Trọng sinh thành chó dẫn người mù – Chương 5 + 6

5

Bởi vì thị lực bắt đầu sa sút, Trương Hàng liền thường xuyên rút ra thời gian dẫn Đại Hắc đi dạo trên đường phố luyện mắt. Thể hình hiện tại của Đại Hắc đã rất lớn, người bình thường nhìn thấy ít nhiều cũng có một chút kiêng dè, bất quá bởi vì Đại Hắc vẫn thật biết điều, căn bản sẽ không loạn dọa người, thế nên Trương Hàng đi đến chỗ nào cũng thích dẫn theo. Cái này cũng có một chút tâm lý khoe khoang của thiếu niên, đây là chó cậu nuôi, là cậu một tay chăm nom từ lúc nó còn là một chú cún chỉ lớn bằng hai bàn tay cho đến khi trưởng thành thông minh như vậy, tự nhiên mặc kệ đi đến nơi nào cũng muốn mang ra khoe khoang một chút. Nhất là mỗi khi Đại Hắc đến trường đón cậu, Trương Hàng đều tỏ ra bất đắc dĩ nói “Tại sao lại tới rồi, tao lại phải nghe chu bảo vệ mắng”, nhưng trên thực tế thì cái mũi nhỏ đều hếch cả lên, mắt lấp lánh sáng, giọng nói tràn đây kiêu ngạo. Dù sao, đám người Lâm Thịnh mỗi khi nhìn thấy bộ dạng khoe khoang này của Trương Hàng đều không nhịn được ngứa tay, muốn đánh người.

Sau khi trở thành chó, Lục Thừa Nghiệp mới sâu sắc phát hiện động vật đối với tâm tình người đối diện mẫn cảm hơn nhân loại rất nhiều, đây đại khái là vì trực giác dã tính vẫn còn chưa mất đi. Hắn chỉ cần vừa liếc qua là có thể nhìn thấu một người đối với mình rốt cục là yêu thích hay sợ hãi, mà thứ tình cảm kia cũng ảnh hưởng rất mạnh đến hắn, khiến bản năng của hắn tự động làm ra phản ứng phù hợp.

Tỷ như, khi đối mặt với mấy hảo bằng hữu này của Trương Hàng thì Lục Thừa Nghiệp luôn rất hiểu chuyện nghe lời, hắn có thể cảm giác được những thiếu niên này đối với mình tràn đầy yêu thích và ước ao, mà đối mặt với một ít học sinh vẫn bảo trì tâm trình e ngại thì Lục Thừa Nghiệp vẫn luôn kính nhi viễn chi, mà mỗi lúc ở bên người Trương Hàng, hắn luôn cảm thấy tâm tình sung sướng, có thể cảm thụ được sự quan tâm và bảo vệ đến từ đối phương.

Cũng bởi vì phần kiêu ngạo và bảo vệ này, mỗi lần hắn theo Trương Hàng ra cửa đều ngẩng đầu mà bước, rõ ràng là một con chó lại có thể bước ra bước đi của thần mã tuấn dật phi phàm, khiến những người yêu chó càng nhìn càng thích thú.

Hôm này, Trương Hàng đến cửa hàng kính mắt đo mắt lại, trước khi vào cửa liền vỗ vỗ đầu Lục Thừa Nghiệp, nói: “Ở chỗ này chờ tao, đừng có chạy lung tung.”

Vì vậy mọi người liền thấy một con chó lớn màu đen ngoan ngoãn ngồi trước cửa tiệm kính mắt hệt như môn thần, cũng không cố gắng tìm cách vào trong, chỉ an tĩnh ngồi chờ như vậy lại càng chọc người yêu thích.

Mà trên thực tế, Lục Thừa Nghiệp vẫn đang hết sức chăm chú lắng nghe thanh âm bên trong cánh cửa, chỉ là tiếng động trên đường quá ầm ĩ, mà cửa kính của tiệm này lại còn là loại cách âm, vì vậy hắn nghe không được rõ lắm. Lục Thừa Nghiệp rất lưu ý việc đo mắt lần này, hắn nghĩ thị lực của Trương Hàng hiện tại đã cực kỳ kém rồi, cửa tiệm kính mắt vẫn là những người tương đối có kinh nghiệm, rất có thể sẽ nhìn ra manh mối đi.

Khoảng nửa giờ sau, Trương Hàng rời khỏi tiệm kính, trong mắt mang theo một tia mờ mịt. Lục Thừa Nghiệp thấy không ổn liền nhảy đến trước người cậu “Uông” một tiếng.

Trương Hàng nghe tiếng thì khóe miệng gian nan kéo ra một nụ cười, xoa xoa đầu hắn, mất mác nói: “Người của cửa hàng nói thị lực của tao nếu đã dùng kính cận cũng không khá hơn thì rất có thể là do tật mắt hoặc những nguyên nhân khác, nếu như là do tật mắt, có thể cả đời vẫn nhìn không rõ, dù cho có đeo loại kính nào cũng là như vậy. Bọn họ kiến nghị tao nên đi bệnh viện kiểm tra một chút, Đại Hắc, phải làm sao bây giờ? Nếu sao này tao đều không thể nhìn rõ thì phải làm sao đây?”

“Uông” ! Lục Thừa Nghiệp lo lắng kêu một tiếng, nhanh đến bệnh viện thôi, sau này có nhìn thấy hay không đều phải tích cực trị liệu, nói không chừng chỉ là một chút bệnh nhỏ gì đó thôi.

Thanh âm trung khí mười phần của hắn cũng khiến cho Trương Hàng tăng thêm không ít dũng khí “Tốt! Về nhà liền nói cùng ba mẹ, để bọn họ chở ta đi bệnh viện.”

Một người một chó nhanh chóng chạy về nhà, thế nhưng vừa vào cửa đã thấy Trương Khải Minh đang đừng trong phòng khách, hung hăng giáng cho Triệu Hiểu Liên một cái tát.

“Ba! Mẹ!” Trương Hàng vội vã chạy tới đỡ Triệu Hiểu Liên ngã nhoài trên mặt đất, lại bị Trương Khải Minh giáng cho một cước vào bụng.

“Cút!” Đôi mắt Trương Khải Minh, lúc nhìn Trương Hàng chẳng khác gì nhìn cừu nhân, “Bò trở về cho ta!”

Dứt lời ông liền cúi người xuống nắm lấy tóc Triệu Hiểu Liên, lại muốn tiếp tục đánh ả.

“Đánh đi, ông có giỏi thì cứ đánh chết tôi đi!” Triệu Hiểu Liên giơ tay lên nắm cánh tay của Trương Khải Minh, móng tay dùng sức cào sâu vào, lưu lại từng đạo vết máu, “Con mẹ nó, ông cũng chỉ là một tên hèn nhát, mọi thứ so ra đều kém anh ấy, tôi chính là thích anh ấy, dù có bị coi thường cũng muốn sống cùng anh ấy, cho dù anh ấy đã có vợ tôi cũng không quan tâm!”

Trương Khải Minh giận đến cả người đều sắp nổ tung, cố sức giữ lấy tóc của Triệu Hiểu Liên khiến người phụ nữ kia phát ra tiếng kêu thê thảm. Trương Hàng vội vã nhào qua muốn can ngăn ba mẹ, nào ngờ lại bị Trương Khải Minh hung hăng đánh một bạt tai: “Cút! Đồ con hoang!”

Lục Thừa Nghiệp giận đến không kềm chế được, nhào vào giữa Trương Khải Minh và Trương Hàng vừng vàng bảo hộ trước mặt cậu chủ, quay về phía Trương Khải Minh sủa to không ngừng. Nào có kiểu đàn ông gì lại đánh vợ con như vậy, cho dù có lý do gì đi nữa cũng không thể đánh như vậy!

Nhìn thấy một con chó lớn hung ác nhìn mình sủa to Trương Khải Minh cũng không sợ hãi, ông rút ra dây thắt lưng của mình mạnh mẽ quật vài cái, Trương Hàng che chở mẫu thân mà Lục Thừa Nghiệp lại che chở Trương Hàng. Bởi vì Trương Khải Minh là ba của Trương Hàng, cho dù thế nào đi nữa Lục Thừa Nghiệp cũng không thể cắn ồn, chỉ có thể dựa vào thân thể linh hoạt cố gắng ngăn dây lưng của Trương Khải Minh lại, nhưng như vậy cũng có hậu quả, chính là tất cả vết thương đều là ở trên người hắn.

Trương Khải Minh vốn đã phẫn nộ đến khó thể ức chế, Triệu Hiểu Liên lại dường như vẫn không biết sự tình có bao nhiêu nghiêm trọng, vẫn lớn tiếng mắng Trương Khải Minh bằng những từ cực kỳ khó nghe như “Vô sinh” ” Bất lực” “Tôi phạm cưỡng gian”, mà không người đàn ông nào có thể chịu đựng được. Từ trong những lời nói của ả, Lục Thừa Nghiệp hoàn toàn có thể đoán được năm đó hai người kết hợp là một sai lầm lớn đến thế nào. Chí ít, ở góc nhìn của Triệu Hiểu Liên, người phụ nữ này luôn cho rằng mình đã chịu ủy khuất lớn bằng trời, mà ngay cả Trương Khải Minh tựa hồ cũng cảm thấy có lỗi với Triệu Hiểu Liên, vì vậy mới để ả muốn gì được đó.

“Mẹ, mẹ đừng mắng nữa…” Trương Hàng bất lực muốn kéo mẹ mình ra ngoài, càng hy vọng bà ấy có thể im lặng một chút, ở dưới sự che chở của mình mau chóng rời đi. Ba rõ ràng đang nổi nóng, nếu mẹ vẫn tiếp tục mắng như vậy, đợi đến khi kích khởi cơn giận của ba, sợ rằng sẽ không thể vãn hồi được.

Cứ ầm ĩ một trận như vậy, Triệu Hiểu Liên cũng ngẫu nhiên chịu vài cái quất của Trương Khải Minh, ôm mặt kêu thảm thiết, rốt cục cũng không dám mắng nữa mà nương theo sự che chở của Trương Hàng, với lấy túi xách chạy ra khỏi nhà.

Triệu Hiểu Liên vừa chạy, cơn giận của Trương Khải Minh cũng tiêu tán không ít, vài cú quất cuối cùng của ông đều đánh lên người Lục Thừa Nghiệp, sau đó cũng buông thắt lưng ra, vô lực ngồi bệch xuống đất.

“Ba…” Gương mặt Trương Hàng đã đong đầy nước mắt, thế nhưng vẫn cố gắng dìu Trương Khải Minh lên ghế salon, rồi rót một chén nước cho ông.

Trương Khải Minh trầm mặc nhìn cậu hồi lâu, khoát khoát tay nói: “Chuyện của người lớn con không cần xen vào, về phòng nghỉ ngơi đi. Về phần mẹ con… đợi qua tết chúng ta cũng ly hôn, hiện tại con nên suy nghĩ xem sau này phải sống với ai.”

“Ba! Đừng, đừng ly hôn mà!” Trương Hàng dù sao cũng chỉ là một học sinh trung học năm hai, gia đình tan vỡ đối với cậu mà nói là một đã kích quá lớn thật sự khó thể chấp nhận. Cậu chỉ cảm thấy giống như tòa tháp vui vẻ ấm áo trong lòng của mình đột nhiên đổ sụp xuống trước mặt, đâu còn thời gian nhớ đến đôi mắt của mình, chỉ có thể liên tục cầu xin Trương Khải Minh thay đổi chủ ý.

Trương Khải Minh nhìn gương mặt của Trương Hàng gần như là từ một khuôn đúc ra với Triệu Hiểu Liên, ở đó lại không có một chút đường nét tương tự mình nào, cảm thấy mấy năm nay mình quả thật đã mù mắt rồi, cư nhiên một chút cũng không phát hiện, lại xem đứa trẻ này như con trai ruột cưng chiều đến tận bây giờ. Mà hình bóng của Trương Hàng lúc này trong mặt Trương Khải Minh lại bị hình ảnh của Triệu Hiểu Liên lúc còn trẻ chồng lên, ông vung tay một cái, có chút mất khống chế tát mạnh Trương Hàng: “Tiện nhân! Cút ra ngoài!”

Trương Hàng không dám tin tưởng ôm mặt, không ngờ được lửa giận của ba lúc này cũng không phải chỉ đổ lên người mẫu thân mà còn lan sang chính mình. Lục Thừa Nghiệp thấy Trương Hàng bị đánh thì cũng không khống chế được nữa, nhào đến cắn bàn tay của Trương Khải Minh, nhất thời máu tươi đầm đìa.

Trương Khải Minh một cước đá văng Lục Thừa Nghiệp, lại nhấc cả cái bàn trà lên muốn giáng xuống người hắn, cả bộ ấm chén theo đó rớt vương vãi ra đất vỡ tan, cả phòng khách đều trở thành một mảnh hỗn độn.

“Ba, đừng đánh Đại Hắc, là con sai, con… lập tức mang theo Đại Hắc trở về phòng!” Trương Hàng vội vã dẫn Lục Thừa Nghiệp về phòng, lúc gần đi còn không quên hỏi Trương Khải Minh. “Ba, người… có cần con đi bệnh viện với người không?”

“Cút ——” Trương Khải Minh lúc này tựa hồ chỉ biết quát một chữ đó mà thôi, ông ôm bàn tay đang chảy máu xông ra khỏi nhà, chỉ để lại Trương Hàng và Lục Thừa Nghiệp đã bị thủy tinh làm bị thương..

Nhìn phòng khách ngổn ngang, Trương Hàng chỉ cảm thấy toàn bộ thế giới của mình đều bị lật ngược lại, thế gian giống như chỉ còn mình cậu cô đơn lạnh lẽo. Cậu ngồi sụp xuống đất ôm chặt cổ của Lục Thừa Nghiệp, thấp giọng nỉ non: “Đại Hắc…”

Lục Thừa Nghiệp liếm liếm tóc của cậu, hắn không hối hận vừa rồi đã cắn Trương Khải Minh, chỉ là cực kỳ tức giận, cho dù người đàn ông đó có giận đến thế nào, thủy chung cũng không nên đem một đứa trẻ hiểu chuyện như vậy ra trút giận chứ.

Trương Hàng uể oải một hồi, chậm rãi đứng lên, ánh mắt mờ mị, lúc này cậu mới phát hiện trên người Lục Thừa Nghiệp đầy vết thương bị thắt lưng đánh, lại có vài nơi còn bị mảnh thủy tinh găm vào,  liền lập tức chạy đi lấy hộp cứu thương, nhẹ nhàng giúp hắn xử lý vết thương. Chỉ là khi nhìn nhấy trên người Trương Hàng cũng có mấy vết thương bị thắt lưng quất trúng, Lục Thừa Nghiệp lại có xúc động vươn lưỡi ra liếm, hắn chợt nhớ hiện giờ mình là một con chó, chỉ có thể cố gắng nén lại bản năng này.

Trương Hàng cầm chai thuốc sát khuẩn đổ lên vết thương của Lục Thừa Nghiệp, một bên động tác cực kỳ cẩn thận, một bên lại xoa xoa mắt, Lục Thừa Nghiệp biết cậu đang khóc, lại không có biện pháp mở miệng an ủi, hắn chỉ là một con chó nha!

“Ư ử”, Hắn thấp giọng nỉ non vài tiếng, lại dùng cái đầu lớn của mình ủi ủi lên mặt Trương Hàng, tựa đầu lên vai cậu.

Trương Hàng lau khô nước mắt, hôn lên cái đầu đầy lông của Lục Thừa Nghiệp, nói: “Đại Hắc, mày thật tốt. Không có việc gì đâu, tao không khóc, bọn họ chỉ cãi nhau mà thôi, vài ngày sao lại hòa hảo. Tao, tao ngày mai sẽ đi tìm bà nội, ba nghe lời bà nội nhất, bọn họ  sẽ không ly hôn. Tao là con trai, lại lớn như vậy rồi, không thể chỉ biết khóc.”

“Uông.” Ngươi mới chỉ có mười lăm tuổi, là học sinh trung học năm hai, ngay cả mình cũng không chiếu cố được, mắt có vấn đề cũng không biết, như thế nào có thể quan tâm chiếu cố bọn họ chứ. Lục Thừa Nghiệp thật sự là vì cậu chủ nhỏ của mình lo lắng không thôi, hắn trở thành chó đến giờ đã có tám tháng, đây là lần đầu tiên hắn cực độ hy vọng mình trở về làm người, như vậy hắn có thể dùng lời nói an ủi đứa trẻ này, ôm cậu vào trong ngực mình, lau khô nước mắt cho cậu, giúp cậu xoa thuốc lên vết thương trên tay.

Mà không phải giống như bây giờ, bị một đứa bé chiếu cố.

Sau khi gắp hết mảnh thủy tinh trong vết thương ra, Trương Hàng nhẹ nhàng giúp Lục Thừa Nghiệp thoa thuốc mỡ, bất ngờ, bình thuốc trong tay cậu bị thả rơi xuống đất, mà bản thân Trương Hàng lại là mờ mịt tựa vào người Lục Thừa Nghiệp.

“Uông?” Lục Thừa Nghiệp lo âu sủa.

Trương Hàng lặng im một hồi, lắc lắc đầu, đồng tử vừa tan rã lần nữa ngưng tụ, lắc lắc dầu nói: “Không có việc gì.”

Vừa rồi, vừa rồi trước mắt Trương Hàng đột ngột tối đen, dường như toàn bộ thế giới đều rơi và trong bóng tối, giống như sẽ không còn có thể nhìn thấy ánh sáng nửa vậy.

Cũng may, lập tức đã khôi phụ.

Có lẽ vì ngồi xổm quá lâu nên tuột huyết áp dẫn đến choáng váng đi, trước đây cũng đã từng bị thế vài lần. Trương Hàng lặng lẽ an ủi mình, lại tiếp tục giúp Lục Thừa Nghiệp bôi thuốc

——————–

Tác giả có lời muốn nói: Tiểu kịch trường ——

Mỗ Thanh lười biếng1: Ngày hôm qua là thất tịch, mọi người đều giục ta post chương mới, liệu ta có nên đem chương này quăng lên không? Nguyện người hữu tình trong thiên hạ đều bị đánh?

Trương Hàng: Đại Hắc nàng thật là ác độc, ta và ngươi đều bị đánh…

Lục Thừa Nghiệp: Tác giả chính là độc thân cẩu2, nhìn không được người khác hạnh phúc, ngươi đừng sợ, chờ ta mài răng xong liền đi cắn nàng.

Trương Hàng: … Ngươi nhả đá mài dao xuống trước đã!

***************************

1/ Mỗ Thanh lười biếng: Nguyên văn tác giả dùng “Lại Thanh”, mà lại là lười biếng, Thanh là viết tắc tên tác giả.

2/ Độc thân cẩu: Một từ trong ngôn ngữ mạng, cũng giống nhưng trạch nam, trạch nữ. Bọn họ coi người độc thân thê thảm như chó, vậy nên mỗi khi có nhân vật tỏ ra ân ái trước mặt mọi người, thế nào cũng có kẻ thốt lên ‘mù mắt chó của ta rồi’. Vì vậy, hình tượng chó ở đây chỉ là ẩn dụ cho sự độc thân, không có ý sỉ vả chê cười.

6

Đêm đó Triệu Hiểu Liên và Trương Khải Minh đều không về nhà, chỉ có Trương Hàng ôm Đại Hắc khó có cơ hội được lên giường một lần, ngủ suốt cả đêm. Đêm mùa đông, không khí bên ngoài rét lạnh, cũng chỉ có bộ lông và nhiệt độ của Đại Hắc có thể mang đến cho Trương Hàng một chút ấm áp.

Ngày hôm say, Trương Hàng liền dẫn Đại Hắc đi tìm bà nội. Năm đó khi Triệu Hiểu Liên gã cho Trương Khải Minh thì vốn còn là hộ khẩu nông thôn, anh chị em cũng rất nhiều, chỉ là nhà ngoại xa xôi, từ đó đến nay cũng chỉ mang Trương Hàng trở lại mấy lần, Trương Hàng đối với cậu dì đều không tính là quen thuộc.

Mà Trương Khải Minh từ lúc sinh ra đã có hộ khẩu thành phố, cha mẹ đều là viên chức của xí nghiệp quốc doanh đã về hưu, hau người đều có tiền lương hưu đãi ngộ cũng rất tốt, không cần Trương Khải Minh phụng dưỡng. Trương Khải Minh là con trai độc nhất, lúc mua tòa nhà hai tần kia vốn là muốn đón cha mẹ vè ở cùng, bất quá Triệu Hiểu Liên không muốn ở cùng ba mẹ chồng, mà quan hệ của hai bên cũng rất không xong. Mà thân thể của cha mẹ Trương Khải Minh đều rất tốt, lại có thu nhập của mình, hai ông bà cứ thế sống cùng nhau ngày qua cũng cực kỳ dễ chịu, nếu dọn về ở cùng mỗi ngày đều nhìn Triệu Hiểu Liên không vừa mắt, ngược lại càng tức giận hơn.

Tuy rằng không ở cùng một chỗ, bất quá những năm trước đây mỗi cuối tuần Trương Khải Minh đều mang Trương Hàng đến thăm cha mẹ, vài năm nay khi Trương Khải Minh không có thời gian, Trương Hàng cùng thường mua ít lễ vật đến thăm ông bà nội, quan hệ hai bên vẫn rất tốt. Thậm chí trong mấy tháng bắt đầu nuôi Đại Hắc này, Trương Hàng cũng dẫn chó theo rất nhiều lần, hai ông bà cũng rất thích một con cún ngoan như Đại Hắc vậy.

Ngày hôm nay, Trương Hàng kỳ thực đã không còn người để tin tưởng, chỉ có thể tìm đến ông bà nội. Chỉ là khi cậu vừa gõ cửa bước vào đã thấy cha mình ngồi trong phòng khác, Trương Khải Minh vừa nhìn thấy Trương Hàng đã ngoảnh mặt sang một bên không đếm xỉa tới, mà bà nội nguyên bản vẫn nhiệt tình yêu mến cậu lúc cày cũng đã mất đi nụ cười, đợi đến khi nhìn thấy Lục Thừa Nghiệp càng lộ ra biểu tình chán ghét. Bất quá, bà chung quy cũng không to gan đến mức dám đối chọi với một con chó lớn như vậy, chỉ đá đá lên người Đại Hắc, trong miệng lẩm bẩm: “Ai nha, mang theo chó thì đừng vào nhà chứ. Đầy là loại chó hư hỏng gì vậy, ngay cả chủ nhà cũng dám cắn, tốt nhất cứ bán cho lò mổ đi!”

Tâm trạng vốn có chút mong đợi của Trương Hàng thoáng chốc rơi vào hầm băng, cậu chỉ còn trẻ chứ không ngu ngốc, có thể tinh tường cảm giác được ánh mắt của ông bà nội và phụ thân nhìn mình đã không còn giống trước đây. Ông nội là lạnh lùng quan sát, bà nội lại chán ghét rõ ràng, mà cha thì lại thẳng thắn không thèm nhìn cậu.

Giống như trong nhà này, chỉ có cậu là người ngoài.

Trương Hàng xoa xoa cái mũi có chút lên men của mình, nhẹ nhàng nói với Lục Thừa Nghiệp: “Đại Hắc ngoan nào, đứng ngoài hành lang chờ tao một chút, đừng dọa đến những người khác.”

Lục Thừa Nghiệp vẫy vẫy lỗ tai có điểm lo lắng, ác ý những người đó đã rõ ràng đến mức ngay cả tiếp cận hắn cũng không muốn, như vậy Trương Hàng đi vào có thể nhận được cư xử hòa nhã sao? Chỉ có thể càng thêm thương tâm mà thôi. Hắn cũng không phải là trẻ con như Trương Hàng, dựa vào những sự tình trước sau đã xảy ra mà liên tưởng, lại thêm sự biến hóa của Trương Khải Minh hai hôm nay, hắn đại khái đã đoán được nguyên nhân thực sự hai vợ chồng này phải ly hôn.

Trước đó Triệu Hiểu Liên lớn lối như vậy mà Trương Khải Minh vẫn cắn răng nhẫn nại, đồng thời đối với Trương Hàng thủy chung là cưng chiều quan ái, mặc kệ có bao nhiêu tức giận cũng không biểu hiện ra ở trước mặt cậu. Nhưng mà ngày hôm qua, Trương Khải Minh ngay cả Trương Hàng cũng ra tay đánh đập không chút lưu tình, còn không muốn nhìn mặt cậu, đáp án hợp lý cho loại tình huống này chỉ có một… Chỉ sợ Trương Hàng cũng không phải con ruột của Trương Khải Minh.

Nếu sự thật là như vậy, Lục Thừa Nghiệp có thể lý giải thái độ của người nhà họ Trương với Trương Hàng, thế nhưng vẫn như cũ không cảm thấy thoải mái. Cậu chủ nhỏ của hắn ưu tú như vậy nha, vì sao lại phải đối mặt với nhiều trắc trở khó khăn như vậy.

Có lo lắng hơn nữa, hiện tại Lục Thừa Nghiệp cũng bất quá chỉ là một con chó, cuối cùng vẫn phải ở lại ngoài hành lang, chỉ có thể áp sát lỗ tai vào vách tường, nỗ lực nghe ngóng động tĩnh trong nhà. Cũng may thính giác loài chó so với con người thì ưu tú hơn rất nhiều, hơn nữa khu nhà này đại thể cũng là khu công chức, môi trường xung quanh yên tĩnh, vì vậy hắn đại thể cũng nghe được những người bên trong đang nói gì.

Lúc bắt đầu vốn là trầm mặc cực độ, Trương Hàng luống cuống nhìn những trưởng bối đã hoàn toàn thay đổi thái độ với mình, những lời khuyên nhủ muốn nói với phụ thân lại bị sự lạnh lùng sét nét trước mặt làm không dám mở miệng, chỉ có thể giống như một tội nhân bất an lo lắng dưới ánh mắt nhìn chằm chằm của ba trưởng bối, giống như cậu đã phạm phải một lỗi tày trời nào đó.

Hôm qua, sau khi Trương Khải Minh phát hỏa đánh con trai xong cũng cảm thấy trong lòng khó chịu, Trương Hàng là đứa trẻ được ông cưng chiều từ nhỏ đến lớn, đứa trẻ ưu tú như vậy nếu quả thật là con của mình, cho dù có phải nghiến răng nghiến lợi chịu dựng ông cũng sẽ miễn cưỡng tiếp tục sống cùng Triệu Hiểu Liên, vì con trai duy trì gia đình hoàn chỉnh. Chỉ là ngày hôm qua, khi hắn vô tình nghe được cú điện thoại của Triệu Hiểu Liên thì toàn thân máu nóng chải ngược, cảm thấy những ôn nhu che chở mình dành cho người phụ nữ và đứa trẻ này đều biến thành một chuyện tiếu lâm chê cười.

Triệu Hiểu Liên từ trước đến giờ cũng chưa từng thích ông, thậm chí kết hôn cũng chỉ vì cái hộ khảu thành phố, cha mẹ của ông cũng có chút bản lĩnh, có thể biến Triệu Hiểu Liên từ một cô gái nông thôn biến thành quý phụ thành phố. Mà người phụ nữ đó trên thực vế vẫn yêu thích thanh mai trúc mã từ nhỏ lớn lên cùng mình, đồng thời từ trước khi kết hôn hai người đã xảy ra quan hệ. Mà sau khi Triệu Hiểu Liên trèo được lên người Trương Khải Minh, cha mẹ của ông đều không tán đồng việc con trai mình muốn lấy một cô gái nông thôn, Triệu Hiểu Liên vì muốn tiến vào nhà họ Trương đã cố ý chuốc say Trương Khải Minh, để ông trong lúc hồ đồ mơ màng xảy ra quan hệ với mình. Sáng hôm Triệu Hiểu Liên sau lại ôm chăn khóc lớn, nói Trương Khải Minh cường bạo mình, nhà họ Trương như vậy cũng hết cách, chỉ có thể đồng ý để người vào cửa.

Sau đó Trương Khải Minh cũng phát hiện được chuyện của Triệu Hiểu Liên và bạn trai trước đây, tâm tình cực kỳ không tốt cùng với một vị tiểu thư1 trong hộp đêm xảy ra khuất tất. Thế nhưng bởi vì lần say rượu mất trí năm đó, trong lòng hắn đối với Triệu Hiểu Liên vẫn là nhân nhượng không ít, hơn nữa hai người lại có một đứa con ngoan như vậy, Trương Khải Minh chỉ có thể âm thầm chỉ điểm vợ của người đàn ông kia để người ấy tìm tới tận nơi, vì vậy Triệu Hiểu Liên và người nọ cũng tạm thời xa nhau.

Trương Khải Minh vì con trai, vì cái nhà này, đã bị cắm sừng nhiều năm như vậy cũng cố nhịn xuống, thậm chí mấy hôm trước khi phát hiện Triệu Hiểu Liên kia vẫn còn quan hệ qua lại với người đàn ông đó thì vẫn quyết định nhịnh như trước. Chỉ là sau khi nghe được cú điện thoại đó của Triệu Hiểu Liên, nghe ả nói Trương Hàng nhất định là con của người đàn ông kia, bởi vì trên người họ có vết bớt giống nhau như đúc, lúc đó Trương Khải Minh chỉ muốn giết chết người đàn bà này, cũng giết chết đứa con hoang kia.

Mà khi nhìn thấy Trương Hàng ngoan ngoãn như vậy, cảm tình nhiều năm cuối cùng cũng thành công gọi lý trí của ông quay về, nhìn thấy con trai giống như tội nhân co ro ngồi trong phòng khách bị cha mẹ mình chăm chú quan sát, cả người đều cực kỳ luống cuống, Trương Khải Minh không khỏi mềm lòng, chủ động mở miệng: “Con về nhà đi, ba đã quyết định ly hôn với Triệu Hiểu Liên.”

“Ba…” Trương Hàng mang theo vẽ cầu xin nhìn ông, không biết làm thế nào cứu vãn cuộc hôn nhân tan vỡ của cha mẹ.

“Ba cái gì ba!” Trương Khải Minh không lên tiếng nhưng mẹ của ông lại không nhịn được nữa, “Mau để cho mẹ mày mang thứ con hoang như mày rời khỏi nhà họ Trương bọn ta, để bọn ta nuôi con kẻ khác nhiều năm như vậy cũng thật khôn ngoan mà. Năm đó ta đã không đồng ý Khải Minh lấy cô ta, không có công tác không nói còn là hộ khẩu nông thôn. Bây giờ nhìn xem, bùn nhão không trét nổi tường, tiện nhân vẫn cứ là tiện nhân, tìm việc cho nó thì không chịu ổn định đi làm, chỉ muốn làm phu nhân nhà giàu, nuôi ả ăn ngon mặc đẹp xong lại còn mèo mỡ gà đồng. Hiện tại cứ ly hôn cho nhanh một chút, còn chờ năm sau làm gì, cứ làm ngay đi!”

“Mẹ…” Trương Khải Minh do dự lên tiếng ngắt lời mẹ mình, nhưng cũng không quá kiên trì mà tùy ý để bà nói xong. Đứa trẻ này hiện tại cũng coi như đã lớn, thân thế của mình sớm muộn cũng phải biết, cứ để mẹ ông nói ra cũng tốt

Nhưng mà sự thật này đối với Trương Hàng chỉ mới mười sáu tuổi mà nói vẫn là quá tàn khốc, mà bà Trương lại còn nói ra sự thật một cách mỉa mai như vậy, Trương Hàng chỉ cảm thấy máu huyết toàn thân của mình đều bị khô cạn, cậu nhìn Trương Khải Minh nói: “Ba, chuyện này không phải thật đúng không? Con, con làm sao lại không phải là con trai của ba chứ? Nhất định là nhầm lẫn chỗ nào rồi, ba!”

“Được rồi!” Ông Trương cũng không muốn nháo chuyện này đến chướng khí mù mịt, mở miệng nói, “Có đúng hay không thì đi giám định một chút liền rõ ràng. Cũng không thể chỉ vì một câu nói của người đàn bà kia mà tùy tiện kết luận, tôi thấy bộ dạng của Hàng Hàng cũng có mấy phần giống với Khải Minh, cứ đi giám định ADN đi.”

“Ông nội…” Trương Hàng cảm kích nhìn ông Trương, đến lúc này mới có người chịu đứng ra nói vài lời vì cậu, tuy cũng không hoàn toàn là bênh vực nhưng như vậy cũng đã rất tốt rồi. Cậu rất tin tưởng mình chính là con ruột của Trương Khải Minh, làm sao có thể không phải chứ, ba đã thương cậu đến vậy mà.

“Còn giám định làm gì, đứa con hoang này có chỗ nào giống Khải Minh đâu, hoàn toàn là một khuôn với Triệu Hiểu Liên, vừa nhìn đã khiến tôi bực bội.” Bà nội đã không còn ôn hòa quan ái như trước kia, lời nói ra toàn bộ đều đâm thẳng vào trái tim người khác.

“Đi thôi.” Trương Khải Minh đứng lên, ông cũng rất hy vọng Trương Hàng có thể là con ruột của chính mình. Nếu thật sự là như vậy, những thương tổn hai ngày nay mà ông tạo ra cho Trương Hàng, ông sẽ dùng cả đời để trả lại.

“Dạ” Trương Hàng thấp thỏm nhìn Trương Khải Minh, bàn tay không ngừng nắm chặt lại buông ra, chỉ trong chốc lát lòng bàn tay đều ướt đẫm mồ hôi, cậu cũng không biết vì sao trong lòng một điểm chắc chắn cũng không có. Nguyên bản cậu vốn rất khẳng định mình là con ruột của Trương Khải Minh, chỉ là hiện tại dù nhìn thế nào cũng không phát hiện mình được và người kia có một điểm giống nhau.

Một lớn một nhỏ trước sau ra cửa, chỉ thấy Đại Hắc ngửa đầu nhìn hai người, đôi mắt đen bóng giống như có thể nhìn thấu nhân tâm. Lục Thừa Nghiệp kiên định đi tới bên cạnh Trương Hàng, dùng đầu cọ cọ vào chân cậu.

Trương Hàng vuốt ve bộ lông mềm mại của Đại Hắc, trong lòng cũng tìm lại một chút sức lực, cái cảm giác bị cả thế giới vứt bỏ vừa rồi đều theo đó tiêu thất, dòng máu trong người cũng lưu động trở lại, dâng lên một tia ấm áp.

Nhưng mà Trương Khải Minh lại đẩy Đại Hắc qua một bên, nói: “Đi bệnh viện thì chở chó theo làm gì, bảo nó tự về nhà trước đi, không phải nó biết nhận đường sao?”

“Uông” Lục Thừa Nghiệp hướng về phía Trương Khải Minh sủa một tiếng, cho dù đây không phải con trai ruột của ông thì cũng đã nôi nhiều năm như vậy rồi, chẳng lẽ một chút cảm tình cũng không có sao?! Hơn nữa làm giám định ADN cũng có thể lén lút đi làm, vì sao nhất định phải phô bày sự tình tàn nhẫn như vậy trước mặt một đứa trẻ, cho dù sau đó có thể chứng minh được quan hệ máu mủ giữa hai người thì sao? Trong lòng Trương Hàng cũng sẽ bị rạch xuống một vết thương thật sâu, cả đời không thể lành lại, cậu ấy vẫn còn trẻ con, dựa vào cái gì mọi người lại ép cậu đối mặt một cách tàn khốc như vậy, ôn nhu một chút không được sao?

“Đi về nhà!” Trương Khải Minh đối với Trương Hàng coi như vẫn còn một chút tình cảm, còn đối với con chó đã khiến mình phải tiêm vài mũi vắc xin phòng bệnh như Lục Thừa Nghiệp mà nói, một chút hảo cảm cũng không có.

Trương Hàng vỗ vỗ đầu Lục Thừa Nghiệp: “Ngoan, Đại Hắc về nhà.”

Về nhà cái gì chứ! Lục Thừa Nghiệp có chút phẫn nộ, nếu đã đi bệnh viện cũng không thể chỉ làm giám định ADN, còn phải đi khám mắt nữa, tối hôm qua cậu muốn đi nhà vệ sinh cũng phải men theo tường mà đi, ngay cả có đèn cũng đã không nhìn rõ nữa rồi!

Thế nhưng từ trong miệng của hắn chỉ có thể phát ra từng tràng tiếng sủa, Trương Khải Minh trực tiếp nổ máy xe chở Trương Hàng đi, mà Lục Thừa Nghiệp cũng không về nhà, một đường chạy theo phía sau, hắn lo lắng cho đứa trẻ này.

Trương Hàng nhìn bóng dáng Đại Hắc điên cuồng đuổi theo phía sau trong gương chiếu hậu, trước mắt đột nhiên trở nên nhòe đi, cái gương biến thành một mảnh màu sắc rạn vỡ, sau đó chính là từng đoàn sương mù dày đặc. Cũng may, loại tình huống này rất nhanh đã hồi phục, cậu nhìn sắc mặt cực kỳ không tốt của cha đang ngồi bên cạnh, cắn cắn môi, cuối cùng cũng không nói ra miệng.

Hay là chờ làm giám định xong rồi hãy nói.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *