Trọng sinh thành chó dẫn người mù – Chương 57 + 58

57

Trong trí nhớ của Trương Hàng, trước năm mười sáu tuổi, độ tồn tại của Triệu Hiểu Liên vẫn là rất thấp. Từ nhỏ đến lớn, người giáo dục, chăm sóc cậu vẫn đều là Trương Khải Minh, vì vậy quan hệ giữa Trương Hàng với ba của mình vẫn tương đối tốt. Khi còn bé cậu cũng cảm thấy chuyện này có chút kỳ quái, trẻ còn bình thường vẫn hay ỷ lại người mẹ, thỉnh thoảng khi cậu muốn ôm hôn, phản ứng của Triệu Hiểu Liên đều rất lãnh đạm, vì vậy thỉnh thoảng khi bị ủy khuất ở chỗ của mẹ cậu còn chạy đi tìm ba khóc lóc kể lể. Mà Trương Khải Minh cũng là một người cha rất biết dạy dỗ con cái, bất kể phản ứng của Triệu Hiểu Liên như thế nào, ông vẫn giáo dục Trương Hàng theo suy nghĩ của mình, ông cũng không nói Triệu Hiểu Liên làm sai, chỉ nói với Trương Hàng phương thức biểu đạt tình cảm của mỗi người đều khác nhau, mẹ không phải không thương Hàng Hàng, chỉ là mẹ tương đối lãnh tĩnh mà thôi

Dần dà, Trương Hàng cũng tiếp nhận cái mặc định mẹ mình rất lãnh đạm này, cậu cũng không có chán ghét bà, càng không có phản nghịch qua, thủy chung vẫn lớn lên vô cùng khỏe mạnh, đối với Triệu Hiểu Liên vẫn cực kỳ tôn kính. Thế nhưng bất kể ra sao, qua thời gian lâu dài, tồn tại của người mẹ trong lòng cậu cũng bị nhạt đi không ít.

Chân chính khiến Trương Hàng hiểu biết Triệu Hiểu Liên chính là khoảng thời gian nửa năm cuồng loạn sau khi bà ta ly hôn. Cậu nhìn thận mặt Triệu Hiểu Liên to tiếng cãi nhau trong nhà thế nào, làm sao chạy đến nhà của Trương Kiến Quốc gây sự, ý đồ phá hoại hôn nhân của người khác. Khi đó Trương Hàng đang ở trong thời kỳ trưởng thành, đối với Triệu Hiểu Liên là có chút căm hận, cũng bởi vì loại hận ý này, trong lòng cậu Triệu Hiểu Liên vẫn luôn là loại người mặt mày dữ tợn, là một người sẽ tổn thương và vứt bỏ chính mình.

Khi lần đầu tiên nhận được điện thoại của Triệu Hiểu Liên, cậu đã kinh hoảng nhớ lại nửa năm thống khổ kia, cái cảm giác bị vứt bỏ không ngừng ám ảnh, căn bản không thể thoát ra. Cũng may lúc đó có Lục Thừa Nghiệp mới khiến cậu thành công thoát khỏi bóng ma này, từ đó mới có chuyện cậu có thể tâm bình khí hòa dùng góc độ của người qua đường đến đối mặt với Triệu Hiểu Liên, lại quan sát người mẹ mà cậu chưa bao giờ chân chính thấu hiểu qua kia.

Có thể là do liên hệ huyết thống giữa mẹ con, lúc này Triệu Hiểu Liên liền có hành động. Mà Trương Hàng cũng không đoán sai, tính cách hiện tại của bà ta so với dự liệu của Trương Hàng là không có gì sai biệt.

“Hàng Hàng… đôi mắt của con, ô ô…” Triệu Hiểu Liên hai mắt rưng rưng, thanh âm nức nở, trong giọng nói mang theo đau lòng không thể thốt nên lời.

Biểu tình của Trương Hàng vẫn là mười phần bình thản, chỉ là lời nói lại khắc bạc hơn so với bình thường: “Cũng đã mù được chín năm rồi, bây giờ mẹ mới khóc cũng có hơi trễ đi.”

Triệu Hiểu Liên sửng sốt một chút, nhưng lập tức lại trưng ra vẻ mặt hối hận, nói: “Khi đó… con cũng biết mà, lúc đó mẹ cũng rất gian nan. Trương Khải Minh ly hôn với mẹ, mẹ lại không có thu nhập, mà tên súc sinh Trương Kiến Quốc kia thì ngay cả con trai ruột của mình cũng không nhìn nhận, người đàn bà trong nhà gã lại chèn ép khiến mẹ không thể sống sót ở nơi đó. Mẹ… mẹ không phải cố ý, mẹ là sợ liên lụy con nên mới bất đắc dĩ phải rời đi.”

Bất đắc dĩ? Trương Hàng lúc này cư nhiên không hề tức giận, ngược lại khóe môi còn câu ra một nụ cười. Quá có ý tứ rồi, vứt bỏ đứa con chưa thành niên hơn nữa lại bị mù của mình, còn bán cả nơi duy nhất có thể che mưa chắn gió, vậy mà hiện tại bà ta còn có thể nói thành bất đắc dĩ? Rốt cuộc mặt dày đến bao nhiêu đây!

Trương Hàng phát hiện, hiện tại cậu thật sự không có một chút cảm xúc thương tâm nào. Chỉ có để tâm mới phải tổn thương, còn khi đã chân chính không muốn nghĩ đến đứng ở lập trường người qua đường, cậu chỉ có thể vì quan điểm và độ dày của da mặt người phụ nữ này mà cảm thấy khiếp sợ.

Tuy rằng rất ghê tởm, thế nhưng vì Lục Thừa Nghiệp cậu cũng chỉ có thể dứt bỏ quá khứ dũng cảm hướng về tương lai. Vở kịch này vẫn là phải diễn cho xong.

Trương Hàng cố nén xúc động buồn nôn, trầm mặt một chút rồi mặt không đổi sắc nói: “Mẹ khi đó… quả thực cũng không dễ dàng.”

Gương mặt của Triệu Hiểu Liên lộ ra vẻ vui mừng, bà ta đã biết đứa nhỏ này từ trước đến giờ đều nhẹ dạ, làm sao có thể không tha thứ cho mẹ ruột của mình chứ. Máu mủ tình thâm, người thân dù có làm sai thế nào cũng có thể tha thứ.

Vì vậy nàng không ngừng dùng tình cảm tiến công, biểu tình thực sự là so với diễn viên còn tốt hơn vài phần, mà Trương Hàng trước sau như một vẫn luôn lạnh lùng, Lục Thừa Nghiệp ở bên cạnh nhìn trộm thật sự sắp nhịn không nổi nữa, đứa trẻ đơn thuần như Hàng Hàng căn bản không biết diễn kịch, kéo dài sẽ bị bại lộ.

Nhịn không được thì dứt khoát không nhịn, từ lúc Trương Hàng trở thành người của hắn, Lục Thừa Nghiệp đối với những chuyện của Hàng Hàng cũng nhịn nữa, hoàn toàn có thể coi như không biết kiêng nể gì cả. Vì vậy hắn liền rời khỏi vị trí của mình, trực tiếp bước đến bên cạnh Trương Hàng, vòng tay khoát lên đôi vai của câu, bộ dạng bá đạo muốn chiếm người làm của riêng hiện rõ, dùng tư thế từ trên cao nhìn xuống miệt thị Triệu Hiểu Liên.

Dù sao cũng là loại người ăn trên ngồi trước, Lục Thừa Nghiệp vừa triển khai khí thế của mình gian nhà hàng nhỏ này liền có loại cảm giác không dung nạp nổi tôn đại thần như hắn. Hắn đứng ở phía sau Trương Hàng phảng phất như một ngọn núi cao nguy nga sừng sững, Triệu Hiểu Liên đem giọt lệ đang đọng ở khóe mắt thu về, cả người nổ lực thu nhỏ cảm giác tồn tại, thậm chí còn ước mình có thể tìm một góc ngồi xổm xuống trốn tránh.

Lục Thừa Nghiệp hài lòng nhìn biểu tình của Triệu Hiểu Liên, hắn hơi cúi người xuống thân mật ghé vào lỗ tai Trương Hàng, dùng thanh âm trầm khàn hỏi: “Bà lão này là ai vậy?”

Trương Hàng: “…”

Lục Thừa Nghiệp khí thế bức người trong cái nhìn của Trương Hàng cũng chỉ là một con chó lớn quấn quýt bên cạnh cầu vuốt ve quan tâm, hành động chiếm hữu của Lục Thừa Nghiệp cùng với bộ dạng năm đó khi Đại Hắc không cho Tiếu Nhâm chạm vào cậu thật là giống nhau như đúc. Còn có cái xưng hô bà lão kia… nhớ đến gương mặt được bảo dưỡng mềm mại căng mịn của Triệu Hiểu Liên, Trương Hàng đột nhiên có chút buồn cười.

Tâm tình thay đổi, vẻ mặt cũng không kềm được thuận theo. Đường cong trên gương mặt của Trương Hàng không tự chủ được trở nên nhu hòa, ngữ điệu với Triệu Hiểu Liên cũng khá hơn một chút, cậu vỗ vỗ cánh tay của Lục Thừa Nghiệp, dùng kiểu cách dung túng, nói: “Nói cái gì đó, người này là mẹ em… Bất quá em cũng lớn như vậy rồi, tuổi tác của bà cũng không nhỏ nữa, hẳn là qua thời kỳ mãn kinh rồi đi? Gọi bà lão cũng không sai biệt mấy.”

Triệu Hiểu Liên: “…”

Bà ta hai mươi mốt tuổi sinh Trương Hàng, hiện tại mới bốn mươi sáu, mới bốn mươi sáu có được không! Hơn nữa còn bảo dưỡng rất tốt, hiện tại cái loại nam giới tuổi gần ba mươi như Lục Thừa Nghiệp gặp được cũng tối đa gọi một tiếng đại tỷ, hiện tại lại có người xem bà thành bà lão?

Đáng tiếc, dưới loại ánh mắt phảng phất như đang nhìn một con kiến hôi của Lục Thừa Nghiệp, sự phẫn nộ của Triệu Hiểu Liên một chút cũng không phát ra được, bà ta còn là cố gắng thu nhỏ lại sự tồn tại của mình.

“À.” Lục Thừa Nghiệp một chút ý tứ muốn chiếu cố mẹ của Trương Hàng cũng không có, hắn ôm lấy người nọ, nói “Em giấu anh ra đây là để đi gặp loại người râu ria này?”

Trương Hàng trong lòng vui vẻ, ngoài miệng lại dùng loại ngữ điệu cực kỳ sủng nịch nói: “Làm sao lại là râu ria chứ, bà là mẹ của em.”

“Ừ.” Lục Thừa Nghiệp gật đầu ý bảo hắn đã biết, thế nhưng như trước một điểm tôn trọng cũng không biểu hiện ra, vòng tay vẫn ôm chặt lấy thưởng, nói, “Biết, là một bà lão trên mặt đánh phấn dày như tường thành, chỉ cần bước đi phấn liền lả tả rơi đầy đất.”

Trương Hàng: “…”

Trên mặt cậu tràn đầy biểu tình “Thật không có biện pháp với anh”, thế nhưng vì kịch bản lại không thể không để cho Triệu Hiểu Liên một chút mặt mũi. Trương Hàng nhẹ nhàng kéo kéo góc áo của Lục Thừa Nghiệp, nói: “Cái kia… em không nhìn thấy.”

“Thế nhưng mùi nước hoa rẻ tiền gay mũi kia em có thể ngửi được đi? Ngồi cùng bà ta lâu như vậy mũi em không khó chịu sao?” Lục Thừa Nghiệp nhìn thấy vẻ mặt này của Trương Hàng nhịn không được nhéo cằm cậu một chút, “Anh vì sợ kích thích đến mũi của em ngay cả sửa rữa mặt có mùi cũng không dám dùng, cơ bản chỉ dùng loại thủ công thuần thiên nhiên. Ngày hôm nay bà ta lại dùng loại hàng nhái phẩm chất thấm như vậy phun lên người là muốn hun chết em sao? Lão bà nên có bộ dạng của lão bà.”

Lục Thừa Nghiệp đối với nước hoa Triệu Hiểu Liên tràn dầy ý kiến, khi làm chó đã cam chịu không thể nói chuyện, hiện tại rốt cuộc có cơ hội, kỹ năng trào phúng liền thêm max điểm, hoàn thành không có chút suy tư kính già yêu trẻ, tôn trọng phụ nữ.

Trương Hàng thật sự đã hết cách với Lục Thừa Nghiệp, chỉ có thể đứng dậy cầm lấy tay hắn, nói với Triệu Hiểu Liên: “Ngày hôm nay cứ đến đây thôi, mẹ cũng đã thấy được cuộc sống của con rất tốt. Về phần mẹ… có thể trang điểm đến như vậy phỏng chừng sinh hoạt cũng không tệ. Nếu cả hai chúng ta đều không có việc gì, tốt nhất không nên quấy rầy cuộc sống của đối phương.”

Nói xong cũng không chờ Triệu Hiểu Liên trả lời liền nắm tay Lục Thừa Nghiệp rời đi. Lục Thừa Nghiệp được Trương Hàng chủ động nắm tay chứ không phải nắm dây dắt chó thì tâm tình thật tốt, vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc chạy theo sau lưng cậu, thẳng đến khi lên xe cũng không định buông ra.

Người lái xe là Bạch Khê Tự, liên tục bị tai nạn giao thông hai lần, Lục Thừa Nghiệp trong lúc nhất thời cũng không định lái xe.

Trên xe còn có người ngoài Trương Hàng cũng không tiện nói cái gì, mãi cho đến khi về đến nhà, vào phòng rồi cậu mới không nhịn được đánh nhẹ lên người Lục Thừa Nghiệp: “Toàn bộ kế hoạch đều bị anh phá hỏng rồi.”

Lục Thừa Nghiệp bóp nhẹ cằm của Trương Hàng, bất mãn nói: “Nhìn thấy em vừa gặp được Triệu Hiểu Liên biểu tình liền trở nên kềm nén như vậy, anh thà rằng không làm theo kế hoạch. “

Lồng ngực Trương Hàng mềm nhũn, từ phía sau ôm choàng qua hông Lục Thừa Nghiệp, ôn nhu nói: “Nhưng khi em nhìn thấy anh thật sự cảm thấy rất vui vẻ. Đại Hắc của em vĩnh viễn cũng sẽ không để em chịu thiệt thòi.”

“Biết là tốt rồi,” tổng giám đốc Lục thỏa mãn gật đầu, “Vì vậy kế hoạch của em cần phải sửa lại, tuyệt đối không để bản thân phải nhận một chút kho chịu nào.”

“Không cần,” Trương Hàng lắc đầu nói, “Đã không sai biệt lắm.”

Lục Thừa Nghiệp liếc nhìn Trương Hàng chờ cậu giải thích. Trương Hàng cũng không cô phụ sự chờ mong của hắn, nhẹ giọng nói ra suy nghĩ của bàn thân. Nghề nghiệp của cậu dù sao cũng là luật sư, từng tiếp xúc không ít vụ án, cùng với Lục Thừa Nghiệp chỉ nghiên cứu sơ qua là hoàn toàn khác biệt. Năng lực của tổng giám đốc Lục trên phương diện kinh tế là không ai bằng, thế nhưng độ nhạy cảm với án kiện và nhân tâm so ra vẫn kém Trương Hàng mấy năm nay vẫn luôn làm luật sư, không ngừng lý giải pháp luật.

“Chính là người đó sao?” Lục Thừa Nghiệp nghe Trương Hàng phân tích xong, biểu tình có chút suy tư.

“Cũng tám chín phần mười,” Trương Hàng gật đầu, nắm lấy bàn tay của Lục Thừa Nghiệp nói, “Đừng thương tâm.”

“Có cái gì đáng để thương tâm đâu,” Lục Thừa Nghiệp lắc đầu, “Cảm tình vốn cũng không sâu, hơn nữa còn là đối phương muốn mạng của anh trước. Chỉ là có chút không ngờ đến, anh vẫn cho là người đó hoàn toàn không để ý đến khối gia sản này.”

Trương Hàng nỗ lực nghe ngóng thanh âm của Lục Thừa Nghiệp, phát hiện quả thực chỉ nghe được một chút mất mác nhưng lại không có bao nhiêu thương tâm, rốt cục cũng yên lòng, tựa đầu vào vai Lục Thừa Nghiệp.

Khi đang nói chuyện với Triệu Hiểu Liên lại đột nhiên nghe được thanh âm của Lục Thừa Nghiệp, cậu bất giác có một cảm giác như hoa nở, cả trái tim đều rực sáng lên.

Chỉ cần thế giới của em có anh thì có anh sáng, chỉ cần thế giới của em có anh liền có màu sắc.

58

Kế hoạch nguyên bản của Trương Hàng chính là giả vờ hòa hảo với Triệu Hiểu Liên, chỉ cần một ngày cậu tha thứ cho bà ta, Triệu Hiểu Liên đại khái sẽ nghĩ hết biện pháp khóc than, khuyên cậu để Lục Thừa Nghiệp thay đổi di chúc. Bất quá hiện giờ cậu đã không định ủy khuất chính mình nữa, dù sao muốn diễn như vậy cũng không quá dễ dàng, vốn là chuyện không thể tha thứ cậu làm cách nào cũng không thể thực sự biểu hiện giữa hai người đã không còn chướng ngại. Bất quá nếu cứ như vậy, muốn để người phía sau màn lộ ra sơ hở để truy tìm bằng chứng lại không được thuận tiện, Trương Hàng quả thực thế nào cũng không cam lòng.

“Không cần phải… không cam lòng, ” Lục Thừa Nghiệp thỏa mãn địa không ngừng cọ đầu vào mặt Trương Hàng, “Đối phương nếu đã phải sử dụng đến thủ đoạn phi pháp đến cướp đoạt tài sản, lại còn lợi dụng Triệu Hiểu Liên đến chèn ép em, nhất định đã là tình thế bắt buộc. Đã như vậy, em mềm cứng không ăn ngược lại càng dễ dàng khiến đối phương cùng quẫn, bí quá hóa liều. Anh không lo lắng người đó không lòi đuôi, anh là lo lắng an toàn của em.”

Trương Hàng vốn là thắt lưng xương sống đều ê ẩm nằm dài trên giường, thế nhưng Lục Thừa Nghiệp lại cứ cố ý giống như một con chó lớn không ngừng dùng tóc cọ cọ vào cậu, cọ đến Trương Hàng phát giác vài thứ không được bình thường, cậu chăm chú ngửi một cái, kinh ngạc nói: “Mùi vị của dầu gội đầu này…”

Cậu đều có chút không tiện nói ra, mà Lục Thừa Nghiệp lại là dương dương đắc ý, nói: “Em đoán ra rồi, có phải rất giống mùi sữa tắm năm đó em dùng cho Đại Hắc không??”

“Phải…” Khóe miệng Trương Hàng hơi giật một cái, là giống nhau như đúc có được không?!

Lục Thừa Nghiệp đắc ý đến mũi cũng sắp vẹo rồi: “Rất hoài niệm mà, Đại Hắc vẫn luôn được ở cạnh em ~ “

Trương Hàng: “…”

Cậu đưa tay xoa xoa mái tóc Lục Thừa Nghiệp, cũng không biết là ảo giác hay xúc giác của cậu thực sự mẫn cảm như vậy, luôn cảm thấy mái tóc của Lục Thừa Nghiệp hôm nay đặc biệt khô ráo, hoàn toàn không có cảm giác hơi thô cứng nhưng cũng rất mượt mà như trước đây.

Dùng sữa tắm cho thú cưng như dầu gội đầu, Đại Hắc, anh cũng không nên liều mạng như vậy đi!

Trương Hàng tuy rằng bất đắc dĩ nhưng cũng cảm thấy thật ngọt ngào, cậu rất thích mùi hương như ở trên người Đại Hắc này, không chỉ bởi vì nó có thể khiến cậu nhớ lại đoạn tháng năm gian khổ lại vui sướng kia, mà cũng bởi vì thành ý của Lục Thừa Nghiệp. Người này vì muốn khiến cho cậu yên tâm vui vẻ, thật sự là thể diện gì cũng không cần mà.

Đều là nam giới, Trương Hàng rất rõ ràng, đối với đại bộ phận đàn ông mà nói, thể diện có lúc còn quan trọng hơn cả tiền tài. Có vài người có thể để tình nhân vung tiền như rác, thế nhưng lại không cho phép đối phương tổn hại nữa phần thể diện của bản thân. Mà Lục Thừa Nghiệp…

Cậu vùi mặt vào mái tóc của Lục Thừa Nghiệp, buồn buồn nói một câu: “Kỳ thực anh cũng không cần phải làm như vậy, lúc anh là Đại Hắc em sẽ thích hương vị trên người Đại Hắc, lúc anh là Lục Thừa Nghiệp em cũng thích hương vị của Lục Thừa Nghiệp. Không quen cũng không sao, anh thích cái gì cứ dùng cái đó, anh dùng nhãn hiệu dầu gội nào em liền thích nhãn hiệu ấy.”

Cậu dừng một chút, sau đó lại nói: “Hơn nữa… em còn có thể dùng chung với anh, như vậy hương vị trên người hai chúng ta sẽ giống nhau…”

Lời còn chưa nói hết Trương Hàng đã bị Lục Thừa Nghiệp ôm lấy, cho dù nhìn không thấy cậu cũng có thể cảm nhận được đường nhìn nóng rực của Lục Thừa Nghiệp, khiến cả người cậu cũng bị cháy nóng lên.

Gương mặt Trương Hàng hơi phiếm hồng, ở dưới ánh nhìn của Lục Thừa Nghiệp loạng choạng tiến lên nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên tóc hắn, tiếp tục nói: “Em thích không phải là hương vị mà là người. Yêu ai yêu cả đường đi, là vì yêu anh nên mới thích luôn cả mùi vị đó.”

Lục Thừa Nghiệp đè mạnh Trương Hàng xuống, cố sức hôn lên môi cậu. Đây chính là Hàng Hàng của hắn, Hàng Hàng vĩnh viễn thuộc về hắn.

Mỗi lần Triệu Hiểu Liên hẹn Trương Hàng đều sẽ đến gặp. Luyến tiếc bé con không dụ được sói, cậu trước sau đều cho Triệu Hiểu Liên một chút tiền, đồng thời còn bày tỏ hy vọng bà ta có thể cầm tiền rồi rời đi, không nên tiếp tục xuất hiện trước mặt cậu. Triệu Hiểu Liên bất ngờ nhận thấy mình thấy dùng tình cảm hay nước mắt tấn công đều không có hiệu quả, Trương Hàng ở trước mặt bà vẫn ôn hòa lễ độ như trước, nhưng lại mơ màng lộ ra một điểm lạnh lùng vô tình.

“Hàng Hàng…” Triệu Hiểu Liên cất tiền vào ví xong lại khóc, “Mẹ không phải là vì tiền, mẹ chỉ là muốn gặp con thôi!”

Trương Hàng: “… Vậy người trả tiền lại đây sau đó liền đi đi.”

Triệu Hiểu Liên sửng sốt một chút, theo bản năng siết chặt ví cầm tay: “Con, con làm sao có thể đối với mẹ như vậy, đừng nhìn bên ngoài mẹ ngăn nắp xinh đẹp, trên thực tế cuộc sống của mẹ cũng rất gian nan.”

Trương Hàng lạnh lùng cong khóe môi, hỏi: “Vậy bây giờ người đang làm việc gì? Để con xem có thể giúp mẹ đề cao thu nhập hay không? Sau khi có tiền rồi cũng đừng đến tìm con nữa.”

Triệu Hiểu Liên lần nữa mở ví, lấy ra một tờ danh thiếp đặt vào trong tay Trương Hàng, nói: “Mẹ hiện giờ là quản lý tiêu thụ của công ty này, tuy rằng công ty làm ăn không tốt lắm thế nhưng cũng không lo cơm áo, không cần con quan tâm. Chỉ là chú Tần của con… ông ấy gần đây tình huống không tốt, tiền trong tay cũng dùng hết rồi cần một khoảng chi, thế nhưng trong tay mẹ vẫn còn thiếu không ít.”

Trương Hàng căn bản nhìn không thấy nội dung trên danh thiếp, cậu cũng không nhắc nhở Triệu Hiểu Liên mình không nhìn thấy. Dù sao cho dù Triệu Hiểu Liên nói ra tên công ty trên danh thiếp cũng không có ý nghĩa gì. Cậu bình tĩnh hỏi: “À! Vậy chú Tần kia là người mới của mẹ sao? Có giấy hôn thú chứ?”

Triệu Hiểu Liên: “…”

Chỉ hỏi mấy câu như vậy Trương Hàng đã đại khái đoán được Triệu Hiểu Liên là đang làm công việc gì, lại đang tiếp xúc loại người gì. Về vị chú Tần này, đại khái cũng không phải người đứng sau màn đi, bất quá cũng là có một chút liên hệ.

Sau khi thu thập tình báo xong, Trương Hàng cũng không muốn cùng Triệu Hiểu Liên tiếp xúc nữa, liền đứng dậy nói: “Số tiền này là toàn bộ tích cóp của con trong mấy năm qua, tuy rằng thoạt nhìn tài sản của con không ít, thế nhưng phần lớn thu nhập của Black đều dùng để phát lương công nhân, văn phòng luật sư cũng không có bao nhiêu thu nhập, phần nhiều thời gian cũng chỉ hòa vốn, bởi vì nếu con không trả lương cao, văn phòng cũng sẽ không có bao nhiêu người đến công tác. Về phần chia hoa hồng bên công ty kia, hơn 90% đều đã đổ vào văn phòng luật sư, tiền mặt trong tay còn có thể điều động cũng chỉ có hơn trăm nghìn tất cả đều đưa cho mẹ rồi, sau này còn cũng không giúp gì được cho mẹ nữa, mẹ cũng đừng đến tìm con.”

Nói xong liền xoay người rời đi, Triệu Hiểu Liên mang giày cao gót đuổi tới cửa nhà hàng chỉ kịp nhìn thấy Lục Thừa Nghiệp đỡ Trương Hàng lên xe, còn bớt thời gian quăng cho bà một ánh mắt hung tợn.

Triệu Hiểu Liên nắm chặt túi sách, mím môi, cũng không biết đang suy nghĩ chuyện gì.

Trương Hàng ngồi lên xe cùng Lục Thừa Nghiệp, lại lấy tấm danh thiếp kia ra: “Gọi cho Tiếu Nhâm, nhờ anh ấy điều tra cái công ty này một chút, có thể có liên quan đến buôn bán trái phép hoặc tập đoàn đa cấp lừa đảo nào đó.”

Lục Thừa Nghiệp nhìn danh thiếp trong tay, cẩn thận hỏi: “Em đang hoài nghi…”

Trương Hàng cũng rất thản nhiên, nói: “Người như mẹ em, anh nghĩ bà ta còn có năng lực đi làm gì kiếm tiền? Em đã chạm qua mặt bà, không chỉ làn da được bảo dưỡng rất tốt mà còn có vết tích chỉnh hình, muốn duy trì được gương mặt đó hẳn là hao tốn không ít. Bà còn có thể dựa vào cái gì kiếm tiền? từ đầu em vốn còn cho rằng làm ăn xác thịt, hiện tại xem ra là có liên quan đến lừa đảo, hơn nữa còn… ít nhất… một đối tác khác. Nghe nói là họ Tần, nhưng cũng chưa chắc là tên thật.”

Lục Thừa Nghiệp nắm lấy bàn tay Trương Hàng, nói: “Chuyện này cứ để anh đi làm.”

Trương Hàng cũng trở tay nắm lấy Lục Thừa Nghiệp, nói: “Triệu Hiểu Liên nói trong tay chú Tần kia hiện tại có chút eo hẹp, em cảm thấy lời này cũng không giống nói dối. Tuy rằng không muốn nói như vậy, thế nhưng ngay từ đầu bà đối với em hẳn là cũng có chút tình cảm đi. Em nổi danh cũng đã vài năm nay rồi, bà ta hiện tại mới tìm đến, thứ nhất có thể là vì tiền của em không nhiều bằng anh, thứ hai… có lẽ là em còn chút hy vọng đi, có thể bà cũng không muốn đến gạt em. Chỉ là hiện tại có thể thật sự quá thiếu tiền, vì vậy mới phải ra mặt.”

Lục Thừa Nghiệp không nói gì, chỉ vươn tay ôm ngang eo Trương Hàng, đột nhiên phát giác dường như người này lại gầy hơn một chút, nhất thời thương tiếc không gì sánh được..

Trương Hàng cảm nhận được tình tự của Lục Thừa Nghiệp, lắc đầu nói: “Em không sao, tình cảm của Triệu Hiểu Liên đối với em hẳn là cũng có đi, chỉ là không sâu lắm. Vậy nên hiện tại bà đến tìm em, ngay từ đầu là muốn nối là quan hệ để em khuyên anh sửa di chúc. Hôm nay em biểu hiện rất quyết tuyệt… chút tình cảm đó hẳn là cũng không đủ ngăn cản bà ta làm chuyện bất lợi với em rồi.”

“Bà ta sẽ không làm hại em được, có anh ở đây.” Lục Thừa Nghiệp siết chặt vòng eo mảnh mai của Trương Hàng, cam kết.

“Không, ” Trương Hàng trầm mặt lắc đầu nói, “Chứng cứ người sau màn có ý đồ mưu sát vẫn chưa tìm ra, hiện tại muốn hắn bị bắt giữ thẩm tra, chỉ tội danh bắt cóc không thành là chưa đủ.”

“Không được!” Lục Thừa Nghiệp cường liệt phản đối, “Anh tuyệt đối không cho phép em đi vào nơi nguy hiểm!”

“Không có nguy hiểm!” Trương Hàng cũng rất kích động, “Người đó vẫn muốn tính mạng và di sản của anh, chỉ đề phòng thôi không đủ, nhất định phải giải quyết cho xong!”

“Anh nói không được là không được!” Lục Thừa Nghiệp cao giọng nói, “Cho dù anh có phải chết cũng cho phép em bị xây xước dù chỉ một chút!”

“Nếu anh chết đi em còn có dũng khí sống tiếp sao!” Trương Hàng cũng cao giọng quát Lục Thừa Nghiệp, đây đại khái là lần đầu tiên cậu lớn tiếng như vậy, ngay cả vành mắt cũng có chút đỏ lên.

Bạch Khê Tự đang lái xe: “…”

Gã đang ngồi yên cũng không biết vì sao bị hai người kia ân ái đến phun máu đầy mặt. Không sao hết, là một trợ lý chuyên nghiệp, cho dù cả mặt đều là máu cũng có thể an toàn lái xe về đến nhà.

Lục Thừa Nghiệp bị bộ dạng tri kỷ này của Trương Hàng cảm động đến rối tinh rối mù, nếu như không phải có Bạch Khê Tự ở phía trước làm vướng bận, hắn thực sự sẽ trực tiếp ôm Hàng Hàng chơi xe chấn rồi. Thế nhưng muốn khuyên được Hàng Hàng hắn phải tỉnh táo lại trước đã. Lục Thừa Nghiệp giơ tay lên xoa xoa mái tóc mềm mại của Trương Hàng, xúc cảm này khiến hắn yêu thích không thôi, tâm tình kích động cũng dần dần tỉnh táo lại. Mà dưới sự vuốt ve của hắn, Trương Hàng cũng đã khôi phục lại sự bình tĩnh, có chút ủy khuất nói: “Em không thể chịu được sự thống khổ như phải xuống địa ngục kia lần nữa, anh đừng để bản thân phải chịu bất kỳ nguy hiểm gì.”

“Anh sẽ không,” Lục Thừa Nghiệp cam kết, “Mà em cũng sẽ không, tin tưởng anh.”

“Vậy anh định làm gì?” Trương Hàng nhìn về phía hắn, vành mắt hồng đỏ như một con thỏ trắng lớn ngoan ngoãn, khiến cho Lục Thừa Nghiệp trái tim của Lục Thừa Nghiệp ngứa ngáy khó nhịn.

“Đừng có gấp,” hắn ôn nhu nói, “Khi còn không biết đối phương là ai anh thật sự không dễ ra tay, thế nhưng một khi đã xác định được mục tiêu chẳng lẽ còn phải sợ sao? Hàng Hàng, thời gian này không phải chỉ có pháp luật mới có thể ràng buộc người khác, trên đời này còn có rất nhiều thủ đoạn ép buộc hãm hại người khác mà không phải ra mặt. Hơn nữa, không tìm được chứng cứ thì thế nào? Không có chứng cứ lại cố ý không phân tốt xấu bôi đen người khác đâu phải là chuyện ít thấy chứ?”

Biểu tình của Trương Hàng tràn đầy nghi hoặc, mà Lục Thừa Nghiệp lại là mỉm cười bí hiểm.

Từ sau khi biến về hình người, bộ dạng tổng tài bá đạo của hắn rốt cuộc cũng có cơ hội phát huy, lúc này đây nhất định phải biểu hiện tốt một chút. Tổng giám đốc Lục nắm chặt nắm tay!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *