Thượng Vị – Chương 16 + Chương 17

Tiểu bảo bối của anh ngoan quá, em quả nhiên không mặc quần áo chờ anh trở về chơi. [1]

—-o0o—-

Hàn Diễn Phong ngồi ở trên bàn làm việc mỉm cười nghe thư ký báo cáo lịch làm việc trong ngày, anh làm như không thấy trên mặt đối phương tràn đầy kinh ngạc.

Hôm nay tâm tình của anh rất tốt, tốt đến độ bản thân anh cũng khó có thể tin. Không chỉ là vì tối hôm qua ôm nhau mà ngủ, cũng không đơn giản là sáng sớm triền miên tình ái, càng là vì anh biết vô luận lúc nào mình trở về trong nhà đều có người toàn tâm toàn ý chờ mình.

Hàn Diễn Phong nhớ rõ ràng lần đầu tiên nhìn thấy Hứa Trình còn thấy đối phương quá nhạt nhẽo, một chút cũng không muốn nhìn, hiện tại anh lại chỉ muốn mỗi ngày đều ôm cậu vào trong ngực, từ đầu hôn đến chân.

Buổi tối anh trở về nhà đi vào phòng khách thì nhìn thấy Hứa Trình nằm trên sô pha xem TV, trên người đắp một cái chăn mỏng ẩn ẩn lộ ra toàn thân không mặc quần áo.

Hàn Diễn Phong mỉm cười, anh biết đối phương còn nhớ những lời mình nói buổi sáng, anh cũng đã sớm hiểu đối phương vĩnh viễn sẽ không cự tuyệt yêu cầu của mình, trong đôi mắt của cậu toát ra không chút che giấu điều này.

“Trình Trình.”

Hứa Trình ngồi dậy, kinh hỉ quay đầu, cái chăn trượt đến trên thắt lưng, lộ ra nửa người trên đầy dấu hôn. Hàn Diễn Phong bước đi qua, ôm cả chăn và cậu đến trên đùi: “Tiểu bảo bối của anh ngoan quá, em quả nhiên không mặc quần áo ông xã trở về chơi sao?”

Hứa Trình đỏ mặt không lên tiếng, Hàn Diễn Phong cúi đầu hôn hôn trên đôi môi lạnh lẽo của cậu, anh lại cười nói: “Em thật là càng ngày càng biết câu dẫn người…”

Hứa Trình xấu hổ và giận dữ phản bác: “Rõ ràng là anh…”

Hàn Diễn Phong đem cậu ôm càng chặt, chóp mũi đối chóp mũi, anh thấp giọng hỏi:

“Tiểu bảo bối, em nói xem có một ngày anh sẽ chết ở trên người em phải hay không?”

Hứa Trình lui về phía sau né tránh, tầm mắt cũng không nhìn anh nói: “… Sẽ không.”

“Không? Vì sao vậy?” Lông mi của Hàn Diễn Phong lô nhướng cao ra vẻ kinh ngạc nhìn cậu nói tiếp: “Em thấy ông xã mỗi ngày bắn cho em tinh dịch không đủ nhiều sao?”

“…”

“Anh rõ ràng nhớ rõ hôm nay trong cúc huyệt của em chảy ra thật nhiều… À… Hôm trước cũng là… Cái lỗ đó bị anh bắn đến ướt sũng…”

Hứa Trình dùng lực che miệng anh, giãy dụa suy nghĩ muốn đứng lên, lỗ tai đã hồng toàn bộ: “Không cho nói! Em muốn trở về phòng…”

Hàn Diễn Phong cười đứng lên, lấy tay kéo chăn bao lấy đối phương: “Được bảo bối, không nói… Đừng nhúc nhích… để ông xã ôm em xem TV một lát.”

Hứa Trình cúi đầu nhìn mình bị bao kín trong chăn nghi hoặc liếc nhìn đối phương: “Anh làm sao…”

“Mất hứng?” Hàn Diễn Phong cười ở trên mặt cậu hôn một cái nói tiếp: “Thì ra em hi vọng anh cởi nó a…”

 “… Em không có…”

Hàn Diễn Phong cười lớn trấn an người sắp giận dỗi, anh nói dịu dàng: “Ngoan, anh sợ không có chăn che lại anh sẽ khống chế không được… Ngày mai là cuối tuần, chúng ta có hai ngày rảnh rỗi, hiện giờ cứ để anh trước ôm em một cái.”

Hứa Trình cúi đầu “Dạ” một tiếng, nửa là thẹn thùng nửa là vui sướng giương mắt nhìn đối phương, đáy mắt rất có tinh thần lóe sáng.

Hàn Diễn Phong giật mình, cúi đầu hôn môi cậu, hút một chút lại rời ra một chút, nhẹ thổi một hơi vào trong miệng đối phương, lập tức đi lên nhẹ nhàng nghiền áp. Cứ mềm nhẹ hôn như vậy khiến Hứa Trình quả nhiên có cảm giác như đi trên mây, gắt gao bám chặt anh, cậu muốn vẫn liên tục hôn không dứt.

Thật lâu sau, Hàn Diễn Phong mới buông cậu ra cười chăm chú nhìn cậu, đôi mắt đã ướt sung, anh hỏi: “Tiểu bảo bối… Thích sao?”

Hứa Trình đỏ mặt không dám nhìn anh một hồi lâu mới lắp bắp mở miệng: “Anh… Chính anh nói… Chỉ là em giúp anh cùng xem TV…”

“À?” Hàn Diễn Phong sờ sờ cằm, lại cắn nhẹ vào vành tai của cậu nói: “Ý của anh là em xem TV… Anh thì hôn em..”

Hứa Trình không có da mặt dày tranh luận cùng anh, cậu chỉ có thể quay đầu qua làm một dáng vẻ nghiêm trang rất hứng thú nhìn thẳng màn hình, nhưng mà lại không thể tập trung khi bị người kia ngậm hai phiến môi của mình câu dẫn.

Hàn Diễn Phong gắt gao ôm cậu, nhẹ nhàng hôn qua bả vai lõa lồ, cổ, cánh tay cùng ngón tay, từng chút từng chút vừa hút vừa liếm láp, động tác dịu dàng, như là đối đãi với bảo bối trân quý. Hứa Trình cúi đầu rên rỉ một tiếng, Hàn Diễn Phong tay hơi hơi dùng sức ôm chặt, môi rời đi hôn vào cái trán trơn bóng của cậu.

Hứa Trình vô lực ngồi phịch ở trong lòng đối phương, thấp giọng oán giận: “Anh… ah… Anh che TV em không nhìn thấy…”

“Em có thể nghe mà… Ngoan…”

Hàn Diễn Phong ở trên mặt cậu hôn lên trán, lông mi, mắt, mũi, hai má, cằm, từng nơi đều mềm nhẹ đụng vào ma sát làm trên mặt Hứa Trình có chút ngứa, nhăn mày muốn né tránh.

Hàn Diễn Phong ôm chặt cậu, bịt kín môi cậu chầm chậm hôn, vừa bắt đầu thong thả lại nhẹ nhàng, về sau lại càng lúc càng nhanh. Hai đôi môi chạm vào nhau như chuồn chuồn lướt đã không đủ, môi hai người ghé sát vào cùng một chỗ, đầu lưỡi quấn quanh, dùng lực hút làm hai má lõm xuống thật sâu, cơ hồ đem không khí trong phổi tất cả đều hút hết.

“Tiểu bảo bối… Trình Trình…” Thấy Hứa Trình sắp hít thở không thông thì Hàn Diễn Phong cuối cùng buông cậu ra, ghé vào lỗ tai cậu nhẹ giọng hỏi: “Tiểu bảo bối của anh… Em còn muốn tiếp tục xem TV sao?”

Tiểu bảo bối của anh ngoan quá, em quả nhiên không mặc quần áo chờ anh trở về chơi [2]

—-o0o—-

Hứa Trình ngẩng đầu nhìn đối phương, hô hấp hỗn độn, chăn đã trượt xuống đến trước ngực, một câu cũng nói không nên lời. Hàn Diễn Phong lại hôn cậu một chút nói: “Ngoan, nói cho ông xã… em là muốn xem TV, hay là muốn bị ông xã chịch?”

Ánh mắt Hứa Trình buông xuống, lông mi thật dài run nhè nhẹ, thật lâu sau cuối cùng mới nổi lên dũng khí đến gần miệng đối phương nhẹ nhàng liếm một chút.

Hô hấp Hàn Diễn Phong cứng lại, ôm chặt đối phương đứng dậy làm chăn cũng rơi trên mặt đất. Anh cúi đầu hôn lên cánh môi mềm mại của cậu một bên cọ xát một bên thấp giọng thở dài: “Tiểu bảo bối… Cùng ông xã đi vào phòng tắm… được không?”

“Dạ…”

Hứa Trình tựa vào tường gạch lạnh lẽo, phía trên thừa nhận nụ hôn của anh vừa cường ngạnh lại kịch liệt, phía dưới cách một lớp vải mỏng manh cùng đối phương ma sát. Cậu có thể rõ ràng cảm nhận độ nóng và hình dạng bừng bừng phấn chấn của vật bên dưới khiến cậu phải ngẩng đầu lên sung sướng rên rỉ, phía sau lưng lạnh lẽo mà phía trước người lại nóng bỏng hoàn toàn đối lập kích thích cậu càng thêm mẫn cảm.

Hàn Diễn Phong chặt chẽ ôm eo cậu môi chuyển qua chiếc cổ thon nhẹ nhàng cắn một khối thịt nhỏ liếm láp.

“Ah…” Hứa Trình hướng về phía trước thẳng lưng, quay đầu muốn tránh né loại cảm giác vừa đau lại vừa tê dại này, cậu lắc đầu nói: “Đừng mà… Sẽ… Sẽ bị người khác nhìn thấy…”

Hàn Diễn Phong không để ý lời kháng nghị của cậu thậm chí càng cắn mạnh hơn, một hồi lâu mới buông cậu ra, anh lấy tay vuốt ve dấu ấn ký màu đỏ hồng kia khẽ cười nói: “Nhìn thấy là tốt nhất… Như vậy sẽ không có người tranh giành với anh…”

Trái tim của Hứa Trình kịch liệt nhảy lên, cậu hơi hơi quay đầu, lắp bắp mở miệng: “Vốn cũng… Cũng không có người…”

Hàn Diễn Phong quay đầu mút lấy môi cậu, hai tay trượt xuống cánh mônh mượt mà đầy đặn nhẹ nhàng vuốt ve xoa nắn: “Ngoan… Anh nói có là có… Anh chỉ muốn đem em bên người, anh đi chỗ nào thì em cũng phải ở chỗ đó… Muốn hôn thì hôn, muốn chơi thì có thể chơi…”

“Không… Không cần…” Hứa Trình cúi đầu nức nở lên tiếng: “Đừng nói…”

“Tiểu bảo bối…” Hàn Diễn Phong cuồng loạn dây dưa ngậm đầu lưỡi của cậu động tác trên tay cũng dùng lực càng mạnh, hạ thể hai người ghé sát vào cùng một chỗ cọ xát, trên quần đã xuất hiện ra một mảng nước lớn.

 “Tiểu bảo bối. Anh thật sự rất muốn chịch chết em… Để em vĩnh viễn đều là của anh…”

Hứa Trình bị những lời này làm cho rớt nước mắt, tính khí trướng càng lớn, đã không thể nhẫn nại được nữa. Cậu há miệng tùy ý cho đối phương thăm dò khoang miệng của mình, nước bọt thuận khóe miệng chảy xuống, hai tay run rẩy để trên hạ bộ của đối phương, cậu muốn đem cái bộ vị hùng vĩ kia lấy ra ngoài.

Hàn Diễn Phong lại lui về phía sau tránh được động tác của cậu: “Tiểu bảo bối của anh ngoan… Đừng nóng vội… Đợi một chút nữa ông xã sẽ cho em cởi… Trước hết hãy quay lại dựa vào trên tường… Đúng… Ngoan, đừng nhúc nhích…”

Hai tay của Hứa Trình chống trên tường gạch, hai chân mở rộng, mông nhếch lên, thân thể run rẩy.

Hàn Diễn Phong ôm eo cậu từ phía sau hôn lên cột sống một đường hôn xuống, liếm ra một đường nước miếng thẳng tắp lấp lánh ánh sáng. Anh ở trên cánh mông của cậu nhẹ nhàng hôn một cái rồi mới ngồi xuống, hai tay cầm hai phiến mông của cậu tách mở lộ ra cúc huyệt phấn nộn hơi hơi sưng đỏ.

Đột nhiên Hứa Trình biết đối phương muốn làm cái gì, thất kinh kịch liệt vặn vẹo muốn né tránh sự trói buộc của anh. Nhưng động tác của Hàn Diễn Phong càng nhanh, cánh tay đã chặt chẽ giữ chặt hai cái đùi của cậu làm cậu không thể nhúc nhích.

“Đừng mà… Ông xã…” Hứa Trình cúi đầu cầu xin: “Không cần hôn chỗ đó… rất bẩn…”

Hàn Diễn Phong hôn vào cúc huyệt màu hồng nhạt đầu lưỡi ở chung quanh nếp uốn khẽ liếm một vòng mới rời đi, vừa lòng nhìn thấy nơi đó lập tức kịch liệt co rút, anh nói: “Ngoan… Một chút cũng không bẩn… Nó rất xinh đẹp…”

Eo và chân Hứa Trình đều mềm nhũn cậu cắn chặt môi dưới thấp giọng nức nở:

“Đừng… Đừng liếm… Thật là khó chịu…”

“Tiểu bảo bối của anh ngoan… nơi này của em khép mở rất đáng yêu…”

“Ô… Đừng mà… Xin anh… Đừng mà…”

Hàn Diễn Phong ngoảnh mặt làm ngơ đem hai chân cậu mở ra càng lớn hơn, đến gần cái địa phương khiến anh mê luyến không thôi nhẹ nhàng liếm lộng, môi ghé sát vào mặt trên càng không ngừng hút, đầu lưỡi thử vói vào miệng huyệt nhẹ nhàng trừu sáp, phát ra tiếng nước chậc chậc.

Hứa Trình cảm thấy cúc huyệt vừa ngứa lại sót chỉ muốn bị hung hăng cắm vào đến khi khoái cảm cường liệt lan khắp toàn thân, mà bây giờ khoái cảm đang kích thích kia như một đốm lửa nhỏ chỉ nhằm vào cái lỗ kia ngược lại càng thêm mẫn cảm kích thích làm ngứa ngáy khó nhịn.

“Tiểu bảo bối… Chỗ này của em rất mẫn cảm… Nó cứ muốn cắn đầu lưỡi của anh hút vào bên trong…”

“Không… Em không có…”

“A, nó lại ra thật nhiều nước… Tiểu bảo bối… Của em rất ngọt… Sau này mỗi ngày đều phải cho ông xã liếm hút… Được không…”

Phía sau truyền đến âm thanh hút nuốt, cúc huyệt bị liếm khiến toàn thân run lên, dương vật của câu cương cứng ngẩn cao gần như sắp bị liếm đến xuất tinh. Hứa Trình không dám chú ý đến cảm giác của mình chỉ biết xấu hổ khóc: “Đừng nói mà…”

Một tay của Hàn Diễn Phong thò ra phía trước cầm dương vật của cậu tuốt lộng, một tay xoa nắn phiến mông tròn trịa đồng thời đem đầu lưỡi tiến vào càng sâu. Đầu lưỡi mềm mại linh hoạt nhẹ nhàng liếm lộng cúc huyệt mẫn cảm kích thích bên trong ngứa ngáy không ngừng co rút lại, phân bố ra càng nhiều dâm dịch.

Hứa Trình không chịu nổi khoái cảm như vậy, cậu không rên rỉ nổi nữa mà chỉ thở ra tiếng, cúc huyệt co chặt lại hơn nữa, hành động kích thích như vậy làm cho Hàn Diễn Phong càng thêm hưng phấn, động tác trên tay và ngoài miệng cũng càng thêm kịch liệt.

“Ông xã… Ông xã… Thật là khó chịu… Đừng liếm mà… Ông xã… Ưh… Ah…”

Cúc huyệt đột nhiên bị khẽ cắn một cái làm Hứa Trình phải rên rỉ ra tiếng, hai cánh mông buộc chặt co giật, cúc huyệt cắn chặt vật thể đang xâm nhập, tính khí nhảy lên vài cái bắn toàn bộ tinh dịch lên tường gạch màu trắng.

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *