Chương 3: Tranh chấp

“…” Nước mắt của Sở Khâm vừa dâng lên đã lập tức tràn ngược trở lại, khóe mắt không khỏi co giật vài cái, đây là tình huống gì?

Gia đình của Tô Thụy Oánh với nhà họ Chung có chút giao tình, từ lúc mười mấy tuổi cô đã thích Chung Nghi Bân, thế nhưng đối phương cho đến bây giờ vẫn chưa từng để cô vào mắt. Lần này bà Chung bỗng nhiên đến tìm cô nói rằng Chung Nghi Bân mất trí nhớ, muốn cô giả làm vị hôn thê của anh, cô liền không cần cân nhắc liền đáp ứng. Chỉ cần Chung Nghi Bân chắc chắn tin tưởng cô là tình yêu chân thật của anh, cô có liền có thể gả vào nhà họ Chung rồi! Kế hoạch rất hoàn mỹ, chỉ là, thế nào cũng không ngờ đến…

“Anh không phải đầu óc có vấn đề, mất trí nhớ rồi sao?” Tô Thụy Oánh không nhịn được thét lên một tiếng, nếu như Chung Nghi Bân không mất trí nhớ, những hành động vừa rồi của cô căn bản chính là một vở hài kịch, không phải sao?

“Mẹ nó, ai đầu óc có vấn đề!” Chung Nghi Bân lạnh mặt nhìn về phía bà Chung, người phụ nữ này khi anh vừa tỉnh lại đã khóc đến đôi mắt đỏ bừng tự xưng mẹ của anh, bảo anh không cần lo lắng, nào ngờ kết quả lại là như vậy. Việc này thật sự khiến anh vô cùng phẫn nộ, cảm giác giống như bị người đùa bỡn, “Ông đây vẫn còn nhớ rõ Sở Khâm!”

Cái gì cũng quên nhưng anh vẫn nhớ rõ Sở Khâm, đây là điều duy nhất anh còn nhớ được, cũng may đã nhớ kỹ.

Cậu ba nhà họ Chung trong đám thiếu gia nhà giàu cũng nổi danh Hỗn Thế Ma Vương, lửa giận vừa lên nào quản ngươi là nam hay là nữ, một chút mặt mũi đều sẽ không cho.

Một tràng ngôn ngữ thô tục mắng tới, gương mặt Tô Thụy Oánh lúc đỏ lúc trắng, mà bà Chung cũng là trợn tròn mắt nhìn. Cái thằng bất hiếu này, nhớ kỹ cái gì không nhớ, ngay cả mẹ cũng không nhận rõ vậy mà còn nhớ được Sở Khâm!

“Nghi Bân, con yên tĩnh một chút nghe mẹ nói…” Bà Chung đứng dậy cố gắng ôm lấy con trai.

Chung Nghi Bân lại vùng khỏi vòng tay của bà lui về phía sau mấy bước, anh không thể tiếp tục ở lại trong này, đám người trước mặt đều đang nói dối, anh phải mau chúng tìm được Sở Khâm. Nắm tay âm thầm siết chặt nhìn quanh bốn phía, trong lòng âm thầm tự hỏi nên chạy về phía nào, bỗng nhiên anh thấy được một bóng người cao gầy đang đứng sau hàng rào.

“Sở Khâm!” Đôi mắt Chung Nghi Bân lập tức sáng lên, chạy thẳng về phía người kia.

Sở Khâm thấy Chung Nghi Bân đang chạy về phía mình, nụ cười toe toét trên miệng, đôi mắt láp lánh, mái tóc mềm mại màu rám nắng không vuốt keo tạo kiểu tùy theo nhịp chạy mà phấp phới dưới ánh mặt trời. Trong nháy mắt này, Sở Khâm phảng phất như thấy được một con chó lớn bộ lông xõa tung óng ả, lỗ tai mềm mại đang nhào thẳng về phía mình.

Nghĩ đến như vậy, Sở Khâm không nhịn được cười rộ lên, bất chấp vấn đề lịch sự mà trực tiếp đẩy ra cánh cửa không khóa của nhà họ Chung, nghênh tiếp con cún lớn đang nhào vào lòng anh.

“Mau ngăn nó lại!” Bà Chung lại càng hoảng sợ, lớn tiếng quát tháo bảo vệ xung quanh cửa rào. Con trai của bà vẫn chưa khôi phục trí nhớ đâu, không thể tùy tiện đi ra ngoài, càng không thể để con hồ ly đực kia câu đi!

Bảo vệ lập tức tiến lên vây lấy Chung Nghi Bân, lại bị Chung Nghi Bân cho một đấm vào mặt: “Cút ngay!”

Sở Khâm không nghĩ đến bà Chung sẽ ra lệnh cho bảo vệ ra tay với con trai, nhất thời cũng nổi trận lôi đình. Người này vừa tỉnh lại nha, nói không chừng não còn chưa hết chấn động đâu, vì vậy cũng lập tức xông lên, đẩy ra đám bảo vệ đang cố gắng ngăn cản bọn họ, đem Chung Nghi Bân che chở sau lưng.

Chung Nghi Bân hưng phấn không thôi, vừa ôm lấy Sở Khâm liền toát ra khí thế tuyệt đối không chịu buông tay: “Mấy hôm nay em đã đi đâu? Những người này ai anh cũng không nhận ra…”

Cảm nhận được đứa trẻ to xác dán trên lưng mình đang hơi run rẩy, Sở Khâm chính là xót xa vô cùng, đây là lần đầu tiên anh thấy một Chung Nghi Bân nhu nhược như vậy, trong lòng nhất thời dâng lên một cỗ sức mạnh. Anh kéo theo miếng thuốc cao trên lưng, dứt khoát muốn đi lý luận với bà Chung.

Bà Chung hôm nay mặc một bộ váy đen ôm sát cơ thể, gương mặt trang điểm tinh xảo, khóe miệng có hơi sụp xuống phía dưới hiện ra hai nếp hằn khắc nghiệt, thoạt nhìn không phải dễ chung sống.

Chung Nghi Bân cao hơn Sở Khâm, khung xương cũng rộng hơn, hai người vừa đứng cùng một chỗ liền giống như đang địu em bé, còn là loại con gấu lớn địu con gấu nhỏ trước ngực, khí thế nhất thời tụt đi một mảnh lớn.

Thua người không thua trận, Sở Khâm đứng thẳng người nhìn về phía bà Chung: “Bác gái, anh ấy còn bệnh, người vì sao có thể để bảo vệ ra tay với anh ấy?”

Bà Chung nhìn thấy con trai mình gác đầu lên vai Sở Khâm cau mày, tựa hồ thật sự có chút không thoải mái liền trừng mắt nhìn đám bảo vệ, sau đó lại hướng về phía Sở Khâm: “Cậu Sở, tôi nhớ mình chưa từng mời cậu đến nhà làm khách mà?” Ngụ ý chính là, chuyện nhà họ Chung bọn ta còn chưa đến phiên ngươi quản.

Loại thời điểm này cũng không thể nói chuyện theo lẽ thường, làm một người dẫn chương trình, Sở Khâm không sợ nhất là người khác dùng lời lẽ đến phân cao thấp với mình. Anh vỗ nhẹ vào cánh tay của người ở sau lưng trấn an, lại dùng giọng bi phẫn nói: “Anh ấy mất trí nhớ, bác có biết người mất trí nhớ sẽ có bao nhiêu sợ hãi sao? Hết thảy xung quanh đều là xa lạ, người thân, bạn bè, thậm chí là chính mình đều giống như trống rỗng. Anh ấy đã đem hết niềm tin đặt lên người bác, bác làm sao có thể gạt anh ấy như vậy.?”

Bà Chung nhất thời nói không ra lời, Sở Khâm không để cho bà có cơ hội lên tiếng, ngược lại lạnh lùng nhìn về phía hai mẹ con sắc mặt lúng túng vẫn ngồi ở đằng kia: “Các người thì sao? Lừa một người mất trí nhớ như vậy, lương tâm hai người không cắn rứt sao? Lừa một người kết hôn với mình, đây cính là tội lừa gạt hôn nhân!”

Tô Thụy Oánh mở to hai mắt, cái gì?

“Sở Khâm, đưa anh đi thôi.” Chung Nghi Bân cũng không nhìn mẹ mình thêm, thấp giọng nói với Sở Khâm.

Bà Chung hoảng hốt nhìn đứa con trai đang dính lên người kẻ khác của mình, không thèm suy nghĩ mà thốt ra : “Không được đi!” Quyết không thể để Sở Khâm mang con trai đi, miệng của con hồ ly đực này quá lợi hại rồi, một khi dẫn người đi, chỉ sợ đừng nói đến con dâu bình thường, phỏng chừng ngay cả con trai bà cũng không có!

“Bác gái, anh ấy hiện tại chỉ nhớ được con, ở cùng người khác sẽ cảm thấy bất an. Không bằng bác để con chăm sóc anh ấy vài ngày, chờ đến khi tâm tình anh ấy ổn định hẳn…” Sở Khâm thật ra cũng không nghĩ nhiều như vậy, chỉ là anh nhìn thấy bộ dạng này của Chung Nghi Bân thì thế nào cũng lo lắng không muốn đối phương ở lại nhà họ Chung, vẫn là chính mình mang về nhà nuôi sẽ tốt hơn.

“Không được!” Bà Chung nói gì cũng không đồng ý.

Lúc hai phe đang giằng co căng thẳng bên ngoài lại vang lên một tiếng còi xe, đám bảo vệ lập tức xếp hàng ngay ngắn, một chiến Bentley chậm rãi chạy vào trong nhà. Quản gia mang theo bao tay đến mở cửa, từ trong xe một cái chân mặc quần âu xuất hiện vững vàng đạp xuống đất, phát ra thanh âm đặc hữu của giày da khi tiếp xúc vào nền đá.

Cả sân viện trong nháy mắt đều an tĩnh lại, tất cả người giúp việc đều cúi đầu, bảo vệ cũng thành thật đứng một bên. Quản gia nghiêm trang chào một tiếng: “Cậu hai.”

Sở Khâm nhìn sang liền thấy đối phương là một người đàn ông trạcba mươi, gương mặt có bảy phần giống Chung Nghi bân, chỉ là đôi mắt kia lại sâu hơn rất nhiều. Nếu như anh đoán không sai đây nhất định là anh hai của Chung Nghi bân, con trai lớn nhà họ Chung, Chung Gia Bân.

Người anh hai này hơn mười tuổi đã bắt đầu tiếp nhận sản nghiệp gia tộc, là người thừa kế được cả nhà họ Chung thừa nhận.

“Ở nhà xảy ra chuyện gì? ” Chung Gia Bân nhìn thoáng qua mấy người trong sân, mày kiếm nhíu lại, giọng nói trầm thấp có lực mang theo sự uy nghiêm không thể nghi ngờ.

“Gia Bân, cuối cùng con cũng đã về, mau đến dạy dỗ em trai con. Nó muốn đi cùng con hồ ly đực này, ngay cả mẹ cũng không cần!” Bà Chung thấy con lớn về nhất thời trong lòng cũng có chỗ dựa, lập tức lên tiếng cáo trạng.

Hồ ly… đực? Khóe miệng Sở Khâm co rút, đây là kiểu xưng hô gì?

Chung Gia Bân lại tựa như không nghe được lời mẹ mình nói, ánh mắt đảo qua hai người đang dính lại với nhau, lại nhìn về phía mẹ con Tô Thụy Oánh vẫn lúng túng bên cạnh : “Thụy Oánh tại sao lại ở chỗ này?”

“Cô ta giả làm vị hôn thê của tôi,” Chung Nghi Bân cười nhạt buông vai Sở Khâm ra đứng thẳng người, nắm ngược lấy tay đối phương tỏ ý che chở, “Chuyện nhà các người chính các người xử lý, tôi phải đi.”

Chung Gia Bân lập tức đoán ra chân tướng đại khái, lạnh lùng quát: “Hồ đồ!” Em trai mất trí nhớ, khoảng thời gian này vô cùng mẫn cảm, nhất định phải khiến nó tĩnh dưỡng mới có thể mau chống khôi phục ký ức! Mẹ anh đoán chừng đã xem quá nhiều phim truyền hình rồi, không ngờ lại nghĩ ra chiêu thức tổn hại đến thế.

Chung Nghi Bân mặc kệ những người này, lôi kéo Sở Khâm muốn đi. Sở Khâm nhéo nhéo lòng bàn tay của anh, ý bảo anh đừng nên nóng vội, bản thân mình lại bước đến trước mặt anh hai Chung : “Anh Chung, rất xin lỗi đã quấy rầy mọi người, hiện tại Nghi Bân chỉ nhớ được tôi, vì lo lắng tình cho tình trạng của anh ấy, không biết tôi có thể đưa Nghi bân về nhà chăm sóc vài ngày không?”

Chung Gia Bân cũng từng nghe nói về Sở Khâm, vừa thấy anh lên tiếng liền đưa mắt nhìn qua, lẳng lặng trong chốc lát rồi nói: “Rất vui được gặp cậu, cậu Sở.”

Sở Khâm nhanh chóng cùng anh hai Chung bắt tay.

Chung Gia Bân nhìn em trai lại nhìn bàn tay đan xen của hai người, thở dài một hơi nhẹ đến không thể nghe được, nghiêng đầu nói với quản gia đang đứng phía sau: “Đem điện thoại của cậu ba ra đây.”

Quản gia lấy điện thoại của Chung Nghi Bân từ trong túi ra, đưa vào tay Chung Gia Bân.

Chung Gia Bân đứa điện thoại cho Sở Khâm, lại đưa thêm hai tấm thẻ, một là thẻ tín dụng vàng rút không hạn mức, một là danh thiếp: “Vậy làm phải phiền cậu một thời gian rồi. Có chuyện gì, lúc nào cũng có thể liên lạc với tôi.”

Sở Khâm lướt mắt qua hai tấm thẻ trước mặt, danh thiếp là danh thiếp cá nhân của Chung Nghi bân, mặt trên chỉ đơn giản có một cái tên và số điện thoại, thẻ tín dụng hẳn là có ý muốn giúp em trai trả sinh hoạt phí. Anh vốn định từ chối một chút, bạn trai của anh anh còn nuôi nổi, thế nhưng đối mặt với ánh mắt của anh hai Chung, anh làm sao cũng không có lá gan đó, chỉ có thể kiên trì nhận vào tay.

Kéo theo Chung Nghi Bân tâm tình không tệ ra khỏi cửa lớn nhà họ Chung, Sở Khâm nhanh chóng nhét đối phương vào trong xe, bản thân anh cũng ngồi vào, nhìn thấy Chung Nghi Bân vẫn đang dùng ánh mắt lấp lánh nhìn mình, Sở Khâm cũng không nhịn được cười rộ lên.

Hầu Xuyên ngồi ở trong xe đã sớm sợ đến hồn lìa khỏi xác, hào môn chính là trâu bò như vậy, trong sân còn có bảo vệ, nói chuyện không hợp một chút liền để bảo vệ đánh con trai. May là mẹ của cậu chỉ là nhân viên nhà máy thuốc lá bình thường, mỗi khi nổi giận bất quá cũng là dùng dép lê đánh cậu hai cái… vừa biết được đã có thể rời đi, Hầu Xuyên lập tức nhấn chân ga, vèo một cái vọt ra ngoài.

—————

Tiểu kịch trường: 《 Mất trí nhớ nên chữa như thế nào》

Nhị Bính: Ta mất trí nhớ, phải có Khâm Khâm mới khỏe được!

Sở Khâm: Tới rồi tới rồi

Nhị Bính : Ta là nói, muốn hôn hôn một chút mới có thể khỏe.

Sở Khâm: ( ̄3 ̄) chu ~

Đại ca : →_→

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *