Chương 29: Ra tay

“Mới sáng sớm, xem cái này làm gì?” Sở Khâm cong môi.

“Anh… lúc nãy… anh đang xem tư liệu công việc…” Chung Nghi Bân lắp ba lắp bắp nói, luống cuống tay chân thắt clip, vừa ngay lúc đó tiếng chuông cửa vang lên.

Sở Khâm xoa xoa mắt đi mở cửa, từ cửa sổ mắt mèo nhìn thấy thư ký Kim tây trang giày da còn cầm theo bữa sáng.

“Thư ký Kim, sớm vậy.” Sở Khâm mở rộng cửa, nhịn không được còn ngáp một cái.

“Phu nhân cũng dậy sớm rồi.” Thư ký Kim theo sát Sở Khâm bước vào trong, lên tiếng chào hỏi, đổi giày, cầm đồ ăn sáng trong tay đặt lên bàn cơm, nhìn thoáng qua tổng giám đốc còn đang bận rộn. Khi thấy màn hình laptop chằng chịt rậm rạp tài liệu thì trong lòng không khỏi cảm thán một tiếng, làm giám đốc thật sự quá cực khổ.

Lúc nghe được cái xưng hô ‘phu nhân’ kia Sở Khâm vẫn chìm trong trạng thái mơ hồ không kịp phản ứng, đến khi nhận ra thì thư ký Kim đã thành thật ngồi bên cạnh Chung Nghi Bân, nghe anh phân tích công việc.

Mười giờ sáng nay phải đến tổng bộ họp, không kịp trở về công ty làm việc, Chung Nghi Bân liền trực tiếp gọi thư ký Kim đến nơi này, hai người bọn họ trực tiếp đi tổng bộ.

Sở Khâm kéo kéo khóe miệng xoay người đi rửa mặt, đợi sửa soạng mọi việc xong mới ngồi trước bàn ăn yên lặng ăn điểm tâm. Thư ký Kim mua bánh bao nướng đến, bởi vì đường khá xa nên bây giờ đã có chút nguội, Sở Khâm cho bánh vào lò làm nóng lên rồi lấy hai cái ra ăn. Chấm một chút nước tương, cắn nhẹ một cái hương thơm bay bốn phía, vô cùng ngon miệng, không cần ăn thêm cháo, chỉ cần một ly nước chanh mật ong là vừa vặn.

“Anh cũng muốn ăn.” Chung Nghi Bân ngửi được hương vị liền há mồm muốn Sở Khâm đút.

“Tự mình lấy, ăn hết lại lấy thêm.” Sở Khâm không để ý tới anh, lại cầm cái bánh bao còn lại lên cắn.

Chung Nghi Bân chỉ đành tự mình bước qua ăn sáng, để lại thư ký Kim khổ sở vất vả ngồi điều chỉnh tư liệu, bây giờ đã không còn sớm, phải nhanh chóng sửa sang xong mọi thứ, làm đủ mấy phần màu sắc. Thư ký Kim đem những hình ảnh dùng cho đèn chiếu và đường link đặt trong một folder, sao lại một bản vào ÚBS, lại lấy mấy phần tư liệu có màu tải xuống chuẩn bị đi tìm nơi in ra.

Ăn sáng xong, Sở Khâm đứng trước tủ quần áo lựa chọn nửa ngày rồi thở dài. Quần áo của Chung Nghi Bân để lại nơi này quá ít, muốn xuất hiện ở những trường hợp quan trọng một chút liền không có âu phục vừa ý.

“Không sao cả, đều là người trong tập đoàn, cho dù anh chỉ khoác một tấm chăn đến bọn họ cũng biết anh là ai.” Chung Nghi Bân thờ ơ cười cười, mặc áo sơmi vào, cũng không thèm đeo caravat, chỉ nhấc theo áo vest liền bước ra ngoài.

Sở Khâm cũng phải đi quay tiết mục, xoa xoa phần eo đau nhức chạy đến đài truyền hình, lúc Đỗ Vy giúp anh hóa trang thì Sở Khâm còn tranh thủ ngủ một chốc.

“Tối hôm qua đi nơi nào chơi đùa?” Đỗ Vy vừa đắp phấn vừa cười hì hỉ nỏi.

“Chỗ nào cũng không đi.” Sở Khâm ngáp một cái.

“Chậc chậc…” Đỗ Vy thâm ý sâu xa biểu hiện.

“Chị Vy Vy, đạo diễn bên em đã giục rồi.” Người ngồi bên cạnh là Trần Kỷ Minh, không nhịn được mở miệng nói. Đến gần đây y mới biết Đỗ Vy kỳ thực lớn tuổi hơn y, vả lại còn là thợ trang điểm chuyên dụng của những người dẫn chương trình chính. Trần Kỷ Minh không đắc ý được vài ngày liền phát hiện, mỗi lần y chờ hóa trang cùng với những người khác đều phải xếp phía sau, loại đãi ngộ khác biệt này mỗi khi Sở Khâm có mặt lại càng thêm rõ ràng, Đỗ Vy luôn cố ý nói chuyện với Sở Khâm một hồi mới xoay qua giúp y.

Đỗ Vy liếc mắt, quay đầu mỉm cười ôn nhu nói: “Rất gấp lắm sao? Nếu gấp như vậy chị phủ chút phấn cho em là có thể lên sân khấu rồi.”

Sở Khâm mím môi nhịn cười, hoàn toàn không có ý tứ giúp Trần Kỷ Minh nói chuyện. Đỗ Vy vốn tính tình không tốt, lòng dạ lại có chút ghi thù, người đắc tội cô nhất định phải nếm mùi đau khổ.

Quả nhiên, Đỗ Vy lấy từ trong thùng đồ nghề ra một lọ phấn nước trước giờ rất ít sử dụng phủ lên cho Trần Kỷ Minh. Loại phấn phủ này màu sắc có chút ngả tối, ngồi trong phòng hóa trang sẽ không nhìn ra, chỉ là dưới ánh đèn sân khấu sẽ khiến người có chút già nua.

Sở Khâm gác tay lên ghế tựa, đặt cằm lên cánh tay, nói: “Vy Vy, buổi chiều đi dạo phố với tôi đi.”

“U a, anh rốt cục cũng nhớ đến muốn mời tôi đi dạo phố?” Đỗ Vy cười cười liếc anh.

“Có lần nào tôi đi mua sắm lại không dẫn theo cô chứ, cứ quyết định như vậy đi,” Sở Khâm cũng chớp mắt đáp trả, lúc gần đi còn nhìn thoáng qua Trần Kỷ Minh  bị Đỗ Vy cố ý vẻ cho xấu hơn, “Kỷ Minh này, lát nữa cậu cùng tôi lên sân khấu đi, coi như làm quen khán giả.”

“Vâng!” Trần Kỷ Minh không chút nghĩ ngợi đã đáp ứng rồi, còn nghĩ thầm Sở Khâm rốt cuộc cũng biết phải dẫn dắt y.

Kỳ này Đại tạp quái mời đến là một đoàn làm phim thần tượng, cả nhóm thanh niên tụ lại chơi đùa đúng là vô cùng náo nhiệt.

“Anh Khâm!”

“Anh Khâm xin chào!”

Vừa đến hậu trường chuẩn bị phân tích lưu trình cho khách mời, nam nữ diễn viên chính lập tức đứng lên chào hỏi, những người khác cũng lần lượt bước lên ra mắt.

“Anh Khâm, đã lâu không gặp.” Người diễn nam hai tên Kiều Tô, gương mặt trắng nõn tinh xảo, cười rộ lên sáng sủa sạch sẽ, rất dễ nhìn. Người này đã ra mắt được mấy năm, lúc vừa vào nghề đã nhận được một vai mỹ nam cổ trang, một phim liền nổi tiếng, đáng tiếc công ty quản lý lại không tốt, không biết phải lăng xê người mới thế nào, bây giờ lại còn để cậu ta đi đóng loại phim thần tượng ngốc nghếc này…

Sở Khâm nhìn cậu ta như vậy có chút đáng tiếc. Ba năm trước Kiều Tô từng được mời tham gia tiết mục của anh, khi đó vẫn là một thiếu niên hăng hái vừa mới chạm cửa đời, hiện tại lại trầm ổn không ít, cũng là do mấy năm nay đã phung phí thời gian quá nhiều.

“Nghe nói cậu gần đây có nhận một bộ phim cổ trang, có được không?” Sau khi giảng giải lưu trình xong Sở Khâm còn lén cùng Kiều Tô tâm sự hai câu.

“Là bộ chế tác lớn,” Nói đến bộ phim vừa nhận trên mặt Kiều Tô không nhịn được hiện lên ý cười, “Hạng mục do giải trí Tinh Hải triển khai, tài chính đầy đủ.” Bởi vì nội dung phim còn chưa được công bố, tất cả đều trong vòng bảo mật nên Kiều Tô cũng không thể nhiều lời, bất quá chỉ qua vài ngày nữa liền bắt đầu tuyên truyền, thấu ra chút thông tin cho người trong nghề vẫn là có thể.

Sở Khâm tiến đến bên cạnh Kiều Tô nhìn thoáng qua ảnh hậu trường trong điện thoại của cậu, người trong nghề chỉ cần liếc mắt liền biết chế tác có bao nhiêu chú trọng. Trường bào màu tuyết bạc, áo ngoài là một kiện sa mỏng trong suốt càng tôn lên gương mặt như quan ngọc của Kiều Tô, dây lưng nạm cẩm thạch ôm chặt đường eo tinh tế, một chuỗi ngọc bội chạm trổ sắc nét rũ xuống bên chân, có thể nói tạo hình xa xỉ.

“Đúng là chịu bỏ tiền,” Sở Khâm cảm thán một tiếng, nhìn gương mặt đầy nụ cười của Kiểu Tô không nhịn được hỏi, “Hợp đồng của cậu cũng sắp hết hạn rồi, có nghĩ đến chuyện đổi công ty không?”

“Đổi công ty?” Kiều Tô giương mắt nhìn về phía Sở Khâm có chút ngẩn ra, người trong giới tương đối kiêng kỵ khuyên người khác đổi công ty, dù sao thế lực của các công ty quản lý đều lớn hơn nghệ sỹ, không chừng ngày nào đó tin tức bị truyền đi sẽ bổng nhiên đắc tội với người khác. Sở Khâm có thể nói ra một câu như vậy thứ nhất là do anh không sợ đắc tội với người khác, thứ hai là vì anh thật lòng nghĩ cho Kiều Tô.

“Hai người đang nói chuyện gì đó?” Diễn viên diễn vai nam chính thấy hai người nói chuyện hăng say thì có chút không thăng bằng, cũng muốn tiến lại gần dính vào một chút.

“Ha ha, không thể tiếp tục nói chuyện phiếm rồi, bắt đầu ghi hình thôi!” Sở Khâm cười ha hả cho qua, chào Lâm Tiếu Tiếu và Chu Sướng một tiếng rồi bước lên sân khấu.

Quá trình thu chế coi như thuận lợi, Kiều Tô trước khi lên sân khấu cho Sở Khâm xem ảnh hậu trường cũng vì hy vọng có thể nâng thân phận của mình lên một chút, miễn cho lúc ghi hình gặp xấu hổ. Chỉ là không ngờ mình như vậy là dùng lòng tiểu nhân, Sở Khâm căn bản không vì cậu danh tiếng không đủ mà bỏ lơ, ngược lại, còn có thể mạo hiểm khả năng đắc tội với người khác khuyên cậu đổi công ty.

Sở Khâm đúng là… người kỳ lạ trong giới giải trí mà

Trò chơi ở nửa phần sau cần có đủ năm thành viên nam, trên sân khấu có hai nam diễn viên, cộng thêm Sở Khâm và Chu Sướng vẫn thiếu một.

“Tôi có biện pháp!” Sở Khâm chạy xuống khỏi sân khấu.

“A —— anh Khâm ——” Các fan ngồi hàng đầu nhất thời điên cuồng tiến lên chụp lấy anh.

Sở Khâm linh hoạt tránh thoát bàn tay của các fan, tìm được Trần Kỷ Minh đang đứng trong óc: “Nhìn xem, tôi thấy được ai đây!”

“A? Không phải Trần Kỷ Minh ở trường quay bên cạnh sao?” Lâm Tiếu Tiếu giả vờ kinh ngạc nói, cũng nhảy xuống kết bè kéo Trần Kỷ Minh lên sân khấu. Lúc này Trần Kỷ Minh trang điểm là vì quay bổ sung cho tiết mục trò chuyện của mình, lúc nãy Sở Khâm đã nói muốn kéo y lên hình nên cũng không phí sức tẩy trang, sau khi quay xong phía bên kia liền đến đây chờ đợi.

Trên sân khấu năm anh người đàn ông đứng cùng một chỗ, Chu Sướng vốn theo hình tượng hài hước không kể đến, hai người là diễn viên chính phim thần tượng cùng với Sở Khâm đều là trắng nõn đẹp mắt, chỉ có Trần Kỷ Minh là lộ ra nước da ám trầm.

“Ôi chao, không phải nói người này là MC trẻ mới của Thịnh Thế TV sao? Thế nào lại già như vậy?” Khán giả bên dưới xì xào bàn tán.

“Đúng rồi, so với anh Khâm của chúng ta xấu hơn nhiều lắm.” Mấy fan hâm mộ ngồi hàng đầu giơ bản âm thầm bĩu môi.

Bởi vì đây là trò chơi tiếp sức, hoàn toàn phải dựa vào tốc độ phản ứng của mỗi người, đây vốn là địa bàn của Sở Khâm nên anh hiển nhiên tung hoành như cá gặp nước. Diễn viên nam chính tốc độ phản ứng không cao, thế nhưng thắng ở vẻ ngốc nghếch đáng yêu, Kiều Tô có bộ dạng quá dễ nhìn, chỉ cần mỉm cười là đủ hút fan rồi, mà Trần Kỷ Minh bởi vì vẫn luôn làm chương trình trò chuyện, khi chơi những trò chơi sinh động thế này lại tỏ ra có chút câu nệ, đứng ở trên sân khấu có vẻ hơi đột ngột.

Cũng may Sở Khâm Thuận Thuận còn nói vài câu trêu chọc điều hòa bầu không khi, khiến cho chương trình thuận lợi kết thúc. Chỉ là sau đó Trần Kỷ Minh liền hết sức ảo não, cảm thấy biểu hiện của mình thật sự rất không xong.

—————————

Cùng lúc đó, ở tổng bộ của tập đoàn Thịnh Thế, Chung Nghi Bân đang diễn thuyết trước mặt mọi người..

“Tình hình của các chế tác chất lượng hiện nay trên thị trường phim ảnh luôn là cung không đủ cầu, là một cơ hội thương nghiệp rất lớn.” Chung Nghi Bân dáng người cao ngất đứng ở trước đèn chiếu chậm rãi nói chuyện, tiêu sái mê người.

Chung Gia Bân ngồi ở một góc khác lẳng lặng nhìn em trai mình biểu hiện.

“Cậu ba rốt cuộc cũng trưởng thành rồi.” Chú Ninh ngồi bên cạnh cười ha hả nói một câu.

“Vâng.” Anh hai Chung nhàn nhạt lên tiếng, chỉ có anh biết rõ, em trai căn bản không phải trưởng thành ngược lại còn rút thành trẻ con, đều biết nũng nịu rồi!

“Sau đây là vài phim tiêu biểu, mọi người có thể xem một chút.” Chung Nghi Bân ra hiệu cho thư ký Kim bật clip, màn hình liền đổi sang một khung cảnh khác, trên con đường nhỏ rợp bóng cây, thiếu niên mặc đồng phục học sinh nhàn nhã bước đi, đột nhiên có một người vạm vỡ xông ra…

Chung Nghi Bân: “! ! !”

———————————–

Tiểu kịch trường:

Nhị Bính: Ôi trời ơi! Vì sao lại biến thành loại phim này vậy!

Đại ca: Ngươi giải thích rõ ràng cho ta

Nhị Bính: Ta, ta cũng không biết QAQ

Đại ca: lại làm nũng một chút ta liền tha thứ

Nhị Bính: →_→

Khâm Khâm: →_→

3 comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *