Chương 47: Tiết mục

Sở Khâm đối với việc hai người đều dễ dàng đáp ứng như vậy thật sự có chút ngoài ý muốn, còn đem kịch bản đưa cho cả hai xem thật kỹ, bản thân thì đứng bên cạnh nhìn phản ứng của bọn họ.

Bởi vì bộ phim này mang theo tình tiết hủ tự nhiên, vì vậy thầy Lương vốn rất cầu tiến lúc đưa ra kế hoạch liền dùng cái này làm trọng điểm. Bình thường lúc quay tiết mục không hủ cũng phải bán chút hủ tăng rating, bộ phim vốn cực hủ này, dựa theo cách nói của thầy Lương chính là ‘Phải cật lực bán, hung hăng bán!”

Kiều Tô nhìn tình tiết biểu diễn và hỗ động trong trò chơi kịch bản miêu tả, trọng điểm đều nằm trên người cậu và Mộ Thần, cái gì đút nhau ăn bánh, góc độ hôn môi, ôm từ phía sau… đều có, không khỏi lặng lẽ đỏ mặt.

Mộ Thần vẻ mặt nghiêm túc nhìn kịch bản, tựa hồ một chút cũng không nhìn ra phương diện này có huyền cơ gì, nếu như anh không trộm giương mắt nhìn cái lỗ tai đỏ hồng của Kiều Tô mà nói thì càng đáng tin…

Sở Khâm khoanh tay đứng trong góc mở miệng len lén cười, một cái đầu lớn mao nhung nhung sáp lại gần: “Em đang nhìn cái gì đó?” Chung Nghi Bân tò mò hỏi.

“Anh sao vẫn còn ở đây? Hôm nay công ty không có việc sao?” Sở Khâm xoa xoa cái đầu mềm mại của đối phương, người của tổ tiết mục nhìn thấy bọn họ liền đã biết mà không thể trách. Từ sau khi Chung Nghi Bân mất trí nhớ liền đem tất cả cố kỵ quăng ra sau đầu, cũng đem quan hệ của bọn họ thả nổi trên mặt nước. Dù sao người của đài truyền hình cũng không dám nói loạn ra, chỉ có thể yên lặng gắn thêm một bộ mắt chó hợp kim để quan sát.

“Công tác hôm nay là thị sát đài, khảo hạch thái độ làm việc của MC Sở Khâm. ” Chung Nghi Bân há mồm bịa chuyện.

Sở Khâm híp mắt: “Ôi chao, lãnh đạo đài đến thị sát, em có phải nên chuẩn bị chút thành ý gì đó không.”

“Hừ hừ, đừng nghĩ đến chuyện hối lộ giám đốc, trong công việc anh xem trọng công bình đánh giá.” Chung Nghi Bân lầm bầm nói, sau đó vui vẻ ngồi xuống hàng ghế thứ nhất dưới khán đài.

Sở Khâm cười cười lắc đầu, xoay người chuẩn bị lên sân khấu.

“Hai người hiện tại quá kiêu ngạo rồi.” Mộ Thần đặt kịch bản qua một bên, đứng cạnh thang máy cùng Sở Khâm chuẩn bị lên sân khấu.

“Có sao?” Sở Khâm cười cười.

Sau khi nói vài câu chào hỏi Sở Khâm liền bắt đầu giới thiệu khách mời, đều là thành viên đoàn phim ‘Cảnh Hoằng thịnh thế’, bộ phim này kể về vài thập niên phong vũ trong giai đoạn chấp chính của hai đời Cảnh Nguyên Đế và Hoằng Nguyên Đế. Hoằng Nguyên Đế là đồng bào đệ đệ của Cảnh Nguyên Đế, vì Cảnh Nguyên Đế khư khư cố chấp lập nam Hoàng Hậu nên liền lập đệ đệ của mình làm Thái tử, từ nhỏ đặt ở bên cạnh dạy dỗ.

Vì vậy, lần này đến tham gia tiết mục ngoại trừ Mộ Thần và Kiều Tô còn có hai diễn viên đóng Hoằng Nguyên Đế và sủng phi của Hoằng Nguyên Đế, cộng thêm anh bạn nhỏ đóng Hoằng Nguyên Đế thuở thiếu thời.

“Mọi người đều rất chờ mong bộ phim này, lúc tôi học năm hai trung học liền đặc biệt yêu thích nguyên tác, khi đó mỗi buổi tối sau khi tắt đèn tôi đều len lén trùm chăn dùng điện thoại đọc sách, ” Sở Khâm không nhanh không chậm giới thiệu ‘Cảnh Hoằng thịnh thế’, khiến một ít khán giả chưa xem qua bộ sách này có một khái niệm tổng quát, “Phong tục của Đại Ngu triều cũng rất đặc biệt, có thể nói trên một vài quan niệm còn có thể mở rộng hơn so với hiện tại. Không biết có đúng không?”

“Ừ, đúng nha, tỷ như bắt đầu từ thời Cảnh Nguyên Đế, bình dân cũng có thể thú nam thê, đối với vấn đề quản lý thuế khóa cũng vô cùng tân tiến…” Mộ Thần tiếp lời Sở Khâm nói chuyện. Lúc anh nhận bộ phim này liền cầm nguyên tác đọc lại hai lần, hơn nữa Tống Tiêu còn mời chuyên gia tới phổ cập tri thức lịch sử xã hội thời kỳ đó cho các diễn viên, bây giờ nói ra quả thực là dễ như ăn cháo.

“Thần thần, a ——” Biểu hiện thong dong bình tĩnh của ảnh đế khiến đám fan nữ dưới sân khấu điên cuồng không ngớt. Mộ Thần vừa nói còn vừa khoa tay múa chân, mỗi động tác đều mang theo sự uy nghi của Đế vương trong kịch bản, phi thường mê người.

Chung Nghi Bân bĩu môi, cảm thấy đám con gái xung quanh quá ồn rồi, thật sự là chưa nhìn thấy tràng diện lớn nào. Loại người thích giả vờ cao thâm như Mộ Thần làm sao so được với Khâm Khâm đáng yêu nhà anh. Trong lúc còn đang nghĩ ngợi, bờ vai lại bị người ta vỗ một cái: “Hi, anh đẹp trai, lại gặp nhau rồi!”

Cô bé ngồi sau vẻ mặt hưng phấn, chính là fan nữ lần trước anh đã gặp trong tiết mục của Sở Khâm, cô không nói hai lời lập tức đưa bảng đèn cho Chung Nghi Bân: “Nhanh, chúng ta phải lướt qua fan của Mộ Thần, nếu không liền trở thành bọn họ khống chế khán phòng rồi.”

Chung Nghi Bân nhìn bản đèn viết ‘Khâm Khâm’ trên tay, lại nhìn đám fan Mộ Thần đang hưng phấn không thôi bên cạnh. Quyết đoán giơ bản đèn lên thật cao.

Sở Khâm nhìn Chung Nghi Bân đang nghiêm túc giơ bảng đèn dưới sân khấu, khóe miệng không khỏi co rút, vội ho khan một tiếng: “Được rồi được rồi, nếu nói thêm nữa thì tiết mục của chúng ta liền trở thành chương trình khoa giáo mất. Anh xem, nương nương cũng không vui rồi.” Nói xong còn hướng dẫn mọi người nhìn sang Kiều Tô.

Kiều Tô bất đắc dĩ cười: “Tôi lúc nào trở thành nương nương rồi?”

Khán giả hùa theo cười vang, Mộ Thần hất cằm lên, tà mị cười: “Khanh là Hoàng Hậu của trẫm, bọn họ đương nhiên phải gọi khanh là nương nương.” Lời này nói ra còn mang theo sự trầm bổng du dương độc hữu của cổ nhân, kỳ thực đây cũng là một câu thoại kinh điển trong phim, chỉ là khi được nói ra trong tình cảnh này lại có một loại cảm giác khôi hài hưng phấn kỳ dị.

Kiều Tô hơi cười đáp lại ánh mắt Mộ Thần đưa tới, trái tim đột nhiên nhảy nhót loạn xạ, cậu chậm rãi rũ mắt xuống che lại hoảng loạn sâu bên trong.

“Nha ——” Khán giả dưới sân khấu nhất thời đồng loạt sôi trào.

“Ai nha, được rồi được rồi, còn chưa bắt đầu trò chơi đâu!” Lâm Tiếu Tiếu nhảy ra ngăn cản, một bộ ‘không quen nhìn đôi cẩu nam nữ các ngươi’.

Sau khi giới thiệu nội dung bộ phim và tiến hành trò chơi hỗ động liền đến thời gian của ‘Bầu trời tối rồi, xin nhắm mắt’ mà mọi người đều chờ đợi. Bọn họ phải ở trên sân khấu tái hiện lại những trích đoạn kinh điển trong phim, Sở Khâm đã chọn ra mấy đoạn ngắn có tính thu hút, có hôn điển long trọng của Đế Hậu, có khoảnh khắc cảm động Hoàng Hậu tuẫn tình sau khi Cảnh Nguyên Đế mất sớm, còn có Hoằng Nguyên Đế dùng ánh mắt ấm áp nhìn sủng phi…

Liên tục năm trích đoạn hấp dẫn khiến mọi người nhìn theo không kịp, chọc cho đám khán giả ngồi trước màn hình ngứa ngáy khó nhịn.

Lúc tiết mục này phát hình bộ phim hẳn cũng đã phát sóng được hai ba tập, khán giả đều đã biết nhân vật các diễn viên thủ diễn, vì vậy khi thấy được những trích đoạn này đều hưng phấn không thôi.

“Như vậy, chúng ta tới rút thăm có được hay không, cứ rút lấy ngẫu nhiên, các nhân vật còn thiếu sẽ do MC đến phối hợp. Được rồi?” Sở Khâm cầm mấy que tre ra cho bọn họ rút, vài người kéo kéo đẩy đẩy, cuối cùng đem Mộ Thần ra đại diện rút thăm.

Thật ra chuyện này cũng đã được an bày từ sớm, trước hết rút que thăm thứ hai, đó là trích đoạn Hoằng Nguyên Đế gặp được sủng phi, sau đó rút que thứ năm, tái hiện đại hôn của Cảnh Nguyên Đế và nam Hoàng Hậu, đem tiết mục đẩy lên cao trào.

Hoằng Nguyên Đế và tiểu sủng phi tuy rằng cũng biểu hiện rất thú vị, thế nhưng mọi người mong chờ nhất vẫn là hỗ động giữa Mộ Thần và Kiều Tô.

“Này, không được, cái này diễn không được, không có thái giám tổng quản.” Kiều Tô bị bọn họ chọc cho đỏ mặt, nỗ lực ngăn cản một chút. Bởi vì trong trích đoạn đại hôn còn có tổng quản thái giám Tào công công ra mặt bận bịu.

“Không phải là thái giám tổng quản sao, có! Trư Đại Tràng!” Sở Khâm vẫy vẫy MC Chu Sướng vẫn ngồi xổm một bên chờ kéo thời gian.

“Có nô tài!” Chu Sướng lập tức nhập vai, vui vẻ tưng tưng chạy tới, còn thuận tay vớ lấy một cái mũ thái giám triều Thanh đội lên đầu.

Kiều Tô nhìn đám phụ kiện không ra đầu ra đuôi của đối phương liền nhịn không được phì cười: “Chúng ta là người Đại Ngu, ngươi là từ đâu tới đây?”

“Hồi nương nương, nô tài vừa từ chức ở Thanh triều, thương lượng đi cửa sau mới được nhận vào đây.” Chu Sướng vẻ mặt thành thật nói.

Mộ Thần ho nhẹ một tiếng, đem Kiều Tô còn đang giãy dụa kéo qua: “Khanh cũng đừng xấu hổ nữa, nhanh chóng cùng trẫm động phòng thôi.”

——————————

Tiểu kịch trường:

Nhị Bính: Cái trò chơi này thật thú vị, ta cũng muốn chơi

Khâm Khâm: Chơi cái gì

Nhị Bính: Ngươi tới diễn Hoàng Hậu, ta diễn Hoàng Đế

Khâm Khâm: Sau đó thì sao?

Nhị Bính: Sau đó ngươi sẽ gọi ta là tướng công rồi!

Khâm Khâm: … Nha

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *