Trọng sinh thành chó dẫn người mù – Chương 41 + 42

41

Trương Hàng bộ dạng xinh đẹp lại có khí chất tĩnh mịch đặc biệt, thêm nữa cậu còn là ông chủ của quán bar khiếm thị này, người có thể mở ra một quán bar không quá chú trọng lợi nhuận lại có thể khiến người ta cảm thấy an bình như vậy hiển nhiên cũng gợi sự tò mò của không ít người. Vả chăng, rượu cậu pha còn uống rất ngon, cũng rất ít khi xuất hiện, trên người mang theo cảm giác thần bí khiến ở trong vòng này không ít người trở thành fan của cậu. Mỗi khi cậu đến Black, người muốn uống rượu do cậu pha đều phải xếp hàng, mọi người ngồi ở quầy bar nhỏ bên cạnh, chậm rãi chờ đến phiên chính mình.

Trương Hàng pha rượu rất chậm, là bởi vì cậu cũng không nhận order của khách hàng mà là sau khi cùng bọn họ trò chuyện to nhỏ vài câu, căn cứ vào lý giải của bản thân đối với người kia mà lựa chọn loại rượu thích hợp. Loại yêu cầu kỳ dị này có thể khiến cho một vài người bất mãn, thế nhưng càng có nhiều người hơn muốn thử một lần. Người thanh niên thần kỳ này thật có thể điều chế ra loại rượu thích hợp với mình sao?

Mà người thực sự uống qua rượu Trương Hàng pha hầu như không ai không hài lòng, điều này khiến cho vị người pha rượu trẻ tuổi thần bí lại anh tuấn kia càng thêm mê người.

Thời gian bây giờ là buổi tối tám giờ, cuộc sống về đêm vừa mới bắt đầu, bên người Trương Hàng đã vây quanh một đám người rất có trình tự, Lục Thừa Nghiệp ngay cả số cũng không cần lấy. Mà nhìn tốc độ Trương Hàng nói chuyện phiếm cùng pha rượu, phỏng chừng hắn phải đợi ở đây… chí ít đến mười hai giờ đi. Loại hành vi này sẽ khiến rất nhiều người không kiên nhẫn, thế nhưng muốn uống được rượu ngon nhất định phải kiên trì đợi, muốn cảm nhận khẩu vị của vị bartender truyền kỳ này nhất định phải cùng cậu nói chuyện phiếm, vì vậy mọi người đều chỉ có thể nhẫn nhịn tính tình mà chờ đợi.

Vận khí của Lục Thừa Nghiệp phi thường tốt, chỗ ngồi bên cạnh quầy bar của Trương Hàng chỉ có vài người, khi hắn ngồi xuống một chốc, có khách hàng đắng sao cũng muốn xếp hàng, thế nhưng lại có người phục vụ đến thông báo, ông chủ hôm nay chỉ phục vụ đến người khách hàng này, bởi vì chờ đến lượt hắn đã là nửa đêm rồi, ông chủ phải về nghỉ ngơi.

Hắn ngồi ở vị trí cuối cùng, tham lam nhìn thần thái của Trương Hàng, tại trong quán bar có chút âm u này, tại bị trí cậu đứng có điểm một ngọn đèn rất nhu hòa, khiến cả người cậu tựa hồ cũng chìm vào ánh sáng mông lung đó, phá lệ mê người. Mỗi câu nói, mỗi cử động của cậu đều ôn hòa lễ độ, có thể cùng cậu nói chuyện phiếm là một việc vô cùng thoải mái. Cậu… nói chung ở trong mắt tống giám đốc Lục, Trương Hàng từ đầu tới chân đều mê người như vậy.

Hàng Hàng của hắn, tại thời điểm hắn không biết đã trở nên ưu tú như vậy rồi, mà hắn lại bỏ lỡ năm năm trong quá trìn trưởng thành của cậu.

Khách hàng cũng không phải người mù, sự ưu tú của Trương Hàng ai cũng nhìn thấy tận mắt, thậm chí còn có không ít người không màng đến chuyện cậu là người khiếm thị, chạy đến nhiệt tình theo đuổi. Lục Thừa Nghiệp tận mắt nhìn thấy một cô gái trẻ tuổi phục sức lộ thịt đến người đối diện Trương Hàng, dùng thanh âm ngọt đến phát ngán nói: “Cậu chủ, cậu thật trẻ tuổi mà, tôi có nghe qua chuyện của cậu, cũng tính như là fan trung thành nha ~ “

Trương Hàng khẽ mỉm cười nói: “Cám ơn sự khích lệ của cô, nhưng tôi chỉ là một bartender có vị giác và khứu giác linh mẫn hơn biến thái một chút, cũng không có thần kỳ như trong truyền thuyết vậy đâu.”

“Tôi thích cậu là vì bộ dạng của cậu rất đẹp trai,” cô gái đưa tay đến trước mặt Trương Hàng, “Nghe nói trước khi cậu điều rượu đều phải ngửi một chút bàn tay của khách hàng. Nước hoa của tôi thế nào?”

Trương Hàng không chút kiêng kỵ cúi đầu ngửi một cái rồi nói: “Đây là nước hoa Lancôme, mùi hương với chủ đề chính là ‘Ôm ta’. Thế nhưng đây hẳn là hàng fake cao cấp, hương thơm lan tỏa so với nước hoa chính hãng còn kém một chút. Bất quá tuy rằng là hàng fake, thế nhưng chất lượng cũng phi thường cao, giá cả hẳn là cũng không quá thấp. Mặt khác, nếu như cô đêm nay không có bạn đi cùng tôi đề nghị không nên uống rượu, say rượu lái xe là chuyện rất nguy hiểm.”

Bị Trương Hàng không chút do dự nói ra việc mình sử dụng hàng fake, mặt của cô gái có hơi đỏ lên một chút, nhưng rất nhanh lại lộ ra vẻ giật mình: “Cậu làm sao biết tôi là lái xe tới?”

“Trên tay lái luôn có một chút mùi vị đặc thù, trên tay người lái xe cũng sẽ lưu lại một chút. Tôi cũng không phải giống như người khác nói, chỉ cần ngửi mùi hương trên tay là có thể nhìn ra thói quen của khách hàng, mà chỉ vì muốn xác nhận hôm nay đối phương có lái xe đến hay không. Nếu như có lái xe lại còn đi một mình, tôi sẽ không vì người đó pha rượu, hưởng thụ đương nhiên quan trọng, thế nhưng an toàn mới là chuyện cần lo lắng nhất.” Trương Hàng nhẹ nhàng kéo tay của cô gái, hơi sờ nhẹ vài lần rồi nói: “Cô là bảo bối được cả nhà yêu quý, vì quý trọng thân nhân của mình, cũng nên bảo vệ bản thân thật tốt.”

Cô gái đỏ mặt, lúc này cũng không phải là lúng túng mà là xấu hổ, cô rõ ràng ăn mặt khêu gợi còn xuất hiện ở nơi như quán bar, khiến người ta vừa nhìn đã biết đi tìm tình một đêm. Thế nhưng người phụ nữ lớn mật như vậy lại chỉ vì bị Trương Hàng nắm tay mà cảm thấy xấu hổ.

“Làm sao cậu biết được người nhà rất quan tâm tôi?” Cô gái lại tiến sát lên người Trương Hàng hỏi.

“Trên tay cô có một chuỗi phật châu, cũng không phải loại tùy tiện mua được mà là chuyên môn lên chùa cầu xin. Loại phật châu lá tử đàn này muốn cầu được cũng không dễ dàng, phải thành tâm dậy sớm đi thắp nén nhang đầu tiên ờ chùa miếm mới cầu được. Bất kể là người nhà hay người yêu, có thể cầu cho cô một chuỗi phật châu như vậy, nhất định là rất yêu thương quý trọng cô.”

“Cậu làm sao biết được nhiều như vậy?” Rõ ràng không uống rượu, cô gái này vẫn bám sát Trương Hàng không tha, muốn hỏi thêm nhiều việc nữa.

“Tôi đã đi qua nhiều nơi, ” Trương Hàng lộ ra một nụ cười khổ sở mang theo hoài niệm, “Tôi đã từng có một thân nhân, chúng tôi đã hẹn với nhau phải dạo chơi khắp thế giới này, mặc dù đối phương đi sớm hơn tôi một bước, nhưng tôi vẫn phải đi hết cả thế giới, sau đó về nhà kể cho đối phương nghe tôi đã đi qua những đâu, đã nghe được, chạm được những phong cảnh nào. Đó là ước định của chúng tôi, tôi sẽ không buông bỏ.”

Gương mặt của cô gái lại càng đỏ hơn, đêm nay cô đến đây là muốn tìm một lần diễm ngộ[1] không cần phụ trách, nhưng hiện tại đã không muốn tìm nữa. Cô cảm thấy tâm sự cùng anh chàng bartender này thật sự rất vui vẻ, sự ngây thơ của cậu cực kỳ ấm áp, có chút giống như cả trái tim cũng đã được sưởi ấm.

Sau khi trò chuyện vài câu, Trương Hàng lại tao nhã lễ phép mời cô gái này nhường chỗ lại cho người tiếp theo, lần này là một khách quen cũng, thế nhưng Trương Hàng vẫn trước tiên sờ sờ tay đối phương, lại trò chuyện vài câu, sau đó mới chọn loại rượu cảm thấy thích hợp nhất để pha chế.

Lục Thừa Nghiệp ngồi cách đó không xa nhìn Trương Hàng, trong lòng vừa chua xót vừa giống như có dòng nước ấm chảy qua.

Việc hắn sợ nhất chính là Hàng Hàng của hắn sẽ bởi vì sự ra đi của Đại Hắc mà bị cừu hận che mờ hai mắt, mà một người dùng cừu hận làm mục tiêu cho nhân sinh chắc chắn không thể vui vẻ. Thế nhưng hiện tại xem ra, Hàng Hàng vẫn là rất nhiệt tình với sinh mệnh, còn cố gắng khiến mỗi ngày trong đời mình đều trở nên rất vui vẻ phong phú. Cậu cũng không phải bởi vì hứa hẹn với Đại Hắc mới làm những việc này mà là thật lòng dụng tâm vào cuộc sống. Cậu sống rất tốt, cảm giác ấm áp trên người không tự chủ tràn ra, khiến người bên cạnh cũng cảm thấy ấm áp.

Mà con người ưu tú như vậy lại là Hàng Hàng mà hắn trông coi từ nhỏ đến lớn, Lục Thừa Nghiệp đối với chuyện này thập phần tự hào, chỉ là tận sâu trong nội tâm cũng không khỏi có một tia đố kỵ nảy mầm. Đố kỵ những người đã chứng kiến Trương Hàng trưởng thành, đố kỵ đám khách hàng mỗi ngày đều có thể nắm tay Trương Hàng kia.

Một người lại một người bước lên, Lục Thừa Nghiệp có chút tham lam nhìn Trương Hàng nói chuyện phiếm với bọn họ. Gặp được những sự vật quen thuộc Trương Hàng cũng sẽ không đắc ý dạt dào, biết đến những thứ không hiểu rõ cậu cũng không xem nhẹ mình, cậu cứ không lạnh không nóng tiếp xúc với mỗi vị khách đến, ngôn ngữ và động tác đều là vừa đúng.

Chờ lại chờ, đợi đến lúc gần nửa đêm, đợi đến khi cái chân của Lục Thừa Nghiệp đều đau đến chết lặng, đợi đến Bạch Khê Tự cũng không kềm được ghé vào bàn ngủ gật, rốt cục cũng đến phiên Lục Thừa Nghiệp. Hắn chống nạn đứng lên đi đến bên cạnh Trương Hàng, đưa tay đến trước mặt cậu, hỏi: “Cậu xem, tôi nên dùng loại rượu gì?”

Trương Hàng nghe được thanh âm của hắn thì động tác có hơi chững lại, chậm rãi xoay người về phía Lục Thừa Nghiệp, nỗ lực dùng mắt ‘nhìn’ hắn, thế nhưng tiêu cự cũng không thể đặt được lên người đối phương.

Lục Thừa Nghiệp rất lý giải Trương Hàng, động tác này trong mắt người khác có vẻ rất bình thường, thế nhưng Lục Thừa Nghiệp lại biết được, trong nháy mắt nghe được thanh âm của hắn, tình tự của Trương Hàng có biến đổi rất nhỏ. Cụ thể là tích cực hay tiêu cực Lục Thừa Nghiệp cũng không xác định rõ, hắn chỉ biết là, một khắc mình cất tiếng kia, trái tim của Trương Hàng nhất định đã chậm đi nữa nhịp.

Lẽ nào đây chính là thần giao cách cảm? Hàng Hàng chỉ cần nghe được thanh âm liền nhân ra thân phận của hắn? Lục Thừa Nghiệp nhìn quanh một chút, mợ nó, sao còn nhiều khách hàng như vậy, nếu như không có những người này, hắn sẽ chết sống nắm chặt lấy tay của Hàng Hàng không buông, nói cho cậu biết hắn chính là Đại Hắc!

Hiện tại cho dù có rất nhiều người, thế nhưng “Uông” một tiếng cũng không quan hệ đi? Nói không chừng “Uông” xong Trương Hàng liền lập tức nhận ra hắn là Đại Hắc đâu!

Lục Thừa Nghiệp nhếch môi, đặt tay mình vào tay Trương Hàng còn không biết xấu hổ mà đưa cả hai tay qua, ngón tay khều nhẹ lòng bàn tay đối phương.

Động tác của Trương Hàng càng cứng ngắc hơn, nét mặt ôn hòa của cậu bắt đầu xuất hiện vết nứt, sau đó cũng không sờ tay Lục Thừa Nghiệp cẩn thận như những người khác trái lại còn giật tay mình trở về. Thế nhưng tổng giám đốc Lục thật vất vả mới có thể dùng bàn tay loài người chạm vào người trong lòng làm sao có thể dễ dàng thả ra? Khí lực giật tay của Trương Hàng càng lớn, hắn nắm càng chặt, cuối cùng thẳng thắn biến thành giằng co, tựa như những con quỷ say khướt sống chết nắm tay Trương Hàng trước đó. Rất nhanh đã có phục vụ phát hiện tình huống bên này không đúng, vội vàng chạy tới hỗ trợ, có một người khác lại chạy đi gọi bảo an của quán bar.

Thế nhưng người vốn có dự định đến giải cứu Trương Hàng sau khi nhìn rõ tình huống thì hơi do dự, ánh mắt rơi vào cái chân bó thạch cao lên tới tận đùi của Lục Thừa Nghiệp hơi ngẩng ra. Đã bị thương như vậy còn chạy tới quán bar đùa giỡn ông chủ, đây là dùng tính mệnh cống hiến cho sự nghiệp bỉ ổi đi?

Trương Hàng phát hiện không thể giật tay ra cũng không tiếp tục lôi kéo, cậu hít sâu một hơi, nhàn nhạt nói: “Dry Martini là thích hợp cho ngài nhất hiện tại.”

Hai mắt Lục Thừa Nghiệp nhất thời sáng ngời!

Dry Martini cũng chính là Martini, vua của các loại cocktail. Sau loạt phim 007 với sự gắn liền với cái tên của James Bond, Dry Martini đã trở nên cực kỳ nổi tiếng, mà nó cũng đã trở thành tiếng lóng cho cuộc sống về đêm.

Trương Hàng kiến nghị Lục Thừa Nghiệp uống loại rượu này, chẳng lẽ là… Lục Thừa Nghiệp khẩn trương đến lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, mờ mịt hỏi “Em thật sự cảm thấy tôi thích hợp?”

Thanh âm của hắn trầm thấp mà thuần hậu, mang theo một tia mê hoặc không lời.

“Trên người ngài có mùi nước khử trùng rất nặng, đây cũng không phải loại thường dùng trong gia đình mà thuộc về loại đặc biệt của bệnh viện. Còn có tiếng bước chân của ngài lúc nãy, rất rõ ràng là đang chống nạn, mà trên tay còn có lỗ kim, hiển nhiên hôm nay vừa truyền dịch xong. Ngài hẳn là vừa bị gãy xương chân, hiện tại đang là giai đoạn dùng kháng sinh loại mạnh, nếu uống kiểu rượu mạnh như vậy rất dễ xảy ra hiện tượng dị ứng phản vệ. Vì vậy loại rượu này, bất kể là trên thân phận hay trên phương diện hiệu quả đều cực kỳ thích hợp với ngài. Lục Thừa Nghiệp.”

Thân thể của Lục Thừa Nghiệp có chút cứng lại: “Em biết tôi là ai?”

Biểu tình của Trương Hàng cũng không còn nhu hòa như trước nữa, mà là trở nên vô cùng đạm mạc: “Năm năm trước ở trong thang máy có cơ may nghe qua giọng nói của ngài một lần. Không dám quên cũng không thể quên.”

————-

1/ Diễm ngộ: Gặp gỡ lãng mạn, thường dùng với nghĩa tình cờ quen biết đối tượng tình cảm. Hiện tại còn có nghĩa liên quan đến tình dục, hoặc tình một đêm, quan hệ không chịu trách nhiệm.

42

Tuy rằng biểu tình của Trương Hàng vẫn rất đạm mạc, cũng không có ngôn từ ác ý gì, thế nhưng đối với một Trương Hàng trong lúc pha rượu cho dù bị khách hàng chọc ghẹo cũng mỉm cười đối mặt, sắc diện như thế hiển nhiên đã là ghét bỏ không hơn không kém. Lục Thừa Nghiệp từ lúc thức tỉnh cách đây nửa tháng đã vô số lần tưởng tượng qua tình cảnh tái ngộ cùng Trương Hàng, vui sướng có, bi thương có, si ngốc có, thậm chí oán trách cũng có… mặc kệ là loại tái ngộ nào cũng đều nghĩ đến, duy chỉ có một loại biểu tình này là chưa từng có —— chán ghét.

Hắn là cỡ nào muốn tiến lên ôm lấy Trương Hàng, sưởi ấm thân thể đã trở nên lạnh lùng nọ. Thế nhưng nguyên nhân khiến Trương Hàng trở nên lạnh lùng lại cố ý chính là bản thân hắn, chuyện này khiến hắn không biết phải làm sao an ủi mới tốt. Nếu như bên cạnh không có ai…

Ánh mắt của Lục Thừa Nghiệp tối sầm lại, cố gắng tỏ ra tỉnh táo hỏi: “Năm năm trước? Vì sao chỉ một lần gặp gỡ cách đây lâu như vậy mà em vẫn có thể nhớ rõ?”

Trương Hàng rõ ràng đã không muốn nói chuyện cùng Lục Thừa Nghiệp, cậu chỉ thản nhiên trả lời: “Tổng giám đốc Lục quý nhân bận rộn, đại khái đã quên chuyện xảy ra năm năm trước rồi. Ngài có thể đi tra một chút liền hiểu.”

Dứt lời liền đem chai rượu trên quầy bar trả về đúng chỗ, quầy bar của bartender khiếm thị đều là tự mình dọn dẹp, không thể để người ngoài chạm vào, nếu như vị trí chai rượu hỗn loạn, bọn họ liền rất khó có thể tìm được loại rượu mình cần, nếu phải sờ mó xác nhận từng loại một chính là công trình phi thường vĩ đại. Trương Hàng thu dọn đồ đạc chính là muốn rời đi, không muốn tiếp tục dây dưa cùng Lục Thừa Nghiệp. So với cừu hận, càng khiến người ta thương tâm chính là, đối phương ngay cả tiếp xúc cũng không muốn.

Lục Thừa Nghiệp đương nhiên không thể cứ để Trương Hàng rời đi như vậy, hắn vội vàng nói: “Tôi biết đại khái là vì chuyện gì. Năm năm trước, em cùng tôi… chó của em đã cứu tôi một mạng, thế nhưng tôi lại không nói lời cảm tạ, tôi chỉ là một kẻ máu lạnh. Có phải như vậy không?”

“Tôi không cần cái loại cám ơn không chút thành tâm này, ” động tác của Trương Hàng hơi dừng lại, nói, “Huống hồ người lúc đó Đại Hắc muốn cứu cũng không phải ngài mà là tôi. Ngài chỉ là một kẻ may mắn vừa vặn được Đại Hắc cứu vớt, cho dù muốn cảm tạ ngài cũng nên cảm tạ Đại Hắc chứ không phải tôi.”

Nhắc đến Đại Hắc, lời của cậu rõ ràng cũng nhiều hơn một chút, cũng không tiếp tục như trước đây từ chối trao đổi, chỉ là trong ngữ điệu đối với Lục Thừa Nghiệp vẫn tràn đầy chán ghét. Lục Thừa Nghiệp lý giải Trương Hàng, cho dù đã năm năm không gặp hắn cũng có thể hiểu rõ hàm nghĩa trong nhất cử nhất động của đối phương. Trong nháy mắt nhắc đến Đại Hắc kia, Trương Hàng không tự chủ được giơ tay lên, sau đó bàn tay ngưng trệ giữa không trung có chút hoảng thần. Lục Thừa Nghiệp hiểu rõ cử động này, đây là Trương Hàng theo bản năng muốn xoa đầu Đại Hắc vẫn đi bên cạnh mình, trong lúc hắn còn là Đại Hắc, chỉ cần Trương Hàng giơ tay liền liền có thể chạm được đầu của Đại Hắc xáp đến gần, động tác của bọn họ tương đương đồng điệu, một lần cũng chưa từng khiến tay của Trương Hàng trống rỗng qua.

Cho dù đã qua năm năm, cái thói quen này vẫn như trước khắc vào trong xương cốt của Trương Hàng, chưa từng quên mất. Mỗi khi cậu nhớ đến Đại Hắc thì luôn không nhịn được giơ tay lên sờ một cái, mặc kệ đã thất bại bao nhiêu lần, lần tiếp theo cậu vẫn giơ tay lên như vậy, phảng phất như chỉ cần làm như thế, Đại Hắc có thể vĩnh viễn ở cùng cậu, chia sẻ hết vui buồn hờn giận của cậu.

Vừa thấy Trương Hàng giơ tay lên Lục Thừa Nghiệp cũng đã theo bản năng muốn đưa đầu tới, cổ của hắn cũng đều vươn ra rồi, lại phát hiện hình thể bây giờ sai biệt nhiều lắm, vị trí cũng không thích hợp, đầu của hắn cách bàn tay của Trương Hàng xa đến vạn dặm. Cũng may tốc độ phản ứng của hắn vẫn thật nhanh, sau khi phát giác cái cổ không đủ dài, đầu không thể vươn qua liền nghiêng người đưa tay đến, nhét vào dưới tay của Trương Hàng.

Đã năm năm nay, Trương Hàng giơ tay vô số lần đều chụp vào khoảng không, cậu cũng đã quen thuộc, chỉ là lần này Trương Hàng lại chạm đến một bàn tay ấm áp lại có lực, mà bàn tay này còn vô cùng không an phận, năm ngón liều mạng len vào khe hở giữa tay cậu, ý đồ cùng cậu mười ngón tương giao.

Gương mặt bình thản của Trương Hàng có rút nhẹ một cái không dễ nhận ra, cậu lắc lắc tay, cố gắng tách khỏi bàn tay của Lục Thừa Nghiệp, trên mặt cũng lộ vẻ tức giận “Tổng giám đốc Lục, xin người tôn trọng một chút!”

Bảo an lúc này đã đến bên cạnh Trương Hàng và Lục Thừa Nghiệp, thấy chân của Lục Thừa Nghiệp còn bó thạch cao, cơ thể quấn quýt băng vải, gương mặt còn dán một miếng băng gạc mà bàn tay vẫn cố gắng nắm chặt ngón tay của Trương Hàng, nhất thời không biết nên làm gì cho đúng. Nói đối phương quấy rối quán bar… nhìn bộ dạng này ai tin chứ, vị này là đang dùng tính mạng quấy rối người khác đi!

“Tôi vẫn luôn phi thường tôn trọng em, ” Lục Thừa Nghiệp nói, “Ở trong mắt tôi, trên thế giới này không có người nào kiên cường hơn, ôn nhu hơn em, dường như không có cái gì có thể đánh đổ em, em có nghị lực hơn xa bất cứ người nào. Đổi lại là tôi, tuyệt đối không làm được đến trình độ này, vậy nên so với bất luận kẻ nào tôi cũng tôn trọng em hơn, kính nể em, yêu thích em.”

Biểu, biểu lộ liễu! Lục Thừa Nghiệp lòng đang bồn chồn, cả người đều sắp bị nhiệt độ thiêu hủy, đầu óc đều sắp không bình thường! Đã lâu rất lâu, từ lúc hắn bắt đầu thích Hàng Hàng cũng chỉ có thể bầu bạn với cậu, chỉ có thể dùng tiếng sủa đến biểu thị sự yêu thích của mình, mặc kệ bản thân có bao nhiêu thích đối phương cũng không thể nói ra một lời. Mà sự tưởng niệm lâu dài lúc này rốt cuộc hóa thành ngôn ngữ, để hắn có thể dùng thanh âm của mình đến biểu lộ với người trong lòng, làm người thật tốt, có thể nói cũng thật tốt!

“Thế nhưng tôi phi thường chán ghét ngài, mặc kệ ngài có cảm giác gì với tôi, tôi vẫn như cũ chán ghét ngày. Năm năm trước, khi lần đầu tiên gặp ngài tôi đã rất chán ghét.” Đáp lại sự biểu lộ của Lục Thừa Nghiệp, Trương Hàng hoàn toàn không có chút lưu tình nào.

“…” Lục Thừa Nghiệp cảm giác trái tim mình đang rỉ máu. Dù cho trước đây hắn chỉ sủa lên vài tiếng Hàng Hàng cũng đã tiến đến ôm lấy hắn, thỉnh thoảng còn có thể hôn lên trán hắn, hiện tại hắn dốc lòng bày tỏ lại chỉ có thể nhận lấy sự đối đãi lãnh khốc như vậy, đúng là làm chó vẫn tốt hơn mà!

“Tổng giám đốc Lục đại khái không rõ tôi vì sao lại chán ghét ngài đến như vậy đi, dù sao lúc đó ngài cũng là người bị hại mà.” Chỉ cần nhắc đến Đại Hắc Trương Hàng cũng sẽ không muốn nhịn nữa, trước đó cậu vốn chỉ định không nhìn Lục Thừa Nghiệp, hiện tại lại nghĩ có mấy lời bất kể đối phương có hiểu hay không, nếu như mình không nói ra Đại Hắc đích thực cũng chết đi vô ích rồi, cậu sẽ thay Đại Hắc cảm thấy bất bình.

“Nếu như nói tôi hận, đại khái là nên hận người say rượu gây họa lúc đó là Lục Hoành Bác, hoặc là hận mình bất lực, tổng giám đốc Lục cũng coi như là người bị hại, tôi không hận ngài, thế nhưng như vậy cũng không thể ngăn được sự chán ghét của tôi với ngài. Lúc đó vì sao tai nạn lại phát sinh trong lòng ngài hiểu rõ, thế nhưng lại bởi vì một vài nguyên nhân mà lựa chọn im lặng, đem động cơ của Lục Hoành Bác giấu diếm đi mất, đem chuyện này trở thành say rượu lái xe, xử lý như tại nạn ngoài ý muốn. Thế nhưng sự thật là thế nào ngài so với tôi còn rõ ràng hơn, có thể nếu như Lục Hoành Bác không uống rượu liền tuyệt đối không có khả năng đụng ngài, thế nhưng nếu không phải những hành động kia của ngài, ông ta cho dù có say đến đâu đi nữa cũng không chọn ngài để ra tay. Ông ta rõ ràng chính là rượu say tâm loạn, cố ý đã thương người khác, cho dù có say rượu cũng không giấu được sự thật này. Thế nhưng ngài lại vì một vài nguyên nhân mà che giấu sự thật.

Tồi tệ nhất là, ngài còn lợi dụng tôi, lợi dụng Đại Hắc, ngài muốn giấu diếm chuyện này lại cảm thấy chỉ xử phạt cậu lưu nửa tháng, một tháng không đủ giáo huấn Lục Hoành Bác, vì vậy liền lợi dụng cảm tình của tôi đối với Đại Hắc mà đi truy cứu trách nhiệm của Lục Hoành Bác, để ông ta bị câu lưu nửa năm. Từ đó mục đích giáo huấn của ngài cũng đạt được, ông ta hoàn toàn không dám tái phạm nữa. Tôi lý giải được cách làm của ngài, mỗi người đều có tính toán riêng mà thôi? Thế nhưng tôi không thể tha thứ ngài cũng là tâm tình của tôi.

Ngài là một người âm hiểm, tôi từ lần đầu gặp mặt đã cảm thấy như vậy, hiện tại cũng không thay đổi cái nhìn.”

Trương Hàng một hơi nói thật nhiều, ánh mắt của cậu trong suốt, rõ ràng là không thể nhìn thấy nhưng vẫn hướng thẳng vào Lục Thừa Nghiệp, cái loại biểu tình nhắm thẳng vào nhân tâm này đâm cho phế phổi của Lục Thừa Nghiệp cũng trở nên đau nhói.

Hắn thật muốn lần nữa quay về năm năm năm, tát cho bản thân của mình khi ấy một cái thật mạnh, tự làm tự chịu!

“Em ghét tôi như vậy, muốn báo thù sao?” Lục Thừa Nghiệp hỏi, hắn đương nhiên biết Trương Hàng không phải loại người như thế, hắn bây giờ trái tim đã bị đâm thành cái sàng, yết hầu cũng nghẹn lại, thế nhưng vẫn muốn cùng Trương Hàng nói gì đó, hy vọng đối phương sẽ không lạnh lùng ly khai chính mình. Vì vậy chọn chọn một hồi, không hiểu vì sao lại tốt ra câu này.

Trương Hàng lộ ra một nụ cười lạnh: “Suy bụng ta ra bụng người, tổng giám đốc Lục nghĩ như vậy hoàn toàn không ngoài dự đoán của tôi. Có phải một tháng trước ngài lại xảy ra tại nạn phải không, báo chí đều có đưa tin, ngài là vì hoài nghi tôi nên mới đến điều tra? Cứ việc tự nhiên, tôi cây ngay không sợ chết đứng!”

Nếu như bây giờ bên cạnh không có ai, Lục Thừa Nghiệp tuyệt đối đã tìm một cái chậu nôn ra từng ngụm máu, hắn thật sự đã bị ngược đến đứt từng khúc ruột, lại hết lần này đến lần khác quý trọng từng lời Trương Hàng thốt ra. Hàng Hàng, hắn rốt cục đã có thể đối thoại với Hàng Hàng, dùng tay chạm vào cậu, cho dù hiện tại Hàng Hàng rất chán ghét hắn, thế nhưng có thể nhìn Hàng Hàng như vậy hắn đã vô cùng hạnh phúc rồi!

“Tôi đương nhiên sẽ không hoài nghi em, tôi chỉ là muốn ghé thăm em một lát mà thôi.” Lục Thừa Nghiệp nhìn Trương Hàng thật sâu, dùng ngữ điệu tràn đầy thành ý nói, “Tôi thích em, hy vọng có thể thay đổi cảm giác em dành cho tôi. Tôi phải làm sao mới có thể khiến em không chán ghét tôi nữa, em có thể nói cho tôi biết không? “

0 giờ, quán bar kỳ thực còn rất nhiều người, cuộc sống về đêm bất quá cũng vừa qua được phân nửa mà thôi. Ông chủ của Black trước giờ vẫn rất được hoan nghênh, thế nhưng bị người mặt dày như vậy cuốn lấy cũng là lần đầu tiên. Thoáng cái bên cạnh Trương Hàng đã vây quanh không ít người, toàn bộ đều mở to mắt nhìn Lục Thừa Nghiệp không ngừng bị cự tuyệt, lại liên tục không hề sợ hãi lặp lại biểu lộ.

Càng thần kỳ hơn chính là, ông chủ của Black rõ ràng là người rất giàu tình cảm, lúc này lại giống như thiếu một cây gân, hoàn toàn cho rơi sự biểu lộ của người đàn ông bị gãy xương trước mặt, trả lời không đúng trọng điểm.

Sau khi Trương Hàng thu dọn quầy bar xong thì lạnh lùng nói: “Vì sao tôi không thể ghét ngài? Tôi dựa vào cái gì thay đổi cảm xúc của mình. Tôi chán ghét ngài là xuất phát từ nội tâm, chán ghét toàn bộ sự hiện diện của ngài, làm sao tôi có thể không chán ghét ngài nữa?”

“…” Trái tim của Lục Thừa Nghiệp cho dù có cường hãn hơn nữa cũng không chịu được sự đả kích lãnh khốc vô tình này, hết lần này đến lần khác hắn một chữ cũng không thể phản bác. Bởi vì nếu không phải có dính líu đến Đại Hắc, sự tồn tại của Lục Thừa Nghiệp trước giờ quả nhiên luôn khiến người ta chán ghét. Nếu như bây giờ hắn là Đại Hắc, nhất định sẽ kiên định đứng ở bên cạnh Trương Hàng “Uông” một tiếng ủng hộ cậu, cùng cậu chán ghét bản thân như vậy, phân liệt đến mức chính hắn cũng không chịu nổi!

Lục Thừa Nghiệp gian nan địa mở miệng nói: “Kỳ thực xét đến cùng cũng là bởi vì Đại Hắc đi? Em thích nó, càng hận tôi đã gián tiếp hại chết nó, phải không?”

Hắn cần cứu rỗi, cần nghe được hai chữ yêu thích từ miệng Trương Hàng, thích Đại Hắc cũng được, bởi vì Đại Hắc cũng là hắn đấy thôi!

“Đúng!” Trương Hàng rất thẳng thắn nói, “Có lẽ đối với ngài mà nói, bất quá chỉ là một con chó chết đi mà thôi. Thế nhưng Đại Hắc là thân nhân của tôi, tôi và Đại Hắc sống nương tựa lẫn nhau nhiều năm như vậy, nó là một phần trong sinh mệnh của tôi không thể tách rời. Tôi yêu thích Đại Hắc, tôi luôn mong chờ cuộc sống cùng với nó, có thể ở cùng Đại Hắc, mỗi ngày đều rất vui vẻ.”

Nhìn Trương Hàng bởi vì nhắc đến Đại Hắc mà đôi mắt tràn ngập lệ quang, nghe được Trương Hàng nói mình thích Đại Hắc, Lục Thừa Nghiệp thiếu chút nữa đã hét toáng lên “Tôi chính là Đại Hắc” . Thế nhưng nhìn một đám người đang xem náo nhiệt bên cạnh, hắn cũng không còn cách nào, chỉ có thể đem lời đã dâng lên khóe miệng biến thành: “Tôi chính là… tôi bồi thường một Đại Hắc cho em.”

“Ha hả, ” Trương Hàng khó có một lần giận dữ, lại bị thái độ mặt dày mày dạn của  Lục Thừa Nghiệp chọc giận đến phát sinh tiếng cười cứng ngắc, “Ngài muốn bồi thường thế nào?”

“Uông!” Trước mắt bao người, tổng giám đốc Lục  bình tĩnh sủa vang một tiếng.

Trương Hàng: “…”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *