Thượng Vị – Chương 28 + Chương 29

Em đã đáp ứng anh, nếu không được anh cho phép, em tuyệt đối sẽ không rời đi. [1]

—-o0o—-

Khi Hứa Trình tỉnh lại đã là 5 giờ chiều. Cậu ngồi dậy, mờ mịt nhìn bốn phía chung quanh một hồi lâu mới hiểu được mình là nằm trên giường ở phòng của khách, nhịn không được tự giễu cười cười. Chỉ là thời gian một tuần vậy mà trong tiềm thức thật sự tự cho mình thành người yêu chính quy nên khi trở về phòng mình lại kinh ngạc… Thì ra con người quả thật là không thể sống phóng túng.

Cửa phòng ngủ đột nhiên bị đẩy ra, Hàn Diễn Phong nhìn trong mắt Hứa Trình từ thất lạc chuyển sang kinh hỉ cười, anh bước nhanh về phía cậu hôn môi một cái nói: “Ngoan, em vừa thức dậy à?”

“Dạ…” Hứa Trình ngưỡng thẳng cổ lưu luyến truy đuổi độ ấm trên môi anh nói: “Hôm nay anh về thật sớm…”

Hàn Diễn Phong ngồi xuống bên cạnh cậu đem cậu kéo vào trong lòng: “Hôm nay công ty không tăng ca.”

Hứa Trình trầm mặc sau một lúc lâu, cậu thật cẩn thận mở miệng: “Một lát nữa anh phải đi đón Du Thanh đúng không?”

Hàn Diễn Phong nhìn cậu một cái, cười lắc đầu: “Anh trở về để bên cạnh em, cùng với Du Thanh không có quan hệ. Tiểu bảo bối chẳng lẽ em muốn đem anh trở thành người ngoài rồi sao?”

“Nhưng mà cậu ta đêm nay sẽ trở về nhà…”

“Không liên quan” Hàn Diễn Phong trấn an ôm cậu càng chặt: “Anh nói với em ấy hôm nay rất bận rộn có thể tăng ca, tự em ấy đón xe trở về là được.

“Nhưng là…”

Khoé miệng của Hàn Diễn Phong cong lên kề vào môi cậu nhẹ nhàng cọ xát: “Trình Trình… Ông xã gấp trở về cùng em trải qua thất tịch, bây giờ không muốn quản chuyện người khác, được không?”

Hứa Trình chìm đắm ở trong giọng nói dịu dàng của đối phương không tự chủ được đỏ mặt gật gật đầu. Hàn Diễn Phong vừa lòng “Ừ” một tiếng, đầu lưỡi đưa vào khoang miệng cậu thật sâu thì thầm nói: “Vậy là được rồi… Bà xã ngoan, ông xã thích nhất là em…”

Hai người khó bỏ khó phân hôn một hồi lâu Hàn Diễn Phong ôm lấy cậu, khẽ cười nói: “Tiểu bảo bối, đi phòng khách đi… Nếu tiếp tục đứng ở trên giường, anh nhất định sẽ nhịn không được…”

So với phòng ngủ nhỏ thì phòng khách lớn vẫn là chỗ có thể tạm thời làm tắt lửa dục vọng. Vừa bắt đầu hai người chỉ ôm nhau cùng một chỗ hôn tới hôn lui nói những lời tình thoại buồn nôn ngọt nị, nhưng mà rất nhanh cả hai đều bị khơi mào dục hỏa, mới thì nhẹ nhàng hôn từng chút sau đó biến thành triền miên hôn sâu, hạ thân cũng không yên mà gượng đứng lên.

Hứa Trình mềm nhũn ngồi tựa ở trong lòng Hàn Diễn Phong, miệng huyệt bị hạ thể cương cứng của anh cách mấy tầng vải vóc chậm rãi đỉnh cọ, phần eo bủn rủn cũng bị nhẹ nhàng ấn nhu, môi thì bị liếm cắn không một chút khách khí.

“Ah… Ông xã…” Hứa Trình bị hôn đến thở không nổi, không ngừng rên rỉ: “Không cần hôn như vậy… A… Sẽ… Sẽ bị nhìn thấy…”

Hàn Diễn Phong ưỡn hạ thể lên trên, thấp giọng cười nói: “Ngoan… Ông xã đã bỏ qua cái miệng nhỏ phía dưới, em phải để cái miệng nhỏ này ngoan ngoãn để cho ông xã hôn… Có được không?”

“Không… Không được… Nếu… Ah… Du Thanh trở về…”

Hàn Diễn Phong cường ngạnh bịt kín miệng cậu không cho nói: “Đừng lo lắng… anh có biện pháp ứng phó, tin tưởng ông xã, được không?”

Hứa Trình bị hôn đến một chút lý trí cuối cùng cũng mất hết việc gì cũng nhớ không ra, chỉ có thể nhẹ nhàng gật đầu, đem mình triệt để giao cho đối phương. Nụ hôn này phá lệ rất dài, Hứa Trình cảm thấy không khí bên trong phổi đều bị đối phương hút ra hết như là người chết đuối không thể hô hấp, chỉ có thể tùy ý đối phương bài bố, nước bọt thuận theo khóe miệng chảy ra, lại được anh nhẹ nhàng liếm đi. Bọn họ gắt gao ôm nhau, triền miên hôn môi, thiếu chút nữa muốn kiềm chế không được dục vọng thì ngoài cửa truyền đến âm thanh khóa cửa chuyển động.

Hứa Trình mở mắt, kinh hoảng giãy dụa đứng lên. Hàn Diễn Phong cười buông cậu ra, sửa sang lại quần áo một chút thấp giọng trấn an: “Yên tâm… em ấy sẽ không phát hiện.”

Hứa Trình ngồi trên sô pha, một bên cố gắng bình phục hô hấp, một bên khẩn trương nhìn đối phương bước nhanh ra cửa. Cửa mở, rất nhanh lại đóng lại, chỗ hành lang gần cửa ra vào một chút thanh âm cũng nghe không thấy, im lặng đến mức như là không có người ở. Qua vài phút, Hứa Trình mới nghe Lục Du Thanh thở dốc cười lớn tiếng: “Anh nhớ em đến như thế sao?”

“Đúng… Tiểu biệt thắng tân hôn.”

Lục Du Thanh nghe vậy tâm tình dường như rất tốt nói: “Này… Ông xã lát nữa anh phải nhẹ nhàng một chút, trên đường về em mệt mỏi đến rụng rời.”

Em đã đáp ứng anh, nếu không được anh cho phép, em tuyệt đối sẽ không rời đi. [2]

—-o0o—-

Nghe bên ngoài đối thoại, Hứa Trình đột nhiên cảm giác việc mình còn ngồi ở chỗ này chờ quả thực là đáng chê cười, cậu không có biện pháp lại ở trong phòng khách vội vã đứng dậy muốn né tránh, vừa vòng qua sofa liền bị Lục Du Thanh gọi lại: “Này, Trình Trình cậu rất không có ý tứ, không ra nghênh đón tôi thì thôi bây giờ gặp tôi lại chạy sao?”

Hứa Trình cũng không dám quay đầu lại chỉ đứng cứng ngắt tại chỗ, còn chưa nghĩ ra phải giải thích làm sao thì Hàn Diễn Phong liền thay cậu giải vây: “Đừng làm khó dễ Hứa Trình, bảo bối, em không biết cái gì là “phi lễ chớ nhìn” sao?”

Hứa Trình rất may mắn cuối cùng tìm được cớ lại phát hiện mình căn bản không có khí lực để nói hoàn chỉnh một câu. Nhưng mà hiện tại cũng không cần cậu trả lời. Lục Du Thanh đối với câu trả lời của Hàn Diễn Phong rất vừa lòng, ngửa đầu ở trên môi anh hôn vang dội một cái nói: “Đừng nói trắng ra như thế cậu ấy sẽ ngượng ngùng… Em đi tắm rửa một cái, anh giúp em đem đồ vật chuyển vào đi… hay là, anh muốn cùng tắm chung với em?”

“Em đi đi” Hàn Diễn Phong cười đem rương hành lý trong tay buông xuống nói: “Anh giúp em thu thập trước đã.”

Hứa Trình một giây cũng không muốn nhìn thấy cảnh tượng này chào Lục Du Thanh rồi chạy trối chết vào phòng. Khi cậu trở lại phòng mình muốn đóng cửa, liền bị người từ bên ngoài chặn lại.

Hàn Diễn Phong nghiêng người từ khe cửa chen vào trở tay đóng cửa lại, thấp giọng an ủi: “Ngoan, không cần lo lắng, em ấy không phát hiện.”

Hứa Trình gật gật đầu, không nói một tiếng. Hàn Diễn Phong cười cúi đầu muốn hôn cậu nói: “Tại sao không nói lời nào?”

Hứa Trình quay đầu, tránh được đối phương hôn, nước mắt cũng rớt xuống, thanh âm khàn khàn mở miệng: “Cám ơn anh.”

“Sao?” Hàn Diễn Phong nhìn cậu một hồi rồi mạnh mẽ ôm bả vai cậu hôn, đem nước mắt trên mặt cậu nhẹ nhàng hôn liếm hết mới buông ra nói :”Thì ra Trình Trình của chúng ta cũng có tính ghen tuông? Nhưng mà… Như vậy càng thêm đáng yêu.”

Hứa Trình lui về sau một bước, cúi đầu không nhìn đối phương nói: “Anh đi ra ngoài đi”

Hàn Diễn Phong cười cười lấy tay vuốt tóc cậu nói: “Đừng khóc tiểu bảo bối, ông xã sẽ đau lòng”

Hàn Diễn Phong cũng không ngại cậu trầm mặc ôm cậu vào trong lòng tiếp tục nói: “Bà xã ngoan, thất tịch vui vẻ.”

Anh dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Ngày mai cha mẹ Du Thanh sẽ đến đây, cuối tuần này anh sẽ không ở nhà”

 “… Em biết.”

“Nhưng mà anh cam đoan với em, thứ hai em nhất định có thể nhìn thấy anh… Cho nên, em phải ngoan ngoãn ở nhà đợi anh, được không?”

“…”

“Trình Trình ngoan, em không quên lời em từng nói đi… Em đã đáp ứng anh, nếu không được anh cho phép, em tuyệt đối sẽ không rời đi…”

Nhớ đến tình cảnh buổi tối hôm đó trong lòng Hứa Trình không khỏi đau xót, một chữ cũng nói không nên lời, chỉ có thể gật gật đầu. Hàn Diễn Phong vừa lòng hôn môi cậu ngữ khí dịu dàng tới cực điểm: “Anh yêu em, bà xã ngoan, em chỉ cần nhớ rõ điểm này là được.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *