Thượng Vị – Chương 46 + Chương 47

Trình Trình… Em vĩnh viễn không được rời xa anh…” [1]

—-o0o—-

Hàn Diễn Phong ôm cậu vào trong lòng, hai lồng ngực kề sát cùng một chỗ, tiếng tim đập dường như hòa thành một. Hai nhịp tim đồng bộ như vậy làm cho Hàn Diễn Phong khó có thể kìm chế không tự chủ được đẩy tốc độ nhanh hơn dương vật lần lượt đi vào chỗ sâu nhất bị cúc nguyệt mềm mại bao bọc, dương vật của anh như bị ngâm vào trong dâm dịch, như là tiến vào một thiên đường nhỏ hẹp đầy nước, nó biết rõ sẽ chết chìm lại luyến tiếc không thể rời đi. Anh gắt gao đè lại cánh mông tròn trịa không thể tin mình lại có thể buông tay sự kết hợp tốt như vậy, bỏ gần tìm xa truy đuổi những “thay thế phẩm” không giá trị.

Anh dừng lại, hôn hôn đối phương bởi vì quá mức hưng phấn mà cậu lại cắn chặt môi mình, anh khẽ thở dài: “Tiểu bảo bối… anh nhất định là điên rồi mới thả cho em đi…”

“Ôh…”

“Em không biết khoảng thời gian chúng ta xa nhau đối với anh mà nói có bao nhiêu khó chịu, không có một giây phút nào anh không nhớ tới em… Cho nên, vừa rồi yêu cầu của em cũng là yêu cầu của anh… Trình Trình… Em vĩnh viễn không được rời xa anh…”

Những lời này của anh như thông báo truyền vào trong tai, đồng thời phía sau cũng bị cường độ trước nay chưa từng có hung hăng xỏ xuyên qua, Hứa Trình “A” một tiếng hét rầm lên, cả người như chết lặng ngón tay rốt cuộc bắt không được bất cứ thứ gì, thân thể ngã ra phía sau, cả người mềm nhũn bị đối phương đổi chiều để nằm xuống dưới. Tư thế đột nhiên thay đổi cũng không có ảnh hưởng đến tần xuất làm tình của hai người, ngược lại khiến góc độ cắm vào càng thêm vi diệu mang đến khoái cảm càng sâu. Hàn Diễn Phong ôm chân đối phương đem cậu kéo lên trên, quy đầu cứng rắn giống như máy khoan điện đâm vào nội bích không ngừng thăm dò khai khẩn đến chỗ sâu nhất, túi cầu thịt ma sát miệng huyệt giống như cũng muốn tiến vào bên trong khu vực thần bí kia. Hứa Trình bị thao đến nỗi không lên tiếng được, cậu chỉ có thể há miệng từng ngụm từng ngụm hít thở, tay trái xấu hổ che mắt, tay phải không ngừng trấn an dương vật của mình đang không ngừng phun ra chất nhầy trong suốt.

Mới mấy chục hiệp mà thôi nhưng Hứa Trình có chút chịu không nổi, cậu ma sát dương vật nhanh hơn, thân thể cũng không tự chủ được mà căng thẳng. Nhưng khi đến gần thời điểm cậu sắp lên cao trào, Hàn Diễn Phong lại dùng lực bóp chặt gốc dương vật của cậu, anh cố tình đem tinh dịch trở về.

Hứa Trình không bắn ra được, hậu huyệt kịch liệt co rút, Hàn Diễn Phong cố gắng nhịn xuống dục vọng bắn tinh, anh nhẫn lại dục vọn đợi đến khi thân thể hai người đều bình tĩnh trở lại mới đem đối phương kéo vào trong lòng: “Ngoan, em đừng bắn nhanh như thế… Ông xã còn muốn ở trong hậu huyệt của em ngốc thêm một hồi nữa…”

Việc bị ngăn cản bắn tinh cảm giác cũng không dễ chịu, Hứa Trình vẫn thuận theo gật gật đầu: “Dạ..”

Trong lòng Hàn Diễn Phong rung động, anh ôm xiết cậu vào trong lòng, hôn lên môi cậu, hai người gắt gao ôm nhau trước sau lay động, hạ thể chặt chẽ gắn bó cũng ôn nhu cọ xát qua lại không kịch liệt va chạm, nhưng lại triền miên khoái cảm. Thật lâu sau, Hàn Diễn Phong mới rời khỏi môi đối phương, nhẹ nhàng hôn mồ hôi trên trán cậu nói: “Tiểu bảo bối cúc huyệt của em quả thực chính là sinh ra cho ông xã, nó lúc nào cũng làm theo yêu cầu của anh mà …”

“Anh …”

“Côn thịt của anh nói, nó muốn trong cúc huyệt của Trình Trình lưu lại dấu ấn vĩnh cửu….. Cũng là dấu ấn duy nhất lưu lại có được không?”

Hứa Trình xấu hổ quay đầu không nhìn đối phương nói: “Anh sao lại nói như thế”

“Làm như thế em không thích sao? Anh cũng không biết…”

Hàn Diễn Phong cười cắn vành tai cậu, anh thấp giọng nhắc nhở: “Tiểu bảo bối ôm chặt, ông xã lại muốn bắt đầu…”

Toàn bộ buổi tối Hứa Trình cảm giác như là vừa ở Thiên Đường vừa ở Địa Ngục không ngừng chuyển hoán, cậu một lần lại một lần bị đối phương dẫn đến cao trào, lại một lần rồi một lần bị vô tình chặn lại. Cậu gắt gao bắt lấy bả vai của anh, không ngừng mà thét chói tai, cậu muốn dùng thanh âm phát tiết giảm bớt khoái cảm quá mức cường liệt này. Cứ như vậy liên tục bốn năm lần cuối cùng anh cũng bỏ qua cho cậu, bàn tay xiết chặt gốc dương vật thả lỏng, dương vật cương cứng sắp nổ tung lập tức phun trào ra, hậu huyệt đồng thời cũng xiết chặt dương vật trong cơ thể.

Hàn Diễn Phong cắn chặt răng, chờ cúc huyệt cuối cùng hết run rẩy mới ôm lấy đối phương đem cậu tới cửa để trên bàn thấp, chậm rãi rút dương vật thô dài dính đầy dâm dịch ra. Khi quy đầu lui ra đến miệng huyệt Hứa Trình nhịn không được nâng eo lên hướng về đối phương muốn cảm giác được nhồi đầy lưu lại lâu một chút.

Hàn Diễn Phong cười cúi đầu hôn cậu: “Bà xã ngoan, cúc huyệt của em có thể làm ôn tuyền riêng cho anh đó …”

“…”

“Côn thịt của anh ở bên trong cúc huyệt của em ngâm rất thích…”

Hứa Trình lúc này mới phản ứng lại, mặt bỗng đỏ bừng, cậu còn chưa kịp mở miệng, hai cái đùi liền bị đối phương dùng lực bắt lấy để cùng một chỗ, dương vật thô dài nóng bỏng lập tức đi vào giữa hai bên trong đùi ma sát hai bên bắp thịt non mềm khiến cậu vừa ngứa vừa đau. Cậu cả kinh hít một ngụm khí lạnh, hai chân theo phản xạ có điều kiện kẹp chặt: “Anh làm gì… Ah…”

“Ngoan, lập tức xong ngay…”

Hàn Diễn Phong ôm chặt đầu gối cậu, dương vật bị nộn thịt giữa hai chân kẹp lấy, quy đầu đâm lên bụng đối phương, túi thịt cũng va chạm vào nhau. Da thịt thân cận sinh ra khoái cảm, đồng thời quanh quẩn bên tai tiếng rên rỉ mềm nhẹ hoà cùng một chỗ hóa thành xuân dược, khoái cảm mãnh liệt kích thích làm trong đầu Hàn Diễn Phong nổ vang rung động, trái tim sắp nhảy ra, yết hầu trượt lên trượt xuống. Anh chỉ kiên trì vài phút, từng dòng tinh dịch liền phun ra, thấm ướt quần áo, thậm chí bắn lên mặt đối phương.

Trận làm tình điên cuồng này cuối cùng cũng kết thúc, Hứa Trình thở hồng hộc nằm ở trên bàn, một đầu ngón tay cũng không thể cử động. Hàn Diễn Phong cúi người lấy tinh dịch trên mặt cậu nhẹ nhàng vẽ loạn trên môi cậu hỏi: “Tiểu bảo bối cảm giác thế nào?”

Hứa Trình theo bản năng liếm đi tinh dịch của anh, nũng nịu oán giận: “Cúc huyệt… Không có tinh dịch của anh …”

Hàn Diễn Phong sửng sốt một chút, anh cười ôm lấy cậu nói: “Trình Trình… em làm sao lại đáng yêu như thế …”

“…”

“Làm hại ông xã lại muốn làm em một lần nữa…”

Hứa Trình run lên, hoảng sợ liều mạng lắc đầu: “Đừng mà… Đừng mà…”

Hàn Diễn Phong ôm cậu để ngồi trên sô pha, anh mặc quần cho cậu lại kéo cậu vào trong lòng nằm xuống, anh nói : “Chỉ là suy nghĩ mà thôi… Ông xã tuân thủ hứa hẹn, em đừng lo lắng… Ngoan, em ngủ một giấc, khi nào cửa mở anh đưa em về nhà.”

Trình Trình… Em vĩnh viễn không được rời xa anh…” [2]

—-o0o—-

Hứa Trình gật gật đầu, vòng tay ôm lấy eo đối phương. Dù cho nằm trên sô pha cũng không thoải mái, nhưng mà vòng tay ôm ấp quen thuộc, cách một lớp quần áo cũng cảm thụ nhiệt độ cơ thể quen thuộc, như vậy cũng đã có thể triệt tiêu hết hoàn cảnh bên ngoài không như ý. Cậu mỉm cười lại chui vào lòng đối phương, tâm tràn đầy hạnh phúc mà ngủ. Đây là lần đầu tiên trong mấy tháng nay cậu ngủ thật an ổn, cậu lại không cần mong chờ trong mộng mới có thể gặp được anh, cũng không cần lo lắng sau khi tỉnh lại mộng đẹp tan biến, càng trọn vẹn hơn là cậu được hôn mà tỉnh giấc.

“Ồh…” Cậu mơ mơ màng màng quay đầu nhìn người phía sau nói: “Ông xã?”

Môi của Hàn Diễn Phong mới từ tâm mi của cậu rời đi, nghe cậu nói câu này lại đi hôn hôn lên khóe môi cậu: “Em ngủ thật sự rất say, đây là cái hôn thứ 34 rồi đó .”

Hứa Trình không khỏi có chút xấu hổ, thấp giọng biện giải cho việc tham ngủ của mình: “Đều là vì anh..”

“Phải không?” Hàn Diễn Phong nhướn mày, anh quay qua ôm cậu đặt trên người mình nói tiếp: “Cho dù là vì anh cũng được, anh đều cảm giác thật hạnh phúc.”

“…”

“Vừa rồi anh đã nghĩ chỉ cần mỗi ngày đều có thể được hôn em đến tỉnh, anh cũng không mong muốn gì hơn nữa.” Hứa Trình ngốc ngốc nhìn anh trong lúc nhất thời cũng nghĩ không ra nên làm sao đáp lại. Hàn Diễn Phong dừng dừng, lại cười lắc đầu: “Không được, ít nhất còn phải cầu một việc…”

Cho dù nghe không rõ nhưng giữa hai chân truyền đến cảm giác tê dại cũng đủ để cho cậu hiểu rõ. Hứa Trình đỏ mặt, không dám tiếp tục nhìn đối phương, chỉ có thể quay đầu nhìn chằm chằm trần nhà, cậu lắp bắp nói sang chuyện khác: “Tuyết đã rơi…”

“Anh biết.” Hàn Diễn Phong có lệ đáp lại một câu, anh lại tiếp tục hỏi: “Em đoán xem, ông xã còn muốn cầu cái gì?”

“… Anh, anh xem xem a… Tuyết rơi rất đẹp…”

Hàn Diễn Phong cười cúi đầu ở trên trán cậu ấn xuống một nụ hôn: “Đúng vậy, em thật sự rất xinh đẹp…”

 “…”

“Anh yêu em.”

“Anh… “

“Anh yêu em, Trình Trình ngoan, anh yêu em, ông xã yêu nhất là em…”

Lời nói như một lời thông báo cứ luân phiên oanh tạc làm cho Hứa Trình đỏ cả hốc mắt, cậu trầm mặc thật lâu sau đó mới nhẹ nhàng gật gật đầu: “Em cũng vậy…”

Bên ngoài tuyết rơi suốt nửa đêm, giao thông trong thành phố dự kiến có thể rơi vào tê liệt. Trên đường trở về nhà tuyết lên đọng lại thành từng mảng, Hứa Trình nằm ở trên ghế phó lái đã rất mệt nên đã ngủ, Hàn Diễn Phong đem máy sưởi điều khiển đến nhiệt độ thích hợp nhất, một tay để lên tay lái, một tay nắm tay cậu kiên nhẫn chờ đợi ở phía sau một đoàn xe thật dài đi với tốc độ rất chậm. Điều quý trọng nhất là người mình yêu lại trở về bên mình thì kẹt xe tính là cái gì đâu? Nếu chút nữa mà thất nghiệp cũng không ảnh hưởng đến tâm trạng hạnh phúc của anh lúc này.

Về đến nhà, Hàn Diễn Phong ân cần hầu hạ đối phương tắm rửa xong, anh thay đổi quần áo, ôm cậu trở lại trên giường hôn một hồi rồi mới cười lấy tay vuốt ve hai má cậu nói: “Ngoan bà xã, hai ngày em xin phép nghĩ đi, đừng đi đến trường học.”

Hứa Trình đầy mặt nghiêm túc lắc đầu: “Không được, luận văn của em còn chưa hoàn tất.”

“A… Nếu bạn học của em hỏi trên mặt em sao có dấu răng… Em nói là lúc làm tình ông xã rất kích động thế là nhịn không được cắn em một cái. Thế nào?”

“Anh…” Hứa Trình ngẩn ngơ, buồn bực xoa chỗ đau trên mặt, cậu nói:”Anh làm sao có thể hại em như thế!”

Hàn Diễn Phong mĩm cười nói: “Xin lỗi, anh không phải cố ý… Nhưng em không thể phủ nhận, tối hôm qua chúng ta quả thật rất kích động, có phải hay không?”

“…”

“Ngoan, đừng giận, ngoan ngoãn ở nhà đợi ông xã đi làm về.”

Hứa Trình định mở miệng lên tiếng, lại đột nhiên nhớ tới cái gì, do dự một lúc lâu, cuối cùng cậu vẫn mở miệng lên tiếng: “Buổi tối… Anh đừng trở lại đây…”

Hàn Diễn Phong nhìn cậu một hồi trấn an sờ sờ tóc cậu nói: “Đừng nghĩ nhiều như vậy, ông xã có chừng mực… Anh sẽ xử lý tốt, tin tưởng anh có được không ?”

Hứa Trình nhìn vào ánh mắt anh không có lên tiếng, một hồi lâu mới tâm tình phức tạp gật gật đầu: “Em chờ anh trở về.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *