Chương 43: Tình cờ gặp gỡ

Đợi đến thứ hai, khi Hoa Gia Tinh nhận được tin tiền đã chuyển đến hết thảy đều đã chậm.

Đợi đến lúc khoản tiền của Đại Ngư vẫn luôn bồi hồi trong số liệu của ngân hàng chuyển đến sổ sách, cổ phần Cựu Lãng đã hoàn toàn sang tên cho Ngu Đường, phần tiếp theo đó đều do phòng nghiệp vụ của Đại Ngư xử lý. Đồng thời, phía cục quản lý tài nguyên cũng đã nhận xong năm trăm mười tám triệu tiền mua đất của Thịnh Thế.

Dụ Hoa bận rộn vất vả suốt một tháng, đến cuối cùng cái gì cũng không được, thậm chí vì cổ phần của Cựu Lãng mà thiệt hại một số tiền lớn. Đợi người nhà họ Hoa thở ra một hơi nhìn lại mới chậm chạp phát hiện, bọn họ là bị hai nhà liên thủ gài bẫy.

Nhân viên hôm đó phụ trách làm thủ tục sang tên cổ phần đã bị Hoa Gia Tinh xa thải. Dù sao người đó cũng chỉ phạm sai lầm trong công tác, hơn nữa còn là một loại sai lầm cực kỳ thường gặp trong các công ty lớn, cũng không phải là tội danh trộm cắp bí mật thương nghiệp hay biển thủ công khoản gì. Nếu không phải sai lầm kia khiến một hạng mục quan trọng bị bỏ lỡ thì người kia cũng chỉ cần chịu phê bình một chút là có thể xem như đi qua, vì vậy chuyện duy nhất Dụ Hoa có thể làm cũng chỉ là xa thải người mà thôi.

“Nghe nói anh ta đã nhận chức trong một công ty dưới cờ Thịnh Thế.” Thư ký kiên trì báo cáo với Hoa Gia Tinh, người tham dự hạng mục của Đại Ngư đi Thịnh Thế làm việc, ý tứ trong đó không nói cũng hiểu.

“Chết tiệt!” Hoa Gia Tinh đập bàn một cái, tức giận đến mắt cũng đỏ lên, trăm triệu lần không nghĩ tới mình bị hai thằng oắt con còn nhỏ tuổi hơn mình gài bẫy.

Hạng mục lớn chịu lỗ khiến cho các cổ đông đồng loạt bất mãn, khẩn cấp triệu tập cuộc họp hội đồng quản trị, yêu cầu Hoa Gia Tinh phải đưa ra lời giải thích. Nhà họ Hoa lâm vào phiền phức, nhất thời không có tâm sức quản đến chuyện của La Nguyên, vụ án liền căn cứ theo tiến độ bình thường mà xử lý. Ông Chu phải bỏ vào một khoản tiền rất lớn mới có thể bảo lãnh Chu Tử Mông ra ngoài, thế nhưng lúc mở phiên tòa hội thẩm ả vẫn phải đeo theo còng tay đứng trước vành móng ngựa tiếp thu tra hỏi và phán quyết.

Vũ Vạn nhịn không được đến nhà họ Chu thăm hỏi, còn nỗ lực hẹn cả Bạch Thành và Quý Dao đi cùng.

“Tao đang ở nước ngoài bàn chuyện làm ăn, không về kịp.” Quý Dao chỉ lãnh đạm trả lời một câu rồi cúp điện thoại.

Bạch Thành lại đang ở trên du thuyền chơi đùa cùng mấy ngôi sao nhỏ mới quen biết, sau khi nghe Vũ Vạn nói chỉ nguýt dài một tiếng: “Hôm vụ bắt cóc xảy ra cô ta còn hẹn mọi người đi uống rượu, biểu hiện giống như không có chuyện gì xảy ra vậy. Bây giờ nghĩ lại thật con mẹ nó dọa người, nếu hôm nào đó có ai trong đám dọa cô ta mất hứng, không chừng cô ta cũng tìm người cưỡng gian chúng ta đâu.”

Vũ Vạn bị đối phương nói đến nghẹn lời không thể phản đối, thế nhưng dù sao cũng là bạn bè từ nhỏ lớn lên cùng nhau, y trước sau cũng không tin Chu Tử Mông có thể làm ra loại sự tình này. Vũ Thiên Thiên thấy ngăn không được anh mình liền rất tức giận: “Anh muốn đi thì cứ đi đi, để xem anh Nghi Bân sau này có để ý đến anh nữa không!”

“Chuyện nào ra chuyện đó, tao phải đi hỏi xem rốt cuộc là như thế nào, không thể để cả đám bạn cứ như vậy mà giải tán được.” Vũ Vạn vẫn nhất định đi nhà họ Chu một chuyến, y là người nhiệt tình nhất trong cả bọn, từ trước đến giờ vẫn đóng vai người hòa giải. Từ nhỏ đến lớn bọn họ nháo qua vô số lần giận dỗi tuyệt giao, lần nào còn không phải do Vũ Vạn y đứng ra điều hòa mâu thuẫn.

Vũ Thiên Thiên hận sắt không thành thép giậm chân, quyết định mặc kệ anh mình.

“Nhị Bính, mày có thời gian ra ngoài không? Tao có chuyện muốn nói với mày.” Vũ Vạn đứng ở trước cửa nhà lớn họ Chung thì có chút do dự, cầm điện thoại ra gọi cho Chung Nghi Bân định hỏi thăm ý nghĩ của đối phương một chút.

“Tao đang ở ngoài tỉnh, hôm khác đi.” Chung Nghi Bân nhàn nhạt nói rồi ném di động qua một bên, xoay xoay mấy xiên thịt trong tay.

“Nhớ phết mật lên cánh gà!” Sở Khâm nằm trên giường phao trong bể bơi nói với Chung Nghi Bân.

“Đã biết.” Chung Nghi Bân cười cười, cầm lấy cây cọ phết mật lên cánh gà.

“Anh thế nào cứ thích nhắc nhở lôi thôi như vậy? ” Tống Tiêu vừa bơi xong một vòng, bám vào giường phao của Sở Khâm hất đầu một cái, mỉm cười nói.

Bởi vì cái hạng mục của Dụ Hoa kia, Chung Nghi Bân và Ngu Đường liên thủ làm được cực kỳ tốt đẹp nên bọn họ muốn tổ chức tiệc ăn mừng. Chỉ là cái loại thủ đoạn mờ ám này lại không tiện truyền đi ra ngoài, chỉ có thể tìm một ngày bốn người họp mặt chơi đùa ăn món ngon.

“Phỏng chừng đời trước là một sử quan.” Ngu Đường đột nhiên trồi lên khỏi mặt nước ôm chặt cổ Tống Tiêu.

“Sử quan có càm ràm như vậy sao?” Tống Tiêu mân môi khẽ cười, sử quan trong mắt anh là loại người không quan tâm ngoại giới nhất, thấy gì viết đó, càng không cần tận lực hỏi thăm.

Ngu Đường gặm gặm lỗ tai của Tống Tiêu, nhỏ giọng nói: “Là sử quan viết ‘Sinh hoạt hằng ngày của Đế Hậu’.”

Tống Tiêu nghe xong vành tai lập tức biến đỏ, còn dùng khủy tay thúc người sau lưng một cái. ‘Sinh hoạt hằng ngày của Đế Hậu’ ở Đại Ngu triều là một loại ghi chép hậu cung, ghi lại trạng thái đồng tẩm của Đế hậu. Đế vương khi nào nhập Phượng Nghi cung, thời gian lưu lại bao lâu, làm ầm ĩ đến lúc nào, thân thể của Hoàng Hậu buổi sáng lại ra sao đều phải ghi chú lại rõ ràng. Trong ‘Cảnh Hoằng thịnh thế; cũng có giảng phần này, bởi vì Cảnh Nguyên Đế thú là nam Hoàng Hậu nên không cần để ý vấn đề ‘Hoàng Hậu mang thai có đúng là long chủng của Đế vương hay không?’, thế nên Cảnh Nguyên Đế liền hào phóng vung tay lên không cho sử quan ở ngoài điện bàng thính, để đối phương tự mình bịa rag hi chép.

Chỉ là sử quan khi đó đảm nhiệm công việc này còn rất tận trách, cho dù thế nào cũng phải cùng cung nữ hỏi thăm tình huống rõ ràng, còn phải phát huy đầy đủ sức tưởng tượng, viết đến có da có thịt.

Chung Nghi Bân nướng xong hai cái cánh gà liền cầm đến bên cạnh Sở Khâm, bản thân cũng leo lên giường phao ôm người cùng ăn.

“Này, cậu chỉ nướng hai xâu thôi sao!” Ngu Đường nhấc chân đạp Chung Nghi Bân, người này cũng quá ích kỷ rồi.

“Tôi chỉ hầu hạ vợ tôi, ai muốn ăn thì tự đi nướng.” Chung Nghi Bân nhướn mày nhìn qua, tiếp tục gặm cánh gà của mình.

Trên bờ, có một người mặc trang phục quản gia mỉm cười cực đúng quy cách mang đến một mâm lớn thịt và các loại rau dưa đã nướng chín đặt lên bàn: “Các vị thiếu gia, thức ăn đã chuẩn bị xong.”

Người này là quản gia Ngu Đường mang đến, họ Tào, nghe nói đã học đến tiến sỹ tại học viện quản gia, làm việc quả nhiên là chu đáo hoàn mỹ khiến cho người ta không soi được một tia sai lầm nào.

Bốn người hoan hô một tiếng đồng loạt bò lên bờ, Tào quản gia cẩn thận tỉ mỉ đưa cho mỗi người một cái khăn tắm khoác lên chống gió, đợi bọn họ đã an vị trước mâm thức ăn hương vị chu toàn liền ung dung rót ra bốn ly coca mang đến. Trong thời gian bọn họ ăn uống, quản gia còn gọi người làm đến thu dọn bể bơi vừa bị bốn người làm cho rối tung lúc nãy, bảo đảm sau khi bọn họ ăn uống xong có thể hưởng thụ bể bơi hoàn toàn sạch sẽ.

“Ngu Tiểu Đường, quản gia của cậu là mời ở đâu về, đúng là quá tốt rồi.” Chung Nghi Bân liên tiếp liếc nhìn Tào quản gia, thầm nghĩ chờ đến khi mình và Sở Khâm kết hôn rồi cũng mời một người như vậy. Quản gia ở nhà lớn tuy rằng cũng không tệ, thế nhưng nếu so với Tào quản gia đúng là kém đi không phải chỉ một đoạn.

“Là quản gia của ông nội tôi, là cướp về đến.” Ngu Đường uống một ngụm coca lạnh, cực kỳ không có trách nhiệm trả lời.

Tống Tiêu nhìn gương mặt tức giận của Chung Nghi Bân cũng mân môi khẽ cười: “Tào quản gia tốt nghiệp ở học viện quản gia Âu Châu, nếu hai người thật sự muốn có thể chờ đến thời điểm tốt nghiệp qua bên kia tìm một Hoa kiều.”

Sở Khâm ha ha cười: “Hai chúng tôi ở chung cư, không cần cần mời quản gia.”

“Ai nói không cần, chờ hai ta kết hôn rồi sẽ đổi sang một căn nhà lớn.” Chung Nghi Bân thành thật nói, lại hướng về Tào quản gia xin cố vấn thời điểm tốt nghiệp của học viện.

Nghe đến hai chữ kết hôn, mặt của Sở Khâm cũng không nhịn được đỏ lên, lại ngẩng đầu nhìn sang hai người đối diện thì thấy bọn họ tựa hồ đối với chuyện này cũng không có bao nhiêu kinh ngạc, trong lòng cũng trầm tĩnh lại.

Biệt thự bọn họ đang chơi đùa nằm trong khu biệt thự cao cấp trên núi do nhà họ Chung khai thác, cách nội thành rất xa, tuy rằng có hồ bơi riêng nhưng giá cả cũng không phải đặc biệt cao, không ít nhà giàu Bắc Kinh đều thích mua một căn ở chỗ này, ngày nghỉ cũng có thể thuận tiện đến chơi đùa. Hai biệt thự liền kề cũng không dùng tường để phân cách mà là dùng hàng rào gỗ màu trắng, phía trên còn phủ một tầng cây hồng leo rậm rạp lãng mạn.

Bên ngoài truyền đến thanh âm xe ô tô, Sở Khâm ngẩng đầu nhìn ra liền thấy một chiếc xe thương vụ màu đen dừng ở biệt thự bên cạnh. Cửa xe mở ra, hai vệ sỹ từ bên trong bước xuống còn kéo theo một người trẻ tuổi, người nọ mặc một bộ quần áo hưu nhàn màu trắng gạo, vóc người thon dài, gương mặt tinh xảo vốn rạng ngời như ánh mặt trời lúc này lại phát ra một loại tái nhợt vô lực.

“Kiều Tô?” Sở Khâm hơi nhíu mày, cậu ta làm sao lại xuất hiện ở nơi này?

——————————–

Tiểu kịch trường: 《Nhị Bính là một cái bánh vạn năng》

Khâm Khâm: Ta đói bụng

Nhị Bính: Cho ngươi, bánh nướng kẹp cánh gà

Khâm Khâm: Ta khát

Nhị Bính: Cho ngươi, bánh nướng tẩm nước ép

Khâm Khâm: Ta muốn ngủ

Nhị Bính: Cho ngươi, bánh nướng thêm lạp xường

Khâm Khâm: →_→

Nhị Bính: Còn chưa đủ? Lại thêm hai cái trứng

Khâm Khâm: = =

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *