Chương 48: Trò chơi

“A ——” Nghe được một câu trầm thấp thâm tình này của Mộ Thần, khán giả dưới đài liền kích động đến la hét chói tai không ngớt.

“Này này, hôn lễ còn chưa có cử hành đâu, cái gì mà đưa vào động phòng chứ! Hoàng thượng, người cũng quá nóng lòng rồi!” Sở Khâm tiến lên đem hai người tách ra, bộ dáng giống đám văn thần cổ lỗ trọng lễ trong phim.

Khán giả cười vang, Chung Nghi Bân cũng cười theo, mỗi lần anh xem Sở Khâm trên sân khấu làm việc liền cảm thấy đặc biệt thú vị. Sở Khâm khi đó và Sở Khâm thường ngoài hoàn toàn khác biệt, lúc trên sân khấu anh hoạt bát hơn rất nhiều, hơn nữa vĩnh viễn không có loại lời nói gì anh không dám tiếp. Thế nhưng lúc chỉ có hai người bọn họ, Sở Khâm sẽ đỏ mặt, sẽ xấu hổ, sẽ nói không nên lời…

Một Sở Khâm đặc biệt như vậy chỉ có mình anh có thể nhìn đến, vừa nghĩ tới đây Chung Nghi Bân đã cảm thấy thỏa mãn vô cùng. Một người chói mắt như ánh mặt trời vậy lại sẽ cuộn tròn trong ngực anh, mặc anh muốn làm gì thì làm… Vừa nghĩ đến đây thân thể Chung Nghi Bân nổi lên một cổ khô nóng, không khỏi vội ho một tiếng, cảm giác mình có chút hèn mọn.

Tiết mục trên đài vẫn đang tiếp tục, Chu Sướng tận hết chức trách diễn đại thái giám, Sở Khâm lại đảm nhiệm lễ quan khống chế tiết tấu.

“Nhất bái thiên địa!” Sở Khâm cao giọng gọi.

Mộ Thần nắm tay Kiều Tô, hai người cũng không quỳ xuống đất mà là khom lưng nửa vời, thoạt nhìn còn khá giống hôn lễ hiện đại. Chu Sướng lại tận hết chức trách đi vào nâng người, còn không quên tăng cho mình thêm một câu thoại: “Hoàng thượng, mau đứng lên.”

Khán giả liền cười bò “Hu ——” tổ tiết mục rất nể tình chèn thêm thanh âm động đất cười nhạo Chu Sướng cướp ống kính.

Sở Khâm rất nhanh chạy đến chính vị giả vờ mình là cao đường, Lâm Tiếu Tiếu cũng nhanh chóng chạy đến bên cạnh anh giả làm Thái Hậu.”Nhị bái cao đường!”

Mộ Thần và Kiều Tô xoay người, nhìn thấy hai kẻ đang đứng ở ghế trên thì không khỏi nhướn mày. Kiều Tô mím môi thành thật chuẩn bị diễn theo kịch bản, Mộ Thần lại không đồng ý, lôi kéo Kiều Tô không cho cúi đầu: “MC Sở, cậu là đang diễn ai đó?”

Sở Khâm nghiêm túc nói: “Diễn ba ba của anh nha!”

Mộ Thần khẽ gật đầu, quay đầu nói với Kiều Tô: “Lúc hai ta kết hôn, Tiên đế tựa hồ đã chết nha?”

Một câu ‘Lúc hai ta kết hôn’ lập tức làm toàn trường hoảng sợ, hậu kỳ còn đặc biệt đem câu này phát lại hai lần, Sở Khâm vội vàng chạy khỏi chính vị chỉ vào Mộ Thần: “Thằng con bất hiếu này, có vợ liền quên cha!”

Lâm Tiếu Tiếu vui vẻ: “Nào nào, mau tới bái ta, ta là Thái hậu!”

Sau khi bái cao đường xong chính là phu thê đối bái, lúc này hai người chính là tuân theo lễ nghi cổ điển đã học khi quay phim, hai tay chắp ở trước mặt, khom người cúi đầu, nhạc bối cảnh đúng lúc vang lên, chính là một đoạn nhạc tình huống cực kỳ ngọt ngào trong phim, cũng là nhạc bối cảnh cho cảnh đại hôn của Đế Hậu.

Trong nháy mắt Kiều Tô có chút hoảng hốt, cảm giác giống như đã trở về hôm bọn họ quay cảnh đại hôn. Diễn xuất của Mộ Thần quá tốt, mỗi khi cậu nhìn sang anh liền giống như thật sự nhìn thấy vị Đế vương bướng bỉnh lại thâm tình của nghìn năm trước, mỗi lần anh nhìn cậu trong đáy mắt đều mang tiếu ý, dường như nhìn thế nào cũng cảm thấy thiếu vậy.

“Được rồi đưa vào động phòng!” Sở Khâm nghiêm trang tuyên bố, Chu Sướng kéo giọng eo éo theo sau phụ họa.

“Ai da, tân lang có phải nên ôm tân nương vào phòng không! Hoàng thượng, mau ôm nương nương nào!” Lâm Tiếu Tiếu xông tới quấy rối.

Khán giả cũng theo chân ồn ào, có chút fan nữ đã gần ngất xỉu rồi.

“Các người vì sao lại kích động?” Chung Nghi Bân có chút kinh ngạc, con gái bây giờ cư nhiên thích nam thần của mình có ám muội với chàng trai khác sao?

Kiều Tô có chút há hốc mồm, nếu để Mộ Thần ôm cậu thì chừng mực này tựa hồ có chút vượt quá tưởng tượng rồi. Cậu có chút không xác định nhìn sang Mộ Thần, nào biết người kia tuy rằng thoạt nhìn rất thân sỹ nhưng kỳ thực lại phi thường kiêu ngạo, không ai có thể miễn cưỡng anh làm chuyện anh không muốn làm.

Như thế quay đầu mỉm cười nhìn Kiều Tô, dùng ánh mắt hỏi cậu có thể hay không. Ảnh đế vĩnh viễn đều lịch sự galăng như vậy, tựa hồ không có tình huống nào có thể khiến anh luống cuống, thế nhưng lại khiến Kiều Tô có chút không biết làm sao.

Mộ Thần không đợi Kiều Tô nói gì đã bước lên một bước, dùng một tay ôm ngang đối phương. Kiều Tô hốt hoảng ghì lấy cổ Mộ Thần, thân thể hai người chặt chẽ gắn lại cùng nhau, hai trái tim đồng thời hòa nhịp.

Kỳ phát sóng này, rating lập tức phá kỷ lục.

Ông Chung ngồi trong phòng khách say sưa xem tiết mục, tuy rằng ông không biết điểm kích động của các khán giả ở đâu nhưng vẫn rất có hứng thú theo dõi. Còn bà Chung bởi vì không giành được remote nên đã về phòng xem phim truyền hình rồi, lúc ông Chung quay đầu lại đã thấy bên cạnh trống rỗng, thế nhưng ghế salon ngang đó không biết đã bị đứa con lớn chiếm đi từ lúc nào, cả hai cha con đều say sưa nhìn vào màn hình.

“Cha nghe bên dưới báo lại, kỳ này Nghi Bân cũng lên sóng?” Ông Chung vẻ mặt nghiêm túc thảo luận với con trai lớn.

“Dạ, Nghi Bân đến thị sát, bị kéo lên đài trở làm nhân vật bổ sung cho trò chơi.” Chung Gia Bân mặt lạnh như tiền trả lời.

Quả nhiên, đến trò thứ hai đội của người dẫn chương trình và đội diễn viên lại hòa nhau, vì muốn phân thắng bại chỉ có thể tổ chức một trò chơi nhỏ khác. Lâm Tiếu Tiếu nghĩ kế, nói vừa rồi còn nhìn chưa đủ hình ảnh Ảnh đế ôm tiểu sinh, vì vậy liền yêu cầu thi đấu thụt dầu ôm đồng đội.

“Nhưng mà đội của chúng ta không có người nào cường tráng như anh Thần?” Sở Khâm vẻ mặt khổ không thể nói nhìn đồng đội của mình, Chu Sướng vừa mập vừa yếu, Lâm Tiếu Tiếu mang giày cao gót cùng với bạn nhỏ Hoằng Nguyên Đế tên Mao Mao vừa đáng yêu lại ngây thơ chỉ mới năm tuổi.

Mà đội diễn viên không chỉ có Mộ Thần cường tráng mà diễn viên Hoằng Nguyên Đế khi lớn cũng có vóc người rất tốt. Bọn họ có thể một người ôm Kiều Tô, một người ôm sủng phi.

“Để Chu Sướng ôm Mao Mao, anh ôm em!” Lâm Tiếu Tiếu mỹ mãn nói.

Sở Khâm lập tức làm ra vẻ mặt ‘cô trêu tôi à’: “Chị hai, cô còn nặng hơn cả tôi, còn muốn tôi ôm cô!” Nói xong còn giơ cánh tay thon dài của mình lên.

Kỳ thực thể lực của Sở Khâm không kém, chỉ là vóc dáng của Lâm Tiếu Tiếu có chút cao lại hơi tròn trịa, đứng cùng Sở Khâm lập tức sẽ khiến anh có vẻ tương đối gầy yếu.

Khán giả cười vang, Mộ Thần cũng không để ý bọn họ, vung tay lên đồng ý ứng chiến.

Lượt đầu tiên là nam nữ diễn viên phối hợp, nữ diễn viên có thể nhận vai sủng phi thân hình tuyệt đối đủ chuẩn lả lướt, thể trọng vẫn chưa tới 45kg, ôm lên tương đối dễ dàng, mà Chu Sướng muốn ôm cậu bé năm tuổi lại càng là dễ dàng, chỉ là động tác thụt dầu thì không đơn giản rồi. Chu Sướng bởi vì quá mập mạp nên trên đùi không có cơ bắp mà chỉ toàn là mỡ, vừa thụt dầu không đến hai mươi cái đã ngã bịch xuống đất.

Mà nam diễn viên bên kia lại cực kỳ thoải mái, còn một bên thụt dầu một bên nhìn sang khiêu khích.

“Ba mươi, ba mươi mốt, ba mươi hai!” Sở Khâm nhìn Chu Sướng ngồi bệch dưới đất không đứng lên nổi, bất đắc dĩ tuyên bố vòng thứ nhất đội diễn viên thắng lợi.

Vòng thứ hai, tự dưng là Mộ Thần ôm Kiều Tô, thế nhưng Sở Khâm thật sự không muốn ôm Lâm Tiếu Tiếu: “Chúng ta vẫn là trực tiếp nhận thua đi.”

Khán giả cười vang, Lâm Tiếu Tiếu lại không vui lớn tiếng ồn ào: “Chúng ta có thể xin sự trợ giúp từ khán giả trường quay nha! Tìm một người thể trạng không sai biệt lắm với anh Thần đến ôm anh có được không?!”

Vừa dứt lời Lâm Tiếu Tiếu đã chạy xuống sân khấu, lôi kéo Chung Nghi Bân đang ngồi ngay hàng đầu: “Nhìn một chút xem tôi phát hiện ai!”

Ống kính lập tức phóng to gương mặt anh tuấn của Chung Nghi Bân, các khán giả ngồi trước truyền hình nhất thời đều bị đẹp trai đến sốc rồi. Bọn họ đều không ngừng đoán xem đây có phải tiểu sinh mới nào, do công ty an bày cho tổ tiết mục mang ra lăng xê.

Chung Nghi Bân vốn nghe được Sở Khâm phải ôm Lâm Tiếu Tiếu thì có chút rất không cao hứng, thấy Lâm Tiếu Tiếu đến kéo mình thì có chút ngẩn ra, đến khi phản ứng kịp đối phương là muốn anh đi ôm Sở Khâm liền để lộ nụ cười. Gương mặt của Chung Nghi Bân cho dù đặt trong giới giải trí cũng là đẹp đến số một số hai, chỉ một nụ cười nhàn nhạt như vậy lại mang theo khí phách trầm ổn độc hữu của tổng tài, nhất thời mê đảo vô số thiếu nữ ngồi trước màn ảnh.

“Giới thiệu với mọi người, đây là ông chủ của Thịnh Thế chúng tôi, giám đốc Chung!” Lâm Tiếu Tiếu thấy Chung Nghi Bân không có tức giận, sau khi nhỏ giọng hỏi ý kiến liền thoải mái tuyên bố thân phận đối phương, “Hôm nay giám đốc là đến thị sát công việc, lại bị tôi chộp được rồi!”

Chung Nghi Bân lặng lẽ thả bảng đèn trong tay xuống, theo Lâm Tiếu Tiếu lên sân khấu.

“Hôm nay coi như có một lần cơ hội để tôi chiếm tiện nghi của giám đốc, giám đốc, tôi có thành công chiếm được sự chú ý của anh chưa!” Lâm Tiếu Tiếu còn đang đùa giỡn, vẻ mặt mê đắm khi chiếm được tiện nghi của mỹ nam.

Chung Nghi Bân hơi cười, nhớ đến mấy quyển sách hôm trước mượn đọc từ chỗ của Ngu Đường, nghiêm túc nói: “Tốt, cô đã thành công khiến tôi chú ý.”

Lời thoại kinh điển của tổng tài bá đạo này chọc cho khán giả cười đến không thấy nam bắc.

“Quay tiết mục xong đến phòng tài vụ kết toán, ngày mai không cần đi làm.” Chung Nghi Bân lại bồi thêm một câu, khán giả lập tức cười đến vang dội hơn.

“Xin đừng mà!” Lâm Tiếu Tiếu nhất thời thay ra bộ mặt khóc tang, “Nhà tôi trên có người già dưới có trẻ con phải nuôi, giám đốc thương tình!”

Sở Khâm đối với việc Lâm Tiếu Tiếu đột nhiên kéo Chung Nghi Bân lên, còn muốn anh ôm Lâm Tiếu Tiếu chơi trò chơi thì có chút mất hứng, thế nhưng trên mặt cũng không biểu hiện ra, tiết mục dù sao cũng phải quay cho xong. Anh liền để Mộ Thần ôm lấy Kiều Tô, lại quay người nói với Chung Nghi Bân: “Làm phiền giám đốc Chung rồi, mời anh ôm lấy A!” Nói còn chưa dứt lời đã bị Chung Nghi Bân ôm ngang lên, Sở Khâm theo phản xạ ôm chặt cổ đối phương.

“A ——” Cô bé ngồi bên cạnh Chung Nghi Bân có chút không ngờ được, người kia cư nhiên là tổng giám đốc Thịnh Thế, nhìn thấy một màn này nhất thời càng sôi trào.

Mộ Thần cũng ôm lấy Kiều Tô, hướng về phía Chung Nghi Bân nhướn mày.

Chung Nghi Bân khinh miệt cười: “Bắt đầu đi.”

Ôm một người đàn ông thụt dầu cũng không phải việc dễ dàng gì, Kiều Tô bị Mộ Thần ôm vào lòng, trái tim hai người đều cảm nhận được nhịp đập của đối phương, chỉ là nhịp tim của Kiều Tô càng lúc càng tăng nhanh, thân thể cũng không khỏi càng lúc càng cứng đờ. Mộ Thần vững vàng đỡ lưng và gối của cậu, nhỏ giọng trấn an: “Thả lỏng, không có việc gì.”

Mà hai người bên kia lại là quen tay hay việc, tư thế thoạt nhìn so với bọn họ thì tự nhiên hơn nhiều.

Chung Nghi Bân ôm Sở Khâm vào ngực, Sở Khâm liền tự động tìm được vị trí thoải mái nhất làm ổ, thân thể hai người dán sát vào nhau, trong nháy mắt đã về đúng góc độ ít phí sức nhất.

“May là chúng ta ở nhà cũng hay luyện tập đủ loại tư thế…” Chung Nghi Bân ở một góc khán giả không nhìn thấy nhẹ nhàng gặm vành tai Sở Khâm.

Lỗ tai Sở Khâm nhất thời đỏ như tôm luộc.

——————————

Tiểu kịch trường:

Mộ Thần: Không được, các ngươi đây là ăn gian

Nhị Bính: Chúng ta đây là kinh nghiệm phong phú

Mộ Thần: Không được, đổi sang so một mục khác

Nhị Bính: Tốt, lực kéo dài, sức đẩy eo… ngươi chọn một đi

Mộ Thần: …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *