Chương 46: Kịch bản

Cho dù có nóng ruột hơn nữa Vũ Vạn cũng không dám gọi điện đến chất vấn Chung Nghi Bân, chỉ có thể hoảng hốt bất định bấm số của Bạch Thành. Bạch Thành nghe xong một lượt thì im lặng chốc lát rồi nói: “Vũ Vạn, nếu như người Chu Tử Mông muốn bắt cóc cưỡng gian là Thiên Thiên, mày sẽ vẫn tha thứ cho cô ta sao?”

“Làm sao có thể tha thứ!” Vũ Vạn lập tức nhảy dựng lên, em gái là người y cưng chìu từ nhỏ đến lớn, ai dám động đến Vũ Thiên Thiên người đó tuyệt đối là muốn tìm chết.

“Vậy mày cho rằng vì sao Nhị Bính phải tha thứ cho Chu Tử Mông?” Có người bạn làm ra chuyện tán tận thiên lương như vậy, Bạch Thành cho dù là tưởng tượng cũng không tưởng tượng được, mỗi lần nghĩ đến đều cảm thấy xấu hổ, không có mặt mũi đi gặp Chung Nghi Bân.

Vũ Vạn lập tức ngẩn người, đối với Chung Nghi Bân mà nói, Sở Khâm tuyệt đối cũng là bảo bối không thể để bất luận ai mạo phạm, nhưng Chu Tử Mông hết lần này đến lần khác không ngừng va chạm, mà y còn nỗ lực khuyên hai người làm hòa… Vừa nghĩ đến đó Vũ Vạn không khỏi cả người ướt đẫm mồ hôi lạnh.

“Đặt mình vào vị trí của người khác mà nghĩ, mày đúng là rất rộng lượng mà. Nghe tao khuyên một câu, nhanh chóng ngậm miệng lại đi, đợi qua một thời gian nữa liền đi xin lỗi Nhị Bính.” Bạch Thành thở dài, chung quy vẫn không nhịn được mà khuyên một câu, miễn cho sau này thằng bạn ngốc kia lại phạm vào vảy ngược của Chung Nghi Bân, nếu vậy tình cảm của bọn họ thật sự cũng phải đến điểm kết thúc thật rồi.

Vũ Vạn để điện thoại xuống, chậm rãi che mặt.

“Anh họ, chuyện kia có ổn hay không?!” Ngụy Ngạn đợi trong phòng khách nửa ngày, thấy Vũ Vạn đã nói điện thoại xong vẫn không chịu ra thì không nhịn được bước vào hỏi thăm.

“Phía Thịnh Thế tạm thời có thể không đi được, anh tìm cho mày một chỗ khác.” Vũ Vạn vô lực nói, trước đó bởi vì có quan hệ với Chung Nghi Bân nên y cũng làm quen được không ít đạo diễn, nhà sản xuất gì gì đó, muốn an bày một vai diễn nhỏ cũng không phải chuyện quá khó khăn.

———————

Sau khi Trâu Tam trở về càng nghĩ càng cảm thấy tức giận, Kiều Tô bất quá chỉ là một diễn viên hạng ba nhỏ nhoi, dựa vào cái gì có thể ngang tàng như vậy, lúc này nếu không cho đối phương một chút răn đe sau này gã muốn kéo người khác lên giường liền không dễ dàng.

“Kiều Tô gần đây có hoạt động gì?” Sắc mặt Trâu Tam âm trầm hỏi trợ lý.

“Gần đây cậu ta đều đang làm tuyên truyền cho Cảnh Hoằng thịnh thế, tuần này còn đi quay Thân thân đại tạp quái…” Trợ lý đem hành trình của Kiều Tô lập tức báo ra rõ ràng.

Trâu Tam đốt một điếu cigar, đôi mắt cách một tầng sương khói mơ hồ lộ ra ác ý tràn ngập.

———————————

Sau khi trở về, Kiều Tô một phút cũng không dừng lại mà đi thẳng đến phòng Tổng giám đốc công ty. Lúc này đã hơn bốn giờ chiều cũng đã sắp tan tầm, Tổng giám đốc Chu Chấn của Giải trí Ma Thành cũng đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị về sớm, lúc thấy Kiều Tô đột nhiên xuất hiện thì rất ngoài ý muốn.

“Có chuyện gì vậy?” Chu Chấn thấy sắc mặt Kiều Tô không được tốt lắm thì lập tức mở miệng hỏi. Mấy năm nay, từ sau khi hắn được thăng lên làm tổng giám đốc, chuyện làm ăn của Giải trí Ma Thành vẫn không tốt lắm, trước sau đều không lăng xê thành công một người mới nào, chỉ dựa vào mấy ngôi sao lâu năm để giữ nhà. Gần đây Kiều Tô đột nhiên nổi tiếng, đồng thời còn có xu thế càng lúc càng nổi, nếu như có thể giữ lại cái cây rụng tiền này, cuộc họp báo cáo cuối năm với cổ đông hắn cũng có thể dễ ăn nói.

Kiều Tô dùng đôi mắt đỏ hoe nhìn Chu Chấn khoảng một phút mới ấm ách cất tiếng: “Giám đốc Chu, công ty này em không ở lại được nữa, cảm ơn công sức bồi dưỡng của anh mấy năm qua.” Vừa nói xong lời này liền xoay người rời đi.

“Ai! Tiểu Kiều!” Chu Chấn lập tức chạy qua giữ người, “Có chuyện gì cứ từ từ nói, làm sao lại đến nông nỗi không ở lại được nữa!”

Kiều Tô đỏ mắt nhìn qua, chỉ chớp nhẹ một cái thì giọt nước mắt trong suốt lập tức rơi ra: “Lúc vừa vào công ty em đã có nói, em tình nguyện không cần tài nguyên cũng sẽ không bán thân. Anh còn nhớ chứ…”

Trong đầu Chu Chấn ong lên một tiếng, lập tức hiểu ra đã có chuyện gì. Người đại diện của Kiều Tô là một kẻ ánh mắt thiển cận, gần đây Kiều Tô vừa có danh tiếng, Chu Chấn đã sớm nói cho người kia biết phải kéo người ở lại, mặc kệ là dùng thủ đoạn gì cũng được. Bây giờ hay rồi, người kia cư nhiên dùng cách thức hạng ba này! Đây không phải là kéo người, đây rõ ràng là đang cầm chổi đuổi người có được không!

Chu Chấn giận đến đau gan: “Tên khốn kiếp này, tôi lập tức gọi hắn đến…”

“Đừng,” Kiều Tô thấp giọng nói, “Em không muốn gặp lại hắn ta, dù sao hợp đồng cũng sắp hết hạn rồi, em…”

“Tiểu Kiều!” Chu Chấn lập tức cắt đứt lời từ giả của Kiều Tô, hít sâu một hơi nói, “Cậu yên tâm, chuyện này tôi nhất định sẽ xử lý thật tốt. Chuyện hợp đồng trước hết khoan hẳn nói đến, đợi mấy hôm nữa chúng ta cùng bàn lại.”

Chu Chấn thật vất vả trấn an Kiều Tô rồi mới đem người tiễn đi, vừa xoay lưng hắn lập tức giận dữ đi qua đi lại trong phòng làm việc: “Gọi cho thằng ngốc Lý Lượng kia, bảo y đến gặp tôi ngay lập tức!” Lý Lượng chính là người quản lý hiện tại của Kiều Tô, y còn đang cho rằng mình vừa làm xong một chuyện lớn, lúc nhận được điện thoại của thư ký Chu Chấn còn đang cười đắc ý, nào ngờ vừa bước vào phòng Tổng giám đốc đã bị một xấp tư liệu đập thẳng vào mặt.

“Anh có phải là đồ óc heo không! Kiều Tô đang trong thời gian mấu chốt gia hạn hợp đồng, anh lại đẩy người lên giường đại gia, anh sợ Kiều Tô không biết công ty chúng ta chuẩn bị chèn ép cậu ta hay sao?” Chu Chấn túm lấy cổ áo Lý Lượng, đặc biệt muốn tẩn đối phương một trận nhớ đời.

Hôm sau lúc Kiều Tô đến công ty, thư ký lập tức mời cậu đến phòng tổng giám đốc, trong phòng ngoài Chu Chấn ra còn có một người đàn ông khác. Người nọ đeo trên mặt cặp mắt kính gọng vàng, mỉm cười ôn nhu nho nhã, cũng chính là người đại diện số một của Giải trí Ma Thành.

Thời gian phát sóng của Cảnh Hoằng thịnh thế đã đến gần kề, lịch tuyên truyền của tổ phim càng lúc càng dày đặc, mà kỳ Thân thân đại tạp quái tuần này cũng đã bắt đầu khẩn trương thu phát.

Mộ Thần là ảnh đế chuyên nghiệp, vẫn đến sớm chào hỏi với Sở Khâm như trước, chỉ là ánh mắt luôn nhịn không được liếc về phía sau lưng đối phương, hỏi “Kiều Tô còn chưa đến?”

“Ừ, nói là có chút kẹt xe, bất quá phỏng chừng cũng sắp đến rồi,” Sở Khâm nhướn mắt nhìn sang, “Anh Thần, anh vì sao lại để ý Tiểu Kiều như vậy nha? “

“Nói lời vô nghĩa, đó không phải vợ anh sao?” Mộ Thần nhanh nhảu đáp lời.

Sở Khâm sửng sốt một chút mới phản ứng được, Mộ Thần là đang nói chuyện vai diễn, Kiều Tô diễn vai nam Hoàng Hậu còn không phải là vợ của Cảnh Nguyên Đế do Mộ Thần diễn sao? Anh lập tức tiến lên đẩy đẩy đối phương: “Làm tôi sợ giật thót, còn tưởng rằng hai người đang quen nhau đâu!”

“Khụ khụ…” Mộ Thần nhất thời ho khan.

“Ai đang quen với ai?” Giọng nói ôn hòa của Kiều Tô truyền đến từ phía sau.

Sở Khâm quay đầu lại kéo Kiều Tô qua, còn ghé vào tai cậu ta nói chuyện, chỉ là thanh âm lại lớn đến mọi người đều có thể nghe được: “Anh Thần vừa nói cậu là vợ anh ấy đó!”

Hô hấp của Kiều Tô nhất thời dừng lại một nhịp.

“A Thần.” Người đàn ông đi phía sau Kiều Tô mỉm cười bước đến chào hỏi.

“Lão Mạc?” Mộ Thần nhìn thấy người đeo mắt kính gọng vàng thì có chút kinh ngạc, “Sao anh lại tới đây?” Tên này là người đại diện số một của Giải trí Ma Thành, nghe nói gần đây cũng không dắt theo người mới nào, ngay cả Thiên vương trong tay cũng giao ra chuẩn bị đổi ông chủ, vì sao lại đột nhiên xuất hiện bên cạnh Kiều Tô rồi. Người này tên thật là Mạc Trác, thế nhưng bởi vì lăn lộn trong giới có chút tên tuổi, nên mọi người đều thích gọi hắn là Lão Mạc.

“Bắt đầu từ bây giờ tôi sẽ dẫn Kiều Tô.” Mạc Trác cười cười chỉ chỉ Kiều Tô đang đứng bên cạnh.

Mộ Thần nhìn Kiều Tô lại nhìn Lão Mạc, hơi nhíu mày: “Chu Chấn vì muốn kéo Tiểu Kiều lại đúng là hạ đủ công phu.” Ngay cả lệnh bài bá vương cũng lấy ra rồi, còn không bỏ được công phu sao.

Lão Mạc cười cười, không có nhiều lời, lôi kéo Kiều Tô đi chào hỏi những người khác. Thực lực của người đại diện số một không phải loại như Lý Lượng có thể so sánh, phần lớn những người làm việc trong đài truyền hình đều quen thuộc với Mạc Trác, thỉnh thoảng còn chỉ điểm cho Kiều Tô nên chào hỏi với ai thân mật một chút.

Tính cách Kiều Tô bình thường có chút hướng nội, nếu người khác không bắt chuyện với cậu, cậu cũng rất ít khi chủ động lên tiếng, vì vậy mạng giao thiệp trong giới vẫn rất mỏng manh. Lão Mạc là một người khéo léo, đối mặt với ai cũng có thể kéo hai ba lời nói, không bao lâu liền đem Kiều Tô giới thiệu cho mọi người một lần.

“Thằng nhóc này rốt cục cũng chịu dẫn người mới.” Thầy Lương thấy Lão Mạc liền rất vui vẻ, lôi kéo hắn nói chuyện.

Mộ Thần híp mắt nhìn hai người đang đi xa, thấp giọng hỏi Sở Khâm: “Kiều Tô đột nhiên vì sao phải đổi người đại diện rồi? Cậu ta có biết Lão Mạc sắp rời khỏi Ma Thành không?”

Người đại diện số một muốn rời đi, các công ty lớn cũng đã sớm bắt được tin tức, mà Mộ Thần cũng là một trong các ông chủ tại công ty của mình, tự nhiên có thể biết được chuyện này.

Sở Khâm thở dài nhỏ giọng nói mấy câu với Mộ Thần.

Lông mày của Mộ Thần dần dần nhíu chặt, ngay cả nắm tay cũng siết cứng không buông: “Bọn khốn kiếp kia!”

Lúc Chung Nghi Bân đi đến chính là nhìn thấy Sở Khâm đang kề tai to nhỏ với Mộ Thần, hai người đứng gần nhau đến mức gần như dán vào một chỗ. Chung Nghi Bân nhất thời mất hứng rảo chân bước đến, vươn tay ôm chầm lấy Sở Khâm, người xung quanh đều bị hành động này thu hút nhìn sang. Đến lúc này Chung Nghi Bân mới phát hiện động tác của mình có chút khoa trương, lập tức đem Sở Khâm ghì vào trong ngực, chống lại ánh mắt của đối phương chỉ có thể nói ra một câu chữa cháy: “Đã ăn điểm tâm chưa?”

“… Chúng ta không phải cùng nhau ăn sao?” Sở Khâm kéo kéo khóe miệng.

Mộ Thần lập tức nghiêm mặt, chậm rãi quay người, bờ vai có chút co rúm ho khan vài tiếng đi tìm Kiều Tô. Người đại diện số một đương nhiên tốt, thế nhưng người này lại sắp rời đi, rõ ràng Chu Chấn đang muốn dùng kế hoãn binh, anh cần phải nhắc nhở Kiều Tô nên bảo trì cảnh giác, đừng bị người khác lừa gạt.

Sở Khâm đẩy Chung Nghi Bân đang dán chặt lên người mình ra, đã sắp thu hình rồi anh còn bận không ít chuyện đâu. Sở Khâm lập tức cầm kịch bản đi tìm hai diễn viên chính, vừa vặn bọn họ cũng đang ngồi chung một chỗ, liền đem kịch bản ra giảng giải rõ ràng.

Bởi vì trọng tâm lớn nhất của bộ phim này nằm trên người nam Hoàng Hậu, vì vậy kịch bản lần này của tổ tiết mục cũng viết được chừng mực khá lớn, hai người diễn vai chính cũng có không ít hỗ động Sở Khâm tách hai người ra, lần lượt giảng giải mỗi bộ phận bọn họ cần biết, sau đó còn nghiêm túc hỏi: “Anh Thần, cái chừng mực này anh có thể tiếp thu sao?”

Dù sao trước giờ Mộ Thần vẫn đi theo con đường thân sỹ ưu nhã, đột nhiên thay đổi như vậy rất có khả năng dẫn đến hình tượng sụp đổ.

“Không thành vấn đề.” Mộ Thần nhìn an bày trong kịch bản xong liền dùng góc độ không ai thấy được lộ ra một nụ cười.

Sở Khâm vui vẻ vỗ vỗ vai Mộ Thần, không hổ là ảnh đế đã tham gia chương trình giải trí của Hồng Kông, chơi đùa thế nào cũng là chuyện nhỏ. Anh lại xoay người đi tìm Kiều Tô nói chuyện, sợ đối phương không hiểu còn cố ý nói rõ một chút: “Ở trên sân khấu cậu và anh Thần phải chơi một ít trò mập mờ, cậu có đồng ý không?”

Kiều Tô chỉ nhìn kịch bản một chút, chậm rãi gật đầu: “Có thể.”

———————————–

Tiểu kịch trường:

Nhị Bính: Không vui, ngươi cũng sẽ không hỏi ta lời như vậy?

Khâm Khâm: … Nhị Bính Bính, cái chừng mực này ngươi có thể tiếp thu sao?

Nhị Bính: Không thể

Khâm Khâm: Vì sao?

Nhị Bính: Quá thanh thủy rồi, chúng ta đến chơi chừng mực lớn hơn chút nữa đi

Khâm Khâm: …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *