Chương 54: Tình tiết kinh điển

Ngụy quân tử cũng tốt, chân tiểu nhân cũng không sai, dù sao hình tượng ở trước mặt công chúng cũng đã làm được tốt, so sánh với La Nguyên tật xấu nào cũng có, căn bản không có ai nói Sở Khâm không tốt.

Dư luận thiên vị Sở Khâm, lại cho rằng Chu Tử Mông là một thiếu nữ si tình, yêu mà không được. Lúc Chu Tử Mông  nghe được cách nói này thì tức giận không nhẹ: “Nói tôi mê luyến Sở Khâm? Mặt của anh ta  thật là lớn!”

“Con im miệng đi.” Ông Chu quát to, hiện tại dư luận đã như vậy, ông tuyệt đối không thể đứng ra đính chính, thậm chí còn phải giúp Sở Khâm tán đồng. Dù sao vì yêu sinh hận nghe cũng giống như chuyện do thiếu nữ ngốc nghếch làm ra, nếu đem sự thật vạch trần chỉ khiến ấn tượng của thẩm phán và công chúng đối với Chu Tử Mông càng kém hơn. Dù sao, vì thích bạn trai của Sở Khâm mới lợi dụng người ái mộ mình đối phó người ta, nghe ra đúng là rất mất mặt.

“Theo tình huống bây giờ, cô Chu nhất định phải nói chắc rằng mình không biết La Nguyên chuẩn bị đối phó Sở Khâm như thế nào,” Luật sư được ông Chu mời đến bình tĩnh giải thích, “Bởi vì có tin nhắn của Chung phu nhân làm chứng, đối phương nhất định sẽ xác nhận đây là do cô Chu chỉ điểm. Như vậy, chúng ta không thể trốn tránh trách nhiệm quá sạch sẽ.”

La Nguyên cũng không loại người đặc biệt có đầu óc nhưng lại cứ thích tỏ ra nguy hiểm, ban đầu khi bắt cóc Sở Khâm còn muốn kéo bà Chung vào, cho rằng nếu có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, Sở Khâm sẽ e ngại mặt mũi của Chung Nghi Bân mà không muốn để lộ.

Kế hoạch của bọn họ vốn là, để Chu Tử Mông đâm thọc trước mặt bà Chung khiến đối phương giận dữ tự mình rat ay dạy dỗ Sở Khâm, bọn họ sẽ nhân lúc này nhúng tay vào mua chuộc đám người bà Chung phái ra, ra tay nặng hơn đủ để nhớ đời. Thế nhưng bà Chung tuy rằng không thích Sở Khâm nhưng cũng không có ý tứ ra tay dạy dỗ người khác, bọn họ chỉ có thể lui lại một bước tự mình động thủ, còn kéo bà Chung theo vào.

Luật sư nghe xong kế hoạch của Chu Tử Mông thì thở dài, nếu bọn họ không vẽ rắn thêm chân kéo bà Chung thêm chuyện, ông hoàn toàn có thể đem Chu Tử Mông sạch sẽ vớt ra, nói ả hoàn toàn không biết sự việc.

Hoa Gia Nguyệt lại vì con trai chạy đôn chạy đáo khắp nơi, tự nhiên cũng đến tìm ông Chu thương lượng. Ông Chu còn giả ra bộ dáng đồng bệnh tương liên thảo luận với Hoa Gia Nguyệt.

“Mấy đứa trẻ đều còn nhỏ, không hiểu chuyện, vẫn nên cho bọn chúng thêm cơ hội.” Ông Chu có chút đồng tình nói.

Hoa Gia Nguyệt đã hận Chu Tử Mông gần chết, thế nhưng con trai bà mới là người động thủ, bà còn phải trông cậy Chu Tử Mông giúp con trai bà xin tội, chỉ có thể cố nén lửa giận trong lòng, thấp người nhỏ giọng hùa theo lời nói của ông Chu.

Phương án sơ bộ chính là, đem toàn bộ tội danh đều đổ lên đầu ba tên giang hồ kia, nói hai đứa trẻ chỉ thuê bọn họ đánh Sở Khâm một trận, không nghĩ đến bọn họ còn bắt cóc đối phương mưu đồ bất chính.

“La Nguyên nhà tôi căn bản không quen biết Sở Khâm, nếu không phải vì Mông Mông làm sao có thể gây chuyện hoang đường như vậy. Nói cho cùng, trách nhiệm chủ yếu vẫn là nhà các người.” Hoa Gia Nguyệt nói nói, vẫn là nhịn không được oán trách vài câu, thấy ông Chu sắc mặt tối sầm liền đổi giọng, “Thế nhưng việc dù sao cũng đã xảy ra, nói những thứ này cũng không quan trọng nữa, chuyện cần kíp nhất chính là đưa bọn trẻ ra ngoài.”

Ông Chu cũng không nói thêm gì, đợi Hoa Gia Nguyệt đi rồi lại xùy một tiếng. Con trai bà không đầu óc còn trách ai.

Lúc vừa mở phiên tòa, bà Chung làm nhân chứng cũng phải có mặt, người nhà họ Chung đều ra mặt đi cùng. Ông Chu nhìn thấy người nhà họ Chung thì có chút không còn mặt mũi, không dám đối diện bọn họ.

Nguyên bản ông còn dự tính gả con gái vào nhà họ Chung, bây giờ coi như triệt để vỡ mộng. Không chỉ có nhà họ Chung, nếu như phiên tòa hôm nay làm không tốt, phải vào tù nhận án, cho dù là gia đình danh giá nào cũng sẽ không muốn cưới con gái ông về.

Sở Khâm là người bị hại, nhất định phải ra tòa. Chung Nghi Bân ngồi ở bên cạnh anh, cầm bàn tay lạnh lẽo của người yêu, nói: “Hết ngày hôm nay bọn họ đều phải vào tù. Đừng sợ.”

“Em không sợ.” Sở Khâm quay đầu trừng mắt, thế nhưng cũng không rút tay ra. Anh thật ra vẫn có chút sợ hãi, vụ bắt cóc này giống như một bóng ma luẩn quẩn trong lòng khó thể khắc phục. May mà Chung Nghi Bân vẫn luôn ở bên cạnh anh, nếu như hôm đó Chung Nghi Bân không thể nhớ được anh, hiện tại phỏng chừng anh đã điên rồi.

Bà Chung nhìn hai người ngồi cách mình một đoạn liền giận mà không có chỗ phát ra, trước công chúng còn nắm tay nắm chân, thật sự không biết liêm sỉ, một hồi nếu bị phóng viên nhìn thấy thì phải làm sao bây giờ?

“Hôm nay không có phóng viên.” Anh hai biết mẹ mình đang lo lắng cái gì, liền tốt bụng nhắc nhở một câu.

“Không có phóng viên cũng không được, hai thằng đàn ông lôi lôi kéo kéo…” Trong lòng bà Chung vẫn không quá thăng bằng.

“Được rồi, đừng ồn ào.” Ông Chung ngắt lời ồn ào của vợ mình, thẩm phán cũng đều đã vào chỗ, buổi thẩm vấn lập tức bắt đầu, cần giữ yên lặng.

La Nguyên và Chu Tử Mông đều bị còng tay, do cảnh sát của tòa án dẫn ra ngồi sau vành móng ngựa. Ba tội phạm bắt cóc cũng bị đưa ra hiện trường, bệnh viện là trọng phạm trực tiếp rat ay bạo lực, vì vậy tay chân đều vác theo xích nặng.

Đám đầu trọc thoáng nhìn về phía La Nguyên và Chu Tử Mông, dùng ánh mắt oán độc trừng bọn họ. Hai kẻ giấu tay này, nói là đưa trước phân nửa tiền đặt cọc, sau khi xong chuyện sẽ đưa nửa còn lại, kết quả bọn họ bị bắt, phân nửa số tiền kia liền bốc hơi. Bọn họ sau này phải ngồi tù không biết mấy năm, một nhà già trẻ còn phải sinh hoạt, chỉ dựa vào phân nửa tiền đặt cọc khẳng định không được.

Hoa Gia Nguyệt chỉ có thể lo lắng suông ngồi nhìn, cầm khăn tay liên tục lau nước mắt. Trước đó bà đã định cố gắng hối lộ ba tên phạm nhân kia, bảo bọn họ đem tội danh nhận hết, thế nhưng dù làm thế nào vẫn không gặp được người, ngay cả thân nhân cũng không tìm được. Trong lòng biết rõ có người đã nhúng tay ngăn cản, lại không có biện pháp nào khác.

Buổi thẩm vấn bắt đầu, nhân viên công tố trước hết trần thuật tội danh của các bị cáo, còn đem nguyên nhân kết quả của vụ việc bắt cóc này nói lại cặn kẽ một lần.

La Nguyên không muốn nhận tội, lúc cho lời khai chỉ nói mình thuê ba người này dạy dỗ Sở Khâm, thế nhưng dạy dỗ như thế nào cũng không biết rõ.

Nhân viên công tố nhìn bộ dạng mở to mắt nói dối của hắn cũng tức giận, lập tức lấy ra vài món vật chứng, một máy quay phim kỹ thuật số, thuốc bôi trơn, bao cao su… những thứ này đều là do bọn cướp chuẩn bị sẵn để đối ohó Sở Khâm. Nếu như không có những lời sai khiến rõ ràng, ba người kia làm sao có thể nghi ra phương thức ‘dạy dỗ’ như vậy?

Luật sư biện hộ do Hoa Gia Nguyệt thuê lên tiếng: “Đúng như lời công tố viên đã nói, thân chủ của tôi đã chuyển tiền thuê những người đàn ông này hù dọa nạn nhân, thế nhưng về cáo buộc thân chủ của tôi ra lệnh bắt cóc xâm hại tôi hoàn toàn không tán đồng…” Luật sư kiên trì cho rằng, những chứng cớ này không đủ để kết luận là do La Nguyên sai khiến bọn lưu manh làm việc, nhất định do bọn họ tự chủ trương.

Bà Chung nghe được những lời này liền hoảng hốt, mấy hôm nay bởi vì bà đã bị gọi đến đồn cảnh sát khá nhiều lần, vì vậy tình tiết của vụ án cũng biết được coi như rõ ràng. Thế nhưng bà chỉ nghe rằng La Nguyên và Chu Tử Mông muốn bắt cóc Sở Khâm để dạy dỗ, còn làm Chung Nghi Bân bị thương, lại chưa từng nghe đến chi tiết bọn bắt cóc muốn ngược đãi, cường bạo Sở Khâm.

Đám đầu trọc nghe luật sư của La Nguyên đem tội danh đổ lên đầu bọn họ thì rất bất mãn, lập tức phản bác: “Đây đều là do La Nguyên phân phó chúng tôi, nói là nếu ghi hình lại sẽ cho thù lao gấp đôi, thế nhưng đến bây giờ cũng chỉ mới giao nửa tiền cọc.”

Vì muốn tranh thủ được khoan hồng, bọn bắt cóc đem toàn bộ quá trình La Nguyên liên lạc và chỉ huy bọn họ thế nào đều nói được đến rõ ràng.

Đến lúc hỏi cung Chu Tử Mông, ả ta lãng tránh ánh mắt tràn đầy mong đợi của La Nguyên, trầm mặc một lát rồi nói: “Lúc đó tôi chỉ than thở vài câu với La Nguyên, anh ta liền nói muốn giáo huấn Sở Khâm, muốn tôi nghe ngóng xem khi nào Chung Nghi Bân không có mặt thì thông báo cho anh ta. Nhưng tôi cũng không biết rõ hành trình của Chung Nghi Bân, vì vậy mới thử hỏi mẹ của anh Chung. La Nguyên còn bảo tôi nói với bác gái nhắn tin vào số điện thoại của người anh ta tìm đến, nếu xảy ra chuyện gì, Chung Nghi Bân cũng vì tránh cho mẹ mình bị dính dáng mà không tính toán với bọn tôi.”

Một hồi lời dối trá đem trách nhiệm của mình phủ đến sạch sẽ. Luật sư của nhà họ Chu cũng đúng lúc đứng ra nói rằng Chu Tử Mông căn bản không biết rõ sự việc, chỉ là giúp đỡ chút thông tin, căn bản không xem như phạm tội, hẳn phải được liệt vào dạng nhân chứng như bà Chung mới đúng.

La Nguyên có chút không thể tin nổi nhìn về phía Chu Tử Mông, Hoa Gia Nguyệt lại không nhịn được quát to: “Chu Tử Mông, cô đừng che đậy lương tâm nói bậy, hai hôm trước cô nói với tôi thế nào!”

Sở Khâm nhìn bọn họ chó cắn chó, cảm thấy vô cùng buồn cười.

Bà Chung càng nghe chân mày nhíu càng chặt, đợi đến lúc bị tuyên ra làm chứng không khỏi nhìn thật sâu Chu Tử Mông một thoáng: “Chu Tử Mông nói với tôi rằng con bé và mấy người bạn muốn tìm Sở Khâm nói chuyện, muốn tôi đem lịch trình của Nghi Bân nhắn vào số điện thoại của vệ sỹ nhà con bé. Chính là số điện thoại của hung phạm kia.”

Có lời nói chỉ chứng của bà Chung, hình tượng ‘vô tội’ Chu Tử Mông gây dựng thoáng chốc đổ nát. Một người trưởng thành hơn hai mươi tuổi, cho dù có vô tri hơn cũng biết La Nguyên muốn làm chuyện bất lợi với Sở Khâm, tội danh đồng lõa có thế nào cũng trốn không thoát, muốn giải thích cũng vô ích.

Cuối cùng, ba tên bắt cóc bị tuyên án mười hai năm, La Nguyên làm chủ mưu cũng phải xử nặng, thế nhưng bởi vì y không trực tiếp tham gia hành động bạo lực, hơn nữa thái độ nhận sai thành khẩn, chỉ xử tám năm. Mà Chu Tử Mông, làm đồng lõa, lại có tình tiết giảm nhẹ, xử ba năm.

Hoa Gia Nguyệt vốn tưởng rằng con mình chỉ coi như phạm tội thuê người bắt cóc, nào ngờ luật sư nói cho bà biết không có tội danh ‘thuê người’ này, lý lịch của La Nguyên trực tiếp bị ghi vào ‘tội phạm bắt cóc’. Hơn nữa bởi vì Chu Tử Mông đem toàn bộ tội lỗi đổ lên người y, do đó hình phạt mới nâng lên đến ngưỡng tám năm. Hoa Gia Nguyệt ngất xỉu tại chỗ, chờ đến khi lấy lại một hơi thì lập tức điên cuồng đánh thẳng về phía ông Chu, túi xách không ngừng nhắm vào mặt đối phương mà đánh.

Hai nhà Chu, Hoa từ này trực tiếp kết thù.

Sau khi vụ án kết thúc, bà Chung nghỉ ngơi chừng mấy ngày mới bình tĩnh nghĩ lại, rốt cục cũng ý thức được mình đã làm sai một chuyện lớn, càng nghĩ càng cảm thấy có lỗi với con trai nhỏ, lại do dự vài phen mới hẹn Sở Khâm ra gặp mặt.

Lúc Sở Khâm nhận được điện thoại của bà Chung thì có chút mơ hồ, không biết vị tôn đại phật này làm sao lại nhớ đến muốn gặp anh, hơn nữa địa điểm còn là quán trà bên cạnh đài truyền hình nên anh cũng không tiện từ chối. Vì vậy Sở Khâm chỉ đành vội vàng thay đổi một bộ quần áo, lại soi gương một chút xác định mình không có chỗ nào xộc xệch mới bước nhanh đi đến quán trà.

Bà Chung đã ngồi sẵn tại bàn, ưu nhã uống trà, lúc nhìn thấy Sở Khâm đến còn hất hàm ý bảo anh ngồi xuống.

“Nghe nói Dave đã tìm được phương pháp giúp Nghi Bân khôi phục ký ức, tiến triển thế nào?” Nhắc đến chuyện này bà Chung vẫn có chút khó chịu, việc hướng dẫn này nghe nói phải do người Chung Nghi Bân tín nhiệm nhất đứng ra, cái thằng quỷ đó, người nó tín nhiệm nhất cư nhiên không phải mẹ ruột mà là con hồ ly đực này. Đúng là quá sốt ruột rồi!

“Tạm thời còn chưa nhìn ra hiệu quả gì, cháu đang định tối nay dẫn anh ấy đến những chỗ trước đây hai đứa từng hẹn hò xem thử.” Sở Khâm vừa cười vừa nói, thanh âm ôn hòa lễ độ khiến người ta không thể bắt bẻ.

Chỉ là vừa nghe được chữ ‘hẹn hò’ này, bà Chung lập tức nhíu mày, đặt chung trà xuống: “Cậu là đang thị uy sao?”

Sở Khâm sửng sốt một chút: “Sao bác lại nghĩ như vậy?”

“Hừ!” Bà Chung hừ lạnh một tiếng, cầm xấp chi phiếu ra hí hoáy hồi lâu, lại xé ra một tờ đưa cho Sở Khâm, “Số tiền này cho cậu, đợi đến khi Nghi Bân hồi phục ký ức, cậu lập tức rời khỏi nó.”

Sở Khâm nhìn tấm chi phiếu bị ném tới trước mặt, dở khóc dở cười: “Bác gái, một triệu này con chỉ cần làm việc một tháng là có thể kiếm được.” Anh không chỉ có tiền lương còn có phụ thu lên sóng, tiếp nhận hợp đồng thương nghiệp, cùng với thu nhập diễn quảng cáo, đại diện nhãn hàng… chỉ tính trong hai năm nay, số tiền anh tiêu trên người Chung Nghi Bân cũng đã lên đến gần mười triệu rồi.

“Cậu là đang muốn lên giá?” Bà Chung nhíu mày, lúc này cậu ta không phải nên khóc lóc nói mấy câu kinh điển như ‘Tiền bạc không thể mua được tình yêu’ sao? Thằng nhóc này, sao lại không ra bài theo đúng quy tắc vậy!

—————————————–

Tiểu kịch trường:《Hết thảy đều làm theo tình tiết kinh điển》

Bà Chung: Cho ngươi một trăm vạn, ly khai con ta

Khâm Khâm: Một trăm vạn là mua không được tình yêu của ta

Bà Chung: Ngươi muốn như thế nào

Khâm Khâm: Đem một nghìn vạn ta đã tiêu xài trên người hắn trả lại, còn có tiền bồi ăn bồi uống bồi ngủ mấy năm nay

Bà Chung: …

Bà Chung: Không ly khai hắn, liền cắt tiền tiêu vặt của ngươi

Nhị Bính: A, ai hiếm lạ

Bà Chung: Tốt lắm, để ta nhìn xem ngươi rời khỏi nhà rồi phải sống như thế nào.

Nhị Bính: Ta ở Ngu Đường còn có ba trăm triệu cổ phiếu, tiền riêng cũng có giữ đến hai mươi triệu

Bà Chung: …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *