Chương 4: Dẫn người bỏ chạy

Lúc Hầu Xuyên lái xe rời đi liền hưng phấn không thôi, chạy được một đoạn lại không khỏi chột dạ: “Anh Khâm, chúng ta cứ kéo giám đốc Chung chạy đi như vậy?” Bộ dạng của bà Chung rõ ràng rất tức giận, Thịnh Thế dù sao cũng là sản nghiệp của bọn họ, Sở Khâm dính dáng vào chuyện nhà người ta như thế, nhất định sẽ bị nhà họ Chung làm khó dễ.

“Cậu ta là ai vậy?” Chung Nghi Bân ngắt lời, chỉ vào trợ lý Tiểu Hầu đang lái xe hỏi Sở Khâm.

Hầu Xuyên liếc mắt, tuần trước vừa gặp đến giờ đã không nhận ra, đúng là quý nhân hay quên: “Giám đốc Chung, em là Hầu Xuyên, tuần trước vừa nhận làm trợ lý cho anh Khâm.”

Chung Nghi Bân lấy điện thoại ra, lục trong danh bạ một chút liền tìm được một người tên Hầu Xuyên, ghi chú là ‘trợ lý mới chướng mắt’. Xác nhận mình có phương thức liên lạc của đối phương xong cũng không hỏi thêm gì nữa, chỉ nói một câu ‘Làm rất tốt’.

Hầu Xuyên co rút khóe miệng, những lời khách sáo tuần trước nói cũng giống hệt như vậy, vị ông chủ lớn này, anh muốn lừa người cũng nên phí chút tâm tư chứ.

Chung Nghi Bân thật sự là mất trí nhớ, sau khi tỉnh lại anh không nhận ra ai cả thế nhưng những người xung quanh đều nhận ra anh, loại cảm giác này vô cùng không tốt. Bà Chung đưa gương cho anh xem, lại lấy ảnh gia đình và ảnh của anh khi còn nhỏ ra anh mới tin mình là người nhà họ Chung, thế nhưng vẫn dừng lại ở mức độ tạm tin tưởng, đối với lời nói của những người này anh trước sau vẫn luôn giữ lại mấy phần hoài nghi. Lý do anh đề phòng như thế là vì, từ lúc anh tỉnh lại cho đến nay đã tròn sáu ngày, không có một ai nhắc với anh về Sở Khâm.

Anh chỉ nhớ được Sở Khâm, thế nhưng những người này lại không đề cập đến, bà Chung cũng không chịu để anh liên lạc với bên ngoài, nói rằng sợ thông tin anh mất trí nhớ truyền ra sẽ khiến công ty rối loạn, ngay cả điện thoại cũng không chịu trả lại

Một loạt hành động này của bà Chung khiến anh càng thêm hoài nghi, Chung Nghi Bân cứ giả lả với bọn họ như vậy đến tận khi bà Chung không biết tìm đâu ra một người phụ nữ đến giả làm vị hôn thê của anh, khiến anh không thể tiếp tục nhịn xuống.

“Anh nhìn em như vậy làm gì?” Sở Khâm cúi đầu trả lời tin nhắn, có vài người bạn đến bệnh viện thăm anh mới phát hiện người đã biến mất, hiện đang nháo nhào lo lắng, đến khi ngẩng đầu lại đối diện với một đôi mắt lấp lánh hữu thần. Hình như từ lúc lên xe đến bây giờ, người này vẫn cứ nhìn chằm chằm anh như vậy.

“Khâm khâm…” Chung Nghi Bân thử gọi một tiếng, đây là xưng hô chỉ lúc riêng tư hai người mới dùng.

“Ừ?” Sở Khâm phản xạ có điều kiện đáp lời, sau đó mới kịp phát hiện người kia gọi mình là gì, ánh mắt trộm liếc về phía Tiểu Hầu đang lái xe phía trước, mặt chậm rãi đỏ lên liếc mắt trừng Chung Nghi Bân, “Có người ở đây, đừng kêu loạn.”

Chung Nghi Bân thấy Sở Khâm đáp lời nhất thời cao hứng nhếch môi.

Mà Hầu Xuyên đang ngồi trên ghế lái cũng run run một chút, thiếu tý nữa đã lao xe lên lề. Tính luôn cả mấy ngày nằm viện thì cậu theo Sở Khâm chưa được nửa tháng, đây là lần đầu tiên lái xe đưa hai người, quan hệ của Chung Nghi Bân và Sở Khâm, làm một trợ lý riêng cậu đương nhiên là biết đến. Chỉ là cậu luôn nghĩ, cho dù bọn họ thật sự có cảm tình cũng thành lập trên nền tảng tiền tài và quan hệ, không ngờ đến lúc không có ai lại là như vậy, thậm chí trước mặt trợ lý cũng có thể làm trò ân ái!

Tiểu trợ lý bị bạo kích, yên lặng cân nhắc xem lần sau khi giúp hai người lái xe có cần trang bị máy trợ thính hay không, dù sao phi lễ đừng nghe.

——————–

“Con làm sao có thể để bọn nó đi như vậy?” Bà Chung rất bất mãn với phương thức xử lý của anh hai Chung, con trai bà hiện tại đã mất trí nhớ vẫn cứ nhớ kỹ tiện nhân Sở Khâm kia, lần này lại bị đối phương kéo đi như vậy, chẳng phải là lời nói của người kia đều trở thành thánh chỉ hay sao? Đến lúc đó nhỡ Sở Khâm không cho con bà nhận mẹ, không chừng nó còn thật sự không nhận.

“Mẹ, thằng Nghi Bân là mất trí nhớ chứ không phải bị ngốc, người lừa gạt nó như vậy chỉ khiến bệnh của nó nặng thêm thôi.” Chung Gia Bân không để ý đến sự vô lý của mẹ mình, chỉ liếc mắt nhìn đôi mẹ con đang ngồi đằng kia liền nhấc chân đi vào nhà.

Hai mẹ con nhà họ Tô vốn đã xấu hổ muốn chết, bị người thừa kế của họ Chung nhìn như vậy, trong ánh mắt thâm thúy kia không có bất kỳ một gợn sóng nào, chỉ đơn giản thoáng nhìn lại khiến cho hai người cảm thấy tâm tư xấu xa của mình đều bị nhìn thấu hết, phảng phất giống như bị người ta quạt mấy bạt tai. Bà Tô lôi kéo con gái mình đứng lên, trong lòng tuy oán giận bà Chung nhưng cũng không dám nói ra, chỉ có thể cứng đờ cáo từ.

Bà Chung cũng hiểu được chuyện này quá mất mặt, chỉ khách khí hai câu liền đem người đuổi đi.

——————-

Hầu Xuyên và Sở Khâm dùng là xe của công ty, Hầu Xuyên đưa hai người bọn họ đến cửa tiểu khu liền lái xe quay về giao trả.

Tiểu khu này không lớn, cũng chỉ có ba tòa nhà, chỉ là diện tích xanh hóa xung quanh rất rộng, còn có cả kênh đào, làm cầu gỗ nhỏ. Lúc này đang trong giờ làm việc, người trong tiểu khu vắng hơn rất nhiều, có vài người già dẫn theo cháu nhỏ chơi đùa ở bãi đá bên bờ kênh, đám thanh niên thì một người cũng không thấy.

Hai người rảo bước qua tiểu khu, Sở Khâm theo thói quen bảo trì cự ly nửa bước với Chung Nghi Bân. Anh là nhân vật công chúng, Chung Nghi Bân bình thường cũng là người hay lên bìa tạp chí, từ trước đến nay ở bên ngoài hai người vẫn luôn khắc chế như vậy.

Chỉ là hết thảy những thứ xung quanh đối với Chung Nghi Bân đều rất xa lạ, chỉ có Sở Khâm là điều quen thuộc với anh, hai người cách xa như vậy khiến anh có chút hoảng hốt. Bước chân guồng nhanh một chút, thử hai lần mới chuẩn xác bắt được bàn tay thon dài nọ.

“Làm sao vậy?” Sở Khâm quay đầu lại nhìn.

Chung Nghi Bân không nói lời nào, chỉ là siết chặt lấy tay anh, tay kia còn cắm trong túi quần, ánh mắt cực kỳ tự nhiên nhìn về phía trước, giống như cái gì cũng chưa từng phát sinh.

Tiểu khu này tuy rằng so ra kém loại khu biệt thự như chỗ nhà họ Chung, thế nhưng cũng đã là một khu dân cư cao cấp, có bảo đảm an toàn. Sở Khâm nhìn người bên cạnh mình như thế thì có chút buồn cười cũng có chút yêu thương, thôi cứ tùy người kia đi, vì vậy anh liền nắm ngược lại bàn tay của Chung Nghi Bân dẫn người theo cùng. Cứ đi cứ đi như vậy, trong lòng không hiểu vì sao lại dâng lên một hồi rung động.

Đã rất lâu rồi, hai người bọn họ cũng không nắm tay cùng đi dưới ánh mặt trời như vậy, loại cảm giác này có chút khẩn trương lại có chút kích thích, Sở Khâm không nhịn được mà hơi hơi mỉm cười. Hai người xác định quan hệ đã lâu đến thế, chuyện cần làm đều đã làm, không ngờ đến chỉ nắm tay một chút còn có thể khiến anh hưng phấn đến mức này. Mà Chung Nghi Bân hiển nhiên cũng rất cao hứng, còn ngây thơ vung vẫy cánh tay.

“Đậu Đậu, chúng ta cũng nắm tay đi!” Có hai đứa bé đang chơi đùa gần đó nhìn thấy bộ dạng nắm tay vui vẻ của bọn họ liền đề nghị bắt chước.

“Được nha!” Vì vậy hai đứa bé liền nắm tay nhau, một … hai … một … hai … Đi về phía trước, còn cố ý vòng qua trước mặt Sở Khâm và Chung Nghi Bân, dùng sức vung vẩy cánh tay.

Chung Nghi Bân nhìn mà có chút há hốc mồm, hai đứa bé này là đang cười nhạo anh sao?

“Phụt…” Sở Khâm nhịn không được cũng bật cười, lôi kéo Chung Nghi Bân nhanh bước vào trong nhà.

Phòng ở không lớn, được thiết kế theo phong cách Loft[1], trần phòng khách rất cao, có đến gần bốn mét, nội thất trong phòng cũng rất tinh xảo, chỉnh thể thiên hướng giản lược, thế nhưng những góc nhỏ lại rất ấm áp, tỷ như sopha được đặt gối lông xù, bàn trà bằng gỗ bo cạnh tròn. Nơi này cũng giống như Sở Khâm vậy, thoạt nhìn tinh xảo nghiêm cẩn kỳ thực lại rất dong dài ấm áp.

Chung Nghi Bân tò mò đánh giá căn phòng, đổi dép rồi cũng không đi loạn, Sở Khâm nhìn Chung Nghi Bân ngoan ngoãn ngồi tại bàn uống trà thì cảm thấy rất thú vị.

Thời gian phảng phất quay ngược về lúc hai người mới quen, khi đó Sở Khâm còn đang học đại học, bởi vì tiện đường muốn quay về ký túc xá lấy đồ nên anh đã mời người kia vào trong phòng ký túc ngồi một lát. Khi đó, vị thiếu gia này cũng giống như bây giờ, ngồi rất có lễ phép, vô cùng lịch sự mà không chạm vào vật gì, chỉ tò mò đánh giá xung quanh.

“Anh thật là cái gì cũng không nhớ sao?” Sở Khâm sờ sờ đầu đối phương, mặt nghiêng có một phần tóc bị cạo, thoạt nhìn có chút xấu, hẳn là nơi bị thương.

“Anh còn nhớ được em.” Chung Nghi Bân cầm lấy khung hình nhỏ đặt trên cái bàn trang trí bên cạnh sopha, đó là bức ảnh hai người bọn họ chụp trên bãi biển, áo hoa quần cộc, cười đến đặc biệt ngốc.

Sở Khâm nhìn người đối diện, mũi có điểm chua, kỳ thực anh nhìn ra được Chung Nghi Bân mặc dù nhớ kỹ anh thế nhưng cũng chỉ là nhớ anh mà thôi, những việc bình thường khi bọn họ ở chung đại khái đều không nhớ được, vì vậy mới có chút câu nệ, mới sẽ không giống bình thường mà làm tổ trên sopha, sẽ hứng thú với một bức ảnh của chính mình.

Thế nhưng, tất cả đều không trọng yếu, người kia đã quên cả thế giới nhưng vẫn nhớ kỹ anh, như vậy đã đủ rồi. Bọn họ hoàn toàn có thể bắt đầu lại từ đầu.

Sở Khâm hít mũi một cái, kéo người kia đứng lên, cẩn thận nói một lần nơi nào có thể đụng, nơi nào không thể.

“Cái này là ổ điện, đừng chạm vào khi tay ướt, sẽ bị điện giật.”

“Đây là phòng bếp, bên trong rất nguy hiểm, anh đừng đi vào.”

“Đây là máy nước uống, cái đèn màu xanh này sáng lên là có nước nóng để uống.”

“Đây là phòng tắm…”

Giống như đối đã với một đứa bé không hiểu chuyện, Sở Khâm chỉ hận không thể đem mỗi một thứ nguy hiểm đều giảng cho người bên cạnh biết, chỉ sợ anh không nhớ được thường thức mà thương tổn chính mình. Chung Nghi Bân hăng hái bừng bừng nghe Sở Khâm nói, hoàn toàn không có chút vẻ không nhịn được nào.

Sở Khâm nói khô cả họng, nhìn thời gian đã là hai giờ chiều rồi, vỗ đầu một cái liền nhớ ra hai người đều chưa có ăn cơm, liền xoay người bước vào nhà bếp.

Chờ Sở Khâm rời đi, Chung Nghi Bân liền với lấy remote TV nhấn mở nguồn, thuần thục chỉnh đến Thịnh Thế TV. Tuy rằng anh mất trí nhớ thế nhưng lại không bị ngốc, thường thức vẫn còn đó, người nhà họ Chung chưa từng nghĩ qua anh còn nhớ thường thức hay không, chỉ liên tục bắt anh tiếp thu tin tức, còn tìm một người phụ nữ xa lạ đến lừa anh. Chỉ có Sở Khâm là xem anh như trẻ con, chỉ còn kém dạy anh làm sao ăn cơm uống nước.

Bị người khác đối xử như trẻ thiểu năng thế nhưng Chung Nghi Bân lại không cảm thấy chút tức giận nào, Sở Khâm dong dài như thế lại khiến anh cảm thấy an toàn.

Trên TV là tiết mục hôm qua phát lại, cũng là tiết mục giải trí Sở Khâm đang dẫn dắt —— Thân thân đại tạp quái[2]. Đây vốn là một chương trình ẩm thực, sau lại biến thành giải trí với sự tham gia của các ngôi sao, đến bây giờ đã là chương trình có tỷ số xem đài cao nhất của Thịnh Thế TV tại cùng hạng mục.

Bởi vì Sở Khâm không có mặt, giám đốc đại đã điều một người dẫn chương trình từ tiết mục khác đến thế vai, Tiễn Lương cũng là một người dẫn chương trình lâu năm, trong cách nói chuyện mang theo một kiểu hài hước lạnh, tiết mục phỏng vấn nghệ sỹ mà hắn đảm đương vẫn rất được hoan nghênh, thế nhưng muốn hắn thay thế Sở Khâm đứng trên sân khấu tiết mục này vẫn là có chút đột ngột.

“Hoan nghênh mọi người đến với chương trình Thân thân đại tạp quái vào mỗi tối cuối tuần, tôi là Sở Khâm… mời tới làm cứu binh, Tiễn Lương!” Tiễn Lương mồm mép rất nhanh, quẹo một đường cong như vậy khiến mọi người đều cười ha hả.

“Chào mọi người, tôi là Sở Khâm… hợp tác ăn ý nhất, Lâm Tiếu Tiếu. Hờ hờ hớ!” Lâm Tiếu Tiếu phản ứng rất nhanh, cũng dựa theo cùng một mẫu câu chào hỏi, đồng thời còn thả ra tiếng cười ma tính chiêu bài, bầu không khí cuối cùng cũng coi như được bôi trơn.

Chung Nghi Bân bĩu môi, cái không khí xấu hổ này cũng sắp tràn ra màn hình rồi, quay đầu lại muốn xem Sở Khâm đang làm cái gì. Cửa kính trong suốt lộ ra tình cảnh trong nhà bếp.

Sở Khâm đang cầm một cái chảo lớn chuẩn bị đặt lên bếp, thế nhưng xương sườn đột nhiên nhói lên một trận, trên tay mềm nhũn, cái chảo loảng xoảng rơi trên mặt đất, mà người cũng đau đến tựa vào thành bếp.

“Sở Khâm!” Chung Nghi Bân ném remote nhanh chóng chạy vào nhà bếp.

———————-

Tiểu kịch trường:

Khâm Khâm: Ta bị thương, không thể nấu cơm cho ngươi rồi

Nhị Bính: Không quan hệ, ta có thức ăn

Khâm Khâm: Gì?

Nhị Bính: Khâm Khâm, trái cây ướp lạnh của ta ~

Khâm Khâm: Ngô…

(Editor: Cái câu trái cây ướp lạnh hình như là chỉ nụ hôn ấy, ướt át ngọt ngào. Vậy nên anh bánh nướng nói rằng anh ấy chỉ cần ăn môi Khâm Khâm là no rồi.)

———————————-

1/ Phong cách Loft:

Các căn hộ loft là nơi có không gian rộng trần nhà cao và có nhiều ánh sáng tự nhiên. Một trong những phong cách thiết kế phổ biến nhất mà bạn thấy trong không gian loft thường là sự kết hợp các yếu tố công nghiệp, kim loại với sự ấm áp và màu sắc. Sàn màu gỗ hoặc cement là những lựa chọn phổ biến.

Phong cách loft phát triển ở New York vào khoảng thế kỷ 20. Khởi điểm từ những người vô gia cư  tìm tới những nhà máy hoặc công xưởng cũ rồi cải tạo lại thành không gian nhà để ở. Trong quá trình quy hoạch lại các tòa nhà lớn (cựu kho, nhà xưởng) là lúc phong cách nội thất loft dần được hình thành. Từ đó về sau, phong cách loft dần trở thành trào lưu thích hợp với những người có tâm hồn nghệ sĩ yêu sự phóng khoáng, tự do.

Nôi thất loft là sự kết hợp giữa cũ và mới. Những thứ hiện đại như kim loại, máy móc hoàn toàn có thể kết hợp với những món đồ nội thất như sofa da cũ, rương chứa đồ…

Các không gian nội thất của loft là những đường giao nhau giữa các khu vực lớn, các không gian thông với nhau và thường có gác xếp. Vật liệu của loft chủ yếu là thép, gỗ, các vật liệu tái chế, thủy tinh, nhựa, gạch thủy tinh , không sơn những bức tường bê tông mà chỉ để gạch thô hoặc trát vữa, Sơn màu trắng, sàn gỗ, sắt, thép không rỉ,.. sự kết hợp giữa vật liệu xây dựng cơ bản và những đồ trang trí đậm tính cá nhân nhất để tạo nên một không gian độc đáo.

2/ Thân thân đại tạp quái: Mình định dịch tên tiết mục ra, nhưng nếu dịch sẽ là ‘Món thập cẩm thân thiết’… nghe thật quái, vì vậy chỉ đành dùng đúng tên Hán Việt thôi. Thật ra mình cảm thấy chương trình rất có màu sắc của ‘Happy camp’, không biết có nên thay luôn tên này không nữa.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *