Chương 35: Nghĩa tuyệt

Hạng mục này, Dụ Hoa trước tiên đánh giá lợi nhuận khoảng sáu trăm  triệu, vượt lên trên con số này thì không thể làm, rất dễ thường tiền. Hiện tại bọn họ lại kéo theo hạng mục thu mua Cựu Lãng, vì vậy đối với mảnh đất này đã chuẩn bị buông tha, hôm nay xuất hiện cũng là muốn thử thời vận. Nếu như có thể gặp thời thế, dùng dưới bốn trăm năm mươi triệu thầu được, chỉ cần đi mượn tạm từ những tập đoàn tài chính là được, nhưng nếu như vượt qua năm trăm triệu thì không thể xoay sở.

Hiện tại, vừa vặn cắm ở giá năm trăm ba mươi tám triệu, không tính quá hời nhưng nếu nhận thầu tuyệt đối có thể kiếm lời lớn, Hoa Gia Tinh nhất thời lâm vào xoắn xuýt không gì sánh được.

“Chúc mừng.” Chung Nghi Bân mỉm cười bắt tay với thiếu gia nhà họ Hoa.

Hoa Gia Tinh giương mắt nhìn anh: “Cậu vì sao đột nhiên thu tay lại?”

“Ai nha, vợ tôi gởi tin nhắn tới, tôi vừa cúi đầu nhấn vài cái cây búa đã rơi xuống rồi,” Chung Nghi Bân bày ra vẻ mặt đau đớn, “Trở về anh hai nhất định sẽ đánh chết tôi.”

Hoa Gia Tinh cũng không tin cái lý do này, nhìn chằm chằm một hồi rồi nói: “Dùng giá tiền này thầu xuống có thể kiếm được không ít.”

“Nghe nói Dụ Hoa còn đang thu mua Cựu Lãng nha, không biết có đủ tài chính không?” Chung Nghi Bân cười híp mắt để sát vào, dùng thanh âm chỉ có hai người nghe rõ nói, “Nếu như đã bán quần rồi vẫn không mua nổi nhớ nói cho tôi biết, tôi rất vui vẻ tiếp nhận.”

Quy củ khi bán đấu giá, nếu như trong một tháng không thể chồng tiền, hạng mục tự động chuyển giao cho đối tượng đấu giá tiếp theo. Nói cách khác, nếu như Dụ Hoa không giao ra được năm trăm ba mươi tám triệu này, Thịnh Thế liền có thể dùng mức giá gọi ra lần cuối, năm trăm mười tám triệu tiếp nhận miếng đất đó.

Hoa Gia Tinh nheo lại mắt, nhất thời hiểu rõ hai anh em nhà họ Chung đang đánh chủ ý gì. Nếu như vẫn đấu giá tiếp tục, Thịnh Thế cho dù chiếm được đất cũng không kiếm về bao nhiêu tiền, bọn họ biết tài chính Dụ Hoa đang bị Cựu Lãng trì hoãn, không thể lấy ra số tiền này. Vì vậy liền giả mù sa mưa tặng lại về cho hắn, đợi đến khi Dụ Hoa không giao được tiền liền nhảy ra ăn sẵn.

Quả nhiên giỏi tính toán!

Trở về tổng bộ Dụ Hoa, Hoa Gia Tinh gõ cửa phòng làm việc chủ tịch.

“Nói cho hắn biết, lại tra xuống đối với ai cũng không có lợi!” Gia chủ nhà họ Hoa, cũng là cha của Hoa Gia Tinh —— Hoa Trung Nguyên, đang nói chuyện điện thoại với người khác, ngữ điệu cũng không mấy tốt đẹp, sau khi cúp điện thoại sắc mặt còn mang theo tức giận.

“Vẫn là vì chuyện của La Nguyên sao?” Hoa Gia Tinh đi tới, ngồi xuống đối diện cha mình.

“Thằng quỷ đó, đâm ra một lổ thủng lớn như vậy! Hiện tại đã không đè xuống được, bảo cha làm sao yên tâm?” Hoa Trung Nguyên giận đến quăng cây bút ngòi vàng trong tay, che ngực thở dốc.

Hoa Gia Tinh nhanh chóng kéo ngăn tủ ra lấy một bình thuốc trợ tim đến cho cha mình uống. Hoa Trung Nguyên vốn có một trai một gái, Hoa Gia Tinh là lão bạng sinh châu, chị hai Hoa lớn tuổi hơn y rất nhiều, con của cô ta cũng đã hơn hai mươi tuổi, tên La Nguyên.

Hoa tiểu thư lúc còn trẻ khư khư cố chấp gả cho một ngôi sao, Hoa Trung Nguyên tức giận đem quyền quản lý xí nghiệp gia tộc để lại cho con trai thứ, chỉ cho con gái một chút tài sản và cổ phần công ty.

“Hắn có cha có mẹ, người tội gì lo lắng cho hao tâm phí sức.” Hoa Gia Tinh rũ mắt che khuất một tia không kiên nhẫn, đối với vị cháu ngoại trai kia, hắn thật sự một chút cũng không kiên nhẫn.

“Ai, không nói hắn, hôm nay đấu giá thế nào?” Hoa Trung nguyên uống một hớp nước, vuốt vuốt ngực hỏi.

Hoa Gia Tinh đem tình huống kể lại một lần, cuối cùng nhớ đến biểu tình mở miệng chờ bánh của Chung Nghi Bân thì không khỏi tức giận: “Ba, cái giá tiền này lấy xuống chỉ cần làm tốt sẽ không lỗ, nếu bỏ qua quá đáng tiếc.”

Hiện tại bất động sản Bắc Kinh vô cùng thịnh vượng, loại vị trí hoàng kim như vậy mua rồi cho dù xây cái gì cũng dễ bán, cơ bản không có mạo hiểm.

“Thế nhưng hiện tại tài chính không đủ, chúng ta muốn đi đâu tìm tiền lấp lỗ trống này?” Hoa Trung nguyên cũng có chút do dự, mảnh đất này ông thực sự rất muốn, nguyên bản kế hoạch là mua đất trước, đợi đến khi đất vào tay lập tức sẽ mang ra thế chấp quay vòng vốn, sau đó mới mua Cựu Lãng cũng không lỡ việc.

Nhưng ai biết thằng oắt con nhà họ Ngu kia lại chặn ngang một bước, khiến ông phải sớm ra tay mua Cựu Lãng, hiện tại ngay cả chuyện mua đất cũng bị trì hoãn. Nguyên bản Dụ Hoa còn có thể điều động tài chính ở một số hạng mục khác qua, hiện tại cũng đã không còn cách nào nữa.

Nhà họ Hoa nhất thời rơi vào cảnh lưỡng nan.

Mà nhà họ Chung cũng không được yên ổn, Chung Gia Bân đen mặt về đến nhà, đem một phần văn kiện đặt xuống trước mặt bà Chung.

“Mẹ, vật chứng then chốt tìm được rồi, người có thể giải thích với con một chút, vì sao trong điện thoại của bọn cướp lại có tin nhắn của mẹ?” Hôm nay khi Chung Nghi Bân nhận được tin tức, quả thực chính là trước mắt tối sầm.

Cái điện thoại này là có người ra tiền muốn hủy đi, nhưng người của cục cảnh sát thu tiền rồi chỉ dám giấu mất chứ không dám hủy, càng không dám động đến thông tin bên trong. Dù sao đây cũng là một vụ án lớn, nhỡ đâu bị lộ ra, làm thất lạc vật chứng nhiều lắm chỉ là mất việc, thế nhưng hủy diệt vật chứng thì phải ngồi tù rồi.

Điện thoại được bảo tồn hoàn hảo, chính là vừa về đến cục cảnh sát liền phong lại, không có bất cứ người nào động tới. Viện kiểm sát trực tiếp mở ra, đem toàn bộ ký lục liên lạc trò chuyện sao lại, ngay cả nội dung tin nhắn cũng được viết ra rõ ràng trong tài liệu.

Bà Chung cầm lấy văn kiện cẩn thận đọc kỹ, sắc mặt dần dần trắng bệch. Trong tài liệu kê khai, tin nhắn đầu tiên chính là ‘Nghi Bân đã ở trên đường, các người có thể đi rồi’.

Ý tứ trong đó quá rõ ràng, Chung Nghi Bân sẽ không đi đón Sở Khâm tan ca, hiện tại Sở Khâm chỉ có một mình, các người có thể đi bắt cóc đối tượng!

“Làm sao có thể? Con xác định đây là điện thoại của bọn bắt cóc? Không phải điện thoại của vệ sỹ nhà họ Chu sao?” Bà Chung có chút hoang mang.

Lời này vừa ra sắc mặt Chung Gia Bân chợt biến, nhìn chằm chằm bà Chung hỏi: “Chuyện này lại có quan hệ gì với nhà họ Chu?”

Bà Chung tâm hoảng ý loạn, đem những chuyện phát sinh ngày hôm đó triệt để kể cho con trai lớn.

Khi đó Chung Gia Bân vừa công khai chuyện tình cảm với người nhà, ông Chung giận đến muốn đem anh đuổi đi, còn truy hỏi đối phương là ai. Thế nhưng Chung Nghi Bân chết sống đều không chịu khai, chỉ nói chờ bọn họ đồng ý mới đem người dẫn về nhà, sợ bọn họ hù đến đối phương.

Bà Chung giận đến khóc ròng hai ngày, vừa vặn Chu Tử Mông đến thăm bà, Chu Tử Mông còn nói đối tượng dụ dỗ Chung Nghi Bân sa ngã chính là Sở Khâm. Sở Khâm vì muốn chiếm một vị trí tốt trong đài truyền hình mới dụ dỗ Chung Nghi Bân thích đàn ông, đem Chung Nghi Bân dạy hư. Mấy người bọn họ là bạn tốt của Chung Nghi Bân, muốn đi tìm Sở Khâm nói chuyện riêng nhưng lại không tìm được cơ hội tách Chung Nghi Bân ra.

“Vì vậy hôm đó nhân lúc cha về nước, mẹ liền gọi điện giục Nghi Bân về nhà?” Chung Gia Bân xoa xoa sống mũi, “Như vậy tin nhắn này là như thế nào? “

“Cái kia… Chu Tử Mông nói, đây là điện thoại vệ sỹ nhà con bé, bảo mẹ gởi tin nhắn đến số này.” Bà Chung ngập ngừng nói. Kỳ thực bà cũng biết, đám người Chu Tử Mông là thanh niên máu nóng, có thể sẽ làm gì đó hù dọa Sở Khâm, lúc đó bà cũng đang nổi giận nên liền thuận thế giúp bọn họ một chút…

Chung Gia Bân mím môi, một lát sau mới chậm rãi nói: “Mẹ, người phải chuẩn bị sẵn sàng. Hiện tại Nghi Bân chỉ nhớ được một mình Sở Khâm, nếu như nó biết được mẹ có tham gia vào vụ bắt cóc này, mẹ phải làm sao đối mặt với nó.”

“Mẹ không có tham dự bắt cóc!” Bà Chung lôi kéo tay con trai lớn, “Con nói với Nghi Bân cho rõ đi.”

“Mẹ, hiện tại đã không phải là vấn đề Nghi Bân có tin hay không mà là vấn đề luật pháp. Nếu như Chu Tử Mông một mực chắc chắn không biết chuyện này, mẹ có khả năng sẽ trở thành chủ mưu vụ án!” Chung Gia Bân bất đắc dĩ thở dài. Ngày hôm nay có người nói với anh không nên tiếp tục tra xuống, bởi vì nếu không dừng lại cho dù là ai  cũng không có chỗ tốt…

Chung Nghi Bân mất trí nhớ, ngoại trừ Sở Khâm thì đối với những người khác đều phải bắt đầu lại từ con số không, bao gồm cả mẹ ruột. Bà Chung từ khi bắt đầu đã phạm vào một sai lầm nghiêm trọng —— có ý định lừa gạt con trai đã mất trí nhớ, dẫn đên việc Chung Nghi Bân mất đi tín nhiệm với bà. Hiện tại, nếu để anh biết trong vụ bắt cóc Sở Khâm mẹ mình có tham gia vào, bà liền triệt để mất đi đứa con trai này.

“Không được, con mau đi đón Nghi Bân về. Hiện tại Nghi Bân chỉ nghe con hồ ly tinh đực kia nói chuyện, mấy hôm nữa chuyện này được thẩm tra xử lý, Sở Khâm nói xấu mẹ cái gì nó nhất định đều sẽ tin!” Bà Chung nhịn không được khóc lên, giục con trai lớn đi đón người.

“Có chuyện gì mà náo loạn như vậy?” Một đạo thanh âm uy nghiêm trầm thấp từ cửa truyền đến, hai người quay đầu nhìn lại liền thấy một người đàn ông trung niên mặc âu phục đen bước vào, sắc mặt lạnh lẽo thoạt nhìn như Chung Gia Bân vừa tăng thêm mấy nếp nhăn.

“Cha.” Chung Gia Bân đứng dậy.

Lúc Chung Nghi Bân gặp chuyện không may, ông Chung đã ở lạ bệnh viện trông nom suốt một tuần, thấy đứa con này ngoại trừ mất trí nhớ ra thì không có ảnh hưởng gì khác liền xuất ngoại bàn chuyện làm ăn, ngày hôm nay vừa mới trở về. Đi phía sau ông còn một người ngoại quốc tóc vàng mắt xanh.

———————–

Bởi vì phải tiếp nhận thêm hạng mục cạnh tranh với Dụ Hoa, công tác của Chung Nghi Bân nhất thời trở nên bận rộn hơn hẳn, sau khi bàn xong công việc với cấp dưới trời cũng vừa tối đen.

“Bảo bối, đừng có gấp mà, anh lập tức đến ngay.” Chung Nghi Bân lái xe đi đón Sở Khâm tan tầm.

“Ừ, em không gấp, anh lái xe chậm thôi.” Giọng nói dễ nghe của Sở Khâm từ trong điện thoại truyền đến đã đủ để xua đi mệt mỏi của một ngày công tác.

Chung Nghi Bân hí hửng cúp điện thoại, không bao lâu sau lại nghe chuông vang lên.

“Cha đã về, hôm nay em về nhà một chuyến đi.” Bên kia là thanh âm của anh hai Chung.

Chung Nghi Bân chạy xe đến trước một ngã ba, quẹo trái là đi Thịnh Thế TV, quẹo phải là về nhà họ Chung. Chiếc xe thể thao màu sắc rực rỡ không chút do dự quẹo sang phải: “Đêm nay không có thời gian, em đã hẹn Ngu Đường ăn tối, ngày mai đi.”

Cha ở nhà sẽ không chạy mất, Sở Khâm hiện tại lại không an toàn. Cho dù phải về nhà trước hết cũng phải đưa Sở Khâm về trước đã.

Xe đến trước cửa đài truyền hình, Sở Khâm vẫn đứng đợi anh ở ven đường như bao nhiêu lần trước đó.

“Anh hẹn giám đốc Ngu ăn cơm, dẫn theo em làm gì?” Sở Khâm ngồi trên xe mỉm cười hỏi.

“Hôm nay anh ta mời khách, có đồ ăn ngon,” Chung Nghi Bân vẻ mặt thành thật nói, “Hơn nữa anh ta cũng dẫn vợ theo, anh liền dẫn theo em.” Một mình đi xem vợ chồng người ta ân ái, anh làm sao nuốt trôi cơm!

Sở Khâm nhịn không được cười ra tiếng. Lúc này điện thoại của Chung Nghi Bân lại đổ chuông, Sở Khâm nhìn thoáng qua màn hình, là Vũ Vạn gọi đến.

“Em nghe đi.” Hai tay của Chung Nghi Bân phải lái xe, liền bảo Sở Khâm bắt máy

“Alo?” Sở Khâm nhận cuộc gọi, mở loa ngoài, lên tiếng.

“Nhị Bính, tối nay ở Long Tuyền, mày nhất định phải tới đó.” Thanh âm của Vũ Vạn vang lên.

Sở Khâm nhìn Chung Nghi Bân, thấy anh ra hiệu cho mình tự nói tiếp liền mở miệng: “Tối nay anh ấy phải đi xã giao, không đến được. Mọi người cứ chơi vui vẻ đi.”

“Là Sở Khâm à…” Vũ Vạn chựng lại một chút, “Cái này, cậu đưa điện thoại cho Nhị Bính nghe đi.”

“Tôi đang nghe đây!” Chung Nghi Bân nói một câu.

“…” Vũ Vạn cạn lời, trầm mặc một lát rồi nói, “Tử Mông có chuyện nói với mày, mày xã giao xong lại về đây một chuyến cũng được.”

“Tao không có chuyện gì để nói với cô ta.” Chung Nghi Bân giơ tay lên cúp điện thoại. Từ lúc Chu Tử Mông thông báo paparazi hãm hại Sở Khâm, giữa bọn họ đã không thể làm bạn bè nữa.

——————————

Tiểu kịch trường: 《 Ba Ba đã về rồi 》

Nhị Bính: Ngươi là ai nha?

Ba Chung: Ta là ba ba ngươi!

Nhị Bính: Phi! Cái âm mưu này từ chương 1 ta đã khám phá ra rồi!

Ba Chung: Tiền tiêu vặt năm nay và nhà để cưới vợ đều cắt đi

Nhị Bính: Ba ba!

One comment

  1. “Quẹo trái là đi Thịnh Thế TV, quẹo phải là về nhà họ Chung” -> không chút do dự quẹo sang trái” ms đúng ad ơi

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *