Chương 64 : Ba ba

Ăn cơm xong mọi người đều tự về phòng, Chung Nghi Bân đem tư liệu chế tác cho vào laptop lôi kéo Sở Khâm cùng xem. Cái gameshow ‘Ba ơi, đừng lừa con’ này quả thực đủ thú vị, toàn bộ quá trình đều rất hài hước.

Phía chế tác mời không ít diễn viên điện ảnh truyền hình, ca sĩ, vận động viên bóng đá… có thể xem như đủ loại ngôi sao, mang theo một đứa trẻ tiến đến tham gia chuyến du lịch ngắn. Trọng điểm của tiết mục là ở trên người các đứa trẻ, bé trai ngây thơ khả cúc, bé gái ngọt ngào tinh xảo, mỗi đứa trẻ đều có một chút tính nhỏ mọn nhưng càng nhiều hơn là sự ngây ngô trong sáng độc hữu của trẻ thơ.

“Trong giới có không ít người đã có con cái, nếu chúng ta làm chương trình này, muốn mời thành viên cũng đơn giản.” Sở Khâm vừa xem vừa tính toán.

Chung Nghi Bân khẽ vuốt cằm, giương mắt lên nhìn Sở Khâm: “Tiết mục này nếu giao cho em lên kế hoạch thì em làm được không?”

Sở Khâm sửng sốt: “Cho em?” Anh là một người dẫn chương trình, mặc dù các tiết mục hiện tại đều là do anh lên ý tưởng thế nhưng vẫn chưa chân chính làm giám chế của một tiết mục nào. Bất quá suy nghĩ một chút, tất cả lưu trình anh đều rất quen thuộc, tựa hồ cũng không có gì trắc trở.

“Ừ, giao cho em.” Chung Nghi Bân nói, lại ôm Sở Khâm vào lòng đặt ở dưới thân. Loại ý nghĩ này trước đây một thời gian anh đã nghĩ đến, Sở Khâm ở Thịnh Thế làm việc lâu như vậy, năng lực của người này từ sớm đã vượt qua rất nhiều giám chế, chỉ bởi vì Sở Khâm là người dẫn chương trình chính, có rất nhiều tiết mục đều không thể vắng mặt vì vậy cho đến nay vẫn không ai phát hiện tài năng đó mà thôi.

“Này này, công tác thật sự rất quan trọng, thế nhưng em không thể dựa vào thân thể lên chức.” Sở Khâm nhướn mắt tinh quái đẩy đẩy người phía trên.

“Không còn biện pháp nào nha, ở chỗ của anh, em muốn lên chức thì phải bán đứng thân thể.” Chung Nghi Bân cười hắc hắc cởi nút áo sơmi của Sở Khâm.

Ngày hôm sau, cả đoàn người đều chạy đến hiện trường quay hình của ‘Ba ơi, đừng lừa con’ cả người Sở Khâm bủn rủn, lên xe vẫn không ngừng ngáp dài, nghe vị phó lái kia thao thao bất tuyệt một tràng tiếng Hàn không hiểu gì cả, đầu vẫn gục lên gục xuống.

“Nếu em mệt nhọc thì ngủ thêm một lát đi.” Chung Nghi Bân kéo Sở Khâm qua, để người kia tựa vào vai mình.

Sở Khâm vừa dính vào vai Chung Nghi Bân đã ngủ say, trượt theo lớp áo mềm mại của đối phương đi xuống, Chung Nghi Bân cũng tay chân mềm nhẹ nâng đỡ Sở Khâm, để người trong lòng tự giác tìm được một vị trí thoải mái trong lòng anh ngủ đến say sưa.

Mà Kim Dong Seong ngồi ghế trước đang nói chuyện đến nước bọt tung bay, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy màn này trong kính chiếu hậu, đầu lưỡi nhất thời thắt nút.

Chung Nghi Bân cũng ngẩng đầu lên liếc mắt, lại làm một thủ thế chớ lên tiếng, Kim Dong Seong liền gật đầu im lặng, trong lòng cảm khái, anh Chung đây thật sự là một ông chủ tốt nha, lại còn có thể để nhân viên ngủ trong lồng ngực của mình. Ngẫm lại, nếu bản thân ông ngủ gật trên xe như vậy, còn ngã vào lòng thủ trưởng lại là tình huống gì…Ttrước mắt hiện ra gương mặt có hai nếp hằn  khắc nghiệt thật sâu trên trán của thủ trưởng, Kim Dong Seong nhất thời sợ run cả người.

Địa điểm quay hình kỳ này là một làng chài nhỏ ven biển, lúc nhóm Chung Nghi Bân đến nơi thì mấy đứa bé đang đi làm nhiệm vụ.

“Chú ơi, người có biết chợ hải sản là ở đâu không?” Một cậu bé mập mạp chạy đến lễ phép hỏi nhóm người vừa xuống xe.

Kim Dong Seong cười híp mắt đưa tay xoa xoa đầu đứa trẻ mập mạp: “Bọn chú là du khách mà, không biết đâu.”

“Chú đến đây du lịch cũng không biết nghiên cứu địa hình trước sao?” Cậu bé mập dời đầu ra khỏi bàn tay Kim Dong Seong, bĩu môi nhìn sang, vẻ mặt ghét bỏ.

“Này, thằng bé kia, vì sao lại biến sắc mặt nhanh như vậy chứ!” Kim Dong Seong bị chọc giận đến phát cười.

Cậu bé mập lại làm một mặt quỷ rồi chạy ra xa, phía sau là một đám người cầm máy quay, micro ào ào chạy theo, thoạt nhìn rất cực khổ. Chỉ riêng mấy đứa trẻ đang làm nhiệm vụ này, trước sau liền có ba máy quay phim theo sát.

Sở Khâm xuống xe, bị gió biển thổi qua nhất thời cũng tỉnh táo không ít, đi theo Chung Nghi Bân tham quan hậu trường quay chương trình, lại chào hỏi cùng những người chơi đang có mặt.

“Ổ, là Sở Khâm hyung của Trung Quốc mà, xin chào xin chào.” Một vị ba ba có nghề nghiệp là ca sỹ tiến lên chào hỏi Sở Khâm. Hiện tại tuy rằng ngành công nghiệp giải trí của Hàn rất phát đạt, thế nhưng thị trường quá nhỏ, thu nhập của ngôi sao trên thực tế cũng chỉ cao hơn nhân viên văn phòng một chút mà thôi, muốn kiếm đồng tiền lớn phải đi Trung Quốc. Cái chân lý này các minh tinh Hàn quốc đều hiểu rõ, vì vậy bọn họ đối với MC đang rất nổi tiếng ở Trung quốc cũng vô cùng quen thuộc.

Sở Khâm vui vẻ chào hỏi với mọi người, chỉ là Chung Nghi Bân có chút mất hứng. Anh đã đưa vợ ra nước ngoài vì sao vẫn gặp nhiều người hâm mộ như vậy, thật là sốt ruột.

Những thứ bên chế tác đưa cho bọn họ hiển nhiên không phải hạch tâm của chương trình, mấy thủ thuật đó nhất định phải sau khi ký hợp đồng xong mới có thể giao ra. Mà Chung Nghi Bân cũng không quá để ý vấn đề này, trực tiếp kéo Sở Khâm đi dạo một vòng quanh làng chài, buổi trưa lại cùng đoàn làm phim thưởng thức đặc sắc của ẩm thực địa phương.

“Tiết mục thế nào?” Sau khi kết thúc một ngày khảo sát, Chung Nghi Bân hỏi ý kiến của Sở Khâm, chỉ là trong đôi mắt chính là trong suốt lấp lánh, hiển nhiên anh cũng rất xem trọng chương trình này.

“Tổng giám đốc, tôi nghĩ tiết mục này nhất định sẽ hot đến phát hỏa, chúng ta cứ mua nó thôi.” Người của phòng thị trường hưng phấn không thôi, cái tiết mục này ở Hàn quốc có tỷ số xem đài cao nhất, hơn nữa theo một ngày quan sát này, bọn họ quả thực phát hiện rất nhiều điểm gây cười.

Những người khác trong đoàn đều rất xem trọng chương trình này, chỉ là phía tài vụ có chút do dự: “Bọn họ định giá rất cao, nếu như thực sự dùng giá tiền này mua lại, tiền lời mùa đầu tiên của chúng ta trên cơ bản đều phải đưa cho bọn họ.”

“Chúng ta có thể kéo nhiều nhà tài trợ một chút, hơn nữa những thứ mới mẽ như vậy, mùa đầu tiên căn bản cũng không kiếm được bao nhiêu tiền.” Người bên phòng marketing vun tay, nghĩ đến tiết mục này thực sự có rất nhiều chi tiết có thể đưa vào quảng cáo, vì vậy tiền kiếm được tuyệt đối không ít.

“Tôi nghĩ, vẫn là nên xem xét lại đã.” Sở Khâm trầm mặc một lát, chậm rãi mở miệng.

“Ừ?” Ánh mắt hưng phấn của Chung Nghi Bân lập tức vì một câu này của Sở Khâm mà tối đi mấy phần.

Mọi người lập tức im thin thít, gần đây giám đốc Chung làm việc ngày càng quả đoán, bọn họ cũng không dám loạn đưa ra ý kiến. Sở Khâm thực là không biết nhìn sắc mặt, lại phá hư bầu không khí như vậy.

“Cái tiết mục này có tính địa phương quá nghiêm trọng, đem về trong nước sợ rằng không có nhiều điểm cười như vậy.” Sở Khâm thở dài. Phong tục của Hàn quốc còn bị ảnh hưởng rất lớn từ chế độ gia trưởng, nam giới làm việc bên ngoài, nữ giới ở nhà làm nội trợ, vì vậy nam giới Hàn quốc trên cơ bản không biết làm chút việc nhà nào, để cả đám ông tướng to đầu kia đến chăm sóc trẻ con đương nhiên sẽ có rất nhiều trò cười. Thế nhưng đem về Trung Quốc liền không giống, trong nước có rất nhiều nam giới biết làm việc nhà, vì vậy những mâu thuẫn xung đột sẽ không còn nhiều đến thế.

Nghe Sở Khâm nói xong, tất cả mọi người đều lâm vào trầm mặc, sự hưng phấn do phía chế tác tâng bốc mà nổi lên cũng nguội xuống khá nhiều. Chung Nghi Bân hơi cười, nói: “Sở Khâm nói rất đúng, chúng ta ngày mai tiếp tục khảo sát những tiết mục còn lại.”

Bốn tiết mục được chọn, mỗi bên đều có điểm đặc sắc riêng. ‘Mười lăm ngày lãng mạn’ chính là tìm một ít nam nữ ngôi sao đến ngẫu nhiên bắt cặp, để bọn họ đóng vai tình nhân chung sống mười lăm ngày trong biệt thự, ‘Khiêu chiến sinh tồn’ là đem ngôi sao đưa lên đảo hoang, chỉ cho rất ít vật tư, khiến bọn họ tự sinh tồn một tuần. ‘Ba ơi, đừng lừa con’ là chuyến du lịch ngắn giữa cha và con. So sánh lợi hại, Sở Khâm nhìn tới nhìn lui lại thích nhất chương trình ‘Bánh bao chạy mau’ có tỷ số người xem không cao lắm.

‘Bánh bao chạy mau’ chính là chương trình mời các ngôi sao dẫn theo em trai hoặc em gái tạo thành một đội, ở những địa phương khác nhau hoàn thành các loại nhiệm vụ thử thách, cũng coi như là tiết mục du lịch.

“Trong nước không phải đang muốn thông qua điều luật sinh con thứ hai sao? Chúng ta làm như vậy cũng coi như hưởng ứng chính sách.” Sở Khâm hướng về phía Chung Nghi Bân nháy mắt mấy cái.

Chung Nghi Bân bị ánh mắt đẹp đẽ đáng yêu này mê hoặc, cũng không cần nghe Sở Khâm nói gì, chỉ ngốc nghếch gật đầu.

“Được rồi, vậy tôi sẽ đi đàm phán tiết mục này.” Người của phòng kế hoạch lập tức hăng hái bừng bừng đi tìm phía chế tác.

“A, thế nhưng…” Người của phòng thị trường nhìn số liệu ảm đạm kia thì rất lo lắng, vừa định nói gì đó đã bị người của phòng kế hoạch nhanh như gió kéo ra ngoài.

Rời khỏi phòng tổng giám đốc, người của phòng thị trường liền nhíu mày sầu khổ, suy tính phải mở rộng tiết mục ngay cả ở Hàn quốc cũng không đạt tỷ số xem đài này như thế nào, người của phòng Marketing cũng rất thất vọng, số liệu tệ như vậy liền không dễ kéo tài trợ rồi, chỉ là người của bộ tài vụ thì rất cao hứng. Tiết mục này vì không có tỷ số xem đài cao nên phí bản quyển rất thấp, hơn nữa không phải bán theo từng mùa mà là một lần bán đứt, thật quá tốt, sau này muốn hạch toán cũng đơn giản hơn rất nhiều….

————

“Chủ tịch, tổng giám đốc quyết định mua ‘Bánh bao chạy mau’.” Người của phòng thị trường vừa về đến phòng ngủ liền trốn vào WC gọi điện cho ông Chung, “Tỷ số người xem của tiết mục này không cao lắm, mấy người chúng tôi đều không quá tán thành…”

“Ồ? Vậy tại sao lại quyết định mua cái này?” Ông Chung nhìn email con trai út vừa gởi đến, phía trên phân tích rõ ràng được mất của chương trình này, cũng với quyết định quả đoán của mình. Ông có chút nheo mắt lại.

Trước đây, bởi vì lo lắng đứa trai út con xốc nổi nên ông đã đặt không ít người của mình bên cạnh Chung Nghi Bân, đồng thời yêu cầu trước khi Chung Nghi Bân có quyết định trọng đại nào cũng phải gởi email báo cho ông. Lúc đầu Chung Nghi Bân còn rất ngoan ngoãn thực hiện, sau đó dần dần cảm thấy phiền toái mà không thèm báo cáo, ông cũng chỉ có thể nghe hành động của Chung Nghi Bân từ miệng người khác, nếu nghe nói con trai làm sai sẽ lập tức gọi điện đến chỉnh lại cho đúng.

Trước đây rất lâu, con trai nhỏ của ông chính là vô cùng ưu tú, mỗi một lần ra quyết định trọng đại gì đều sẽ tuân theo quy định báo lại cho ông. Nhưng không biết từ bây giờ, tình cảm cha con giữa hai người dần dần xa cách, con trai cũng trở nên không còn vĩ đại như vậy nữa…

“Là do Sở Khâm thích tiết mục này.” Người của phòng thị trường có chút tức giận nói, bọn họ tăng ca thêm giờ làm bản phân tích thị trường nhưng Chung Nghi Bân lại không thèm xem, chỉ bằng một câu nói của Sở Khâm liền thay đổi chủ ý.

Sở Khâm… Nghe được cái tên này, ông Chung không khỏi nhíu nhíu mày.

“Con ch tin S Khâm, em y s không gt con.”

“Người cu y tín nhim nht là người yêu mà không phi cha m, chuyn này rt ít thy nha.”

Lời nói của Dave đột nhiên vang lên trong đầu ông Chung, “Tín nhiệm là một loại quan hệ ảnh hưởng lẫn nhau, nhất định phải do hai bên đồng thời nỗ lực mới có thể phát triển. Loại quan hệ này phi thường yếu đuối, nếu đến lúc có một bên đánh vỡ ước định, như vậy những gì đã xây dựng được trước đây đều lập tức sụp đổ…”

Trước đây, ông luôn cho rằng là do con trai ông phản nghịch, bây giờ nghĩ kỹ lại, người trước hết phá vỡ ước định chính là kẻ làm cha như ông. Ông Chung trầm mặc một lát, đột nhiên nói: “Sau này, chuyện của tổng giám đốc các anh không cần báo lại cho tôi nữa.”

————————–

Tiểu kịch trường: 《Con thuyền tình thân nói lật liền lật》

Bính đa: Nhị Bính, sau đó chính ngươi làm chủ, đa mặc kệ ngươi

Nhị Bính: Tốt, ta chuẩn bị kết hôn rồi, ta muốn mua một khu nhà cao cấp làm phòng cưới, muốn mua một du thuyền làm sính lễ

Bính đa: Lúc ta kết hôn cũng chưa từng xa xỉ như vậy.

Nhị Bính: Cha ta có tiền, cha ngươi không có tiền

Bính đa: … ( trực tiếp động thủ)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *