Chương 40: Chân tướng sự việc

Ngày hôm sau Chu Tử Mông liền bị cảnh sát bắt đi, bởi vì buổi tối bị dọa đến không nhẹ nên ban ngày ả không dám ở nhà một mình, vẫn một mực đi theo ông Chu đến công ty. Kết quả cảnh sát liền trực tiếp tìm đến công ty rồi.

Toàn thể nhân viên công ty Chu thị đều ùa ra quan sát, có vài người còn đứng ra ngăn cản cảnh sát nhằm chứng tỏ mình một lòng trung thành với ông chủ. “Có phải có sự hiểu lầm gì đó hay không, cô Chu chỉ mới hai mươi tuổi, lại có thể làm sai chuyện gì?”

Chu Tử Mông hét lên không chịu đi cùng cảnh sát, vẫn trốn sau lưng ông Chu.”Các người dựa vào cái gì bắt con gái tôi?” Ông Chu rất tức giận, đem con gái che ở sau lưng.

“Cô Chu Tử Mông có hiềm nghi liên quan đến một vụ bắt cóc đã thương người, chúng tôi cần mời về điều tra.” Mấy vị cảnh sát mặt không đổi sắc nói.

Nhân viên công ty nghe được nhất thời ồ lên, án bắt cóc đã thương! Nhìn phản ứng của Chu Tử Mông liền biết ả ta không phải người bị bắt cóc mà là người có hiềm nghi phạm tội.

“Có phải đã tìm nhầm người không?” Có nhân viên của Chu thị vẫn cố gắng bào chữa.

Cảnh sát dần mất đi kiên nhẫn, trực tiếp kéo tay Chu Tử Mông dẫn đi, mấy vị cảnh sát đến lúc này đã không còn chút thương hương tiếc ngọc nào, lập tức còng tay Chu Tử Mông lại tống lên xe cảnh sát. Tiếng còi hụ bén nhọn và ánh đèn lóe sáng chọc cho người qua đường liên tiếp quay đầu lại.

Chu Tử Mông từ bé đã được nuông chiều, đã bao giờ gặp phải tình cảnh như vậy, vừa lên xe liền khóc lóc: “Việc này cũng không phải do tôi làm, các người dựa vào cái gì bắt tôi!”

Lúc Sở Khâm nghe nói Chu Tử Mông bị bắt có chút cảm thấy ngoài ý muốn, kỳ thực anh cũng đã hoài nghi việc này có liên quan đến Chu Tử Mông, chỉ là không ngờ đến cô ta lại bị bắt nhanh như vậy.

“Cô ấy trước giờ ở trước mặt anh đều biểu hiện mình rất tốt bụng, cũng chưa từng gây ra chuyện gì liên lụy đến anh, nghe nói lúc còn nhỏ khi anh đánh nhau với người ta bị vỡ đầu vẫn là do Chu Tử Mông khóc lóc chạy đi tìm giáo viên đưa anh đến bệnh viện. Hơn nữa, lúc công ty của anh tranh giành tài nguyên với người khác, nhà họ Chu cũng giúp đỡ không ít…” Lúc Chung Nghi Bân đến đón Sở Khâm tan ca liền nghe được một tràng như vậy.

Chung Nghi Bân quay đầu lại nhìn, không rõ vì sao Sở Khâm đột nhiên sẽ nhắc đến những chuyện gì, chẳng lẽ người phụ nữ kia đã làm ra chuyện như vậy mà Sở Khâm vẫn định tha thứ sao? Nghe Sở Khâm không ngừng nói tốt cho Chu Tử Mông, lông mày của Chung Nghi Bân càng lúc càng nhíu chặt.

“Tóm lại là, em đang định nói cái gì?” Chung Nghi Bân dần dần siết chặt nắm tay, anh đã làm nhiều chuyện như vậy là hy vọng được nghe khen ngợi, kết quả lại chờ được một đống lời lẽ vô ích.

Lúc Sở Khâm nói những lời này vẫn luôn cúi đầu, không nhìn thấy sắc mặt của Chung Nghi Bân, anh chậm rãi vươn tay nắm lấy bàn tay người kia, ôn nhu nói: “Vì vậy, kết bạn với cô ấy cũng không phải lỗi của anh.”

Chung Nghi Bân ngẩn người, Sở Khâm không đối với Chu Tử Mông bỏ đá xuống giếng, cũng không quở trách anh kết giao bạn xấu, mà lại an ủi anh, không nên vì bị bạn bè phản bội mà khổ sở. Chung Nghi Bân mở miệng, thanh âm có chút nghẹn lại: “Sở Khâm…”

“Ừ?” Sở Khâm ngẩng đầu, còn chưa nhìn rõ biểu tình của Chung Nghi Bân đã bị mạnh mẽ kéo vào một cái ôm ấm áp.

“Những người đó, anh đều không nhớ được.” Vì vậy, một chút cũng không đau lòng… Chung Nghi Bân chôn mặt vào hõm vai Sở Khâm, hít một hơi thật sâu, chỉ là trái tim đau đớn đến mức suýt nữa không thở nổi. Cũng là vì những người bạn từ thuở thiếu thời đó anh mới có nhiều ràng buộc như vậy, mới khiến Sở Khâm chịu thiệt thòi.

Sở Khâm nháy mắt mấy cái liền hiểu được ý tứ của Chung Nghi Bân, với tay ôm ngược lại đối phương. Kỳ thực, Chung Nghi Bân có thể rời khỏi những người bạn kia anh vẫn rất vui vẻ, chẳng qua anh vẫn cảm thấy có chút xin lỗi Chung Nghi Bân, bản thân anh chung quy cũng là chiếm lấy lợi thế khi người này mất trí nhớ

—————

Chu Tử Mông từ nhỏ chưa từng chịu khổ, chỉ riêng cái còng tay lạnh cóng và băng ghế cứng rắn của sở cảnh sát đã khiến ả khó lòng chịu được. Không đợi cảnh sát hỏi nhiều, ả ta rất nhanh đã nhận hết tội lỗi.

“Chuyện này không có liên quan đến tôi, là La Nguyên chủ trì.” Chu Tử Mông oán hận không ngớt, đều là cái tên thành sự không đủ bại sự có thừa La Nguyên kia làm lỗi. Cô cũng là đến gần đây mới biết được, lúc đó La Nguyên nói muốn giúp mình giáo huấn Sở Khâm là trực tiếp bắt cóc cường bạo.

La Nguyên là một người ái mộ Chu Tử Mông, đối với ả từ trước đến giờ vẫn là nói gì nghe đó, hôm đó ả vừa bị Sở Khâm làm mất mặt, không thể nhịn xuống liền đi tìm La Nguyên than thở.

Ả bởi vì nhìn Sở Khâm không vừa mắt, nhịn không được ở sau lưng Chung Nghi Bân trào phúng hai câu lại bị anh không chút lưu tình trả ngược trở về.

“Nhà họ Chung sẽ không chấp nhận ngươi, bác gái hai hôm trước vừa tìm đối tượng cho anh Nghi Bân xem mắt, hai gia đình cũng đã sắp gặp mặt rồi. Chờ bọn họ kết hôn, anh ngươi cũng chỉ có thể làm tình nhân bí mật. Chậc chậc, thật sự quá đáng thương mà.”

Sở Khâm chỉ hơi cười cười, dùng giọng điệu anh trai thân thiện tràn đầy đồng tình, nói: “Tôi đoán một chút, đối tượng mà nhà họ Chung tìm nhất định cũng không phải cô đi? Cô ở trước mặt người như vậy vẫn luôn giả thành em gái ngoan ngoãn, ngay một chút dấu hiệu mập mờ cũng không có… giả vờ quá tốt ngược lại rơi xuống hố rồi.”

Vừa nói dứt lời, Chung Nghi Bân đã ra khỏi nhà vệ sinh bước về phía này, trên tay vung vẩy bọn nước bắn vào mặt Sở Khâm, sau khi bị Sở Khâm nện cho một quyền liền cười ha hả ôm người vào trong ngực, căn bản không chú ý đến nét mặt không vui của anh.

“Chỉ là một thằng bán mông, có gì để kiêu ngạo chứ!” Chu Tử Mông vừa uống rượu vừa khóc.

La Nguyên rót lấy lòng rót cho cô chút rượu: “Có chút chuyện như vậy, em cũng không cần khóc làm gì, nếu thằng đó dám khi dễ em anh liền tìm người đến dạy dỗ nó. Bảo đảm sau này thằng đó vừa gặp em liền sợ mất mật.”

“Sợ gặp em thì có ích gì? Thằng đó vẫn quấn quýt lấy anh Nghi Bân thôi.” Chu Tử Mông bĩu môi.

“Hắc hắc, anh có biện pháp.” La Nguyên cười hì hì ghé sát tay Chu Tử Mông nhỏ tiếng nói một hồi.

Chu Tử Mông lập tức cười khanh khách, nói, “Như vậy có được không? Chung Nghi Bân mỗi ngày đều sẽ đón tên kia tan ca.”

“Luôn sẽ có lúc anh ta không có mặt, không phải quan hệ của em với bác gái rất tốt sao?” La Nguyên nhướn mày.

Mẹ của La Nguyên là cô hai của tập đoàn Dụ Hoa, cha y chỉ là một ca sỹ, năm đó nghề ca sỹ cũng chỉ là một loại công việc kiếm không được bao nhiêu tiền. Thế nhưng cha của La Nguyên bởi vì có thể lấy được cô hai nhà họ Hoa nên mới có thể sống trong xa hoa phú quý, sự nghiệp càng là xuôi gió xuôi nước. Thế nhưng mẹ của y, Hoa Gia Nguyệt bởi vì muốn kết hôn mới một ca sĩ nên đã xích mích với ông Hoa, chỉ chiếm được một ít bất động sản và cổ phần công ty.

Hoa Gia Nguyệt mặc dù kết hôn rồi, nhưng vẫn chỉ là một cô chủ nhà giàu, không biết cách chăm nom con cái, chỉ biết cho tiền và thuê bảo mẫu, lúc con trai gặp chuyện không may liền hoảng sợ hết cách, chỉ có thể đi tìm cha mình.

“Cha, cha đã hứa sẽ không để người ta tra được La Nguyên, bây giờ mới được mấy ngày đâu, thằng bé đã bị người ta bắt đi rồi!” Hoa Gia Nguyệt ngồi ở trong phòng làm việc của chủ tịch Dụ Hoa lau nước mắt. Lúc trước khi con trai đem chuyện này nói ra cô đã thiếu chút nữa bị hù chết, biết được không những người bị hại đã được cứu về hoàn chỉnh mà còn liên lụy đến cậu ba của Thịnh Thế, liền chỉ có thể vội vàng chạy đến năn nỉ cha mình.

Ông Hoa cũng đau đầu không thôi, lúc đó ông đã nhờ người cản lại chứng cứ then chốt, phòng có kẻ tra được chân tướng, kết quả khen ngược, trong điện thoại căn bản không có số điện thoại của La Nguyên mà lại có tin nhắn của bà Chung. Số của bà Chung là số được đăng ký chính thức, vừa nhìn liền biết không phải của hung thủ sau màn, nếu không ai lại ngu như vậy. Cái kế hoạch này của La Nguyên có trăm nghìn chỗ hở, cho dù ông đã giúp đỡ lau chùi nhưng cũng không làm sạch sẽ được.

“Nhà họ Chung đúng là đủ quyết đoán,” Hoa Gia Tinh đi tới liếc mắt nhìn chị mình, “Bọn họ trực tiếp đem chuyện này nói cho Chung Nghi Bân biết, vì rửa sạch hiềm nghi cho bà Chung, bọn họ nhất định sẽ cố hết sức tra ra thủ phạm.”

“Liệu có thể cho nhà họ Chung ích lợi gì đó, khiến bọn họ giơ cao đánh khẽ?” Hoa Gia Nguyệt khóc ròng nói, cô dù sao cũng chỉ có một đứa con trai, hơn nữa chồng cô trong giới nghệ sỹ cũng rất có uy vọng, nếu như con trai của hai người bị định loại tội danh này, danh tiếng của cả hai đều bị phá hủy.

“Ôi chao…” Ông Hoa tở dài, việc này truyền ra nhà bọn họ cũng mất hết mặt mũi, hơn nữa nếu chuyện giấu diếm chứng cứ bị phát hiện cũng đủ cho ông lao đao một phen. Thế nhưng trước giờ quan hệ của bọn họ với nhà họ Chung vẫn luôn không tốt, với lại lúc này còn đang tranh đoạt đất đai. “Gia Tinh, con đi tìm con trai lớn họ Chung nói chuyện, chúng ta nhường mảnh đất này cho bọn họ, nói bọn họ một vừa hai phải thôi.”

Nếu như nhà họ Chung không nhúng tay vào, ông chắc chắn có biện pháp tách La Nguyên ra khỏi chuyện này, thế nhưng nhà họ Chung đã xen vào, liền trở nên vô cùng phiền phức.

———————–

Chung Gia Bân nhìn Hoa Gia Tinh mặt mũi không cam lòng ngồi trước mặt, chậm rãi nhấp một ngụm trà: “Hạng mục này là do Nghi Bân phụ trách, tôi không tiện nhúng tay vào.”

Ngụ ý, em trai có thể làm ra thành tích gì cũng là chuyện của em trai, tôi cũng không cần giúp đỡ. Hình tượng ông anh không nhìn nổi em trai có tiền đồ lập tức hiện ra trong đầu Hoa Gia Tinh, khiến hắn nhất thời không còn gì để nói. Không phải nói tình cảm của hai anh em nhà họ Chung gần đây rất tốt sao? Xem ra, lời đồn không đáng tin mà…

———————————-

Tiểu kịch trường:

Hoa Tinh Tinh: Ngươi mặc kệ đệ đệ ngươi sao?

Đại ca: (Gương mặt lãnh khốc) Hừ hừ, tên phế vật đó, để hắn tự sinh tự diệt đi

Nhị Bính: Ca, ta ở dưới lầu mua gà nướng, quên mang theo tiền

Đại ca: Chờ một chút, ca đưa xuống ngay

Hoa Tinh Tinh: …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *