Chương 30: Mua sắm

Màn ảnh quen thuộc, âm nhạc quen thuộc, nhân vật quen thuộc, đúng là cái phim sáng sớm anh vô tình mở ra, loại hình điện ảnh Nhật Bản không thích hợp thiếu nhi thưởng thức!

“Cái này…” Tất cả cổ đông trong phòng họp đều có chút trố mắt, không phải đã nói muốn quay cung đấu thời Thanh sao? Thế nào lại dùng ví dụ phim thanh xuân hiện đại… Này, hình như còn là một bộ phim hình sự phá án…

“Dừng!” Trước khi ông chú trong phim lộ ra bộ mặt hèn mọn Chung Nghi Bân đã vội vàng bảo dừng. Nói đùa sao, nếu như dám chiếu tiếp trước mặt toàn bộ cổ đông, sau này hắn cũng không cần lăn lộn nữa!

Thư ký Kim hoảng hốt lập tức ấn nút pause, còn cẩn thận tắt cả trình duyệt.

Chung Nghi Bân trừng mắt nhìn đối phương ho nhẹ một tiếng, hướng về phía mọi người tao nhã nói: “Thật ngại quá, thư ký của tôi đã phát nhầm link, chúng ta trước hết nhìn kết quả phân tích thị trường đã, còn phim tiêu biểu chúng ta sẽ xem sau cũng không muộn.”

Bởi vì thời gian eo hẹp, lúc sáng sớm thư ký Kim không kịp kiểm tra xem đường link kia có chính xác hay không, bây giờ sắc mặt của y hoàn toàn tái nhợt thầm cảm thấy không xong. Vì lấy công chuộc tội, thư ký Kim lập tức nhắn tin cho đồng nghiệp trong công ty, yêu cầu bọn họ nhanh chóng gởi đường link đến.

Phim truyền hình của ngày xưa phần lớn đều có thể gọi là chế tác lớn, mặc dù kỹ xảo không được tiên tiến như hiện nay, thế nhưng những vấn đề khác đều phi thường dụng tâm, có vài đoàn làm phim vì muốn quay được tác phẩm xứng đáng còn phải chuẩn bị suốt mấy năm. Tựa như phiên bản đầu tiên của ‘Hồng Lâu Mộng’, chỉ riêng phần kịch bản đã mời vô số chuyên gia nghiên cứu Hồng học đến thương nghị, do đại văn hào đương thời chấp bút, diễn viên trước khi khởi quay còn phải học tập cầm kỳ thư họa, lễ nghi cổ đại.

Hiện tại là thời kỳ văn hóa thức ăn nhanh, không có khả năng tiêu hao quá nhiều thời gian để quay một bộ phim như vậy, thế nhưng muốn dụng tâm đầu tư vẫn là chuyện có thể làm được. Cung đấu triều Thanh nhất định phải tái hiện lại chính xác phong tục lễ nghi, quần áo ăn mặc, dụng cụ hằng ngày, ngôn từ, tư thái… một chút cũng không thể loạn.

“Một bộ phim mì ăn liền chỉ có thể kiếm một lần tiền bán bản quyền, bởi vì không đáng để xem đi xem lại nhiều lần, cũng không có những đài truyền hình khác muốn mua quyền phát lại,” Chung Nghi Bân dựa theo bản phân tích tài vụ đến thuyết trình, “Tuy rằng chúng ta yêu cầu bối cảnh hoàn mỹ, thế nhưng bởi vì bộ phim này không cần dựng cảnh chiến trường, toàn bộ đều là quay nội cảnh, vì vậy thật ra đầu tư cũng không cần quá nhiều. Ví dụ, chỉ cần có bốn đài truyền hình đồng ý mua quyền phát sóng chúng ta đã có thể thu hồi thành phẩm, như vậy quảng cáo của Thịnh Thế TV hoàn toàn chính là lợi nhuận lãi ròng…”

“Vấn đề quan trọng nhất…” Chung Nghi Bân ngẩng đầu nhìn thấy chú Ninh ngồi bên cạnh anh hai, bỗng nhiên nghĩ đến việc những đổng sự nắm cổ phần quan tâm nhất hoàn toàn không phải một vụ làm ăn có thể kiếm bao nhiêu tiền mà là giá trị của cổ phiếu, “Bộ phim này là dùng danh nghĩa Thịnh Thế để quay, như vậy cũng sẽ đại biểu hình tượng của Thịnh Thế, nếu như thành phẩm là đại chế tác, hình tượng của công ty chúng ta trong mắt khán giả cũng sẽ tăng lên một bậc, có khả năng rất lớn đẩy giá cổ phiếu lên cao!”

Lời này vừa dứt, tất cả đổng sự đều lập tức hăng hái.

Mặc dù quá trình gặp một chút trục trặc, thế nhưng phương án này vẫn được thuận lợi thông qua, Chung Nghi Bân không chỉ lấy được lượng tài chính đủ để quay chụp một bộ phim cổ trang mà còn chiếm được một khoản dùng để mua quyền phát sóng những bộ phim có giá trị khác.

“Nghi Bân thực sự đã trưởng thành, càng lúc càng giống anh hai rồi!” Ninh Trạch vỗ vai Chung Nghi Bân, cười ha hả nói.

Chung Gia Bân nghe nói như vậy thì hơi nhíu mày, em trai nhà anh ghét nhất là bị người khác đem hai anh em ra so sánh. Lúc bọn họ còn nhỏ, cũng vì chú Ninh nói ra một câu tương tự khiến cho đến tận bây giờ Chung Nghi Bân vẫn không thích làm thân với Ninh Trạch. Thậm chí có mối quan hệ tốt như vậy cũng không cần, bỏ gần cầu xa chính mình tự chạy đến Cựu Lãng tìm đường dây giao thiệp khác.

“So với anh hai thì con còn kém nhiều lắm.” Chung Nghi Bân cười nói, đây là quan điểm anh vừa nhận thức được mấy hôm nay, bản thân anh so với anh hai nhà mình không chỉ kém một đoạn dài mà còn có nhiều việc cần phải học hỏi.

Chung Gia Bân có chút kinh ngạc nhìn về phía em trai.

—————————

Quay tiết mục xong cũng đã đến trưa, bởi vì buổi chiều còn phải bổ sung cảnh nên nhóm khách mời cũng chưa thể về sớm mà ở lại đài truyền hình ăn cơm. Có vài diễn viên trẻ lần đầu tiên được ăn cơm nhân viên của Thịnh Thế, rất hiếu kỳ.

Phần cơm tiêu chuẩn ba món một canh, một mặn hai chay, hương vị khá tốt. Vai nam chính tên Lý Hạo, xuất thân từ phim thần tượng, bộ phim trước đó của hắn khá được yêu thích nên hiện tại đã bị thổi phồng đến tìm không ra nam bắc, gần đây đến nơi nào quay tiết mục cũng được chiêu đãi thịnh soạn, đến Thịnh Thế lại phải ăn cùng một loại cơm với nhân viên hậu trường, nhất thời cảm thấy có chút mất hứng.

“Đài truyền hình này cũng quá keo kiệt rồi, lại cho chúng ta ăn cái này!” Lý Hạo cầm đũa chĩa chĩa vào món khoai tây, bĩu môi.

Nữ chính Ôn Tình là một cô gái tinh tế hiểu chuyện, bởi vì trong thời gian quay phim đối với Lý Hạo có chút hảo cảm, thấy hắn mất hứng nhịn không được thấp giọng an ủi: “Đi làm việc đều ăn uống như vậy, nếu anh không thích thì ăn ít thôi, quay xong chúng ta đi ăn đồ ngon.”

“Cơm nhân viên của Thịnh Thế đã là tốt nhất trong các đài truyền hình rồi, anh cứ ăn nhiều liền biết.” Kiều Tô có chút không thích nhìn Lý Hạo đắc ý, đây là trường quay Đại tạp quái, bao nhiêu người muốn dùng quan hệ để tranh giành cơ hội xuất hiện, đối phương mời bọn họ đến đã là rất nể tình rồi, vậy mà còn soi mói cơm người ta cung cấp.

“Được, tôi biết cậu đã ăn rất nhiều rồi.” Lý Hạo nhịn không được châm chọc Kiều Tô một câu.

Sở Khâm vừa vặn bước đến, giả vờ nhìn không thấy cuộc tranh chấp vừa rồi, cười một cái nói: “Cơm của đài cung cấp có chút thanh đạm, bình thường bọn tôi ăn quen nên không cảm thấy, nếu mọi người không vừa miệng tôi sẽ gọi thức ăn đến.” Nói xong lấy từ trong ngăn kéo ra một xấp thực đơn giao tận nơi đưa cho Lý Hạo và Ôn Tình, để bọn họ xem muốn ăn gì.

Phương thức đãi khách này đúng là thịnh tình đến mức không tìm ra sai sót.

Lý Hạo vui vẻ chuẩn bị gọi món thì bị Ôn Tình nhanh tay ngăn cản: “Không cần, em cảm thấy thức ăn đã rất ngon rồi, anh Khâm cứ đi ăn đi, đừng quan tâm bọn em. Anh ấy chính là tính tình trẻ con.”

Sở Khâm cười cười cầm lấy thức ăn của mình ngồi vào bên cạnh Kiều Tô.

Kiều Tô đang chậm rãi ăn cơm thì điện thoại trên bàn đột nhiên sáng lên, hiện ra một tin nhắn mới.

( Mộ Thần: Quay tiết mục có tốt không?)

Kiều Tô nhanh chóng cầm điện thoại lên tắt màn hình để tránh bị người xung quanh nhìn thấy.

“Di động nên để úp xuống,” Sở Khâm đem điện thoại của Kiều Tô lật úp lại, “Cẩn thận đừng để nước canh văng trúng.” Anh đối với những thứ trong điện thoại của người khác không hề hứng thú, hơn nữa vì lịch sự cũng tuyệt đối không nhìn loạn.

Một động tác như vậy đã khiến Kiều Tô cảm thấy thoải mái hơn, cũng không khỏi bình tĩnh lại: “Nếu như bộ phim mới này có thể được Thịnh Thế mua về thì tốt rồi, em còn có thể lên tiết mục của anh Khâm lần nữa.”

Những đoàn phim có thể được mời đến Đại tạp quái thông thường đều là phim được Thịnh Thế TV phát sóng.

“Phim về đề tài gì?” Sở Khâm có chút tò mò, nhìn phục sắc hình như là bối cảnh thời Ngu.

“Anh có nghe qua ‘Cảnh Hoằng thịnh thế chưa’?” Kiều Tô suy nghĩ một chút, nhỏ giọng nói.

“A!” Sở Khâm có chút kinh ngạc, anh đương nhiên đã từng nghe qua rồi. ‘Cảnh Hoằng thịnh thế’ là một trong bộ ba Thế gian bách thái của đại tác phẩm gia đương thời, Khúc lão. Hai bộ còn lại chính là ‘Võ đế trị thế’ và ‘Thập quốc loạn thế’, mấy năm trước đều đã được quay xong, chấn động một thời.

Bộ ‘Cảnh Hoằng thịnh thế’ này được xem như bộ viết hay nhất, cũng là nổi danh nhất, thế nhưng trong đó có một ít vấn đề lịch sử tương quan không qua được thẩm tra. Lý do là vì, Cảnh nguyên đế trong Cảnh Hoằng lưỡng đế đã thú một vị nam Hoàng Hậu, theo cách nhìn hiện tại của bộ văn hóa quốc nội, muốn đem kịch bản có chi tiết này quanh thành phim, độ khó coi như tương đối lớn.

“Là ai dám quyết đoán như vậy, đưa đoạn lịch sử kia lên phim?” Sở Khâm có chút bội phục nhà đầu tư phía sau.

Kiều Tô cười cười: “Ông chủ bản lĩnh rất lớn, đã bàn xong chuyện phát sóng với đài quốc gia rồi.” Những bộ phim có đề tài đế vương như thế nào đều được đài quốc gia công chiếu đầu tiên, tuy rằng mấy năm nay tỷ số người xem của đài quốc gia đã không sánh nổi với những đài vệ tinh khác, nhưng tác giả của nguyên tác là Khúc lão vẫn hy vọng giữ nguyên truyền thống này.

“Có ảnh hậu trường không? Cho anh xem với.” Sở Khâm nghe đến trong lòng ngứa ngáy, anh rất thích quyển tiểu thuyết này, hơn nữa sau khi yêu thích Chung Nghi Bân lại càng đối với tình cảm của Đế Hậu bên trong đồng bệnh tương liên, có đôi khi còn hận mình không thể sinh ra ở niên đại kia. Không ngờ đến một tác phẩm thần thánh như vậy có thể quay thành phim truyền hình, đối với dư luận sẽ có hiệu quả dẫn dắt cực cao, chuyện của anh và Chung Nghi Bân trong thời gian tới cũng sẽ thuận lợi hơn nhiều.

Buổi chiều, sau khi quay chương trình xong Sở Khâm liền kéo Đỗ Vy đi dạo phố. Anh đã từng là một kẻ nhà quê đối với quần áo không có bất cứ cách nhìn nào, gu thẩm mỹ của anh đều là do một tay Đỗ Vy một tay dạy dỗ. Hiện tại tuy anh đã có thể độc lập lựa chọn trang phục, th nếu đi mua quần áo cho Chung Nghi Bân anh vẫn kéo Đỗ Vy theo tư vấn.

“Cái này thế nào?” Sở Khâm thử một bộ tây trang màu xám bạc, nếu như anh mặc vừa, chỉ cần mua lớn hơn một số Chung Nghi Bân liền vừa vặn.

“Tạm được, không đẹp bằng bộ lúc nãy.” Đỗ Vy tương đối vừa ý bộ màu xám tro vừa thử lúc nãy, loại sợi vải kia tuy rằng hơi dày một chút nhưng nhìn bắt mắt hơn nhiều.

“Thế nhưng bộ này mặc vào dễ hơn, cũng xoay chuyển thoải mái hơn,” Sở Khâm giật giật cánh tay, nếu như mặc bộ vừa rồi ngồi trước bàn làm việc cả ngày khẳng định sẽ mệt chết đi, thế nhưng thật sự hiệu ứng thị giác sẽ tốt hơn nhiều. “Mua hết cả hai vậy.”

“Đây là thẻ của quý khách, hoan nghênh lần sau quay lại.” Lúc bọn họ tính tiền, người bán hàng cười đến mặt mày hớn hở.

Đỗ Vy trợn mắt há mồm nhìn Sở Khâm mua một đống quần áo hàng hiệu, từ âu phục, quần áo hằng ngày cho đến vớ chân, quần lót, chính là từ trong ra ngoài từ đầu đến chân.”Này này, mua một chút là được rồi, muốn tặng bạn trai thỉnh thoảng một món là được, cậu mua thế này là muốn cho người kia cả tủ quần áo, làm ba người ta luôn sao?”

“Sao lại phải chú ý nhiều như vậy, tôi muốn mua cho anh ấy thì mua thôi, còn phải xem thời gian, xem số lượng sao?” Sở Khâm lơ đễnh, sau đó ánh mắt nhìn vào gian hàng giày bên cạnh sáng rực lên.

Chỉ là quần áo có thể mua theo số, giày lại không thể, nhất định phải trực tiếp thử. Sở Khâm nhìn hồi lâu mới không cam lòng rời khỏi, mời Đỗ Vy đi ăn đồ ngọt kiểu Hồng Kông.

“Cậu cứ làm như vậy, sớm muộn gì cũng bị Chung Nghi Bân ăn đến cặn cũng không thừa.” Đỗ Vy nhìn túi lớn túi nhỏ bên chân Sở Khâm mà lo lắng. Loại cậu ấm nhà giàu như Chung Nghi Bân căn bản sẽ không vì người khác mua cho mình cái gì mà cảm kích, thậm chí còn có thể không biết số tiền này đối với Sở Khâm mà nói không phải con số nhỏ.

“Tôi là bạn trai của anh ấy nha, là tôi muốn mua cho anh lấy, là tôi muốn thỏa mãn chính mình, cũng không cần anh ấy cảm kích.” Sở Khâm cười híp mắt ăn một miếng xoài.

Đỗ Vy hậm hực cắn một ngụm bánh ngọt: “Ông trời lúc nào mới ban cho tôi một người bạn trai như vậy chứ. Nếu có, bà đây chết cũng không tiếc.” Một người đàn ông tốt như vậy cư nhiên là thích đàn ông, thật sự quá lãng phí tài nguyên xuất hiện rồi. Đỗ Vy cắn răng cầm ly smoothie lên hút mạnh, đá bọt lạnh cóng trong miệng khiến cô thiếu chút nữa nhảy dựng.

Tuy nói là nói như vậy, ,thế nhưng trong lòng Đỗ Vy vẫn có vài suy nghĩ không thể xua đi được.

————————

Lúc Chung Nghi Bân về đến nhà đã thấy Sở Khâm ngồi trong phòng khách, bên chân chất đầy các loại túi mua sắm: “Thế nào mua nhiều đồ như vậy?”

Sở Khâm ngẩng đầu nhìn lên: “Ừ, đều là mua cho anh.”

“Oa!” Chung Nghi Bân mắt sáng rực lên, chạy tới mở ra nhìn.

Sở Khâm cũng nhảy qua, ôm chặt Chung Nghi Bân từ phía sau: “Đỗ Vy nói, là bạn trai, em một hơi mua cho anh nhiều đồ như vậy là không đúng.”

“Vậy thì sao?” Chung Nghi Bân thuận thế ngồi thẳng lên thảm trải sàn, đem người yêu ôm vào lòng.

Sở Khâm đảo người ngồi xuống, bàn tay vỗ mạnh lên cái mông rắn chắc của Chung Nghi Bân: “Kêu ba ba!”

——————————-

Tiểu kịch trường: 《 Khâm Khâm làm ba ba 》

Nhị Bính: Ta có một hảo ba ba

Khâm Khâm: Hảo ba ba, hảo ba ba, ngươi có một hảo ba ba

Nhị Bính: Mua được quần áo, cà cà cà, cà cà cà

Khâm Khâm: Cà cà cà, cà cà cà

Nhị Bính: Gọi trên giường, a a a, a a a

Khâm Khâm: …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *