Chương 37: Tiến bộ

Tối về đến nhà mới hơn chín giờ, cả hai đều không ai nóng nảy đi ngủ, Sở Khâm cứ nằm lỳ trên giường lướt weibo, Chung Nghi Bân lại hăng hái bừng bừng lấy ra đống cd âu yếm của mình bắt đầu xem.

“Ultra man —— đến đây!” Nhạc dạo quen thuộc vang lên, một người khổng lồ màu đỏ bay ra từ sâu trong vũ trụ, trên đầu còn có cặp sừng to. Chung Nghi Bân nhảy lên giường, cùng Sở Khâm nằm kề bên nhau.

“Đây là anh nối lại tình cũ lần nữa sao?” Sở Khâm dùng đầu ngón chân cọ cọ lòng bàn chân của đối phương..

Chung Nghi Bân nhấc cả tay lẫn chân lên ôm người vào trong lòng mình, dùng cả cơ thể ngăn chặn lại: “Ừ, đúng rồi, em sắp thất sủng rồi.”

Sở Khâm bị Chung Nghi Bân ép tới khó thở, mặt bị dán vào màn hình điện thoại cứng nhắc, thân thể giật giật muốn tìm cách vứt miếng thuốc dán này ra, lại tiếp tục cọ cọ.

《 Cảnh Hoằng thịnh thế 》 đã bắt đầu tuyên truyền rồi, trên mạng đang không ngừng tuôn ra các loại tạo hình nhân vật, có rất nhiều fan nguyên tác và fan diễn viên đều rất chờ mong. Động thái tuyên truyền ban đầu là từ weibo của Tống Tiêu phát ra, hình ảnh để lộ một nửa tờ kịch bản và cánh tay trắng nõn, khiến người ta nhìn đến trong lòng ngứa ngáy.

Sở Khâm đăng nhập nick chính kết bạn với weibo của Tống Tiêu và Ngu Đường. Weibo của Tống Tiêu tên là ‘Quân tử đương như trúc’, phần xác nhận thông tin là tổng giám đốc hành chính Giải trí Tinh Hải, weibo của Ngu Đường trực tiếp gọi ‘Ngu Đường’, thông tin xác nhận là tổng giám đốc khu Trung Hoa đại lục của tập đoàn Đại Ngư.

Lướt qua weibo của hai người một lần, người không để ý có thể không phát hiện, thế nhưng những người quen biết bọn họ liền nhìn ra sự liên hệ, từ ảnh chụp đến nội dung của cả hai weibo đều có sự tương quan thú vị.

Tỷ như, chậu cây nhỏ trong thư phòng Tống Tiêu cách vài ngày sẽ xuất hiện trên bàn làm việc của Ngu Đường, Ngu Đường lên weibo nói tối nay ăn một bữa lớn, đến tối Tống Tiêu sẽ phát một câu ‘Ăn no quá’. Ngọt ngào ân ái vừa ám muội lại vừa công khai như vậy, thật sự quá có ý tứ.

Sở Khâm kéo đến weibo của Chung Nghi Bân, nhìn phần hoạt động trống rỗng đã lâu không được cập nhật, mím môi hỏi: “Anh còn nhớ password weibo của mình không?”

“Không nhớ rõ.” Chung Nghi Bân lắc đầu, anh ngay cả mật mã ngân hàng đều quên mất, hai hôm trước vừa đến ngân hàng làm giấy cấp lại mật mã, ngày hôm nay vẫn chưa thể sử dụng, vì vậy cho đến giờ vẫn là tên nghèo mạt dựa vào vợ nuôi.

Sở Khâm suy nghĩ một chút, thử dùng sinh nhật Chung Nghi Bân thử, không đúng, dùng tên cộng thêm sinh nhật, vẫn không đúng, sửa thành sinh nhật âm lịch, vẫn sai lầm. Trong lòng không khỏi có chút nổi giận, người này lập mật mã theo kiểu kỳ lạ gì vậy.

“Sinh nhật của em là ngày nào?” Trên TV, Ultra man đã chế phục được quái thú, tập phim này cũng kết thúc, Chung Nghi Bân đơn giản bắt chước như bạch tuột cả người quấn lấy Sở Khâm, đột nhiên nhớ đến lúc ở ngân hàng thử mật mã, nhân viên phục vụ đã hỏi.

“Có phải là dùng sinh nhật của bạn gái không?” Nữ nhân viên mặc đồng phục có chút dí dỏm hỏi, “Nếu như không phải dùng sinh nhật của mình, nhất định sẽ là sinh nhật bạn gái.”

“Tôi không có bạn gái.” Chung Nghi Bân không hề suy nghĩ nói, lựa chọn làm giấy báo quên mật mã.

Lúc này anh ngẫm lại, không có bạn gái nhưng lại có bạn trai nha! Mật mã có thể là sinh nhật Sở Khâm cũng không chừng, đúng là biết sớm thì chẳng cần đến ngân hàng làm gì.

“Ngày 29 tháng 9 nha…” Sở Khâm thuận miệng nói, đột nhiên sửng sốt một chút quay đầu nhìn Chung Nghi Bân, người nọ đã buông anh ra, đang cầm remote chuyển tập tiếp theo của Ultra man. Sở Khâm nuốt nước bọt một cái, ma xui quỷ khiến nhập dãy số 890929 vào cột password, mật mã chính xác, đăng nhập thành công…

Mũi Chung Nghi Bân có chút lên men, giơ tay lên xoa xoa chóp mũi, đem điện thoại đưa cho người bên cạnh: “Đăng nhập xong rồi.”

“Ừ?” Chung Nghi Bân quay đầu lại nhìn, có chút kinh ngạc, “Mật mã là cái gì?”

“Sinh nhật của em…” Sở Khâm nhỏ giọng nói.

“Xem đi, anh biết mà, mật mã ngân hàng nhất định cũng là cái này.” Chung Nghi Bân đấm ngực giậm chân, lấy từ trong bóp tiền ra một cái thẻ vàng, thẻ này hiện tại đã bị khóa, phải đợi bảy ngày sau được cấp mật mã khác mới có thể sử dụng được.

Sở Khâm nhìn bộ dạng nhăn mặt nhíu mày của Chung Nghi Bân, không phúc hậu bật cười.

“Không cho cười!” Chung Nghi Bân thẹn quá thành giận, đè nặng Sở Khâm gặm một cái.

“Anh là quái thú sao? Cứ thích cắn người như vậy.” Sở Khâm đẩy đẩy đầu của Chung Nghi Bân.

“Đúng rồi, anh là quái thú, hiện tại anh muốn ăn thịt Ultra man Sở Khâm.” Chung Nghi Bân cười hắc hắc, lột sạch quần áo người bên dưới.

Thân thể của chiến binh Ultra man có hình giọt nước hoàn mỹ, cực kỳ xinh đẹp. Đêm nay quái thú đặc biệt hung mãnh, dẫn đến Ultra man không thể chống nổi bị trấn áp toàn diện.

Ultra man đánh không lại quái thú bị đè xuống vuốt ve nhiều lần, quái thú dùng cái sừng kỳ quái của mình tiến thẳng vào thân thể chiến binh Ultra man khiến Ultra man không ngừng rên rỉ. Chiến binh lúc tác chiến sinh lực có hạn, dưới tình huống khuyết thiếu nguồn bổ sung năng lượng, thể lực dần dần không chống đỡ nổi, mà quái thú vẫn cứ tinh lực dư thừa như trước. Đến cuối cùng, Ultra man bị hành hạ đến mơ màng thoi thóp, tựa vào trong ngực quái thú ngủ thật say.

Hạng mục 《 Cảnh Hoằng thịnh thế 》 được xác định, tháng sau sẽ được Thịnh Thế TV phát sóng vào đúng giờ vàng, hiện tại còn thời gian một tháng để tuyên truyền. Các trailer tuyên truyền và tài liệu quảng cáo lục tục đều vào chỗ, mấy diễn viên chính cũng đã bắt đầu lên lịch xuất hiện ở những chương trình giải trí.

Lúc này, Sở Khâm nhận được một cú điện thoại của Kiều Tô.

Trong bộ phim này, Kiều Tô diễn vai vị Đoan Tuệ Hoàng Hậu kia, chính là vị nam Hoàng Hậu đầu tiên cũng là duy nhất trong lịch sử. Nhân vật này rất xuất sắc, đủ đặc biệt, chỉ cần bộ phim này có thể nổi tiếng, Kiều Tô cũng có thể theo đó mà nước lên thuyền lên.

“Anh Khâm, nghe nói bộ phim kia của em được Thịnh Thế mua lại…” Kiều Tô nhìn bản hợp đồng gia hạn trên tay, không biết phải tìm ai nói chuyện, chờ đến lúc tỉnh táo lại đã bấm số điện thoại của Sở Khâm.

“Ừ, anh cũng vừa nghe nói, ” Sở Khâm cười cười nhìn bảng phân bố khách mời, “Anh cũng đang định gọi cho cậu, đài truyền hình chuẩn bị mời mọi người tháng sau đến quay tiết mục, cố gắng phát sóng cho kịp tuần đầu tiên công chiếu.”

“Thật vậy chăng?” Kiều Tô rất là vui vẻ, “… Anh Thần cũng được mời đến chứ?”

“Đương nhiên, anh ta là nam chính, không mời anh ta phải chơi thế nào,” Sở Khâm cười nói, “Bất quá thời gian biểu của anh ta tương đối bận rộn, nếu như cậu gặp anh ấy cũng giúp tôi nói tốt vài câu, bảo anh ta nhất định phải đến.”

“Dạ, ” Kiều Tô nhàn nhạt lên tiếng, do dự trong một chốc rồi nói, “Anh Khâm, công ty cho em một phần gia hạn hợp đồng, đổi thành cấp A.”

Sở Khâm vừa nghe lời này liền biết đã xảy ra chuyện gì. Kiều Tô trước đó ký với công ty quản lý là hợp đồng cấp C, đãi ngộ trên các phương diện đều không tốt, hai năm qua rõ ràng là thời cơ phát triển tốt nhất nhưng công ty lại không chịu đưa tài nguyên cho cậu, bộ ‘Cảnh Hoằng thịnh thế’ này còn là do phía đầu tư chủ động tìm Kiều Tô đến quay. Hiện tại hợp đồng vừa hết hạn, Kiều Tô lại đúng lúc quay một bộ phim tốt, công ty dự định tranh thủ trước khi bộ phim đánh ra danh tiếng liền gia hạn hợp đồng với cậu, miễn cho đến lúc đó không kịp cướp người.

“Cậu trước hết cứ kéo dài, cứ nói phải cân nhắc cẩn thận, hơn nữa gần đây có chút bận rộn không tiện quyết định. Phải kéo dài ít nhất đến lúc phim phát sóng.” Sở Khâm suy nghĩ một chút, thấp giọng dặn dò Kiều Tô, còn dạy cho cậu vài lý do thoái thác, lý do nào cũng khiến người ta không nắm được nhược điểm.

Cúp điện thoại rồi Sở Khâm còn có chút lo lắng, lại gọi đến lần nữa nói một câu: “Công ty của các cậu không phải chỉ có hợp đồng cấp A là tốt nhất, còn có hợp đồng đặc biệt và hợp đồng thỏa thuận riêng. Đừng nghe đám quản lý kia dụ ngọt.”

Kiều Tô nghe xong lời này không khỏi mỉm cười: “Dạ… còn có, anh Khâm, cám ơn anh.” Toàn bộ vòng giải trí sợ là cũng không tìm được ai nhiệt tình như Sở Khâm nữa rồi.

Ông Chung đã về nước, ban ngày tự nhiên cũng phải đến tập đoàn trấn giữ, Chung Nghi Bân làm giám đốc công ty con liền nhận được thông báo đến tổng bộ họp. Cha, cái danh xưng này đối với Chung Nghi Bân chính là xa lạ như vậy, tuy rằng mấy ngày đầu khi tỉnh lại trong bệnh viện người kia cũng có đến xem qua anh, thế nhưng tổng cộng cũng không nói chuyện được mấy câu.

Trong hội nghị, nội dung chính đại thể là tình hình phát triển của Thịnh Thế ra thị trường nước ngoài, hiện này bọn họ đã có hai phần sản nghiệp có thể hướng đến thị trường nước Mỹ, mà các hạng mục hợp tác cùng với xí nghiệp bên kia cũng đã quyết định xong.

Chung Nghi Bân nghe mà giống như lọt vào sương mù, hai mắt mở to đờ ra.

Ông Chung ngồi ở vị trí chủ tọa bàn hội nghị, Chung Nghi Bân ngồi bên tay phải của ông, chỗ ngồi của Chung Nghi Bân là ở đoạn giữa, cùng các giám đốc công ty con khác hợp thành một khối, bên nào nặng bên nào nhẹ vừa nhìn hiểu ngay, nhân viên cấp cao của Thịnh Thế đối với loại sắp xếp vị trí này cũng đã nhìn mãi thành quen.

Chung Nghi Bân thật ra không chú ý đến chuyện này, dù sao anh nghe cũng không hiểu, vì vậy chỉ nhìn chằm chằm về phía cha và anh trai, hai người vốn đã có bộ dạng giống nhau, động tác thần thái càng là không sai biệt lắm, vừa nhìn liền biết không phải con của ông hàng xóm lẫn sang. Mà bản thân anh, tựa hồ lại giống mẹ nhiều một chút.

Cái nhận định này khiến anh có chút buồn bực, mẹ anh thoạt nhìn… chỉ số thông minh kém ba ba có điểm xa nha…

‘Anh nghe không hiểu bọn họ đang nói gì.’ Chung Nghi Bân tủi thân gởi cho Sở Khâm một tin nhắn.

‘Nghe không hiểu thì cứ giả vờ cao thâm, ba ba nói hết ý thì cứ gật đầu, thấy người khác vỗ tay liền hùa theo mà vỗ.’ Sở Khâm rất nhanh đã trả lời, còn gởi thêm một icon xoa đầu chó.

‘Quan hệ trước đây của anh và cha có tốt không?’ Chung Nghi Bân hỏi, ngẩng đầu liếc nhìn cha mình, người nọ lại đang trừng mắt nhìn qua, hiển nhiên đối với hành vi dùng trộm điện thoại giữa cuộc họp của vô cùng bất mãn, ánh mắt cũng tràn ngập sát khí. ‘Được rồi, thoạt nhìn cũng không tốt được đến đâu.’

Đợi buổi họp kết thúc, ông Chung liền gọi riêng hai đứa con trai vào văn phòng chủ tịch.

“Chuyện mảnh đất kia thế nào rồi?” Ông Chung đốt điếu thuốc, cách một làn khói nhìn về phía con trai nhỏ. Một tháng không gặp, đứa con này nhìn qua hăng hái hơn nhiều, ánh mắt cũng có thần hơn trước đây.

“Nhà họ Hoa đang chuẩn bị tiền, bất quá con số quá lớn, ngoại trừ Đại Ngư có đủ thực lực thì không ai có thể tiếp tay. Ngu Đường hiển nhiên sẽ không cho Dụ Hoa mượn tiền, nhà họ Hoa đã chuẩn bị buông tha cổ phần Cựu Lãng.” Chung Nghi Bân lưu loát trả lời, hạng mục này anh cũng có nhúng vào một chân, cùng Ngu Đường bảo trì liên hệ mật thiết, vì vậy đối với hướng đi của nhà họ Hoa chính là vô cùng hiểu rõ.

“Ừ,” Ông Chung chỉ gật đầu không nói gì thêm, thu được ánh mắt của con lớn thì chậm rãi thở dài, “Vụ án kia của Sở Khâm con có để ý sao?”

Chung Nghi Bân ngẩng đầu nhìn cha mình, lại nhìn anh trai sắc mặt không hề thay đổi, không hiểu vì sao đề tài lại đột nhiên chuyển sang chuyện này: “Nghe nói đã tìm được chứng cứ then chốt.”

“Chuyện này mẹ con có liên quan đến nhưng cũng không phải do bà ấy làm, cha hy vọng con không nên hiểu lầm. Chuyện kế tiếp cha đã xử lý.” Ông Chung lấy một tờ giấy ra giao cho Chung Nghi Bân, mặt trên là tiến độ điều tra ở thời điểm hiện tại, chính là tin nhắn mà bà Chung đã gửi đi.

Hôm qua anh hai Chung đã suy tư thật lâu, cuối cùng vẫn đem sự thật nói cho cha mình biết, dù sao việc này có liên quan đến mẹ và em trai, một mình anh rất khó xử lý tốt. Phương pháp của ông Chung chính là, trực tiếp nói cho con trai nhỏ biết, đỡ phải khiến anh có khúc mắt trong tương lai.

Chung Nghi Bân nhìn tờ giấy nọ hồi lâu, trầm mặc chừng năm phút mới chậm rãi mở miệng: “Con sẽ tự điều tra.” Việc này giao cho anh anh đều lo lắng, nếu quả thực mẹ anh có dính dáng đến, anh hai và cha rất có thể sẽ lựa chọn lừa gạt anh, thậm chí còn không giải quyết được việc gì. Bây giờ những manh mối kia đều chỉ là mặt ngoài, rốt cục mẹ anh có tham dự hay không? Chu Tử Mông lại có vai trò gì? Chuyện này liên quan đến an toàn của Sở Khâm, anh phải biết được rõ ràng.

Chung Gia Bân vừa nhíu mày định lên tiếng ngăn cản đã bị ông Chung phất tay cướp lời: “Con cuối cùng cũng chịu trưởng thành, lúc nào con có thể được bằng một phần mười anh con, ca cũng không phải thay con lo lắng nữa.”

Lời này nghe vào có chút không được tự nhiên, Chung Nghi Bân hơi nhíu mày, thế nhưng vì Sở Khâm anh vẫn là mặt dày mày dạn hướng về ca mình xin quan hệ, xin nhân thủ.

————————–

Buổi tối, khi Sở Khâm nhìn thấy Chung Nghi Bân lần nữa liền phát hiện có một người nước ngoài tóc vàng đi sau lưng anh.

“Người kia là ai vậy?” Sở Khâm nháy mắt mấy cái.

“Là điều kiện trao đổi quan hệ với cha anh, ” Chung Nghi Bân ủ rủ nói, “Một bác sỹ tâm lý.”

“Hello, tôi là Dave.” Bác sỹ tâm lý nhiệt tình bước lên chào hỏi.

Sở Khâm run run khóe miệng: “Xin chào, cái tên này có chút quen tai.”

“Ồ, vậy cậu nhất định có chơi plant vs zombie,” Dave nói, lại mô phỏng giọng điệu điên cuồng của Dave trong trò chơi, “Umh, zombie sẽ ăn não của ngươi!”

Sở Khâm: “…”

————————————–

Tiểu kịch trường:《 Nhị Bính đại chiến cương thi: cửa tiệm của Dave 》

Dave điên cuồng: Ở chổ này của tôi có công cụ tốt nhất, dùng để đối phó zombie rất có tác dụng

Nấm tím nhỏ Khâm Khâm: Có cái gì?

Dave điên cuồng: Nấm tình yêu mặt trời, dung dịch biến lớn khoai tây, bí xanh có thể đập chết vị hôn thê đội thùng sắt.

Nấm tím nhỏ Khâm Khâm: Phải mua cái nào đây?

Khoai tây Nhị Bính: Mua cái dịch biến lớn khoai tây

Nấm tím nhỏ Khâm Khâm: →_→

One comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *