Chương 38: Cơm tối

Bữa tối lãng mạn dưới ánh nến cứ như vậy bị một bác sỹ tâm lý đột nhiên xuất hiện làm đảo lộn. Dave là loại người lắm miệng, vừa nhìn thấy Sở Khâm liên tò mò hỏi hăm lung tung, hắn là một chuyên gia tâm lý học, hiển nhiên đối với những chứng bệnh đặc biệt lạ lùng này luôn có lòng hiếu kỳ cực hạn. Ban đầu hắn không thật sự muốn đến Trung Quốc, dù sao phía nước Mỹ hắn vẫn còn bề bộn nhiều việc, thế nhưng vừa nghe đến tình huống của Chung Nghi Bân liền vô cùng hiếu kỳ, lập tức chạy theo đến.

“Mất trí nhớ hoàn toàn nhưng vẫn không quên một người, loại bệnh chứng này vẫn là lần đầu tiên tôi nhìn thấy!” Dave đặc biệt có hứng thú, lấy ra một quyển sổ nhỏ bắt đầu ghi chép, “Mọi người phát hiện tình huống này từ lúc nào?”

Chung Nghi Bân trợn mắt không muốn để ý đến hắn, đem bánh putdding ô mai đẩy đến trước mặt Sở Khâm: “Vị ô mai.”

Sở Khâm vừa bực mình vừa buồn cười trừng mắt: “Em không ăn ô mai.” Người này vì sao lại chấp nhất với ô mai như vậy chứ.

“…” Mặt của Chung Nghi Bân có chút khả nghi đỏ lên, đem putdding vị đào đưa qua, tự mình cầm đĩa vị ô mai lên ăn.

“Ô mai, đó là một điểm ký ức đặc biệt gì sao?” Dave hiểu một chút tiếng Hoa, có thể nghe được một chút nội dung nói chuyện của bọn họ.

“…” Sở Khâm bị bánh putdding đào làm sắc.

“Dave, bạn trai tôi phải ăn cơm, công tác của em ấy rất mệt mỏi, có việc gì chúng ta có thể chờ ăn xong hẳn nói sao?” Chung Nghi Bân không nhịn được mở miệng răn đe một câu.

“Ồ, thật xin lỗi.” Dave vô tội nháy mắt mấy cái, ngoan ngoãn cất sổ tay về. Nghe nói phương Đông có quy củ ‘Ăn không nói ngủ không nói’, đây là do hắn xem phim truyền hình Trung Quốc học được, còn tưởng rằng đây chỉ là quy củ xa xưa, không ngờ đến bây giờ vẫn còn tồn tại, thực sự quá thất lễ rồi. “Bất quá, thỉnh cho phép tôi tỉ mỉ quan sát cách hai người giao tiếp, tôi sẽ tận lực tỏ ra không tồn tại.”

Tối hôm nay bọn họ dùng cơm tây, món chính của Sở Khâm là tôm hùm Boston, Chung Nghi Bân lại là beefsteak Kobe. Dave là vì đột ngột xuất hiện, chỉ có một phần mỳ Ý.

Tôm hùm nướng vàng đến phát ra ánh sáng, phần vỏ ở lưng được cắt ra, rải thêm một chút bộ hương liệu, thịt tôm trắng nõn cùng với hương liệu xanh biếc, thoạt nhìn rất hấp dẫn. Sở Khâm cắt một miếng thịt tôm nếm thử, cảm thấy ngon miệng liền cắt một miếng đút cho Chung Nghi Bân.

“Mùi vị không tệ.” Chung Nghi Bân cười híp mắt nhai, lại cắt một miếng thịt bò cho Sở Khâm, anh thích ăn thịt bò năm phần chín, mà Sở Khâm lại thích bảy phần chín, vì vậy anh cố ý chọn một miếng ngoài rìa đã hơi chín kỹ cho sản phẩm.

“Anh còn nhớ em thích ăn thịt bò chín một chút?” Sở Khâm có chút kinh ngạc nhìn miếng thịt được đưa qua, ngơ ngác cắn vào.

“Uhm, cũng không phải cố gắng nhớ lại, chỉ là trong nháy mắt muốn cắt cho em đột nhiên có cảm giác.” Chung Nghi Bân cười cười, lại tự cắt một miếng lớn ăn.

Dave nghe được hai từ ‘cố gắng nhớ’, ‘chín một chút’ thì nhanh chóng lấy sổ tay ra ghi chú lại: ‘Ký ức của bệnh nhân có thể được gợi ra từ những chi tiết tương quan, ví dụ như thích thịt bò chín một chút, thế nhưng có khi cũng sẽ nhớ lầm, ví dụ như ô mai…’ Chờ hắn viết xong, Chung Nghi Bân lại cầm một miếng bánh mì nướng đến giòn xốp, chấm vào súp khoai tây thơm phức đưa đến bên miệng Sở Khâm: “Nhà hàng này là nơi hôm đó anh ăn cùng Ngu Đường, mùi vị rất tốt, anh liền muốn đặt về ăn với em.”

Sở Khâm mở miệng cắn một chút, phát ra tiếng vang giòn rụm. Bánh mì mang theo mùi thơm của bơ tỏi trộn cùng hương vị nồng đậm của súp khoai tây, đúng là rất ngon. Không thể không nói, nhà hàng Tây này đúng là nơi nấu ngon nhất anh từng ăn, nếu không có một vị bác sỹ lúc nào cũng nhìn chằm chằm bọn họ rồi ghi chép liền tốt hơn nhiều lắm.

Chung Nghi Bân cầm nửa miếng bánh mì Sở Khâm cắn không hết trở về, chấm vào súp khoai tây, cực kỳ tự nhiên ăn sạch, Sở Khâm thấy thế lại len lén mỉm cười. Chờ đến khi Sở Khâm cúi đầu dùng thức ăn, Chung Nghi Bân sẽ quay đầu liếc trộm vết đỏ trên cổ anh, thỏa mãn nhướn mày, không khí giữa hai người gần như có thể nổi lên bong bóng hình trái tim màu hồng.

Dave nhìn mà có chút đau răng, hung hăng hút một ngụm mì Ý. Hai người này thật đúng là xem hắn như không tồn tại mà!

Ăn xong món chính, đợi dến khi điểm tâm ngọt được dọn lên Dave mới mở miệng nói.

“Những ký ức giữa hai người, anh là có thể nhớ hết toàn bộ hay chỉ nhớ được một phần?” Dave cực kỳ nghiêm túc đặt câu hỏi. Hôm nay lúc ở Thịnh Thế hắn đã hỏi tình huống đại thể một lần, thế nhưng những việc liên quan đến Sở Khâm Chung Nghi Bân không muốn nói quá nhiều trước mặt phụ huynh, vì vậy chỉ có thể chờ đến lúc này.

“Ban đầu chỉ có một phần, thế nhưng khi tiếp xúc với những việc có liên quan sẽ nhớ têm một ít.” Chung Nghi Bân suy nghĩ một chút nói, tỷ như “vị ô mai” “ông chú biến thái” “bảy phần chín” và vân vân. Lúc đầu, trong lòng anh kỳ thực chỉ nhơ rõ một người tên Sở Khâm, nhớ đến cảm xúc của mình đối với người kia là yêu thương, những thứ khác đều không nhớ rõ, thế nhưng đến lúc gặp được Sở Khâm, lại có thể nhớ ra từng chút ký ức của bọn họ.

“Sau khi tiếp xúc sẽ kích phát ký ức trở lại, ừ…” Dave nghiêm túc nhớ kỹ, “Hai người đã quen biết bao lâu?”

Chung Nghi Bân suy nghĩ một chút, mờ mịt lắc đầu.

“Được tám năm,” Sở Khâm vươn tay qua, nắm lấy tay Chung Nghi Bân dưới bàn, “Xác định quan hệ yêu đương đại khái chỉ mới được ba năm.”

“Năm năm trước đó vì sau lại không tiến tới?” Dave giống như người dẫn chương trình của một tiết mục tâm sự, ánh mắt sáng quắc nhìn hai người bọn họ.

“Chuyện này có liên quan đến việc điều trị của anh ấy sao?” Sở Khâm hỏi ngược lại, vị bác sỹ tâm lý này vì sao càng nhìn càng thấy không đáng tin cậy vậy.

“Ồ, đương nhiên là có quan hệ, phải hiểu rõ bày trí của vườn hoa và thời gian chiến đấu cụ thể, Dave điên cuồng mới có thể cung cấp dụng cụ thích hợp đánh zombie.” Dave đá lông nheo nói, còn làm ra một động tác phun đạn của súng đậu.

Sở Khâm co rút khóe miệng.

Hai năm đầu tiên là vừa mới quen biết, rất ít tiếp xúc, ba năm sau đó chính là quãng thời gian hai bên hấp dẫn lẫn nhau, quá trình theo đuổi và phản theo đuổi. Tình yêu của bọn họ dù sao cũng không được người đời chúc phúc, hai người trước đó đều chưa từng nghĩ đến sẽ thích đàn ông, muốn nhìn thẳng vào nội tâm của mình vẫn cần một chút thời gian.

“Sở Khâm, cuối tuần có rảnh đi bơi với tôi không?” Tổng giám đốc tây trang giày da mỉm cười hỏi người dẫn chương trình vừa xuống sân khấu.

“Được, cuối tuần này vừa vặn cũng rảnh rỗi.” Sở Khâm tuổi còn trẻ, cười đến không hề phòng bị.

Ánh mặt trời mùa hè chính là tốt đẹp như vậy, Sở Khâm vốn tưởng rằng Chung Nghi Bân sẽ mời một đám người đến chơi đùa, không ngờ đến trong biệt thự trang trí tinh xảo chỉ duy có một người giúp việc và bọn họ.

Chung Nghi Bân mặc một cái quần bơi, đem cơ thể rắn chắc phô bày ra không chút ngượng ngùng, kiểu tóc có chút nuôi dài bị nước thấm ướt ép vào da đầu, lộ ra cái trán trơn nhẵn và gương mặt đẹp trai không có chỗ xoi mói.

“Kỹ thuật bơi của tôi không tốt lắm.” Sở Khâm đứng ở trên bờ có chút chần chờ, mấy hôm nay chỉ cần đứng gần Chung Nghi Bân trái tim của cậu sẽ đập rất nhanh, khi chỉ có hai người họ liền bắt đầu chân tay luống cuống.

Chung Nghi Bân ngâm mình dưới làn nước, mở rộng đôi tay: “Không sao cả, nếu có chuyện gì tôi sẽ cứu cậu.”

Làn nước mát rượi làm dịu đi cái nóng ngày hè, Sở Khâm thoải mái thở dài, đột nhiên lại bị một người ghì cổ từ phía sau lưng. Cậu hoảng sợ vội vàng xoay người, chóp mũi liền cọ vào lồng ngực rắn chắc của Chung Nghi Bân.

“Làm tôi sợ quá…” Sở Khâm chống tay lên vòm ngực rắn chắc nọ, chỉ là da thịt của đối phương tựa hồ như có lực hút, vừa chạm vào liền không thể buông ra.

Chung Nghi Bân cúi đầu, dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve đôi môi ướt đẫm của cậu, “Sở Khâm, tôi muốn hôn em.”

“A? Cái gì?” Sở Khâm ngơ ngác ngẩng đầu, còn chưa kịp phản ứng đã bị một đôi môi mỏng lạnh băng dán vào, nhất thời chỉ có thể mở to hai mắt nhìn, đến khi hồi phục tinh thần đã là ba giây sau, cậu lập tức đẩy mạnh Chung Nghi Bân ra, che miệng lui về phía sau, “Anh… anh hôn tôi làm gì…”

“Anh thích em.” Giọng nói trầm thấp du dương quanh quẩn bên hồ bơi, ánh mặt trời tràn ngập ấm áp. Sở Khâm đã không còn nhớ rõ hôm đó mình tra lời như thế nào, chỉ nhớ được, nụ cười của Chung Nghi Bân hôm đó cũng rực rỡ như mặc trời mùa hạ vậy

“Em cũng thích anh…” Sở Khâm lầu bầu một tiếng, xoay qua ôm chặt thân thể ấm áp bên cạnh.

Chung Nghi Bân trong lúc ngủ mê cũng chưa hề tỉnh lại, chỉ theo bản năng siết chặt vòng tay, ôm người kia sát vào lòng thêm một chút.

Đêm hôm đó Dave đã hỏi họ rất nhiều câu hỏi, sau đó lại cau mày quay về nhà lớn, mấy ngày tiếp theo lại biến mất không thấy hình bóng. Chung Nghi Bân lập tức đem gã bác sỹ tâm lý không đáng tin này vứt ra sau đầu, anh hiện tại đang rất bận rộn, hai hạng mục quảng bá cho 《 Cảnh Hoằng thịnh thế 》 và 《 Hậu cung Thục phi truyện 》 sẽ lập tức khởi động, lại phải theo sát kế hoạch hợp tác với Ngu Đường, mà đám nhân lực ông Chung đưa qua cũng đã vào đúng vị trí.

“Dựa vào tình huống hiện tại đến xem, dùng năng lực của Chu Tử Mông cũng không thể làm được hoàn mỹ như vậy. Cậu hai mấy hôm trước còn nhận được điện thoại đe dọa…” Người đang nói chuyện là trợ thủ ông Chung đưa đến, tên Chung Lâu, xét kỹ ra cũng coi như có chút liên hệ máu mủ với nhà họ Chung, chỉ là năm tháng lâu dài, mối thân thích này coi như bắn đại bác cũng không đến.

Cơ Ngọc sắc mặt trầm lạnh, rũ mắt suy tư một chốc: “Người che giấu điện thoại vật chứng trong cục cảnh sát đã tra được chưa?”

“Phía trên đã tra xét tài khoản của hai người cảnh sát nọ nhưng không phát hiện khoản tiền khả nghi nào, có thể là giao dịch tiền mặt.” Chung Lâu có chút xin lỗi nói.

Có thể đúng lúc giấu diếm chứng cứ, lại giao dịch tiền mặt với con số lớn, chỉ có tay già đời bĩnh tĩnh mới có thể làm được ổn chuẩn độc như vậy. Chuyện này hoặc là do ông Chu ra tay, hoặc là người hợp tác với Chu Tử Mông thật sự đủ lợi hại.

“Theo kế hoạch làm việc.” Trong mắt Chung Nghi Bân mơ hồ hiện lên lửa giận, bên ngoài mở miệng ra là anh em, bên trong lại âm thầm hại bảo bối của hắn, những người này phải trả giá thật lớn.

Hôm nay Vũ Vạn đang bị chị gái áp bức đến công ty làm việc, đột nhiên nhận được điện thoại của Chung Nghi Bân: “Tám giờ tối, phong hỏa đài trên núi, có đi không?”

“Đi, đương nhiên đi.” Vũ Vạn kích động kêu một tiếng, lại nhìn trộm chị hai nhà mình.

“Gọi cả đám người kia đến, tao có chuyện muốn nói.” Chung Nghi Bân dứt lời liền cúp điện thoại.

———————————-

Tiểu kịch trường:

Nhị Bính: Sau đó thì sao?

Khâm Khâm: Cái gì sau đó?

Nhị Bính: Giấc mộng kia nha, sau khi hôn ấy

Khâm Khâm: Cái gì cũng không có a

Nhị Bính: Làm sao có thể, loại tình huống này không phải là liền ở trong hồ bơi làm một pháo, sau đó lại lên trên bắn một pháo sao?

Khâm Khâm: →_→

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *