Chương 36: Kết bạn

Anh hai Chung có chút bất đắc dĩ cúp điện thoại, nhìn về phía cha mình đang ngồi bên cạnh.

“Không về?” Ông Chung hơi nhíu mày, người ngoại quốc tóc vàng mắt xanh bên cạnh nghe không hiểu bọn họ đang nói gì, chỉ bảo trì nụ cười nguyên vẹn.

“Anh Dave, mời uống trà.” Bà Chung tươi cười rót một ly trà cho vị khách người ngoại quốc, lại dùng tiếng anh lưu loát đối thoại cùng người nọ.

Người này tên Dave, là bác sỹ tâm lý ông chung mời từ Mỹ về, đối với trị liệu chứng mất trí nhớ do ngoại thương vô cùng có kinh nghiệm. Ông Chung trì hoãn ở nước ngoài lâu như vậy cũng là vì muốn khuyên vị thầy thuốc này cùng mình về nước.

“Oh, cám ơn bà Chung,” Dave lộ ra một nụ cười nhiệt tình đúng tiêu chuẩn Mỹ, “Ôi, nước trà của Trung Quốc đúng là có hương vị rất tuyệt vời.”

“Bệnh mất trí nhớ của con tôi là do đầu bị va chạm, bác sỹ tâm lý có thể trị sao?” Lúc Chung Nghi Bân nằm viện, bà Chung đã mời tất cả những bác sỹ ở những khoa có liên quan đến xem một lần, duy chỉ chưa từng tìm bác sỹ tâm lý, dù sao theo chẩn đoán của bệnh viện thì việc mất trí nhớ này là do ngoại lực dẫn đến.

“Là như vậy, con người ngoài tầng ý thức bên ngoài còn có tiềm thức. Tiềm thức kỳ thực cũng có thể coi như một kho ký ức dự trữ, nếu có thể kích thích ra bộ phận dự trữ này chính là một biện pháp khôi phục ký ức.” Dave ôn hòa giải đáp.

Bà Chung cái hiểu cái không gật đầu, suy nghĩ một chút rồi nói: “Ngày mai thằng bé sẽ trở về, anh có thể tiện tay giúp nó điều trị bệnh đồng tính hay không, trước kia thằng bé vẫn thích phụ nữ.”

Dave có chút kinh ngạc nhìn về phía bà Chung: “Oh, quý bà, tôi có thể không giúp được gì ở việc này rồi, đồng tính không phải bệnh tâm lý, chỉ là sở thích cá nhân mà thôi. Ví dụ như bà đây thích ăn rau dưa mà tôi và ông Chung lại thích ăn thịt vậy, đây không phải việc bác sỹ tâm lý có thể giải quyết.”

Bốn người bị bà Chung cho rằng có bệnh tâm lý, lúc này đang ngồi trong phòng riêng của một nhà hàng xoay cao chọc trời, trừng mắt nhìn nhau.

Khi Chung Nghi Bân mang theo Sở Khâm đến, chồng chồng Ngu Đường đã ngồi được một lúc.

Trong ly thủy tinh chân dài lóng lánh dịch thể màu ám trầm, vừa nhìn tựa hồ như rượu vang, thế nhưng xem kỹ sẽ thấy còn có một chút bọt khí đang bốc lên. Ngu Đường cầm một ly chậm rãi lay động, nhẹ nhàng chạm ly cùng với thanh niên anh tuấn ngồi cạnh mình.

Người thanh niên kia có bộ dạng rất đẹp, trắng nõn sạch sẽ, khí chất xuất chúng, trên tay cũng cầm một ly thức uống đồng dạng đang sủi bọt chạm nhẹ với Ngu Đường..

“Giám đốc Tống.” Sở Khâm gật đầu lên tiếng chào, vị này chính là tổng giám đốc trẻ tuổi của Giải trí Tinh Hải —— Tống Tiêu.

Tống Tiêu cười cười, đứng dậy định bắt tay với Sở Khâm, lại bị Ngu Đường ôm lấy không thể di chuyển.

Bàn tay của Sở Khâm dừng lại giữa không trung, biểu tình trên mặt lại không có chút thay đổi nào, phi thường tự nhiên thu tay về: “Gia giáo của giám đốc Ngu thật sự rất nghiêm.”

“Hừ.” Ngu Đường hừ một tiếng, nhấp một ngụm đồ uống.

Chung Nghi Bân trừng mắt liếc nhìn Ngu Đường, bất quá lần bắt tay không thành công vừa rồi thật ra cũng hợp với tâm ý của anh, vì vậy liền không nói thêm gì, kéo theo Sở Khâm ngồi xuống.

Bồi bàn tiến đến rót đồ uống, Sở Khâm mở to hai mắt, ngơ ngác nhìn bồi bàn ăn mặc cao cấp, cầm một bình thủy tinh chậm rãi rót xuống. Tuy rằng bình thủy tinh cũng rất cao cấp, thế nhưng cũng che không được sự thật, nhãn hiệu ở phía trên có in dòng chữ ‘Cocacola’!

“Cocacola chai thủy tinh nghệ thuật, số lượng có hạn.” Ngu Đường vẫy vẫy tay, ý bảo bọn họ nếm thử.

Ly thủy tinh chân cao chậm rãi được rót đầy cocacola, bọt khí chậm rãi lan tràn bên trong. Dùng loại lý này uống cocacola, cảm giác còn đặc biệt thần kỳ.

Chung Nghi Bân nhấc ly thủy tinh lên lắc lắc: “Đều bao lớn, còn uống coca, hừ?”

Ngu Đường nhíu mi: “Dù sao so với người đã lớn như vậy còn xem ‘Áo giáp vàng’ vẫn tốt hơn.”

Hai người bắt đầu trừng mắt nhìn nhau, đồng thời hừ một tiếng.

Sở Khâm có chút bất đắc dĩ cười cười, ngẩng đầu nhìn Tống Tiêu cũng đang yên lặng lắc đầu, nhịn không được giơ tay lên cùng Tống Tiêu chạm ly: “Lần trước ở Giải trí thịnh điển đã gặp qua giám đốc Tống, còn chưa kịp nói mấy câu.”

Tống Tiêu tuổi trẻ tài cao, trong lúc du học ở Mỹ đã tham gia chế tác những dự án lớn, khi về nước lại tiếp tục trấn giữ công ty giải trí. Mấy tháng trước có một lần ‘Giải trí thịnh điển’, một vài nghệ sỹ của Tinh Hải cũng được đề danh lãnh thưởng, làm Tống Tiêu bởi vì vừa về nước cần phải làm rộng mạng lưới giao thiệp nên cũng đi theo. Khi đó Sở Khâm vừa lúc làm MC cho chương trình, còn cùng Tống Tiêu trò chuyện hai câu.

“Trách không được người trong giới đều nói Sở Khâm có trí nhớ tốt.” Tống Tiêu cười cùng nâng cốc. Người này bẩm sinh có một đôi mắt biết cười, khóe mắt cong cong tăng thêm vài phần khả ái.

Buổi gặp mặt hôm nay chủ yếu là vì ‘Cảnh Hoằng thịnh thế’ sắp được phát sóng, tuy rằng đài quốc gia sẽ chiếu trước, thế nhưng tỷ số người xem chủ yếu vẫn là muốn dựa vào Thịnh Thế bên này. Dù sao đài quốc gia trước giờ vẫn không thích làm bao nhiêu tuyên truyền.

“Em có cảm giác bọn họ nhìn qua có chút quen mắt hay không?” Chung Nghi Bân ghé sát tai Sở Khâm nói nhỏ.

“Ừ?” Sở Khâm nháy mắt mấy cái, là có điểm nhìn quen mắt.

Chung Nghi Bân cầm điện thoại, kéo ra hai bức tranh truyền thần cho Sở Khâm xem, đó là họa quyển từ thời cổ, nét vẽ tỉ mỉ thuần nhất khiến người trong tranh được khắc họa rất sống động, chính là Cảnh Nguyên Đế cùng nam Hoàng Hậu trong lịch sử Đại Ngu triều. Cảnh Nguyên Đế phong thần tuấn lãng, Đoan Tuệ Hoàng Hậu ôn nhuận như ngọc, cùng một đôi tình nhân trước mắt này phi thường giống nhau.

“Hai người, biết đâu là Đế Hậu chuyển thế đi?” Sở Khâm nói đùa.

Ngu Đường nhướn mày không nói lời nào, Tống Tiêu lại cười cười: “Ai biết được.”

Trên đường đến đây, Sở Khâm đã nghe nói về mục đích Ngu Đường thu mua Cựu Lãng, cư nhiên là vì muốn công khai tình cảm với cả nước, loại dũng khí này không phải người nào cũng có thể làm được. Bây giờ nhìn thấy tình cảnh này, đột nhiên nghĩ ra một chủ ý tuyệt diệu: “Không bằng, dựa vào ý tưởng Đế Hậu chuyển thế xào lên một chút, vừa có thể giúp tuyên truyền phim, vừa có thể vì tương lai công khai sau này làm một phục bút. Nếu như bộ phim có thể ăn khách, trình độ tiếp thu của mọi người đối với việc Đế Hậu tái tục tiền duyên tuyệt đối sẽ tăng cao, như vậy quan hệ của hai người liền lập tức được tán đồng rồi.”

Hai người trầm mặc một chốc, Ngu Đường dùng ngón tay gõ gõ mặt bàn: “Chung Nhị Bính, vợ của cậu thông minh hơn cậu nhiều đấy.”

Chung Nghi Bân bĩu môi, cầm thực đơn bắt đầu gọi món ăn.

Nhà hàng này tuy rằng nhìn rất cao cấp, còn dùng ly thủy tinh chân dài chứa đồ uống, thế nhưng trên thực tế cũng là một nhà hàng món Trung. Đồ ăn rất nhanh được đưa lên, Tống Tiêu gắp một cái cánh gà nướng đặt vào trong chén của Ngu Đường, Ngu Đường phi thường tự nhiên bắt đầu cầm lên ăn. Hai người tuy rằng so với Sở Khâm và Chung Nghi Bân đều nhỏ tuổi hơn, thế nhưng thái độ lại giống như đã sống cùng nhau từ rất nhiều năm trước.

Sở Khâm cảm thấy thật thú vị, nhịn không được nhìn nhiều hai mắt.

Chung Nghi Bân có chút mất hứng, dùng cùi chỏ đụng đụng vợ yêu nhà mình: “Cứ nhìn vợ chồng nha người ta làm gì? Em hẳn là nên nhìn ông chồng của mình!”

Sở Khâm đem số thịt cua đã được lột tốt ra nhét vào trong miệng Chung Nghi Bân, ngăn anh tiếp tục nói nhảm.

Một bữa cơm ăn được cả chủ lẫn khách đều vui vẻ, không uống rượu, chỉ uống coca bản giới hạn, không ảnh hưởng lái xe. Chung Nghi Bân vô cùng cao hứng chở Sở Khâm về nhà.

“Loại xã giao giống như hôm nay, em không ghét chứ?” Chung Nghi Bân giúp Sở Khâm cài dây an toàn, nhân cơ hội hôn nhẹ lên khóe miệng vẫn đang cong lên của anh một chút.

“Ừ, giám đốc Tống rất thú vị, lần trước ở thịnh điển em đã muốn làm quen với cậu ấy, chỉ là đáng tiếc không có cơ hội. Giám đốc Ngu cũng rất tốt, nói chuyện với anh còn vô cùng hợp ý.” Sở Khâm cười híp mắt nói. Kỳ thực, chủ yếu là anh cảm thấy khi Chung Nghi Bân ở cùng Ngu Đường, ý nghĩ liền trở nên rõ ràng hơn, con người cũng cầu tiến không ít, vì vậy anh liền cực kỳ vui mừng.

Nếu so Ngu Đường với đám hồ bằng cẩu hữu của Chung Nghi Bân, đơn giản chính là đỉnh nhọn của bảo tháp nơi ba mươi ba tầng trời và cống thoát nước dưới địa ngục. Chênh lệch không phải chỉ có một hai.

“Sau này anh chỉ làm quen với những người bạn như Ngu Đường.” Chung Nghi Bân đắc ý nghe Sở Khâm khen ngợi mình. Lần trước cùng Vũ Vạn đi chơi, tuy rằng những người đó cũng rất nhiệt tình, thế nhưng hai khiến anh nén giận chừng mấy ngày.

Sở Khâm có chút ngẩn người, nghiêng đầu nhìn sang liền thấy Chung Nghi Bân ánh mắt trong vắt, tựa như một con cún lớn đang hướng về phía mình quẩy đuôi, anh nhịn không được mỉm cười, vươn tay xoa xoa mái tóc ngắn ngủn mềm mại kia: “Tốt.”

Chung Nghi Bân được sờ đầu quả nhiên càng cao hứng, dương dương đắc ý cọ cọ vào bàn tay Sở Khâm, ngâm nga một khúc nhạc rồi nhấn chân ga rời đi. Âm nhạc réo rắt nghe có chút quen tai, tựa hồ giống tiếng Nhật.

“Đây là bài hát gì?” Sở Khâm tò mò hỏi.

“Anh hát bản tiếng Trung cho em nghe, em đoán thử xem!” Chung Nghi Bân cười híp mắt hát lên, “Mau nhìn bầu trời, mau nhìn sao, mau nhìn vũ trụ! Từ nơi đó xuất hiện mặt trời đỏ…”

Sở Khâm càng nghe càng không hiểu ra sao, anh rõ ràng chưa từng nghe qua ca từ này, chỉ là giai điệu lại rất quen tai.

“Ai nha, em sao lại ngốc như vậy!” Chung Nghi Bân bĩu môi, hai tay buông vôlăng làm ra một động tác thập tự giao nhau, hô to, “Ta đây, Ultra man!”

“Mẹ nó, có chịu đi hay không?!” Chiếc xe phía sau không ngừng ấn còi, tài xế trung niên vươn đầu ra lớn tiếng mắng.

Chung Nghi Bân quay đầu lại, nhìn thấy đèn đỏ phía trước đã chuyển xanh, sớm là có thể đi, liền vội vàng nhấn ga.

“Phụt ——” Sở Khâm nhịn không được bật cười, “Ultra man cũng phải tuân thủ đèn giao thông sao?”

“Đó là đương nhiên, ” Chung Nghi Bân kiêu ngạo ưỡn ngực, một tay đặt lên trước ngực, “Chiến sỹ chính nghĩa cũng là thiếu niên tốt biết tuân thủ pháp luật!”

Sau đó, bởi vì tốc độ xe quá chậm bị ông chú phía sau vượt qua, đối phương còn nhân cơ hội vượt ngang liếc nhìn mắng một tiếng: “Mẹ nó. Đồ điên.”

————————-

Tiểu kịch trường: 《Phương pháp chăn nuôi Chung Tiểu Kê》

Khâm Khâm: Chung Tiểu Kê sinh ra biến dị, phải thay đổi một quyển sách chăn nuôi

Tiêu Tiêu: Đề cử ‘Ghi chú cuộc sống hằng ngày của Đế Hậu’

Đại ca: Đề cử ‘Sổ tay thuần dưỡng trung khuyển’

Ngư Đường: Đề cử ‘Tiểu kiều thê của tổng tài phúc hắc’

Khâm Khâm: →_→

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *