Chương 34: Đấu giá

Trước đây Chung Nghi Bân cho rằng, vì công việc của Sở Khâm, quan hệ của bọn họ dù thế nào cũng không thể công khai cho mọi người biết, chưa từng nghĩ đến phải tuyên bố trước mặt nhân dân cả nước. vị giám đốc Ngu này thực sự rất có quyết đoán.

Thế nhưng cách nghĩ mới lạ này cũng khiến trái tim Chung Nghi Bân bang bang đập loạn, nếu như có thể khống chế dư luận, khiến mọi người đều biết Sở Khâm là của anh, còn không dám nói một câu không tốt, chuyện này đúng là quá tuyệt vời.

“Tôi cũng góp một tay.” Chung Nghi Bân ánh mắt lóe sáng.

Ngu Đường cười cười, chạm cốc cùng anh: “Hoan nghênh.”

Chung Gia Bân tìm người đi thăm dò tung tích của cái điện thoại, nếu Lâm Tiếu Tiếu đã đem nó giao cho cảnh sát, cái vật chứng này không thể bị ném đi, chỉ cần tạo áp lực cho bộ phận then chốt, từng bậc từng bậc đốc xúc xuống dưới nhất định có thể phát hiện đầu mối bị gảy mất ở nơi nào. Lúc đó người đến bệnh viện thu vật chứng chính xác là do bên điều tra phái tới, những vật chứng khác ở đồn cảnh sát đều có thể bảo tồn nguyên vẹn chuyển giao, chỉ có hai món quần áo và cái điện thoại kia là do bọn họ đến bệnh viện lấy,

Hiện tại người của cục cảnh sát không thừa nhận đã gặp qua cái điện thoại di động này, phía Viện cảnh sát phái người cùng Sở Khâm đến cục cảnh sát truy tìm vật chứng, tra hết mấy lần tư liệu đều không có cái điện thoại này.

Người của cục cảnh sát vẻ mặt lạnh lùng, hoàn toàn là đang chỉ ra Sở Khâm vu oan hãm hại bọn họ.

Chuyện này là có người nhúng tay, cũng không biết khả năng của người kia có bao lớn, cư nhiên có thể chặng lại vật chứng lại cắn chết không thừa nhận. Mà hai vị cảnh sát nhận chứng cứ từ chỗ của Lâm Tiếu Tiếu cũng khăng khăng chưa từng nhìn thấy cái điện thoại nào.

“Lúc đó chúng tôi chỉ nhận hai món quần áo chứ không lấy thứ gì khác.” Vị cảnh sát họ Hách trong số hai người lớn tiếng nói, khẩu khí vô cùng chắc chắn, người cảnh sát đi cùng ông hôm đó cũng theo sát gật đầu.

Cảnh sát Hách bộ dạng cao lớn vạm vỡ, người còn lại hơi có chút nhỏ gầy, hai người đối với sự dây dưa của Sở Khâm vô cùng không kiên nhẫn.

“Án kiện hình sự rất coi trọng phương diện bảo quản chứng cứ, tôi tin tưởng hai vị sẽ không đem tiền đồ và danh dự của mình ra nói giỡn.” Sở Khâm vẻ mặt ôn hòa nói với bọn họ.

Cảnh sát Hách hừ lạnh một tiếng xoay người rời đi, vị cảnh sát còn lại ánh mắt có chút thất lạc, cũng vội vàng bám theo. Cảnh ty vẫn giữ nguyên thái độ niềm nở hỏi Viện kiểm sát và Sở Khâm còn muốn xem cái gì đều có thể đáp ứng, muốn hỏi gì đều có thể trả lời.

Ý kiến của tất cả mọi người đều cực kỳ nhất trí, Sở Khâm thậm chí có chút hoài nghi hay là do Lâm Tiếu Tiếu nhớ lầm. Sắc mặt của người bên Viện kiểm sát cũng có chút khó nhìn, lãng phí cả một buổi trưa, cái gì cũng không điều tra ra.

“Anh Sở, chúng tôi có thể lý giải tâm tình nóng lòng bắt phần tử phạm tội của anh, thế nhưng điều tra vụ án là công việc của chúng tôi, chúng tôi sẽ cố gắng hoàn thành. Anh là người bị hại, chỉ cần đợi tin tức là tốt rồi, có vấn đề gì đúng lúc báo cho chúng tôi biết là được.” Nhân viên kiểm sát cau mày, theo cách nhìn của họ, Sở Khâm hoàn toàn là đánh bài mù.

Sở Khâm chỉ đành biểu đạt áy náy với nhân viên công tác, nói rằng đây là tật xấu của mình, lúc nào cũng không nhịn được muốn quan tâm mọi chuyện, nếu không phải do đích thân mình giám sát từng phân đoạn sẽ luôn cảm thấy có sai lầm.

Người của cục cảnh sát cũng ở bên cạnh, lộ ra biểu tình khinh thường, bọn họ đều đã có kinh nghiệm phá án nhiều năm, đối với hành động của Sở Khâm đều coi là trò cười. Lưu trình nghiêm ngặt như vậy, làm sao có thể xuất hiện tình huống vật chứng đã đến tay còn bị mất.

Sở Khâm mím môi xoay người trở về đài truyền hình.

“Làm sao có thể! Em còn chụp hình lại mà!” Nghe xong tình huống bên kia, Lâm Tiếu Tiếu nhất thời nhảy dựng lên, lấy điện thoại di động ra đem ảnh chụp lúc đó cho Sở Khâm nhìn. Lúc đó hai vị cảnh sát kia xuất hiện có chút đột ngột, vì vậy Lâm Tiếu Tiếu còn len lén chụp mấy tấm.

May là cô có chụp hình lại, nếu không ngay cả cô cũng hoài nghi rằng ký ức của mình bị hỗn loạn.

Sở Khâm có chút kinh ngạc, người đểnh đoản như Lâm Tiếu Tiếu cư nhiên cũng có lúc tỉ mỉ. Nếu như trong hình có chụp được cảnh hai vị cảnh sát tiếp nhận điện thoại thì chính là bằng chứng hữu hiệu, bọn họ có muốn chống chế cũng không được.

Thế nhưng, thật khiến người thất vọng, Lâm Tiếu Tiếu cũng không chụp được rõ ràng quá trình chuyển giao vật chứng. Tổng cộng chỉ có ba tấm hình, trên đó là một bàn tay cầm điện thoại di động, tay hiển nhiên không phải của Sở Khâm, chắc là của một cảnh sát, tấm thứ hai là bóng lưng hai cảnh sát rời khỏi phòng bệnh, bức thứ ba lại càng vô dụng, bởi vì tay run mà chỉ chụp được nửa gương mặt của cảnh sát Hách.

Sở Khâm trầm mặc một chút, đột nhiên trước mắt sáng ngời.

Xế chiều hôm đó, Sở Khâm mang theo Lâm Tiếu Tiếu, Tiễn Lương, một người quay camera, hai vệ sỹ Chung Nghi Bân đưa đến, lần thứ hai đến cục cảnh sát.

“Chào anh, chúng tôi là ký giả của Thịnh Thế TV, có chút vấn đề muốn phỏng vấn.” Sở Khâm cầm microphone, lộ ra nụ cười chuyên nghiệp.

Mọi người thấy là Sở Khâm liền cảm thấy đau đầu, cảnh vệ muốn đuổi bọn họ ra thế nhưng nhìn thấy camera lóe ánh đèn lại có chút do dự.

“Nơi này là cục cảnh sát, không thể quay phim.” Cảnh vệ tiến lên nỗ lực che đi màn hình.

“Đây là chuyên mục pháp luật trong đài của chúng tôi, về vụ án liên quan đến nhân viên trong đài ban quản lý cũng muốn quay lại làm tư liệu, thực sự quấy rầy mọi người rồi,” Tiễn Lương cười nói, “Nếu như không thể đi vào, liệu mọi người có thể mời giúp cảnh sát Hách, cảnh sát Đường và Cảnh ty ra đây không?”

Tiễn Lương chính là MC của chuyên mục pháp luật, hắn vốn xuất thân từ đài quốc gia, làm những việc như vậy chính là quen tay nhanh việc, những bản tin pháp luật của đài đến bây giờ vẫn do một tay hắn quản lý. Thỉnh thoảng Tiễn Lương cũng sẽ mời một ít ký giả đến làm khách mời quay ngoại cảnh, tổ chức phỏng vấn.

Chuyên mục pháp luật của Thịnh Thế vẫn rất được hoan nghênh, thế nhưng đối với những người trong bộ công vụ mà nói lại rất sợ bọn họ. Dù sao người làm việc cũng không thể không có kẽ hở, luôn có điểm yếu để người khác nắm lấy, nếu như bọn họ bị hỏi ra vấn đề gì, mũ quan của người phụ trách khẳng định khó giữ được.

Cảnh ty vội vàng hoang mang bước ra tiếp đãi bọn họ: “Có vấn đề gì không?”

“Là như thế này, về vụ án của Sở Khâm do khán giả vô cùng tò mò, vì vậy chúng tôi đã nghĩ phải làm một chuyên đề, đợi đến khi vụ án kết thúc làm phóng sự công chiếu.” Tiễn Lương cười đến cực kỳ đứng đắn.

“Còn có mấy vấn đề muốn hỏi, ” Lâm Tiếu Tiếu lấy ra mấy tấm ảnh chụp đã được in thành văn kiện, đúng là tấm chụp bàn tay của cảnh sát Hách và điện thoại di động, “Lúc ở trong bệnh viện tôi đã giao cho hai vị cảnh sát một bộ điện thoại di động, vì sao không thấy liệt kê trong bảng biểu chứng cứ?”

Nói xong, Sở Khâm lại lấy ra một tờ giấy A4, mặt trên có in một phần xác nhận chứng cứ: “Đây là bản kê xác nhận chứng cứ của Viện kiểm sát, tôi xác định trong đó không có cái điện thoại này, thế nhưng đồng nghiệp của tôi khi giao vật chứng cho hai vị cảnh sát đã chụp ảnh lại, đây chỉ là một trong số ảnh chụp đó.”

Cảnh ty nhất thời hoảng hồn, trên trán toát ra một tầng mồ hôi lạnh: “Lại có loại tình huống này, tôi sẽ lập tức ra lệnh điều tra làm rõ, không biết bức ảnh kia có thể giao cho tôi không?”

Lâm Tiếu Tiếu lập tức đem ảnh giao lại cho cảnh ty, sắc mặt của hai vị cảnh sát trắng bệch, lúc đó bọn họ không để ý đến Lâm Tiếu Tiếu có chụp ảnh hay không, dù sao khi ấy bọn họ chính là quang minh chính đại đến lấy chứng cứ, cũng không quan tâm người ta có chụp lại làm gì…

Sau khi bỏ lại một quả bom nặng ký, ba người giả vờ hỏi thăm tình huống một phen, hứa hẹn mấy ngày nữa sẽ trở lại phỏng vấn tiến độ vụ án, sau đó vui vẻ rời đi.

Cũng không lâu sau, cục cảnh sát nộp lên viện kiểm sát một cái điện thoại di động kiểu cũ được niêm phong trong túi chân không, còn viết rõ là do cảnh sát Hách và cảnh sát Đường không cẩn thận để thất lạc, sau đó vì sợ trách phạt mà giấu diếm không báo. Sau lại trong lúc làm việc vô tình tìm được, lập tức nộp lên, hai người đã phải chịu trách phạt tương ứng.

Vật chứng then chốt tìm được, các bên tương quan lập tức đánh trống khua chiêng tiếp tục tra án, có mấy người núp trong bóng tối nhất thời chân tay luống cuống.

——————————

Chung Gia Bân cầm một phần tin tức trên tay, nhíu mày thật sâu

Bởi vì Ngu Đường thả tin đồn ra muốn thu mua cổ phần của Cựu Lãng, cổ phiếu liền mơ hồ có xu thế dâng lên. Dụ Hoa từ sớm đã định ra phải mua cổ phần Cựu Lãng, nhìn thấy xu thế liền nhanh chóng quyết định thâu tóm.

Dụ Hoa mua Cựu Lãng, là vì muốn kiếm tiền trên phương diện khống chế quảng cáo, bọn họ phải mua số lượng không nhỏ mới có thể đạt được mục đích. Mà Ngu Đường lại thu mua với số vốn lớn, hai nhà bọn họ chính là không thể cùng tồn tại.

Ngu Đường cùng Dụ Hoa cướp đoạt trên mảng này, giá cổ phiếu tiếp tục tăng cao, bộ phận cao cấp của Cựu Lãng vui đến nở hoa, hai bên đều tiếp xúc, sống chết mặc bay xem ngao cò tranh nhau. Thế nhưng đợi đến khi Dụ Hoa ra giá đến một độ cao nhất định, Ngu Đường đột nhiên không ma nữa.

“Thứ này đối với tôi có cũng được không có cũng được, giá cao như vậy mua không có lời.” Ngu Đường đột nhiên phủi tay từ bỏ, khiến cho Dụ Hoa và Cựu Lãng đều có chút mơ hồ.

Đã đến nước này, Dụ Hoa chỉ có thể cắn răng giao tiền đặt cọc trước.

Lúc này, mảnh đất Thịnh Thế mong muốn cũng bắt đầu đem ra đấu giá.

Mảnh đất kia tọa lạc tại vị trí đắt địa, giá cả rất cao, bất quá cũng vì vị trí quá tốt, chỉ cần mua được vào tay, bất luận là xây nhà ở hay tòa nhà thương nghiệp đều có thể kiếm về một khoản lớn.

Không ít tập đoàn kinh tế đều nhìn chằm chằm mảnh đất này, có thực lực nhất chính là Thịnh Thế và Dụ Hoa. Thịnh Thế trên phương diện bất động sản vẫn là nổi bật nhất Bắc Kinh, Dụ Hoa lại hoàn toàn không hề thua kém, hai bên trước giờ vẫn là quan hệ cạnh tranh nước lửa bất dung.

Hôm đấu giá, Chung Nghi Bân tự mình mang người đến hiện trường quan sát. Dụ Hoa do phải mua Cựu Lãng nên tài chính có chút không đủ, lúc đấu giá nhất thời cũng không khỏi lo lắng.

Tập đoàn Dụ Hoa cũng là xí nghiệp gia tộc, ông chủ nhà này họ Hoa, người hôm nay đến thị sát hiện trường chính là người thừa kế đời tiếp theo của nhà họ Hoa, Hoa Gia Tinh.

Tuổi tác của Hoa Gia Tinh cùng anh hai Chung không sai biệt lắm, quay đầu nhìn thấy người tới là Chung Nghi Bân thì không khỏi nhíu mày: “Thế nào, anh hai cậu không dám tới liền phái cậu tới sao?”

Chung Nghi Bân cười cười: “Anh tôi nói những chuyện nhỏ như vậy không cần anh ấy tự mình đến.”

Hoa Gia Tinh bị chọc cho nghẹn lời, mím môi cười nhạt.

Đấu giá bắt đầu, giá cả một đường tăng vọt, đến cuối cùng cũng chỉ còn Thịnh Thế và Dụ Hoa vẫn đang kiên trì.

Chung Nghi Bân giơ tay lên, ý bảo thư ký giơ bảng.

“Tổng giám đốc, con số đã vượt qua dự toán của chúng ta, mảnh đất này sau khi đấu giá phải chồng tiền trong vòng một tháng, phía tài chính có một bộ phận bị Cựu Lãng đè lại, không thể nâng cao hơn nữa.” Thư ký Trương bên phía Dụ Hoa lau mồ hôi trán, cầm số liệu phân tích đến trước mặt Hoa Gia Tinh khuyên bảo.

“Không có tiền cũng không cần ra mặt, đừng vì mua một mảnh đất mà cả quần cũng phải bán đi.” Chung Nghi Bân hai chân tréo nguẩy, cực kỳ lưu manh nhìn Hoa Gia Tinh nói lời khiêu khích.

Cậu ba nhà họ Chung nói chuyện tức chết người! Hoa Gia Tinh cắn răng giơ bảng nâng giá.

“Tổng giám đốc!” Thư ký nhịn không được kêu rên, cái giá tiền này đã vượt qua dự toán, cứ như vậy, nếu bọn họ không đem cổ phần của Cựu Lãng vừa mua được ra bán tháo thì thật sự phải bán quần rồi!

” Năm trăm ba mươi tám triệu lần thứ nhất!” Người đấu giá đứng trên đài theo lệ kêu to.

Hoa Gia Tinh nâng cằm lên chờ Chung Nghi Bân gọi giá.

“Năm trăm ba mươi tám triệu lần thứ hai!” Người đấu giá cao giọng, cái giá tiền này cũng chưa cao được như mong muốn, không khỏi giương mắt nhìn về phía cậu ba nhà họ Chung, mảnh đất này nhà họ Chung nhất định phải mua về, vì sao đến giờ vẫn không gọi giá?

Hoa Gia Tinh nhìn về phía Chung Nghi Bân: “Thế nào, anh hai không cho cậu đủ tiền trả sao?” Trong mắt lộ vẻ trào phúng.

Chung Nghi Bân coi như không nghe được gì cả, ngoáy ngoáy lỗ tai cúi đầu nhắn tin cho Sở Khâm: ‘Bảo bối, tan ca muốn đi ăn gì?’

” Năm trăm ba mươi tám triệu lần thứ ba, thành giao!” Người đấu giá không cam lòng nện búa kết thúc, “Chúc mừng tập đoàn Dụ Hoa!”

Hoa Gia Tinh nhất thời ngây dại rồi.

—————————–

Tác giả có lời:  Những chi tiết về cục cảnh sát và các cơ quan hình sự trong tác phẩm này chỉ là bịa đặt, là do tác giả tự mình trộn lẫn những cơ cấu quốc gia với nhau, không có bất kỳ quan hệ gì đến đời thật

Tiểu kịch trường:

Tiểu điểu: Không kịp nghĩ tiểu kịch trường rồi, khen ta đi

Nhị Bính: Chương này không kịp nhìn thấy vợ yêu rồi, đánh bay

Đại ca: Tập này không kịp nói chữ nào, đánh bay

Tiểu điểu: Di, trên trời có con chim đang bay kìa ~

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *