Chương 6: Đồn đãi

“Tôi gần đây không thể xuất hiện ở công ty, có vấn đề gì nhớ báo lại cho tôi ngay.” Chung Nghi Bân nghe xong tình hình công ty và những hạng mục cần theo dõi gần đây thì lại phân phó cho thư ký Kim một câu như vậy.

Thư ký Kim đột nhiên cảm thấy mình đang tiếp nhận một trách nhiệm trọng đại liền trịnh trọng gật đầu.

Chung Nghi Bân cúi đầu nhìn thoáng qua điện thoại, lúc đứng dậy đưa thư ký Kim ra cửa lại giả vờ như đột nhiên nhớ ra: “Mật mã hộp thư của tôi cậu còn nhớ chứ?”

“Anh quên rồi à?” Thư ký Kim sửng sốt, chợt nhớ ra ông chủ nhà mình đều lưu dùng trình lưu mặc định trong điện thoại và máy vi tính, đổi thành máy của Sở Khâm phải đăng nhập lại lần nữa, phỏng chừng liền không nhớ rõ, “Một lát tôi sẽ gởi tin nhắn cho anh.”

Chung Nghi Bân gật đầu, ý bảo y có thể rời đi.

Chờ thư ký Kim rời đi vẻ nghiêm túc thâm trầm của Chung Nghi Bân lập tức biến mất, đổi thành cười híp mắt trở về phòng ngủ: “May có em nhắc nhở.”

Vừa rồi là Sở Khâm gởi tin nhắn cho Chung Nghi Bân, nhắc anh lấy mật mã hòm thư từ chỗ thư ký Kim. Mật mã họp thư công tác của ông chủ bình thường thư ký đều sẽ biết, cũng tiện cho việc hỗ trợ xử lý một ít bưu kiện không quan trọng. Lúc trước Sở Khâm còn từng thấy Chung Nghi Bân phân phó thư ký Kim trả lời một ít thư điện tử, vì vậy hỏi mật mã từ chỗ thư ký Kim tuyệt đối không sai.

Có thể truy cập vào hòm thư công tác, Chung Nghi Bân sẽ tìm hiểu được rõ ràng hơn nội dung công tác trước đây, lúc tới công ty cũng không đến mức lộ sơ hở.

Chỉ mấy phút sau thư ký Kim đã nhắn mật mã đến, Chung Nghi Bân ngược lại cũng không vội vã đi xem mà là muốn cùng Sở Khâm tiếp tục cái hôn bị cắt đứt vừa rồi.

“Đừng làm rộn,” Nhìn cái đầu lớn đang chu môi áp sát Sở Khâm không nhịn được phì cười, mở rộng năm ngón tay ra đè lại khuôn mặt tuấn tú của đối phương, “Ngài giám đốc, mau chóng đi làm việc đi.”

“Anh cũng mất trí nhớ rồi, không cần làm việc.” Chung Nghi Bân thuận theo lực đạo của đối phương ngã dài trên giường làm nũng.

Sở Khâm lại chọc chọc lên người đối phương: “Mất trí nhớ sao, vậy chú đây kiểm tra thân thể cho bé một lượt có được không? “

Chung Nghi Bân giương mắt nhìn anh, ánh mắt trong vắt tràn ngập sự vô tội. Sở Khâm ho khan một tiếng, bình thường đã quen đùa giỡn với nhau, quên mất người này hiện tại có thể nghe không hiểu…

Sở Khâm còn chưa hết tự trách Chung Nghi Bân đã đặt đầu lên đùi anh, giả thành bộ dạng đáng thương cùng với chất giọng loli nói: “Vậy chú đẹp trai, chú phải nhẹ nhàng nha!”

“Phụt ha ha ha…” Sở Khâm không nhịn được cười to.

Hai người đùa giỡn với nhau ầm ĩ, sự xa lạ bởi vì thiếu sót ký ức nhất thời biến thành hư ảo, lại uống một chút sữa tươi xem như bữa khuya, cũng đã đến giờ ngủ rồi.

Diện tích nhà của Sở Khâm cũng không nhỏ, thế nhưng lại là loại phòng ở cho người độc thân, chính là loại không gian thật lớn nhưng phòng lại rất ít. Anh chưa từng nghĩ đến sẽ để Chung Nghi Bân ngủ sopha, thế nhưng hiện tại người này cái gì cũng không nhớ được, đối mặt với ánh mắt trong suốt kia Sở Khâm liền có chút ngượng ngùng, cảm giác giống như lợi dụng lúc người khác quẫn bách mà chiếm tiện nghi vậy.

Loại cảm giác kỳ quái này không trút bỏ được, chỉ có thể chỉ huy Chung Nghi Bân cầm thêm một cái chăn lên giường.

Đóng cửa tắt đèn, cả căn nhà đều yên tĩnh, chỉ có tiếng máy điều hòa nhè nhẹ thổi gió, Chung Nghi Bân nằm ở bên cạnh Sở Khâm, hai mắt trong suốt nhìn chằm chằm đối phương. Mấy hôm nay ở Chung gia anh vẫn không ngủ ngon được, bởi vì mọi thứ xung quanh quá xa lạ khiến anh bất an vô cùng, hôm nay có Sở Khâm nằm bên cạnh anh chỉ thấy trong lòng ấm áp thoải mái, có ngắm nhìn thế nào cũng không đủ.

Chung Nghi Bân không nhịn được dịch về phía trước một chút, lặng lẽ đem đầu cọ vào gối của Sở Khâm.

Sở Khâm cảm giác được có hơi thở mơn trớn trên mặt liền mở mắt ra, liền thấy ngài giám đốc đã chiếm lấy một góc gối nằm của mình: “Làm gì vậy?”

“Trước đây chúng ta cũng là mỗi người đắp một tấm chăn sao?” Chung Nghi Bân vô tội nhìn anh.

Trước đây… gương mặt Sở Khâm đỏ lên, trước đây khi hai người nằm trên một cái giường tất nhiên sẽ phát sinh chút việc gì đó, làm sao có thể mỗi người đắp một cái chắn. Bất quá lời này nếu nói ra thì quá hỗ thẹn rồi, anh chỉ đành hàm hồ một chút cho qua, thế nhưng lúc nhìn vào đôi mắt chăm chú kia lại chỉ đành thỏa hiệp, thành thật nói: “Vậy cũng không phải…”

Chung Nghi Bân nghe thế thì không nói hai lời, lập tức đem cái chăn trên người mình ném xuống.

Sở Khâm thở dài vén chăn lên để Chung Nghi Bân chui vào: “Điều hòa vẫn đang mở đấy, nhớ đừng thò tay ra ngoài, nếu không ngày mai ngón tay sẽ bị đông lại mất.”

“Xương sườn còn đau không?” Chung Nghi Bân ngoan ngoãn tùy ý để Sở Khâm giúp mình phủ chăn, còn cẩn thận không chạm vào ngực đối phương.

“Không đau, nằm sẽ không có chuyện gì.” Sở Khâm ngáp một cái, mấy hôm nay anh ở bệnh viện cũng không thể ngủ ngon, lúc này bên cạnh có nhiệt độ cơ thể quen thuộc, cơn buồn ngủ rất nhanh liền kéo đến.

Thấy Sở Khâm mệt nhọc Chung Nghi Bân cũng không nói thêm gì, chỉ cọ cọ vào vai của anh, bàn tay lần mò trong chăn một chốc liền nắm chặt tay của người bên cạnh, hít sâu một hơi mùi hương trên gối đầu, nhàn nhạt thoải mái, giống như dầu gội của Sở Khâm. Thân thể ấm áp, mùi vị quen thuộc, khiến một người đã không ngủ ngon suốt mấy đêm như Chung Nghi Bân phảng phất giống như chim non tìm được tổ, ngủ đến cực kỳ ngọt ngào.

Sáng hôm sau Chung Nghi Bân bắt đầu học làm điểm tâm, Sở Khâm đứng ở cửa nhà bếp chỉ đạo, trước hết chiên trứng gà và lạp xưởng, lại hâm nóng sữa tươi, sau khi chiên nát ba, làm cháy một cái trứng thì cũng đã thuận lợi hoàn thành..

Tia nắng sớm xuyên qua khung cửa sổ chiếu vào chiếc bàn cơm bằng gỗ thô, khăn trải bàn ô vuông màu lam sắc điệu nhu hòa, nước chanh trong bình thủy tinh lấy ra từ tủ lạnh cũng sóng sánh ánh sáng trong vắt, thoạt nhìn an tĩnh lại đẹp đẽ. Sở Khâm cắt một miếng trứng chiên chuẩn bị đặt vào miệng, nhìn thấy ánh mắt mong chờ thấp thỏm của người đối diện bỗng nhiên cảm giác áp lực thật lớn, nhanh chóng đem trứng nhai nuốt…

“Chiên rất tốt, độ lửa vừa vặn, chỉ là muối này có hơi mặn, chiên trứng không ngon lắm, hôm nào đi chợ mua thêm một ít muối tinh là được rồi.” Sở Khâm mặt không đổi sắc nói.

Chung Nghi Bân cũng tự nếm thử một miếng, quá mặn! Lại nhanh chóng uống một hớp nước, lúc đang định nói gì đó thì điện thoại của Sở Khâm đã reo vang.

Sở Khâm ra hiệu bảo anh ăn nhanh lên, chính mình thì cầm điện thoại nghe máy, là đạo diễn tổ tiết mục gọi tới.

“Ngày hôm nay sao?” Sở Khâm nhìn thoáng qua Chung Nghi Bân ở đối diện có chút do dự, “Tuần này tôi vẫn phải nghỉ ngơi.”

“Chỉ là quay bổ sung, nếu không kỳ này không thể phát được nữa.” Đạo diễn ở bên kia thở dài năn nỷ.

Tuần trước Tiễn Lương đến thế thân quay tiết mục, vốn có thể phát thêm vài kỳ nữa, thế nhưng bọn họ đã quay sẵn một tiết mục có liên quan đến bộ phim sẽ ra rạp tuần này, mà đoàn phim kia đã liên lạc với cao tầng của Thịnh Thế, tìm hết biện pháp muốn có thể phát sóng đúng thời hạn. Vì vậy, Sở Khâm nhất định phải có mặt để quay bổ sung hình ảnh mới đồng đều.

Bởi vì trong tiết mục sẽ phải xuất hiện thêm một vài câu có tính thời gian, tỷ như ‘Đã sắp đến lễ quân đội’, ‘Hôm nay là sinh nhật của tiền bối xxx’ các loại, vì vậy phải bổ sung thêm cảnh quay của mọi người.

Cái tiết mục ‘Thân thân đại tạp quái’ này là do một tay Sở Khâm vun đắp, cũng sắp được tròn tám năm rồi, sự quan tâm của anh đối với tiết mục này nhiều hơn bất kỳ ai. Vì vậy chuyện bổ sung cảnh quay bắt buộc như vậy Sở Khâm hiển nhiên không thể từ chối, liền hẹn sau hai giờ chiều sẽ có mặt ở trường quay.

Tổ tiết mục phía Thịnh Thế TV nghe được cũng là thở phào nhẹ nhõm, bởi vì ngay sau mấy câu thoại kia có vài màn rất thú vị, phải cắt bỏ thì sẽ vô cùng đáng tiếc, nếu như Sở Khâm tuần này vẫn không thể đến quay bọn họ sẽ rất thất vọng. Thầy Lương chịu trách nhiệm chính của chương trình thở mỉm cười một chút, đi sang phòng bên xem lại băng ghi hình.

Tiễn Lương đang ngồi trong phòng quay bên cạnh, tiết mục trò chuyện của hắn hôm nay cũng phải quay hình, nhìn thấy thầy Lương đến liền đứng lên chào hỏi. Thầy Lương là một người trung niên tóc thưa thớt, người tuy rằng nhìn rất lỗi thời thế nhưng tính sáng tạo hoàn toàn không thua bất kỳ thanh niên nào, ở trong đài rất có địa vị.

“Tiểu Tiễn, phía Đại tạp quái tuần này sợ rằng cũng phải làm phiền cậu.” Thầy Lương có chút ngượng ngùng.

Tiễn Lương cũng làm mặt khổ, lấy điện thoại mở weibo ra đưa cho thầy Lương: “Thầy xem một chút, cư dân mạng cũng sắp đem em mắng thành chuột qua đường rồi.”

Trên điện thoại chính là weibo chính thức của chương trình ‘Thân thân đại tạp quái’, ngày hôm qua thầy Lương đã theo dõi hết một ngày đêm, đương nhiên biết rõ cư dân mạng đều đang nói những gì. Thật ra nói mắng cũng là có chút khoa trương, phần lớn chỉ là trào phúng mà thôi.

Bởi vì Tiễn Lương xuất thân từ đài truyền hình quốc gia, bề ngoài vẫn luôn rất nghiêm trang, tuy rằng tiết mục trò chuyện của hắn cũng có tính chất tiêu khiển thế nhưng càng thiên về văn nghệ và chuyện cười lạnh, cùng với loại tiết mục chơi đùa điên cuồng của Sở Khâm hoàn toàn không hợp gu. Khán giả xem một chút nhất thời không tiếp thụ được, đều đem Sở Khâm ra đối lập với hắn, nói Tiễn Lương không những có mặt đơ mà còn có mắt cá chết, tập thể spam muốn Sở Khâm trở về.

“Chỉ là kỳ này chúng ta mời Mộ Thần, lịch làm việc của hắn cậu cũng biết, có thể chừa ra một ngày đã rất tốt rồi, không thể đợi đến khi Sở Khâm về được.” Thầy Lương cũng là gặp khó khăn, tuy rằng còn có hai kỳ có thể phát trước, thế nhưng cũng không thể để Ảnh đế chờ đợi bọn họ.

“Sở Khâm rốt cuộc làm sao vậy?” Mấy nhân viên bên khâu ghi hình xúm lại nhỏ giọng thì thầm.

“Xảy ra chút ngoài ý muốn, bị thương nằm viện.” Người làm việc bên tổ Đại tạp quái thở dài.

“Ôi, tôi nghe nói là vì Sở Khâm có ái muội với giám đốc Chung, bị người ta dạy dỗ, ” Có người len lén nói một câu, “Cũng không biết có thật không?”

Thợ trang điểm ở phòng sát vách mở cửa, người dẫn chương trình mới Trần Kỷ Minh đang hóa trang bên trong, đã đem mấy câu vừa rồi thu hết vào tai.

—————————–

Tiểu kịch trường:《Chương: Phải nghiêm túc bác bỏ tin đồn. 》

Ký giả giáp: Nghe nói quan hệ của hai người rất không minh bạch.

Nhị Bính: Nói bậy, đều là tung tin vịt

Ký giả ất: Như vậy sự thật là như thế nào?

Nhị Bính: Là quan hệ phu phu đặc biệt rõ ràng.

Các ký giả: …

(Editor: Không minh bạch trong miệng các ký giả ám chỉ hai người có tình cảm không thể nói ra, thế nhưng trong miệng Chung Nghi Bân lại giống như quan hệ chưa được xác định, vì vậy bạn bánh nướng nhà ta liền nghiêm túc đính chính bọn họ đã thành đôi, dĩ nhiên cũng xác định có ‘ám muội’ trong ý tứ câu hỏi của ký giả. Từ đó suy ra, câu phủ định của bạn bánh nướng rất mâu thuẫn.)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *