Chương 61: Bánh nhân thịt

Sở Khâm liếc mắt nhìn không thèm để ý, rút hai tay ra ngồi vào ghế phó lái, thản nhiên thắt dây an toàn.

Chung Nghi Bân một mình náo loạn không thú vị, chép miệng một cái xoay người vào xe, đóng cửa, quay đầu nhìn Sở Khâm: “Anh là đang nghiêm túc.”

“Đừng ngốc nghếch nữa.” Sở Khâm vươn tay nhéo nhéo gương mặt người đối diện, bọn họ không giống cặp đôi Ngu Đường, hai người kia đều không phải người trong giới giải trí, cho dù công khai cũng không ảnh hưởng sự nghiệp. Mà Sở Khâm anh thật sự là ăn cơm trăm họ, Chung Nghi Bân lại là ông chủ của anh…

“Em xem hai người Ngu Đường, bọn họ là từng bước sắp đặt khiến mọi người chậm rãi tiếp thu, không phải rất tốt sao.” Chung Nghi Bân vô cùng đố kỵ, vừa rồi lúc nhắn tin có thể thấy được tên quỷ Ngu Đường kia vô cùng đắc ý, anh thật sự giận đến ngứa răng.

“Chúng ta không giống bọn họ.” Thấy Chung Nghi Bân thật sự muốn công khai Sở Khâm có chút mất hứng, vấn đề này bọn họ từ mấy năm trước đã thống nhất qua, bởi vì tình huống trong nước như vậy, lại thêm công việc của bọn họ nhất định là không thể công khai. Có thể để mọi người suy đoán, hoài nghi thậm chí là phát tán tin đồn, thế nhưng chỉ cần không thừa nhận liền không có chuyện. Tuy rằng sau khi mất trí nhớ Chung Nghi Bân đã làm rất nhiều hành động khiến anh vui vẻ, thế nhưng lại tuyệt đối không hiểu rõ thực tế, cái này không tốt.

Nghe được ý tứ trong lời nói của Sở Khâm, Chung Nghi Bân mím môi, bản thân anh không mạnh mẽ được như Ngu Đường, vẫn không thể đảm bảo cho người mình yêu không cần chịu bất cứ tổn thương nào. Nghĩ đến đây, Chung Tiểu Kê có chút ỉu xìu, yên lặng nổ máy xe.

Cả quãng đường hai người đều không nói gì, không khí trên xe có chút ngượng ngập, Sở Khâm quay đầu nhìn thấy Chung Nghi Bân đang mím môi, mặt mũi có vài phần thương cảm thì không nhịn được an ủi một câu: “Em  cũng muốn để mọi người biết được quan hệ của chúng ta, thế nhưng bây giờ chưa phải lúc, đợi thêm vài năm nữa…”

Chờ đến khi anh đã đứng vững gót chân, vững đến cho dù công khai thì địa vị cũng không bị lay động, ổn đến cho dù xuất hiện sóng gió lớn đến đâu cũng không đến mức không có cơm ăn… khi ấy lại công khai cũng không muộn. Hơn nữa, phía cha mẹ hai bên còn cần bọn họ chậm rãi giải thích.

Chung Nghi Bân nghe được lời này lại càng thêm ủ rũ, xét đến cùng là do anh vô dụng, nếu như mấy năm nay anh cố gắng hơn nữa, trở thành cá sấu lớn trong giới giải trí, có thể ngửa tay làm mây úp tay làm mưa, Sở Khâm cũng sẽ không phải lo lắng nhiều đến thế.

Vì vậy, bầu không khí vẫn là khó chịu như trước.

Sở Khâm đã mềm giọng mà đối phương vẫn không chịu hiểu, nhất thời có chút bực tức. Hai người hôm nay đã hẹn trước đến quán ăn nhỏ trong rừng trúc ngoại ô dùng cơm, địa điểm có chút xa xôi, vừa đi đến nửa đường đã có mưa rào nổi lên. Đợi đến khi đậu xe vào bên cạnh rừng trúc, bởi vì thời tiết nên cũng không có nhiều người đến lắm, xung quanh trống vắng. Đợi xe vừa dừng hẳn Sở Khâm liền không nhịn được cáu gắt với Chung Nghi Bân.

“Chuyện này chúng ta không phải đã sớm thương lượng xong rồi sao? Mấy năm nay không phải anh vẫn làm rất tốt ư? Đúng, hiện tại anh mất trí nhớ, thế nhưng vẫn có thể nhìn rõ tình thế mà! Chúng ta đã không còn là học sinh tiểu học nữa, ai cũng đã có sự nghiệp hết rồi, anh có thể tùy hứng đến vui vẻ, thế nhưng em phải làm sao đây? Sự nghiệp em đã gây dựng suốt tám năm sẽ bị phá hủy trong giây lát, không kiếm được tiền anh sẽ nuôi em sao?” Sở Khâm càng nói càng tức giận, sự dồn nén trong mấy năm nay thoáng cái liền bạo phát.

Nói thật, nhìn thấy hai người Ngu Đường công khai anh cũng rất ước ao ghen tỵ, thế nhưng động lòng cũng phải xem hiện thực, tình huống của mỗi người đều khác biệt, mù quáng làm bừa chính là ngu ngốc.

“Anh sẽ nuôi mà.” Chung Nghi Bân nhỏ giọng nói.

“Ai cần anh nuôi!” Sở Khâm trừng mắt, đẩy cửa xuống xe, mưa thu se lạnh rơi vào mặt khiến anh bất giác co người lại một chút.

Chung Nghi Bân cũng theo xuống xe, bước vòng qua trước mặt Sở Khâm, giọng nói có chút cứng ngắc: “Em không muốn anh nuôi, như vậy muốn ai nuôi?”

“Chung Nghi Bân, anh có ý gì?” Sở Khâm giận đến bốc khói, “Hành động hôm nay của anh là cố tình gây sự phải không? Một thằng đàn ông lớn như vậy rồi còn đố kỵ với kẻ khác, vậy sao anh không đố kỵ phụ nữ có thể sinh con luôn đi? Thuận tiện anh cũng sinh cho em một đứa là được!”

Chung Nghi Bân mím môi, nước mưa rơi xuống mái tóc của anh ướt đẫm, bộ dạng này thoạt nhìn thật đáng thương.

Sở Khâm nhìn Chung Nghi Bân, tâm tình cũng bình ổn lại, sau đó bắt đầu nổi lên băn khoăn: “Em nói như vậy anh không giận sao?”

Chung Nghi Bân ngẩng lên, trong ánh mắt đen trắng phân minh kia có lửa giận đè nén, bàn tay chậm rãi siết chặt.

Sở Khâm nhìn đối phương, người này là muốn đánh nhau sao? Vừa nghĩ như vậy đã thấy bàn tay của Chung Nghi Bân đột nhiên giơ lên, chỉ nghe ‘phạch’ một tiếng, Sở Khâm theo phản xạ nhắm mắt lại. Chung Nghi Bân lớn tiếng rống lên “Lư Sơn thăng long phách!”, trong tay không biết lấy đâu ra một cây dù đen, trong nháy mắt bung ra che lên đỉnh đầu Sở Khâm

Sở Khâm: “…”

Hai người cứ đứng trong mưa yên lặng nhìn nhau, cây dù màu đen ngăn cách từng giọt mưa rào, chen ra một không gian nhỏ ấm áp. Ba giây sau, Sở Khâm lập tức phì cười, vùi đầu vào trong lòng Chung Nghi Bân, người này vì sao lại có thể đáng yêu đến như vậy chứ!

Chung Nghi Bân một tay cầm dù, một tay ôm Sở Khâm: “Có phải đã bị khí phách của bổn tọa chấn nhiếp rồi không? Để xem lần sau ngươi còn dám lớn lối như vậy nữa chăng!”

Sở Khâm lại cười đến vang dội hơn, giơ tay nện lên bả vai đối phương.

Một hồi tranh chấp cứ trôi qua như vậy, Chung Nghi Bân không nhắc lại chuyện công khai nữa, chỉ là vẫn lẳng lặng nỗ lực công tác. Hạng mục cung đấu triều Thanh đã quay chụp hơn phân nửa, các phương diện tài chính, diễn viên… đều không xuất hiện vấn đề gì. Mà tỷ số người xem của ‘Cảnh Hoằng thịnh thế’ cũng một đường tăng vọt.

“Tổng giám đốc, có tin tốt, có tin tốt!” Tổng giám chế Trương của Thịnh Thế TV chạy tới, hưng phấn không thể thôi nói với Chung Nghi Bân.

“Ừ?” Chung Nghi Bân đang xem dự án sắp tới, đầu cũng không hề ngẩng lên hỏi.

“Đài quốc gia muốn dừng chiếu ;Cảnh Hoằng thịnh thế’, tối hôm nay liền ngưng phát sóng.” Tổng giám Trương cười đến thấy răng không thấy mắt.

“Ồ?” Chung Nghi Bân ngẩng đầu nhìn về phía tổng giám chế đang cực kỳ hưng phấn, “Có công bố lý do không?”

“Hừ, tình huống của đài quốc gia mọi người đều biết, khẳng định là có ông bà cụ cổ lổ sĩ nào đó viết thư phản ánh rồi.” Ngữ điệu của tổng giám Trương mang theo đồng tình, thế nhưng trên mặt lại tràn đầy hả hê.

Phải nói, đài quốc gia cũng không dễ dàng gì, làm một đài truyền hình đại biểu cho quốc gia bọn họ phải biết tiếp thu dân ý, cho dù muốn phát sóng cái gì cũng phải để toàn dân giám sát. Thường thường vẫn hay có một ít ông cụ bà cụ không quen xem những tiết mục theo xu thế mới liền viết thư, gọi điện đến đài truyền hình phản ánh kiến nghị, mà đài quốc gia hết lần này đến lần khác cũng chỉ có thể tiếp nhận xử lý.

Trước đây, từng có một bộ phim hoạt hình mà nhân vật chính là một con chuột đội mũ có logo tương tự quốc kỳ Nhật bị tố cáo, vì vậy bộ phim hoạt hình kia lập tức biến mất khỏi đài quốc gia. ‘Cảnh Hoằng thịnh thế’ thời điểm này vừa vặn đã chiếu đến lúc Cảnh Nguyên Đế bày tỏ tình cảm với nam Hoàng Hậu, hẳn là có người thủ cựu nhìn không được, phán xét bộ phim này đạo đức bại hoại, sau đó thư phản ánh liền như bươm bướm bay về đài quốc gia, lãnh đạo của bọn họ chống không được áp lực, lập tức vung tay dừng chiếu.

‘Cảnh Hoằng thịnh thế’ sẽ chiếu lượt đầu tiên ở đài quốc gia, Thịnh Thế là đài thứ hai phát sóng, cự ly hai bên cách biệt một tập. Hiện tại đài quốc gia đã ngừng phát sóng, Thịnh Thế liền nắm độc quyền, tỷ số người xem khẳng định  lập tức tăng cao. Hơn nữa, quyền phát sóng phổ thông lại rẻ hơn độc quyền không chỉ phân nửa.

“Gia tăng cường độ tuyên truyền, phải để công chúng biết chúng ta không ngưng phát sóng, hơn nữa hiện tại còn là đài có tiến độ nhanh nhất.” Chung Nghi Bân sắc mặt bình tĩnh phân phó.

Tổng giám Trương liên tục đáp ứng, trong lòng biết rõ cần phải làm gì, cũng không nói thêm nhiều mà xoay người rời khỏi phòng làm việc tổng giám đốc, vừa đi vừa cân nhắc mệnh lệnh vừa rồi của Chung Nghi Bân, cảm giác đối phương tựa hồ lợi hại hơn trước đây không ít. Trước đây nếu gặp được chuyện tốt như vậy, Chung Nghi Bân chí ít sẽ hưng phấn mỉm cười một chút chứ không thể ổn trọng như bây giờ, quả thực càng ngày càng giống cậu hai rồi. Hơn nữa, còn không lung tung ra mệnh lệnh theo kiểu cụ thể lại vô bổ như “Thông báo bên tuyên truyền làm MV ” “Công bố tin tức lên mạng”… mà để ông tự do phát huy, trái lại sẽ dễ dàng và hiệu suất hơn nhiều lắm.

Đợi cửa phòng làm việc vừa khép lại, Chung Nghi Bân liền nhảy ra khỏi ghế, bàn tay nắm lại quơ quơ trên không trung, hạng mục này lại có thể kiếm thêm một khoản lớn, có càng nhiều tiền ngoài dự tính lại càng dễ đầu tư thêm chút việc khác. Đợi một lát còn nhịn không được gọi điện cho Sở Khâm.

Sở Khâm đang đi thăm phim trường ‘Hậu cung Thục phi truyện’, bởi vì Ôn Tình đang có cảnh diễn nên không tiện quấy rầy, anh liền trực tiếp bắt chuyện cùng phó đạo diễn đang đứng bên cạnh.

“Anh Khâm, có người gọi anh.” Trợ lý Hầu Xuyên đã chạy tới đưa điện thoại cho anh.

“Ai gọi tới?” Sở Khâm hơi nhíu mày, anh đang nói tới chỗ hứng thú với phó đạo diễn, nếu là người không quan trọng anh sẽ không bắt máy.

“Là ông chủ.” Hầu Xuyên suy nghĩ một chút, trưng ra vẻ mặt nghiêm túc nói.

Sở Khâm cầm lấy điện thoại, áy náy gật đầu với vị phó đạo diễn kia, đối phương cũng lập tức biểu thị không đáng ngại, dù sao bọn họ cũng chỉ là đang nói chuyện phiếm, điện thoại của ông chủ là có bao nhiêu quan trọng chứ, làm sao có thể không nhận đâu?

“Bảo bối, có một cái bánh thịt lớn rớt vào miệng chúng ta nha!” Thanh âm hưng phấn của vị ông chủ nào đó truyền đến từ đầu dây bên kia.

Sở Khâm liếc nhìn vị phó đạo diễn tự giác tránh ra xa, biểu tình không muốn nghe trộm nội dung trò chuyện của anh cùng ông chủ, chỉ có thể cố gắng nghiêm giọng: “Thật không, là bánh gì?”

——————————–

Tiểu kịch trường: 《Nói chuyện điện thoại với ông chủ cần nghiêm túc》

Bính lão bản: Ta đối biểu hiện của ngươi rất thất vọng

Công nhân Khâm: Vâng, lão bản

Bính lão bản: Vì vậy ta phải trừng phạt ngươi

Công nhân Khâm: Vâng, lão bản

Bính lão bản: Tám giờ tối nay ở quán rượu ở lưng chừng núi

Công nhân Khâm: Vâng, lão bản

Bính lão bản: Ngồi lên trên chính mình động

Công nhân Khâm: …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *