Thượng Vị – Chương 34 + Chương 35

Dọn nhà, Chúng ta kết thúc đi.

—-o0o—-

Hàn Diễn Phong cười cười, ôm cậu đi vào phòng tắm: “Ngoan, trước hết phải đem tinh dịch bên trong thanh lý rồi đi ra ngủ tiếp, không thì một hồi nữa sẽ đau bụng khó chịu ông xã sẽ đau lòng.”

Hứa Trình gật gật đầu, vô lực quỳ bên trong bồn tắm, hậu huyệt bị hai ngón tay nhẹ nhàng quấy đảo, cẩn thận lấy tinh dịch bên trong ra, đôi môi ấm áp chầm chậm hôn ở trên thắt lưng, cậu cảm giác được nụ hôn này còn nhẹ hơn lông vũ lại có thể làm giảm bớt đau nhức ở lưng eo. Cậu nhắm mắt lại, trong cổ họng phát ra tiếng mơ hồ không rõ, đại não chậm rãi rơi vào một mảnh hỗn độn.

Khi cậu tỉnh lại thì trên giường chỉ lớn còn lại có một mình cậu. Bức màn vẫn đóng kín, nguồn sáng duy nhất trong phòng là ngọn đèn đặt trong phòng phát ra ánh sáng màu da cam. Hứa Trình nhìn nhìn di động đã là bảy giờ tối, cậu không khỏi cả kinh, sợ chậm trễ việc chuyển nhà, cố gắng quên đi thắt lưng và chân của mình đang đau mỏi nhanh chóng trả phòng, vội vã chạy về nhà bạn mình.

Khi cậu đi vào phòng khách thì thấy Lục Du Thanh lười biếng nằm trên sô pha cầm điều khiển từ xa không ngừng đổi đài, nhìn thấy cậu cũng chỉ nhướn mày nói: “Tôi còn tưởng rằng hôm nay cậu lại cùng tên họ Hàn vứt bỏ tôi đó.”

Trái tim Hứa Trình nhảy dựng, một hồi lâu mới khó khăn mở miệng: “Cái gì a…”

“Xảy ra chuyện gì, anh ta tăng ca, cậu cùng bạn học đi chơi, hai người cùng nhau vứt bỏ tôi chẳng lẽ không đúng sao?”

“À.”

“Trước khi cậu vào cửa anh ta vừa gọi điện thoại cho tôi xong, nói đêm nay lại muốn ở lại công ty” Lục Du Thanh dừng lại, cười dài nhìn về phía Hứa Trình, cậu ta hỏi: “Cậu định đi đâu đúng không? Sẽ không lại đi ca hát nữa chứ?”

Hứa Trình lắc đầu, đem chìa khóa để trên bàn trà, cố gắng lộ ra vẻ tươi cười: “Đêm nay tôi dọn đồ chuyển về nhà.”

Lục Du Thanh đem điều khiển từ xa ném vào ghế sofa, cậu ta dứt khoát lưu loát nhảy lên nói: “Đi, tôi đưa cậu về.”

Dọc theo đường đi Lục Du Thanh đều không nói gì, tựa vào ghế ngồi trong xe nhắm mắt dưỡng thần. Không khí trầm mặc như vậy làm cho Hứa Trình có chút xấu hổ, nhưng mà nhìn điện thoại có hơn mười cuộc gọi nhỡ cậu lại nhịn không được âm thầm cảm thấy may mắn, ít nhiều trầm mặc cũng có thể làm hai người bình tĩnh, cậu không phải khó sử hoặc nói năng rối loạn với bạn mình.

Chỗ của Hứa Trình ở không có thang máy, cậu xách túi hành lý nặng nề thở hồng hộc leo từng bật thang, sau lưng cậu là Lục Du Thanh. Cậu ta xách túi nhỏ, nghiêng mình dựa ở trên lan can chờ cậu nói: “Có một chút như thế mà mệt rồi sao? Có phải cậu rất thiếu vận động phải không?”

“Chắc có lẽ là vậy…”

Hứa Trình cố nén cơn đau từ thắt lưng truyền đến cố sức leo lên từng bậc thang, Lục Du Thanh cúi đầu nhìn cậu một hồi khóe miệng cong cong mỉm cười lại chạy lên trên vài bước nói: “Cậu đi chậm muốn chết, tôi đi lên trước ở trước cửa nhà cậu chờ.”

Thật vất vả mới về đến nhà, Hứa Trình đã đau đến đầy đầu đều là mồ hôi. Lục Du Thanh quen thuộc từ trong tủ lạnh cầm hai bình nước khoáng, thói quen ngã người nằm trên sô pha nói: “Thôi nghỉ một lát đi rồi lại dọn dẹp sau.”

Hứa Trình khom lưng tiếp nhận nước uống, cậu muốn nói tiếng cám ơn, vừa nâng mắt lại phát hiện đối phương nhìn chằm chằm vào cổ áo mình. Cậu sửng sốt, cúi đầu nhìn xuống liền cảm giác máu toàn thân cũng lạnh như chai nước trong tay. Bởi vì tư thế cúi xuống nên áo phía trước hơi hơi hở ra, vừa lúc lộ ra gần trước ngực có một cái dấu hôn, mà cái dấu hôn này hiển nhiên đã bị Lục Du Thanh nhìn thấy. Cậu không còn dám nghĩ gì nữa, cuống quít đứng thẳng dậy, quay đầu đi vào phòng ngủ: “Tôi đem quần áo sắp xếp lại, cậu xem TV một lát đi.”

Đáng tiếc phương pháp trốn tránh thất bại. Lục Du Thanh đi theo cậu vào phòng ngủ, không chút để ý chung quanh nhìn nhìn, cuối cùng ngồi ở giường nói: “Nhìn không ra nơi này lại thay đổi nhiều vậy.”

“Đúng… Tôi thay đổi hết cách thiết kế.”

Lục Du Thanh gật gật đầu, cậu ta lại hỏi: “Cậu vẫn là ở một mình sao?”

 “Ách… Đúng vậy, cậu không phải đã biết sao…”

“Không hẹn hò với bạn trai sao?”

Thân thể Hứa Trình cứng đờ, ngẩng đầu nhìn đối phương hỏi lại: “Cậu nói câu đó có ý gì?”

“Bạn trai a, cậu kinh ngạc làm gì? Chẳng lẽ tôi nói nhầm, hay là cậu kỳ thật thích phụ nữ?”

“…”

Trên mặt của Lục Du Thanh chẳng hề có ý cười rất là nghiêm túc, trong lúc nhất thời Hứa Trình nhìn không rõ cậu ta đến cùng suy nghĩ cái gì, sau một lúc lâu mới lắc đầu, cậu nói: “Không có.”

Dọn nhà, Chúng ta kết thúc đi.

—-o0o—-

Lục Du Thanh “Ừ” một tiếng, cẩn thận đánh giá cậu một hồi mới mở miệng:

“Cậu có thể thử tìm một người.”

“… A?”

“Vòng sinh hoạt luẩn quẩn của cậu rất nhỏ tôi có thể hỗ trợ giới thiệu cho cậu vài người. Cậu thích người dạng gì? Bề ngoài, dáng người, tính cách, sở thích, cậu chỉ cần nói yêu cầu là được.” Lục Du Thanh nói xong, thấy Hứa Trình không tiếp nói, cười cười lại tiếp tục hỏi: “Hay là cậu đã có người trong lòng đúng không?”

“…”

“Thật là đã có? Nhưng cũng không sao, tôi có thể giúp cậu tham mưu một chút, miễn cho cậu đi trêu chọc vài người không nên trêu chọc.”

Hứa Trình chột dạ ánh mắt cụp xuống nói: “Tôi sẽ không…”

“Sao?” Lục Du Thanh buồn cười nhìn cậu nói: “Cậu xác định? Chẳng lẽ cậu biết người nào là cậu không thể đụng vào?”

 “… Biết.”

“Tỷ như?”

Hứa Trình chần chờ một chút, lắc đầu.

“Ngốc chết.” Lục Du Thanh không kiên nhẫn “chậc” một tiếng: “Lấy cái gần nhất làm ví dụ, giống như tôi và Hàn Diễn Phong, quan hệ của chúng tôi là đi đường vòng. Cậu biết là vì cái gì phải không?”

Vừa nói tới 3 chữ “Hàn Diễn Phong” làm Hứa Trình như ngốc lăng, da đầu cũng run lên từng đợt, trên người toát ra mồ hôi lạnh, một giọt mồ hôi như giọt châu từ trán nhỏ giọt, rớt trên quần áo mới vừa lấy ra. Cậu không dám nhìn vẻ mặt đối phương môi như cứng lại không biết nói gì, một lát sau cậu mới lên tiếng: “Bởi vì… Các người đã có bạn trai.”

Lục Du Thanh phát ra một tiếng cười nhạo: “Này cái lý do đó thì tính cái gì? Lúc tôi cùng Hàn Diễn Phong lần đầu tiên lên giường, cũng đều không phải độc thân a. Lần thứ ba gặp mặt anh liền đá rơi bạn trai tiền nhiệm theo đuổi tôi, cậu cảm thấy bạn trai trước của anh ấy có thể gây trở ngại đến tôi sao?”

“…”

“Ý của tôi là, Hàn Diễn Phong là người như thế, nhưng tôi có thể cùng một chỗ với anh ta, nhưng cậu không thể trêu chọc, bởi vì tôi cùng anh ta là một loại người nhưng còn cậu thì kém quá xa. Nói ví dụ, tôi biết anh ấy ở bên ngoài có người khác mà anh ta hơn phân nửa cũng biết tôi như vậy, nhưng bên trong chúng tôi rất ăn ý. Những người bên ngoài kia bất quá chỉ là bạn giường, vừa bắt đầu sẽ có cảm giác tươi mới, chơi một đoạn thời gian cũng sẽ chán. Nếu anh ta không thật sự thích tôi như vậy, thì anh ta khẳng định đã sớm đối đãi tôi như bạn trai tiền nhiệm rồi, cậu có cảm thấy như vậy không?”

Hứa Trình ngẩng đầu nhìn bạn mình, bộ dáng đối phương ra vẻ rất chân thành khuyên nhủ mà nhìn cậu. Cho đến giờ phút này cậu mới đột nhiên phát hiện, thì ra cậu cảm thấy áy náy chỉ là mặt ngoài, cậu kỳ thật vẫn âm thầm chờ mong có được chân tâm của Hàn Diễn Phong. Cậu Không rõ trong lòng là cảm giác gì, cậu chỉ có thể lựa chọn gục đầu xuống nói “A” một tiếng, tiếp tục thu dọn quần áo lộn xộn.

Lục Du Thanh khẽ cười một tiếng, lại tiếp tục nói: “Cho nên, tôi lấy thân phận bạn bè nhắc nhở cậu, nếu người cậu gặp chỉ muốn đem cậu lên giường, nhưng lại không muốn vì cậu chia tay người yêu thì nhanh chóng tránh xa ra. Có thể người ta nhất thời xúc động cùng cậu xác định quan hệ, cậu cũng phải suy nghĩ rõ ràng, cái loại người ngoại tình thành nghiện cậu muốn kết giao sao?”

“…”

“Nói thật, với tính cách của cậu như thế này, đối với những người có thói quen bay bướm chỉ có thể là trói buộc. Cậu nên tìm một người thành thật chỉ có duy nhất mình cậu, nghiêm túc nói chuyện yêu đương, tìm người có thể cùng mình sống bình thản một đời cũng tốt hơn bị vài người hư tình giả ý sỏ mũi dắt đi. “

 “…”

“Nói cách khác, vì tính tình của cậu luôn miễn cưỡng nhường nhịn, người khác cũng chỉ cảm giác cậu đáng thương đáng cười lại hạ lưu.”

Nước mắt của Hứa Trình chỉ nhịn đến khi Lục Du Thanh vừa ra khỏi cửa. Cậu chưa từng xấu hổ như thế, nếu không đang ở trong nhà mình, cậu chỉ sợ mình đã sớm chạy trối chết. Đối phương vẫn cho cậu mặt mũi, dù cho nói cậu hạ lưu, ngữ khí cũng uyển chuyển đến cực điểm. Đối với một kẻ thứ ba những việc này là đãi ngộ rất ôn hòa rồi.

Trở lại phòng ngủ, Hứa Trình lấy di động ra, số cuộc gọi nhỡ đã trên 30 lần. Cậu ngốc ngốc nhìn điện thoại một hồi cuối cùng vẫn hạ quyết tâm gọi qua. Điện thoại chỉ vang một tiếng chuông liền bắt máy, Hàn Diễn Phong nổi giận đùng đùng chất vấn: “Em chạy đi đâu?”

Mũi Hứa Trình cay cay đau xót, đột nhiên muốn khóc. Cậu hấp hấp mũi, tận lực bình tĩnh mở miệng: “Chúng ta kết thúc đi.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *