Chương 33: Bổ nhào

Sở Khâm hôm nay bị kích thích không nhẹ, bây giờ nhắc đến hai chữ ‘cường bạo’ vẫn không nhịn được run lên, cấp bách cần có một hồi thân mật tràn trề vui sướng, khiến anh quên đi những chuyện này.

“Gì?” Thân thể Chung Nghi Bân hơi cứng lên, có chút mơ hồ.

Trong phòng đột nhiên tĩnh lại một giây, Sở Khâm ngượng ngùng ho khan một tiếng, cái trò sắm vai này bọn họ trước đây vẫn thường xuyên chơi đùa, thế nhưng Chung Nghi Bân hiển nhiên đã quên, bầu không khí nhất thời trở nên xấu hổ.

Chung Nghi Bân xoay người ngồi xuống, nhìn Sở Khâm trong nháy mắt lỗ tai cũng đỏ lên, đột nhiên trong lòng lóe lên, có chút hưng phấn lại khẩn trương hỏi: “Cường… bạo… phải… phải làm thế nào?”

“Là… thì…” Sở Khâm bị hỏi đến không biết trả lời ra sao, đối mặt với một ánh mắt trong suốt đến vậy lại phải giảng giải loại trò chơi thẹn thùng này… thật sự là không được mà, “Ai nha, là em nói bậy, không chơi nữa!”

Sở Khâm vùi mặt vào gối đầu, không mặt mũi nhìn người.

Chung Nghi Bân nghiêng đầu nhìn đối phương, xoay người đi ra ngoài.

Sở Khâm nghe được tiếng bước chân đi xa thì thở phào nhẹ nhỏm, đối mặt  với người yêu mất trí nhớ thật là áp lực rất lớn, nhất thời nhanh miệng muốn chơi trò kích thích lại có lỗi giác dạy hư bạn nhỏ. Thật đúng là khiến anh giống như một con hồ ly tinh đực vậy, xấu hổ chết người.

“Khâm Khâm, em ra đây một chút!” Thanh âm của Chung Nghi Bân từ phòng khách truyền tới, tựa hồ có chút nóng nảy.

Sở Khâm lắc người đứng lên, mang dép chạy về phía phòng khách, vừa đến khúc quanh đột nhiên có một bóng đen từ phía sau xông đến ôm lấy anh, một tay còn dùng khăn lông bịt miệng anh lại.

“A!” Sở Khâm lại càng hoảng sợ, kịch liệt giãy dụa, thế nhưng người phía sau khí lực rất lớn, nhanh chóng đã khống chế được anh.

“Ngoan ngoãn một chút!” Tiếng nói trầm thấp dễ nghe mang theo vài phần giả vờ hung ác độc địa, nếu không phải Chung Nghi Bân thì là ai?

Chuyện này khiến Sở Khâm ngơ ngác rồi, anh ngây ngốc để Chung Nghi Bân dùng dây trói tay chân mình lại khiêng vào phòng ngủ, rầm một tiếng bị ném lên giường.

“Hừ hừ hừ! Đừng sợ, ông đây thương ngươi, hử?” Trên mặt Chung Nghi Bân còn dùng một mảnh vải che lại, chỉ là mảnh vải đen cũng chỉ rộng có khoảng 5cm, ngoại trừ mũi thì cái gì cũng không che được, chỉ là thoạt nhìn cũng có chút tà ác.

Tay chân Sở Khâm đều bị trói chặt, chỉ có thể giống như con tằm uốn éo vài cái.

“Hừ hừ hừ…” Chung Nghi Bân tà ác cười, vỗ lên cái mông đẩy đà một phát, “Ngoan ngoãn liền có thể ít chịu khổ, nếu không ngươi liền tự hiểu lấy.”

Lời này nghe vô cùng tà ác nhưng lại khiến cho thân thể của Sở Khâm không kềm chế được nổi lên phản ứng, đỏ mặt không có hơi sức gì nói: “Không… Không nên…”

Chung Nghi Bân không để ý đến anh mà càng diễn ra bộ dạng của ông chú biến thái hèn mọn, nhào tới hôn lên.

Trong phòng nhất thời tràn đầy các loại lời thoại khiến người ta thẹn thùng:

“Kêu đi, ngươi có kêu đến vỡ cổ họng cũng không có ai đến cứu ngươi đâu!”

“Đừng mà, van cầu ngươi bỏ qua cho ta đi, ô ô…”

“Đem lão tử hầu hạ cho tốt rồi tự nhiên liền thả ngươi, ngoan ngoãn một chút, đồ đĩ dâm đãng!”

Trò chơi này quả thực chơi đến vui sướng lâm li, cuối cùng Sở Khâm thực sự đã khóc lên đỏ mắt cầu xin tha thứ, thế nhưng người nào đó bởi vì đây là lần đầu tiên trong trí nhớ chơi loại trò chơi như vậy, vô cùng hưng phấn. Sở Khâm thật ra đã thành công khắc phục xong bóng ma của hai chữ kia, bởi vì anh đã mệt mỏi đến mức không có thời gian tự hỏi cái gì là bóng ma rồi, chờ đến khi người ở trên thân thể anh dừng lại, anh chỉ kịp lấy lại hô hấp rồi trong nháy mắt liền ngủ mất.

——————-

Lúc Chung Gia Bân về đến nhà trời đã tối hẳn, bà Chung đang ngồi một mình trong phòng khách xem phim truyền hình lúc tám giờ.

“Tôi cho cô một triệu, lập tức rời khỏi con trai tôi!” Trên màn ảnh, một bà mẹ chồng giàu có đang vứt chi phiếu vào mặt nữ chính.

“Thưa dì, con không cần tiền, cho dù dì có cho con mười triệu cũng không mua được tình yêu của chúng con! Tình yêu là vô giá!” Nữ chính biểu tình bi phẫn xé chi phiếu, xoay người rời đi.

“Con về rồi?” Bà Chung liếc nhìn con trai lớn, sau đó lại chìm đắm trong thế giới phim truyền hình.

“Xẹt ——” Màn hình TV đột nhiên biến thành chùm tia sáng lóe lên rồi trở nên đen kịt.

“Con làm gì đó!” Bà Chung đang xem phim đến thời khắc quan trọng, tức giận nhìn con trai lớn đang cầm điều khiển TV.

Chung Gia Bân đem văn kiện trong tay đặt lên bàn, sắc mặt lạnh nhạt nói với bà Chung: “Mẹ, người xem cái này.” Dứt lời, chậm rãi giơ tay lên ra hiệu cho người giúp việc rời khỏi phòng khách.

Bà Chung cầm lấy phần văn kiện, lại nhấc cái mắt kính phục cổ trên bàn đeo lên mắt, không nhanh không chậm xem, càng xem chân mày nhíu lại càng sâu.

“Sai khiến bọn lưu manh bắt cóc, còn yêu cầu cường bạo. Phía Viện kiểm sát cho rằng đối phương muốn khiến Sở Khâm thân bại danh liệt, nhưng con cho rằng người kia muốn Nghi Bân chán ghét cậu ta.” Khi Chung Gia Bân nói chuyện, từ đầu đến cuối vẫn nhìn chằm chằm biểu tình của mẹ mình.

“Con nhìn mẹ làm gì? Mẹ cũng không có tìm người cường bạo nó, mẹ cũng không phải biến thái!” Bà Chung lúc này mới nắm được trọng điểm, kinh ngạc nhìn con trai lớn. Cho dù bà có chán ghét Sở Khâm như thế nào đi nữa, cũng không có khả năng làm ra loại chuyện điên rồ này.

Anh hai Chung chậm rãi mím môi thành một đường thẳng, lẳng lặng nhìn mẹ mình một chốc: “Mẹ không có tham dự là tốt rồi, nếu không sau này phải đối mặt với Nghi Bân thế nào…” Anh nói xong câu này liền cầm lấy văn kiện lên lầu.

Đợi đến khi con trai đi khuất rồi bà Chung vẫn ngồi yên ngẩn người một chốc, đột nhiên có chút hoảng hốt cầm di động lên gọi điện: “Mông Mông, con nói thật với bác, hôm Sở Khâm bị bắt cóc con đã làm gì?”

Bên kia yên lặng một chút, sau đó giọng của Chu Tử Mông truyền đến: “Bác gái, bác đừng suy nghĩ lung tung, hôm đó bọn con cũng không đợi được Sở Khâm, không tin bác cứ đi hỏi đám người Vũ Vạn.”

Chung Gia Bân đứng trên thang lầu nhìn mẹ mình gọi điện thoại, con ngươi thâm trầm.

—————————–

Vật chứng mấu chốt có liên quan đến người sai khiến phía sau bị thiếu đi, trước hết chỉ có thể thẩm tra xử lý như một vụ bắt cóc bình thường. Đám đầu trọc nghe nói chỉ cần tìm ra người sai khiến thì bọn họ có thể được xử nhẹ, lập tức đem toàn bộ tin tức đều nói ra, chỉ là đối phương là ai bọn họ cũng không biết, thù lao được trả bằng tiền mặt, còn không phải do chủ mưu đưa đến. chỉ có chiếc điện thoại kia có ghi chép lại số liên lạc của người nọ.

Trong lúc nghỉ ngơi, Sở Khâm nhìn chằm chằm điện thoại của mình đến đờ ra, trên màn hình điện thoại chính là hình chụp của bản xác nhận chứng cứ.

“Anh đang nhìn gì vậy?” Lâm Tiếu Tiếu cầm chai nước uống bước lại gần, thấy được ảnh chụp trên điện thoại. “Đây là cái gì?”

Có vài món chứng cứ không thể để người khác thấy, Sở Khâm tắt màn hình: “Bản xác nhận chứng cứ, văn kiện cơ mật.”

“Xì, có cái gì cơ mật, có vài thứ chứng cứ còn do em giao cho cảnh sát nha.” Lâm Tiếu Tiếu khinh thường bĩu môi.

“Em giao cái gì?” Sở Khâm cười hỏi.

Lâm Tiếu Tiếu lập tức ba hoa tranh công, hôm đó khi Sở Khâm được đưa đến bệnh viện đã hôn mê, chính cô là người mang quần áo và các loại vật dụng giao cho cảnh sát, “Bộ quần áo dính máu của anh, mấy thứ vật dụng linh tinh trên người, còn có một cái điện thoại cũ nát…”

“Chờ một chút!” Nụ cười trên mặt Sở Khâm nháy mắt biến mất, nắm chặt lấy tay Lâm Tiếu Tiếu, “Là điện thoại như thế nào?”

“Là một cái điện thoại kiểu cũ, bẩn thỉu, cảnh sát nói là vật chứng phải mang đi, em thấy không phải điện thoại của anh liên giao cho bọn họ.” Thần kinh của Lâm Tiếu Tiếu vẫn thô như vậy, thản nhiên nói.

Hô hấp của Sở Khâm bị đè nén, hôm đó anh quá khẩn trương, nhớ không rõ điện thoại đã vứt trong ruộng bắp hay vẫn cầm trong tay, hiện tại xem ra anh vẫn siết chặt điện thoại không buông, mà cảnh sát cũng đã lấy được. Như vậy, hiện tại cái điện thoại đó đã ở nơi nào?

Lúc Chung Gia Bân nhận được điện thoại của Sở Khâm thì trầm mặc một chốc, nói: “Tôi biết rồi.” Vừa cúp điện thoại, Chung Nghi Bân đã đẩy cửa bước vào.

“Anh, Sở Khâm có gọi cho anh chưa?” Chung Nghi Bân chạy vội tới trước bàn tổng giám đốc, cầm ly trà của anh hai lên uống ừng ực.

“Vừa gọi tới, việc này không đơn giản, có người nhúng tay che đậy,” Chung Gia Bân mím môi, “Anh sẽ nghĩ biện pháp.”

Chung Nghi Bân thở dài, anh mặc dù rất muốn hỗ trợ thế nhưng đã không còn trí nhớ, những người có quan hệ đều không nhớ rõ, huống hồ cho dù anh còn nhớ khẳng định cũng không hữu dụng bằng người quen của anh hai: “Anh, cho em hai vệ sỹ đi.”

Trước khi tìm ra chủ mưu, Sở Khâm chính là không được an toàn, anh không thể lúc nào cũng ở bên cạnh Sở Khâm, như vậy chỉ có thể tìm người bảo vệ người yêu. Anh hai Chung có chút bất đắc dĩ, chỉ có thể chuyển cho em mình hai người..

“Còn nữa, chuyện của Dụ Hoa và Đại Ngư, anh giao cho em đi.” Chung Nghi Bân rất muốn biết mục đích Ngu Đường thu mua Cựu Lãng, khẳng định không phải vì tiền, anh luôn cảm thấy đây là một chuyện cũng rất hữu dụng với mình.

Chung Nghi Bân đối với chuyện em trai chịu làm việc thì cực kỳ vui mừng, “Chuyện này không dễ khống chế, em có cái gì không hiểu lúc nào cũng có thể hỏi anh.” Nói xong liền lấy một bộ hồ sơ giao ra, đây là tài liệu cạnh tranh mảnh đất của bọn họ cùng Dụ Hoa và tài liệu phân tích tài vụ của đối phương, còn có một phần phân tích cổ phần của Cựu Lãng cùng với một bộ phận tin tức của Đại Ngư.

Sau đó, một thanh niên mặc tây trang có gương mặt của người qua đường bước lên.

“Anh giao thư ký Lục cho em, hạng mục này do cậu ấy phụ trách.” Anh hai Chung giới thiệu vị thư ký mặt mũi bình thường này, tên Lục Bằng.

“Tốt.” Chung Nghi Bân đang cần một thư ký đáng tin cậy, thư ký Kim tuy rằng rất tri kỷ, thế nhưng chỉ bằng chuyện lần trước mở nhầm phim trong hội nghị liền đủ để nhìn ra người này làm việc không đủ cẩn trọng, khiến anh có chút không yên lòng.

Mang theo thư ký Lục và thư trao quyền của anh hai đi gặp Ngu Đường, đối phương rất có hứng thú nhìn anh một chút: “Cậu gần đây rất nhiệt tình nha.” Là một người chu đáo, Ngu Đường muốn hợp tác với ai nhất định phải tra xét một chút, Chung Nghi Bân trước kia là dạng người gì anh hoàn toàn biết rõ.

“Đúng nha, ” Chung Nghi Bân cười cười, “Khi đã có người muốn bảo vệ, sẽ không nhịn được muốn trở nên mạnh mẽ.” Lời nói này đi ra hào hùng vạn trượng, phảng phất bối cảnh đều là âm nhạc nhiệt huyết của phim hoạt hình thiếu niên.

Thư ký Lục đứng ở một bên co rút khóe miệng.

Ngu Đường cư nhiên không cảm thấy có gì kỳ quái, còn có chút tán đồng gật đầu: “Biết tôi vì sao thu mua Cựu Lãng không?”

“Khẳng định không phải là tiền, là vì giám đốc Tống?” Chung Nghi Bân suy đoán, giám đốc Tống chính là tổng giám đốc Tống Tiêu của Giải trí Tinh Hải, cũng chính là bạn trai của Ngu Đường.

“Phải, cũng không phải,” Ngu Đường nhấp một ngụm rượu đỏ, “Tôi muốn khống chế dư luận.”

Anh muốn tuyên bố tin tức kết hôn trước mặt nhân dân cả nước, còn không cho phép người khác nói vợ anh một câu không tốt, nhất định phải khống chế dư luận.

“Biết vì sao thời Ngụy Tấn nam phong lại thịnh hành sao? Cũng là vì văn nhân khống chế dư luận, khiến bách tính cho rằng đây là một chuyện cao nhã.” Ngu Đường chậm rãi cười, mà chuyện anh phải làm hiện giờ chính là khiến cho mọi người cảm thấy, việc anh và Tống Tiêu cùng nhau là không còn gì thích hợp hơn, phàm là người phản đối, người nói không tốt đều là dị đoan!

Chung Nghi Bân mở to mắt nhìn, còn có thể làm được như vậy!

————————

Tiểu kịch trường:《Muốn chơi sắm vai cũng phải chọn lựa kỹ 》

Nhị Bính: Hôm nay chúng ta chơi trò sắm vai đi

Khâm Khâm: Diễn cái gì?

Nhị Bính: Ta diễn Ultra man, ngươi diễn tiểu quái thú

Khâm Khâm: … Cao cấp như vậy, sau đó thì sao?

Nhị Bính: Sau đó ngươi có thể nằm vật xuống mặc ta khi dễ nha!

Khâm Khâm: Thế nhưng Ultra man chỉ có thể biến hình chiến đấu ba phút →_→

Nhị Bính: …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *