Chương 55: Nổi loạn

Sở Khâm đẩy tờ chi phiếu ngược lại, “Bác gái, cho dù bác có tăng thêm gấp mười lần con cũng không cần.” Bà Chung là xem quá nhiều phim truyền hình rồi sao? Nào có ai sẽ thật sự đưa chi phiếu cho người yêu của con mình chứ.

“Hừ, cho cậu thì cậu cứ cầm đi, không muốn rời khỏi con trai tôi thì cứ đem tiền này xài trên người nó là được rồi.” Bà Chung miệng cứng lòng mềm nói, lại cầm túi xách hàng hiệu của mình lên, xoay người rời đi.

Sở Khâm chớp mắt mấy cái, có chút không biết thế nào, đây không phải tiền cắt đứt quan hệ sao? Thế nào mới đảo mắt lại thành tiền tiêu vặt của Chung Nghi Bân rồi… Ngẩng đầu nhìn bóng dáng thẳng lưng ưỡn ngực rời khỏi quán trà, Sở Khâm nhịn không được cúi đầu nở nụ cười, anh đột nhiên cảm thấy bà Chung có chút đáng yêu.

Đến tối về nhà, Chung Nghi Bân tắm rửa xong bước ra, Sở Khâm lại đem tấm chi phiếu dán lên cái trán còn đang đẫm hơi nước của đối phương, quát một tiếng: “Định!”

Chung Nghi Bân lập tức gồng cứng người, thổi thổi tờ giấy đang che tầm mắt: “Bảo bối, mau tháo ra cho anh, anh còn chưa lau tóc đâu.”

“Ha ha ha ha…” Không nghĩ tới Chung Nghi Bân lại phối hợp như vậy, Sở Khâm nhìn bộ dạng tay chân cứng ngắc của anh thì cười đến ngã xuống giường.

Chung Nghi Bân kéo tấm chi phiếu trên mặt xuống, nhào lên giường, dùng mái tóc ướt sũng cọ cọ vào ngực Sở Khâm, Sở Khâm gào khóc tránh né, cười đến không còn khí lực, bị mái tóc kia làm cho ướt sũng, áo ngủ dính vào da để lộ một khoảng lớn.

“Tấm định thân phù kia đâu?” Cảm nhận cái đầu trên ngực mình càng lúc càng cọ mạnh hơn, thậm chí đã bắt đầu mở miệng liếm cắn, Sở Khâm vội vàng đem người đẩy ra không cho tiếp tục hành động.

Chung Nghi Bân giơ tay lên, đem tờ chi phiếu dán ngược lại lên trán Sở Khâm, nói: “Hiện tại đến phiên em không thể cử động, để anh cắn một cái nào.”

“Ha ha ha, đừng làm rộn, sẽ hư chi phiếu mất.” Sở Khâm đem tấm chi phiếu đã nhăn nhúm lấy xuống, lại lắc lắc trước mặt Chung Nghi Bân.

Lúc này Chung Nghi Bân mới chú ý tới, tấm ‘định thân phù’ này cư nhiên là tờ chi phiếu một triệu: “Từ đâu tới?” Ạnh ngồi dậy, cầm chi phiếu đến nhìn kỹ, thấy phần ký tên là ‘Lý Thục Nhàn’ thì nghi ngờ nhìn Sở Khâm. Thục Nhàn, cái tên này vừa nghe liền biết là phụ nữ, hơn nữa còn là người có tuổi, thanh niên hiện nay có rất người lấy cái tên như vậy.

“Có người làm khó dễ em sao?” Chung Nghi Bân trong nháy mắt tự đặt ra kịch bản có nữ đại gia muốn bao nuôi Sở Khâm, dù sao hiện tại việc nữ đại gia bao trai trẻ cũng không phải chuyện hiếm hoi gì. Mấy hôm trước còn có một nữ đại gia nhắn tin cho Sở Khâm, hỏi anh có đồng ý nhận giao dịch này không.

“Đây là mẹ anh cho.” Sở Khâm liếc xéo, người này ngay cả tên của mẹ mình cũng không nhớ được.

“… À.” Chung Nghi Bân sửng sốt một chút, lúng túng lên tiếng.

Sở Khâm mím môi nhịn cười, đem chuyện hôm nay lúc đi gặp bà Chung kể hết lại một lần, Chung Nghi Bân nghe được khóe miệng không khỏi mếu máo, mẹ anh quả nhiên còn không đáng tin hơn so với anh, đây là cái gì với cái gì rồi!

“Mẹ đã nói cho anh tiền tiêu vặt, em cứ cầm đi.” Chung Nghi Bân suy nghĩ một chút rồi đem chi phiếu đưa cho Sở Khâm, dù sao bà Chung cũng không nói đây là phí chia tay, còn nói là muốn dùng trên người anh. Quà của người lớn không thể từ chối, thế nên cứ nhận thôi, vừa vặn anh mới chấm được một cây kiếm tốt, sợ Sở Khâm nói mình dùng tiền bậy bạ nên không dám mua, bây giờ có số tiền phi nghĩa này liền có thể mua được rồi.

Quả nhiên, ngày hôm sau Chung Nghi Bân đón Sở Khâm tan tầm xong liền lái xe trực tiếp chạy đến siêu thị cosplay, chỉ vào một thanh trường kiếm làm được cực kỳ tinh xảo nói muốn mua về.

Thanh kiếm này được làm mô phỏng theo thanh ‘Hoàng kim thánh kiếm’ trong Áo giáp vàng, tuy rằng chất liệu không phải vàng ròng nhưng thật sự được mạ một lớp vàng mỏng, chạm trổ tinh tế, thoạt nhìn không giống vật kỷ niệm mà là một tác phẩm nghệ thuật quý giá.

“Năm mươi nghìn!” Sở Khâm nhìn bảng yết giá trong tủ kính, thái dương giật giật, một món đồ kỷ niệm dùng để cosplay cư nhiên bán mắc như vậy..

“Ừ, anh đã muốn mua từ sớm, hiện tại mẹ lại cho tiền tiêu vặt, liền mua thôi.” Chung Nghi Bân mở to đôi mắt trong suốt nhìn Sở Khâm.

Sáng hôm nay bọn họ vừa đem chi phiếu đến ngân hàng đổi tiền, còn dùng danh nghĩa của Chung Nghi Bân mở tài khoản thẻ.

“Vì sao nhất định phải dùng tiền của mẹ anh?” Sở Khâm đỡ trán, người này, muốn mua thì cứ mua thôi, anh cũng không phải không cho đối phương tiền để dùng, thế nào lại bày ra bộ dạng như anh rất keo kiệt không cho đối phương mua đồ như vậy.

“Tiền của chúng ta không thể phung phí.” Chung Nghi Bân trưng ra vẻ mặt thành thật trả lời, lại bảo nhân viên cửa hàng lấy thanh kiếm xuống, bản thân quyẹt thẻ trả tiền.

“Quý khách, tiệm chúng tôi còn vài món vũ khí thuộc hệ liệt Áo giáp vàng, không biết anh có muốn xem không?” Thanh kiếm này đã được bày trong tủ đến gần một năm vẫn chưa có ai hỏi đến, thật vất vả mới gặp một tên phá sản, đôi mắt của nhân viên cửa hàng cũng sắp phát xanh rồi.

“Ồ? Còn cái gì?” Chung Nghi Bân hăng hái bừng bừng đi theo nhân viên xem cái gì mà ‘Hoàng Kim thánh y’, ‘Quyền trượng Athena’… có không ít đứa trẻ đang chọn đồ chơi trong tiệm dùng ánh mắt ngưỡng mộ nhìn những thứ Chung Nghi Bân cầm trong tay, có đứa còn không nhịn được năn nỉ mẹ mình mua thêm một phần.

“Anh trai đó là người đã đi làm kiếm tiền, chỉ có dùng tiền của mình mới có thể mua món đồ chơi đắt tiền như vậy. Con phải học cho giỏi, tương lai kiếm thật nhiều tiền mới có thể mua được, con dùng tiền của mẹ mua đồ chơi đắt như vậy không xấu hổ sao?” Mẹ đứa trẻ lập tức mở miệng răn dạy.

Sở Khâm yên lặng che mặt, anh thật sự rất muốn nói, anh trai kia cũng là dùng tiền của mẹ đi mua đồ chơi.

Lúc rời khỏi khu thương mại, Sở Khâm dùng vẻ mặt tuyệt vọng tay trái cầm lấy ‘Thánh kiếm’, tay phải cầm một thanh quyền trượng. Chung Nghi Bân thì ôm cả thùng đồ lớn trước ngực, bên trong là ‘Hoàng Kim thánh y’ trong truyền thuyết, cao hứng đến khóe miệng đã kéo chạm tới mang tai.

“Anh Khâm, anh Nghi Bân!” Một giọng nói thanh thúy từ phía sau truyền đến, Sở Khâm quay đầu nhìn sang đã thấy khuôn mặt tươi cười của Vũ Thiên Thiên.

“Thiên Thiên.” Hai tay của Sở Khâm đều đang cầm đồ vật, chỉ có thể gật đầu chào hỏi.

Bên cạnh Vũ Thiên Thiên còn có hai cô gái, thoạt nhìn hẳn là bạn thân của cô, gặp được Sở Khâm còn có chút kích động: “Thật là Sở Khâm ư?”

“Đừng lớn tiếng, nếu để người khác phát hiện liền không ổn.” Vũ Thiên Thiên nhanh chóng gằn giọng cảnh báo bạn thân, hai cô gái liền không gọi nữa, chỉ là vẫn dùng ánh mắt sáng quắc nhìn Sở Khâm.

Chung Nghi Bân ló đầu ra khỏi cái thùng liếc nhìn Vũ Thiên Thiên.

“Anh Nghi Bân, sao anh lại tự ôm thế nào, để nhân viên cửa hàng mang thẳng ra xe không phải tốt hơn sao.” Vũ Thiên Thiên nhìn nửa cái đầu nhô ra khỏi phần mặt bên của thùng thì không khỏi buồn cười.

Sở Khâm cũng cười cười: “Chỉ có mấy nước, đồ cũng không nặng.” Trên thực tế, là do Chung Nghi Bân quá coi trọng thánh y của mình, không cho nhân viên cửa hàng chạm vào, kiên trì tự mình ôm đi.

Vũ Thiên Thiên cũng cười cười, muốn nói lại thôi. Sau khi Chu Tử Mông bị tuyên án anh của cô liền yên tĩnh hơn nhiều, rốt cục cũng ý thức được mình không nên tiếp tục khuyên giải, chuyện này đều đã liệt vào tội hình sự còn cái gì có thể khuyên nữa, lại càng cảm thấy mình không còn mặt mũi nhìn Chung Nghi Bân. Đám bạn thân từ nhỏ đến lớn của bọn họ đã có một tháng không liên lạc với nhau, mắt thấy một nhóm bạn thân thiết sắp phải giải tán như vậy, cô cũng không tránh khỏi có chút khổ sở.

Thế nhưng, cuối cùng Vũ Thiên THiên cái gì cũng không nói, sau đó lại bị bạn thân dùng sức nhéo nhéo eo mới vội vàng ho mấy tiếng: “Anh Khâm, nghe nói Bổng Bổng Đường sẽ mời Mộ Thần và Kiều Tô, anh có thể lấy cho em ba tấm vé không, tụi em muốn đi xem.”

Bổng Bổng Đường là một tiết mục khác cũng do Sở Khâm làm MC, tên đầy đủ là ‘Cổ kim Bổng Bổng Đường’, chủ để tham khảo văn hóa cổ kim, tuy rằng tỷ lệ xem đài không bằng Đại tạp quái thế nhưng cũng rất được hoan nghênh. Lần này ‘Cảnh Hoằng thịnh thế’ vừa lên sóng đã hoàn thành, tỷ số người xem một đường tăng vọt khiến Trưởng đài Trương rất là vui vẻ, còn nói phải gia tăng độ tuyên truyền, muốn mời Mộ Thần và Kiều Tô đến tham gia tiết mục.

Mỗi một buổi quay hình Sở Khâm đều có thể cầm ra mấy tấm vé, đây cũng không phải chuyện gì khó, vì vậy liền gật đầu đáp ứng.

Ba cô gái hoan hô một tiếng, rối rít cảm ơn Sở Khâm, sau đó thật sự nhịn không được muốn chụp ảnh cùng anh. Chung Nghi Bân thả thùng đồ xuống, chen đến bên cạnh Sở Khâm, thái độ này tuyệt đối là muốn chụp chung.

Đợi đến khi hai cô gái kia nhìn rõ gương mặt của Chung Nghi Bân lại bất ngờ gọi ra một tiếng: “Giám đốc Chung… hai người…” Lại giống như vừa phát hiện bí mật lớn không thể nói ra gì đó, cả hai đều hưng phấn đỏ mặt.

Vũ Thiên Thiên là đã sớm nhìn thành quen, lúc này mới ý thức được việc hai người này cùng đi dạo phố nếu bị người khác bắt gặp là một chuyện bùng nổ như thế nào. Dù sao quan hệ của Sở Khâm và Chung Nghi Bân cho tới bây giờ cô vẫn chưa nói với bạn mình, vì vậy hai người kia lập tức trưng ra dáng dấp hưng phấn ‘phát hiện gian tình’.

“Chúng ta có thể cùng chụp một tấm ảnh sao?” Có người vui vẻ đề nghị.

Sở Khâm chỉ cười cười, anh đã cùng Chung Nghi Bân công khai thoải mái ra ngoài dạo phố tự nhiên cũng không sợ người khác chụp ảnh, liền vui vẻ đáp ứng. Chung Nghi Bân rất tích cực đứng bên cạnh Sở Khâm, lịch sự khoác vai một cô gái, Sở Khâm cũng khoác vai người còn lại chụp một tấm ảnh chung.

“Em… em… em có thể post lên mạng không?” Một cô gái đã nhịn không được muốn post lên weibo, thế nhưng lại bị người bạn kia của mình ngăn lại, ý bảo nên hỏi ý kiến đương sự trước.

“Để anh xem một chút.” Sở Khâm cười nói, lại cầm lấy di động nhìn kỹ ảnh chụp, cô gái chỉ dùng vài phần mềm làm đẹp tô vẽ một tý, cũng không có thứ gì kỳ lạ trong ảnh, “Có thể post.”

Hôm đó, một bài viết ‘Nhìn thấy Chung Khâm cùng dạo phố trên đường’ vừa được post lên weibo đã bị mọi người điên cuồng chia sẻ, hai thanh niên đẹp trai trong hình mỗi người khoác vai một cô gái cười đến sáng lạn. Gương mặt của hai cô gái được dùng hiệu ứng che đi, nhưng mặt của Chung Nghi Bân và Sở Khâm lại vô cùng rõ ràng.

‘Ôi trời ơi! Cư nhiên đã ân ái đến trình độ cùng đi dạo phố sao? *ôm mặt*’

‘Có phải là photoshop hay không, ai cũng cứng đơ như vậy, làm sao lại trùng hợp đến thế.’

‘Lầu trên, cậu xem lại tên của chủ nhà đi rồi hẵn nói tiếp.’

Cái bình luận cuối cùng này khiến mọi người chú ý, lập tức xem kỹ tên của người post ảnh, phát hiện tên đăng ký của chủ weibo là ‘Đổng sự công ty bất động sản Lục Dã’, mà dựa vào những hình ảnh trước đó cô gái này đã post lên, cư dân mạng nhanh chóng nhận ra chủ nick weibo thực sự là con gái của chủ tịch bất động sản Lục Dã, một tiểu thư nhà giàu chân chính. Người vừa nói ảnh này là photoshop lập tức bị ăn tát ngậm miệng.

Bởi vì tiết mục lần trước, cp Chung Khâm đột ngột nổi lên chưa được bao lâu, thế nhưng chuyện trong giới giải trí liền là nồi lẩu thập cẩm, không phải cư dân mạn nào cũng hiếu kỳ thiện ý, rất nhanh liền có thanh âm không thuận tai vang lên.

‘Cùng ông chủ có scandal, nếu là ngôi sao nữ chỉ sợ đã sớm bị mắng chết rồi!’

‘Dùng quy tắc ngầm để nổi tiếng, có cái gì tốt để khoe khoang.’

Những người ái mộ vốn không định để ý tới, thế nhưng nghe bọn họ càng mắng càng chói tai cũng nhịn không được đứng ra phản bác.

‘Cái gì là quy tắc ngầm chứ! Khâm Khâm nhà chúng ta đáng yêu như vậy!’

‘Ha hả, đàn ông không gọi là quy tắc ngầm sao? Một đám háo sắc các người… thấy trai đẹp không cần chảy nước miếng quá rõ ràng.’

…….

“Mấy người này tựa hồ không phải cư dân mạng mà giống như nick ảo nha.” Sở Khâm nghe người đại diện nhắc nhở mới biết fan của anh đã đánh nhau túi bụi trên mang.

“Hừ, quản bọn họ là nick ảo hay nick thật, toàn bộ đều dọn dẹp.” Chung Nghi Bân cười nhạt.

“Này, anh muốn dọn dẹp thế nào? ” Sở Khâm nhướn mày nhìn người yêu.

Chung Nghi Bân trầm mặc một lát, đột nhiên rút ra Hoàng Kim thánh kiếm, vẻ mặt nghiêm túc quát: “Loài người ngu xuẩn, hãy chờ đợi lửa giận của chiến thần đi.”

Sở Khâm: “…”

————————

Khâm Khâm: Lửa giận của chiến thần là cái gì

Nhị Bính: Còn phải xem đối tượng là ai đã

Khâm Khâm: Nếu là thủy quân (nick ảo chuyên tung tin vịt trên mang để lấy tiền)

Nhị Bính: Tìm gốc gác của hắn, đoạn lương thảo của hắn

Khâm Khâm: Nếu là ma ma

Nhị Bính: Đào sạch hầu bao, dùng hết chi phiếu

Khâm Khâm: Nếu là em thì sao?

Nhị Bính: Thoát quần dài ra, chiếm lấy thân thể, trực đảo hoàng long, một đêm bảy lần

Khâm Khâm: …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *