Chương 49: Chủ đề hot

Ôm một người đàn ông thụt dầu, đây tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng gì. Thế nhưng Mộ Thần và Chung Nghi Bân còn muốn so kè với nhau, một người làm được nhanh hơn một người.

“Ba mươi mốt, ba mươi hai… bốn mươi bốn, bốn mươi lăm…” Lâm Tiếu Tiếu ở một bên đếm số, khán giả cũng hăng say đếm theo còn rất kích động. Tần suất hai bên dần dần có sai biệt, Lâm Tiếu Tiếu để Chu Sướng đếm một bên, chính mình đếm một bên.

Chung Nghi Bân có vẻ rất thoải mái, dù sao anh ôm Sở Khâm cũng đã quen tay, hai người dính vào một thể, Sở Khâm còn nhàn nhã cầm micro lên nói hai câu: “Tôi có cảm giác giống như đang ngồi trên vòng quay ngựa gỗ, chỉ là đĩa quay đã bị hỏng rồi.”

Khán giả ha ha cười, ngựa gỗ trong vòng xoay ngoại trừ xoay tròn thì chính là di chuyển lên xuống theo nhịp, nếu như đĩa quay đã bị hỏng thì chỉ còn chuyển động lên xuống rồi. Cái tình huống kia nghĩ thế nào cũng cảm thấy buồn cười.

Chung Nghi Bân vì phải nín thở dùng sức nên không thể mỉm cười, lén lút bóp nhẹ vào đùi Sở Khâm coi như nghiêm phạt. Sở Khâm lập tức trở nên nghiêm túc, ghé vào trên vai Sở Khâm nằm yên bất động.

“Ôi trời ơi… làm fan làm được đến trình độ này cũng coi như chết không đáng tiếc nha…” Cô bé lần trước đưa bảng đèn cho Chung Nghi Bân che miệng kích động không thôi. Có thể ôm chặt anh Khâm vào lòng như vậy… chỉ vừa nghĩ đến đã hạnh phúc đến sắp ngất rồi.

“Bảy mươi ba, bảy mươi bốn…” So đấu dần dần đến hồi gay cấn. Mộ Thần bề ngoài tuy rằng vẫn rất tự nhiên thoải mái kỳ thực đã sắp chống đỡ hết nổi. Chỉ vì người anh đang ôm là Kiều Tô nên bàn tay của anh vốn đã rịn ra chút mồ hôi, hơn nữa tư thế của hai người đều có chút ngại ngùng, ôm thời gian lâu cũng rất lao lực. Kiều Tô cũng cảm giác được Mộ Thần kiệt sức nên lại quay đầu nhìn hai người bên cạnh.

Hai người này chính là vợ chồng, ôm người lên tuyệt đối quen việc dễ làm. Nếu không phải có khán giả nhìn, Sở Khâm phỏng chừng đều câu hai chân lên người Chung Nghi Bân rồi.

“Anh Thần, nếu như mệt mỏi thì cứ coi như xong đi…” Kiều Tô cảm giác được một giọt mồ hôi men theo cằm của Mộ Thần nhỏ xuống mặt mình, hô hấp của cậu cũng có chút gấp gáp.

“Không có việc gì.” Mộ Thần nhẹ giọng nói, sau đó tiếp tục đứng lên ngồi xuống.

Kiều Tô mím môi, cắn răng một cái học theo tư tế của Sở Khâm ôm chặt lấy Mộ Thần, đem thân thể của mình dán chặt vào người đối phương, còn đem một nửa trong lượng đặt lên vai Mộ Thần, tự thôi miên rằng mình chỉ là một cái bao tải.

Thân thể ấm áp dán lên gần như vậy, Mộ Thần nhất thời tăng thêm khí lực, không khỏi đẩy nhanh động tác.

“Đến đây được rồi, để khách mời thắng đi.” Sở Khâm vỗ vỗ lưng Chung Nghi Bân, nhỏ giọng nói.

“Không được!” Chung Nghi Bân hừ một tiếng, anh trước giờ vẫn nhìn Mộ Thần không vừa mắt, thật vất vả mới có một cơ hội chèn ép đối phương, nói thế nào cũng không thể chịu thua!

“Chín mươi hai, chín mươi ba…” Khoảng cách giữa những tiếng đếm của Lâm Tiếu Tiếu càng lúc càng dài, cũng có nghĩa là động tác của bọn họ đã dần dần chậm lại. Thầy Lương ngồi trong phòng đạo diễn nhìn đến trợn mắt há mồm, thầm nói kỳ phát sóng này nhất định phá kỷ lục, Ảnh đế và tổng giám đốc Thịnh Thế thi đấu thể lực, đấu đến đỏ mặt tía tai cuối cùng là ai thắng…

Mộ Thần vì giai đoạn trước có chút phí sức, động tác thực hiện cũng trở nên trắc trở hơn. Phía Chung Nghi Bân thật ra còn khá tốt, tuy rằng cũng là mồ hôi như mưa thế nhưng xem tình huống tựa hồ còn có thể kiên trì.

“Một trăm mươi bảy, một trăm mười tám, một trăm… A!” Con số tiếp theo còn chưa đếm ra cánh tay của Mộ Thần đã mềm nhũn, Kiều Tô theo đó tuột xuống, Mộ Thần lập tức theo phản xạ đón lấy đối phương. Hai người đồng loạt ngã sấp vào phần đệm đã được chương trình bố trí từ trước.

Kiều Tô bị Mộ Thần đè xuống dưới thân, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn, khoảng cách của hai người lúc này cực kỳ gần gũi, hô hấp của đối phương cũng có thể cảm nhận được rõ ràng. Mộ Thần hổn hển thở dốc, mồ hôi men theo đường nét sắc bén của gương mặt rơi lên cổ Kiều Tô, dọc theo xương quai xanh nhỏ xuống.

“Một trăm mười chín, một trăm hai mươi, thắng!” Chu Sướng bên kia còn đang đếm, vừa thấy như vậy lập tức hoan hô.

Chung Nghi Bân ôm Sở Khâm hài lòng ngã xuống đệm, còn thừa dịp hỗn loạn mổ nhẹ lên môi người yêu một cái.

Sở Khâm sợ đến quên mất hô hấp, làm trò trước mặt nhiều người như vậy, đối diện ống kính máy quay đối phương lại công khai sáng tỏ hôn anh, thật sự quá kích thích rồi.

Cũng may Chung Nghi Bân vẫn biết chừng mực, chỉ hôn một cái liền rời đi, sau đó mệt như chó chết ghé vào người anh bất động.

“Giám đốc Chung, thi đấu kết thúc rồi, anh không được chiếm tiện nghi của MC.” Chu Sướng cười hắc hắc đi tới kéo người, mà Lâm Tiếu Tiếu ở bên kia cũng vội vàng dìu đỡ Mộ Thần.

Ông Chung ngồi trước màn hình nhìn tư thế thân mật của hai người, mặt có chút đen.”Thằng quỷ kia nhất định là cố ý.”

Anh hai Chung là đã thấy nhưng không thể trách, cực kỳ bình tĩnh.

“Rating xem kỳ này thế nào?” Ông Chung quay đầu hỏi con trai.

Chung Gia Bân biết cha mình chỉ là không muốn chịu thua nên tìm chuyện để lãng tránh: “Ba ba, chúng ta đang xem phát sóng lần đầu, tỷ số người xem vẫn chưa tính được.” Chuyện rating không phải lập tức có thể tính ra, cha anh cũng không phải không biết.

Ông Chung giả vờ ậm ừ mấy tiếng, lại quay đầu xem tiết mục.

Lúc quay hình, cả nhóm người lui về hậu trường nghỉ ngơi một chút rồi mới trở lại quay phần cuối, vì vậy trên TV bộ dạng của Chung Nghi Bân và Mộ Thần đã không còn mệt bở hơi tai nữa. Chỉ là Chung Nghi Bân vẫn không quay về chỗ ngồi mà là đứng bên cạnh Sở Khâm trên sân khấu.

Rating kỳ này đúng là phá kỷ lục, những fan của Sở Khâm đều mừng rỡ không thôi, đồng loạt biểu thị, trước đây các cô cảm thấy không ai xứng đôi với anh Khâm, lúc này vừa nhìn thấy giám đốc Chung khốc suất cuồng bá duệ liền lập tức quỳ xuống thần phục.

Lúc này Sở Khâm và Chung Nghi Bân cũng đang ở nhà xem phát sóng, dựa theo lệ cũ Sở Khâm sẽ phát một weibo ngay sau chương trình, cảm tạ những khách quý hôm nay. Sở Khâm trước hết tag đoàn làm phim ‘Cảnh Hoằng thịnh thế’ nói cám ơn, cầu chúc tỷ lệ người xem của bộ phim tăng mạnh, tiếp theo cảm ơn giám đốc Chung làm khách mời hiện trường, còn @ weibo của Chung Nghi Bân.

Sau đó lại đổi sang weibo của Chung Nghi Bân, biểu hiện vài câu đáp lễ.

“Em làm còn rất thuận tay.” Chung Nghi Bân sáp lại gần, tựa vào trên vai người yêu nhìn.

“Ừ… Này?” Sở Khâm không chút để ý lên tiếng, bỗng nhiên nhìn thấy một chủ đề hot bên lề trang, tên là “Chung Khâm” . Vốn trong phim Mộ Thần và Kiều Tô là một đôi, lần phát hình này cũng chủ yếu xoáy vào cp của bọn họ, chỉ là cái chủ đề ‘Mộc Kiều’ kia còn chưa kịp bị đẩy lên thì đã bị cái chủ đề ‘Chung Khâm’ thần kỳ này giành vị trí đầu bảng.

Vừa mở ra xem, bên trong đều thảo luận về anh và Chung Nghi Bân, chủ blog cư nhiên là một fan trung thành của Sở Khâm, anh đối với cô bé này vẫn có chút ấn tượng.

‘Tiết mục lần trước mị từng nhìn thấy giám đốc Chung, còn nỗ lực kéo anh ấy nhập hội. Bây giờ nghĩ đến còn cảm thấy thật thẹn thùng nha, a a a a a!’, ‘Giám đốc Chung cư nhiên là fan trung thành của anh Khâm, quả thực quá đáng yêu rồi!’. Hậu kỳ lần này đã cắt bỏ toàn bộ hình ảnh Chung Nghi Bân cầm bảng đèn dưới ghế khán giả, thế nhưng ánh mắt quần chúng sáng như tuyết, không bao lâu sao đã có cư dân mạng tìm được clip của chương trình trước đó, đem hình ảnh giám đốc Chung mặt sơ mi đen, tóc undercut, vẻ mặt nghiêm túc, trong tay còn cầm một bảng đèn ‘Khâm Khâm’ giơ lên cao… cắt ra chỉ rõ.

‘Trời ạ! Giám đốc Chung đáng yêu quá, mị sắp thở không nổi rồi!’

——————————

Tiểu kịch trường:

Nhị Bính: Hắc hắc, các nàng nói ta manh

Khâm Khâm: Các nàng cũng rất manh

Nhị Bính: Ta còn có thể mạnh hơn một điểm! (phác)

Khâm Khâm: Ngô… Ta không phải nói cái này!

(Editor: Manh (đáng yêu) và mạnh (mạnh mẽ) trong tiếng hoa là đồng âm, vì vậy anh Bánh nướng chơi xấu)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *