần Kỷ Minh cũng nhanh chóng cầm điện thoại lên kiểm tra, vừa thấy tấm ảnh của Sở Khâm và Chung Nghi Bân thì không khỏi trào phúng cười. Người này còn đúng là không sợ chết, nkẻ khác còn không tìm đến gây phiền phức, bản thân đã ôm phiền phức lên người mình. Y lập tức kéo xuống phần bình luận, chờ xem mọi người mắng chửi Sở Khâm.

‘A a a, giám đốc Chung thật là đáng yêu mà, chỉ bằng gương mặt này ta có thể cười cả năm!

‘Cư nhiên dám bóp mặt của ông chủ, quả thực là kẻ thắng cuộc trước nhân sinh, Khâm Khâm của chúng ta quá lợi hại!’

‘Quan hệ tốt chính là quan hệ tốt, hai người bọn họ thoải mái như vậy, có vài người bị đánh mặt không biết có đau hay không?’

Trần Kỷ Minh mở to hai mắt nhìn, vì sao mọi người lại phản ứng như vậy? Triệu Bách cũng là thở phào nhẹ nhõm, một đồng sự tiến lên an ủi: “Anh Triệu cũng đừng quan tâm quá, Sở Khâm nhà anh tự mình có chừng mực, trước giờ đều không phạm sai lầm. So với nhóm tổ tông nhà chúng tôi thì bớt lo hơn nhiều.”

Nghe được khẩu khí hâm mộ của đồng nghiệp, Triệu Bách cũng đắc ý híp mắt, nghĩ kỹ lại một chút, mấy năm nay Sở Khâm quả thực chưa chọc chuyện gì bắt anh dọn dẹp. Chủ yếu đều là ký giả nói không lại Sở Khâm, có rất ít người có thể lấy được chỗ tốt trên người cậu ta, mà cách ứng đối xử sự của Sở Khâm cũng khiến người ta không tìm ra khuyết điểm.

“Vậy cũng đúng,” Triệu Bách cất điện thoại vào, “Sở Khâm nhà tôi hẳn sẽ không làm ra chuyện sai lầm.” Nói xong liền chắp tay sau mông, vừa đi vừa ngân nga nhàn nhã, chỉ để lại một đám đồng nghiệp tức đến trợn mắt.

Có rất nhiều chuyện, bạn càng giấu diếm càng tị hiềm sẽ càng khiến người khác hoài nghi, thế nhưng chỉ cần bạn thoải mái bày ra thì nhiều người cũng sẽ không nghĩ bừa nữa. Đương nhiên, ở đây cũng có một đám thoạt nhìn là nghĩ bừa nhưng lại nắm được chân tướng.

‘Chung Khâm phát kẹo rồi! So với Mộc Kiều sát vách còn ngọt hơn!

‘Đúng rồi, Mộc Kiều đã lâu không có hỗ động đâu!’

‘Giám đốc Chung phải chiếu cố Khâm Khâm nhà chúng ta cho tốt nha. Hàn quốc không có thịt ăn, nhớ phải cho Khâm Khâm ăn thịt đó!’

Chung Nghi Bân nằm dài trên giường khách sạn, vừa lướt đến comment này thì hơi nhướn mày trả lời, đồng thời còn chia sẻ lên weibo chính.

Chung Nghi Bân V: Khẳng định để cậu ta ăn đủ no. *Cười xấu xa*

Một câu này vừa đăng lên, fan tập thể bùng nổ, phản ứng gì cũng không có chỉ còn lại một đống “A a a a a” .

“Đang xem cái gì vậy?” Sở Khâm vừa tắm xong, lau tóc bước tới.

“Xem comment từ fan của em.” Chung Nghi Bân quơ quơ chân.

Sở Khâm lau tóc, nằm úp trên người Chung Nghi Bân cùng anh xem: “Bọn họ nói đến đâu rồi?”

“Bọn họ muốn anh mau ăn thịt em.” Chung Nghi Bân chỉ chỉ một bình luận, quay đầu dùng vẻ mặt chân thành nhìn Sở Khâm.

“Hử?” Sở Khâm chớp mắt mấy cái.

“Fan quan tâm em như vậy, anh cũng không thể để bọn họ thất vọng…” Chung Nghi Bân nói xong liền xoay người ép Sở Khâm xuống bên dưới, “Ông chủ mời em ăn xúc xích lớn có được không?”

Mặt của Sở Khâm lập tức đỏ lên, người này, đúng là việc gì cũng có thể đem ra đùa giỡn lưu manh được.

—————————–

Tiểu kịch trường:《 Nhị Bính có nhân thịt》

Nhị Bính: Ngươi biết ở bính giới của chúng ta là dùng cái gì đến phân đẳng cấp không?

Khâm Khâm: Bánh nướng còn có đẳng cấp?

Nhị Bính: Đương nhiên, Bánh chay có địa vị thấp nhất, bánh trứng gà cao hơn, bánh thịt là quý tộc

Khâm Khâm: Vậy là ngươi là bánh gì

Nhị Bính: Ta thế nhưng chính là hoàng gia trong bính giới, bánh nhân thịt còn thêm một xúc xích hai quả trứng

Khâm Khâm: →_→

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *