Trọng sinh thành chó dẫn người mù – Chương 31 + 32

31

Mà cách nghĩ của Lục Thừa Nghiệp cũng rất chính xác, sau khi bọn họ dọn nhà đi không đến một tuần, người vợ sau của Trương Khải Minh, Trầm Uyển đã lập tức chạy đến ngôi nhà kia đập cửa. Người phụ nữ này đương nhiên cũng là lén lút sau lưng Trương Khải Minh chạy đnế đây, chồng mình nàng vẫn hiểu rất rõ, trọng tình cảm lại có chút ngây thơ, khẳng định sẽ không muốn nàng đi tìm Trương Hàng.

Theo lý thuyết, sự tồn tại của Trương Hàng trước khi Trầm Uyển kết hôn cũng đã biết được, mà nàng vẫn tự nguyện gả cho người đàn ông như Trương Khải Minh, vừa lớn hơn mình mười tuổi vừa có một đứa con trai sắp thành niên, cũng vì việc cậu sắp thành niên nàng mới có thể tiếp thu sự tồn tại của đứa con riêng này. Huống hồ Trương Hàng còn có năng lực tự gánh vác, cũng không ở cùng với bọn họ, căn bản cũng không trở ngại Trầm Uyển chuyện gì. Vốn nàng cũng là nghỉ như vậy, một đứa con trai vợ trước, còn rất nhanh chóng phải ra ở riêng, căn bản không cần quá để ý, chỉ coi như không tồn tại là được.

Nào biết sau khi kết hôn Trương Khải Minh mới nói cho nàng biết, đứa bé kia là một người mù, nhà mình còn phải nuôi dưỡng nó đến khi ra nước ngoài tốt nghiệp đại học mới thôi! Trước kia nàng nghe mẹ chồng Vương Quế Anh nói cũng không phải như vậy, mẹ chồng chỉ nói học phí trường khuyết tật rất thấp, đứa trẻ này cũng không lấy được bao nhiêu tiền, sau khi tốt nghiệp cao đẳng xong liền không lo lắng cho nó nữa, không quấy rầy được vợ chồng son bọn họ bao lâu. Trầm Uyển vốn là nghe nói chồng mình phải chiếu cố đứa con trai tòa án đã giao cho vợ cũ thì không quá vui vẻ, lại nghe mẹ chồng nói cũng không phải chu cấp bao lâu mới miễn cưỡng thỏa hiệp, ai biết hiện tại nghe ý tứ chồng mình lại chính là gánh nặng vài mươi năm nha, nàng làm sao có thể nguyện ý đây!

Bất quá, Trầm Uyển cũng không biểu hiện trực tiếp ra ngoài, nàng khéo léo từng chút một không mỗi ngày không ngừng lung lạc chông fmình. Nàng nhìn ra được, bản thân tuy rằng nhỏ hơn Trương Khải Minh rất nhiều, thế nhưng nguyên nhân người đàn ông này nóng lòng kết hôn phần lớn cũng là do áp lực gia đình, đối phương cũng không có nhiều cảm tình với bản thân, nhiều nhất chỉ là có một chút hảo cảm. Thế nhưng cái tứ như cảm tình này, chính là lâu dài mà nảy sinh, sau khi trải qua ngày tháng được Trầm Uyển ôn nhu săn sóc, Trương Khải Minh cũng dần dần cảm thụ được sự vui vẻ của hôn nhân, tất cả những chuyện mà Triệu Hiểu Liên không thể cho ông Trầm Uyển đều có thể cho.

Vì vậy, Trầm Uyển bắt dầu không dấu vết làm nhạt đi cảm tình của Trương Khải Minh đối với Trương Hàng, mỗi lần ông muốn đi thăm Trương Hàng thì nàng liền cố ý tỏ ra có chuyện không vui, bộ dạng ủy khuất gắng gượng, hoặc là nói cơ thể mình không thoải mái, Trương Khải Minh nghe vậy liền quay đầu ở lại cùng nàn. Cảm tình có sâu hơn nữa, chỉ cần không thường gặp mặt cũng sẽ dần nhạt đi, qua một thời gian, Trương Khải Minh cũng không hay nhớ đến Trương Hàng như trước. Lúc này, Trầm Uyển lại vờ như đang tưởng tượng xem sau này nếu mang thai phải nuôi dưỡng con cái thế nào, nàng giống như luôn lơ đáng nhắc đến muốn chu cấp cho một đứa trẻ ra nước ngoài học đại học là có bao nhiêu tốn kém, kéo dài bao lâu. Mỗi khi nàng nói đến đây, thần sắc của Trương Khải Minh liền trở nên tương đối phức tạp.

Sau đó nữa, mẹ chồng lại nói rõ với nàng, Trương Hàng căn bản cũng không phải con ruột của Trương Khải Minh. Đến đây Trầm Uyển liền bùng nổ, nếu như là con ruột nàng còn có thể nhẫn đến sau khi nó tốt nghiệp đi tìm việc làm, hiện tại đã không phải, có thể nuôi đến mười tám tuổi cũng coi như hết lòng hết dạ rồi!

Đêm đó nàng liền khóc lóc với Trương Khải Minh, bất quá nàng cũng không phải khóc chuyện muốn nuôi con của người khác, nàng chỉ nói mình xót xa Trương Khải Minh bị Triệu Hiểu Liên lừa nhiều năm như vậy. Chuyện này trước giờ vẫn là cái gai trong lòng Trương Khải Minh, hiện tại Trầm Uyển lại yêu ông như vậy ông liền thoải mái, trong lòng cũng rất hưởng thụ, hai vợ chồng liền vượt qua buổi tối ngọt ngào. Lúc này Trầm Uyển mới bắt đầu thổi gió bên gối, nói thẳng không muốn nuôi Trương Hàng lâu như vậy, bên miệng không ngừng treo những lời lo lắng, sợ Trương Khải Minh sẽ cảm thấy uất ức không vui. Mà Trương Khải Minh cũng bắt đầu nghe vào lòng.

Người, vẫn sẽ không ngừng thay đổi. Cảm tình, cũng chính là dần dần tiêu ma.

Dưới sự nỗ lực của Trầm Uyển, Trương Khải Minh bắt đầu có chút hối hận đối với hứa hẹn trước đây của mình, cái gì là nuôi Hàng Hàng ra nước ngoài du học, phải tốn bao nhiêu tiền, bao nhiêu công sức nha. Tương lai ông còn có thể có con của mình, đến lúc đó còn phải gánh thêm một người mù, con cái của ông thì phải làm thế nào đây?

Nhưng mà, cảm tình của ông đối với Trương Hàng thì vẫn còn đó, nghĩ đến những lời trước đây mình đã nói thì không muốn đổi ý. Vì vậy lúc ông nghe Trương Hàng lựa chọn trung cấp nghề thì liền trầm mặc, cũng không đi trường học đôi rnguyện vọng cho cậu, ông tự nói với mình, Hàng Hàng bây giờ đã lớn rồi, tương lai nên do bản thân quyết định. Mà trên thực tế, trong lòng ông đã có một ý nghĩ dị thường u ám không ngừng xoay quanh, ông hiểu Trương Hàng, đứa bé này không thích gây phiền phức cho người khác, nếu như cậu đã lựa chọn như vậy, sau này nhất định sẽ nhanh chóng ra ngoài đi làm.

Quả nhiên, sau kỳ khai giảng tháng chín, ông đi tìm Trương Hàng thì phát hiện đứa trẻ này vẫn lựa chọn trung cấp nghề, trong lòng thở dài một hơi, lại còn có một chút cảm giác áy náy.

Nhưng phần áy náy này, ở sau khi biết tin Trầm Uyển mang thai liền bị vui vẻ che lấp mất! Ông rốt cục cũng đã có đứa con của mình rồi! Trương Khải Minh vuốt ve bụng của Trầm Uyển, chỉ cảm thấy dưới tay mình chính là cốt nhục của bản thân, bất luận là con trai hay con gái, ông cũng sẽ cực kỳ yêu thương.

Mà phần tình thương của cha thuộc về Trương Hàng, cứ chậm rãi tiêu tán như vậy.

Mà thời điểm Trầm Uyển mang thai, công việc của Trương Khải Minh cũng vừa lúc bề bộn không ngừng, thường xuyên chạy đi công tác, không có thời gian chuyển sinh hoạt phí cho Trương Hàng. Lúc này Trầm Uyển liền xung phong nhận việc, Trương Khải Minh cũng liền tùy tiện giao cho nàng. Mà đợi đến tháng Trương Hàng tròn mười tám tuổi kia, Trầm Uyển lập tức ngừng sinh hoạt phí của cậu, nàng chờ Trương Hàng đến cửa đòi tiền, lúc đó bản thân liền có thể dùng thủ đoạn khiến Trương Khải Minh cho rằng Trương Hàng khi dễ thai phụ như nàng, như vậy dưới cơn nóng giận hẳn sẽ đoạn tuyệt quan hệ với nó, đến lúc đó căn nhà cũng không cần chia ra nữa.

Không phải con cái nhà họ Trương bọn họ, dựa vào cái gì lại muốn chiếm giữ căn nhà tốt như vậy, hiện tại căn nhà kia đáng giá đến hơn một triệu đâu! Số tiền đó sau này đều là của nàng và đứa trẻ trong bụng.

Trầm Uyển tính toán rất tốt, thế nhưng đợi qua hai tháng nàng vẫn không thấy Trương Hàng có động tĩnh gì, người ta căn bản không có đến đòi tiền.

Coi như cũng biêt thức thời! Trầm uyển nghĩ, cũng liền yên tĩnh hai tháng. Thế nhưng vừa nghĩ tới Trương Hàng đã tròn mười tám tuổi, chỉ cần đầu óc của Trương Khải Minh nhất thời hổ đồ xử lý theo tình cảm, lập tức sang tên căn nhà cho Trương Hàng. Chỉ cần có một ngày như vậy, nàng coi như một điểm cứu vãn cũng không có! Trầm Uyển càng nghĩ càng không cam lòng, cuối cùng quyết định trực tiếp đến tìm người, nàng cũng không tin Trương Hàng là một người trưởng thành còn có mặt mũi đổ thừa không phải Trương Khải Minh đến đuổi thì không đi.

Đáng tiếc nàng đập cửa nửa ngày cũng không ai ra mỡ, dán chặt lỗ tai lên cửa nghe ngóng cũng không thấy bên trong có tiếng động gì, Trầm Uyển biết Trương Hàng có nuôi một con chó, nàng đến lần này cũng đã chuẩn bị diễn vở kịch bị chó làm đau bụng. Nếu như trong nhà thực sự có người, nếu người không mở cửa thì hẳn là chó cũng phải sủa đi? Trầm uyển nghĩ như vậy, biết lần này mình đến không công, còn dự định lần sau trở lại.

Nàng cứ liên tục lui tới một tháng, mãi cho đến khi nghỉ hè cái nhà này cũng không có người ở. Thẳng đến có một ngày nàng đụng phải bảo vệ đến thu phí hành chính mới biết được người đã sớm dọn đi, từ lâu không còn ai ở.

Cái này… chẳng lẽ Trương Hàng đã bán nhà rồi sao? Trên giấy tờ bất động sản đích thực có tên của Trương Hàng, hơn nữa còn đang nằm trong tay cậu! Trầm Uyển liền lập tức trở về nhà nói cho Trương Khải Minh biết Trương Hàng đã sớm không ở nhà đó, Trương Khải Minh cũng là mở to mắt kinh ngạc.

Ông đích thực đã rất lâu không đi thăm đứa bé này, thế nhưng…

Sẽ không có biến cố gì đi?

Trương Khải Minh vội vàng gọi điện thoại cho Trương Hàng, nghe được đầu bên kia truyền đến thanh âm “Là ba ba phải không?”, ông đột nhiên không hiểu vì sao lại có chút chột dạ, giống như cảm thấy mình không đảm đương được một tiếng ba ba này.

“Khụ khụ… Hàng Hàng, con dạo này thế nào? Còn có… làm sao con biết là ba, ba còn chưa lên tiếng đây.” Trương Khải Minh hỏi, Trương Hàng không nhìn được màn hình điện thoại, làm sao biết là ông gọi chứ.

“Điện thoại của con là loại có thể đọc số gọi đến, con vẫn nhớ số điện thoại của ba ba mà, ” Trương Hàng vuốt đầu Đại nói, “Con dạo này sống rất tốt, ba ba không cần lo lắng.”

“Thế nhưng… Ba nghe bảo vệ chỗ nhà con nói con đã dọn đi lâu rồi!”

“Dạ, ” Trương Hàng gật đầu nói, “Con cũng đã mười tám tuổi rồi, cũng không nên cứ để ba ba lo lắng như vậy. Căn nhà đó ba từng nói muốn cho con, thế nhưng con không dám lấy, vì vậy liền dọn ra ngoài. Khóa cửa còn vẫn không có đổi, ba cứ mở cửa vào là được, giấy tờ chủ quyền con để trong tủ ở phòng ngủ, ba có rảnh thì đem đi xóa tên con là xong.”

“Chuyện này…” Trương Khải Minh vừa muốn nói làm sao có thể như vậy, chợt nghe được Trầm Uyển ở bên cạnh nói: “Còn thật thức thời nha.”

Sau khi Trầm Uyển mang thai Vương Quế Anh cũng dọn đến nơi này chiếu cố con dâu, bà cũng tiếp lời: “Nếu nó thực sự thức thời thì hai năm qua cũng không để chúng ta nuôi không như vậy, Minh nhi nhà ta đã nuôi không con người ta suốt mười tám năm rồi, hiện tại quả thực chính là tiện nghi cho nó! Minh nhi, ngày mai mau chóng lấy giấy chủ quyền về, cũng đem nó tách hộ khẩu đi, đỡ khiến cho sau này còn bị liên lụy gì.”

Chân mày của Trương Khải Minh lại càng nhíu chặt, bàn tay nắm chặt điện thoại, Trầm Uyển liền vội vàng nắm lấy tay của ông đặt lên cái bụng đã hơi gồ ra của mình.

Trương Khải Minh thở dài tựa như đã buông xuôi số phận, quay đầu nói với điện thoại: “Được rồi, con hiện tại cũng coi như là người lớn, có thể độc lập rồi. Chúng ta liền tìm thời gian chuyển hộ khẩu cho con ra ngoài luôn đi.”

“Dạ, ba ba.” Thanh âm của Trương Hàng điềm nhiên mà bình tĩnh, hoàn toàn không có một chút cảm giác bị tổn thương này, vẫn cứ ôn hòa như trước..

Sau khi Trương Khải Minh để điện thoại xuống thì có chút trầm mặc, cả một buổi tối đều không ngủ được, chạy đến gian phòng trước đây của Trương Hàng lôi ra một đống ảnh chụp giấu dưới gầm giường, rõ ràng là hồi ức từ khi sinh ra mãi cho đến mười lăm tuổi vào cao trung, mỗi một tấm đều giữ lại. Ông nhìn những bức hình kia mà thở dài, Trầm Uyển đang mặc áo ngủ từ phía sau bước đến ôm lấy ông: “Minh ca, về phòng ngủ thôi, những tấm hình này… nếu vô dụng thì ném đi. Cái phòng này sau đó chúng ta liền sửa lại làm phòng em bé.”

“Những tấm hình này… vẫn là nên đưa cho Hàng Hàng đi.” Trương Khải Minh do dự một chút, cuối cùng vẫn không đem ảnh chụp ném đi, nhưng cũng không có ý định để lại.

Cứ như vậy đi, dù sao cũng không phải ruột thịt, ông đã hết lòng rồi. Sau này cũng cứ như vậy thôi, ông còn có con của mình đã sắp ra đời.

Bên kia, sau khi Trương Hàng để điện thoại xuống cũng có chút trầm mặc, cậu chậm rãi ôm lấy Đại Hắc, nhẹ giọng nói: “Đại Hắc, sau này tao thực sự đã một mình rồi.”

Thanh âm có chút bi thương, lại không có quá nhiều khổ sở. Cậu đã đủ kiên cường, cũng không phải đứa trẻ bất lực bị vứt bỏ như hai năm trước nữa.

“Uông uông uông!” Đại Hắc cực kỳ tức giận sủa vài tiếng.

“Ừ, đúng, tao cũng không phải chỉ có một mình, còn có Đại Hắc cùng tao.” Trương Hàng áy náy sờ sờ bộ lông dựng đứng của Đại Hắc, đem nó vuốt phẳng xuống, lần thứ hai trở nên mềm mịn.

Một tuần lễ sau, Trương Hàng cầm bản hộ khẩu của mình và một hộp ảnh cũ đến cáo biệt Trương Khải Minh, về nhà. Về phần cuộc sống sau này của cậu sẽ thế nào, Trương Khải Minh không có hỏi, Trương Hàng cũng không nói, cứ như vậy bình đạm phân ly.

Trương Hàng về đến nhà, dưới sự giúp đỡ của Đại Hắc liền sắp xếp ảnh lại, dựa theo ngày tháng mà đặt vào trong hộp, bên trong còn có một quyển album trống rỗng, là mua trước khi Trương Khải Minh và Triệu Hiểu Liên ly hôn, còn chưa xếp ảnh vào.

Trương Hàng sờ sờ bìa album nói với Đại Hắc: “Đại Hắc, chúng ta cũng đi chụp hình đi? Sau này từng ngày lễ tết hằng năm đều phải chụp ảnh với nhau.”

“Uông!”

Cuộc sống sau này, chúng ta mưa gió chung đường.

32

Tháng 7 năm 2010, Trương Hàng tốt nghiệp trường khuyết tật, không có lễ phục tốt nghiệp, chỉ có một tấm ảnh chụp tập thể, bởi vì tất cả học viên đều không thể nhìn thấy nên tấm hình này được dùng kỹ thuật xử lý đặc thù, khiến đường viền hình dạng của mỗi người trong ảnh đều hơi gồ lên một chút, có thể sờ ra được. Lúc Trương Hàng chụp ảnh chính là đứng ở rìa phải của hàng cuối cùng, lúc này cậu đã nhổ giò, trở nên rất cao, cho dù là ở phương bắc cũng có thể coi như có chiều cao khả quan, mà bên cạnh Trương Hàng còn có một con chó dẫn đường đang ngồi, cũng được dùng đặc hiệu xử lý qua, có thể sờ ra được.

Ảnh chụp còn được đính kèm một danh sách lớp viết bằng chữ nổi, căn cứ theo thứ tự trong ảnh chụp mà liệt kê. Bọn họ rõ ràng nhìn không thấy, thế nhưng vẫn muốn dùng mọi biện pháp ghi nhớ bạn học của mình.

“Đây chính là Đại Hắc sao?” Một bạn học kinh ngạc hỏi, “Thấp như vậy, so với Trương Hàng thấp hơn nhiều lắm. Mỗi lần tan học ta đều nghe được tiếng sủa của nó, thật to, còn tưởng rằng là một con chó rất lớn đâu.”

“Labrador vốn là đứng giữa chó cỡ trung và cỡ lớn, sau khi trưởng thành cũng không quá cao, đương nhiên chỉ lớn như vậy.” Một bạn học khác cũng vuốt ve vị trí của Đại Hắc, nói, “Bất quá Trương Hàng, con chó của em cũng thật lợi hại mà, từ khi còn ở lớp dự bị, em đến trường bốn năm, nó liền theo cùng em bốn năm, một mực đứng ngoài cửa canh giữ, ngày đêm không màng. Thậm chí còn làm hiệu trưởng cảm động, để Đại Hắc cùng chúng ta chụp ảnh tốt nghiệp nữa.”

Khóe miệng của Trương Hàng hơi nhếc lên, thanh niên hai mươi tuổi này thực sự đã trưởng thành theo đúng phương hướng Lục Thừa Nghiệp hoạch định, vóc dáng của cậu cũng không tính đặc biệt cao, thế nhưng tỷ lệ cơ thể thập thần hoàn mỹ, một đôi chân dài bị giấu trong đồng phục, mơ hồ lộ ra đường viền mạnh mẽ. Cậu cực kỳ anh tuấn, rõ ràng là một người khiếm thị thế nhưng mỗi lần cười rộ lên sẽ khiến người ta cảm nhận được ánh mặt trời tươi sáng, đôi mắt cũng phi thường xinh đẹp, bởi vì không có tiêu cự lại càng khiến cho thoạt nhìn giống như vực sâu hun hút, nếu ánh nhìn của người đối diện dừng lại trên gương mặt cậu, nhất định sẽ bị nội hàm sâu sắc từ trong đôi mắt nọ hấp dẫn đến vô pháp kềm chế.

Cậu chỉ cần đứng ở nơi đó, mỉm cười, cả người giống như liền tự động phủ lên một tầng ánh sáng nhàn nhạt ấm áp, khiến người trái tim người nhìn cũng theo đó mà ấm áp. Lúc biết được một thanh niên xuất sắc ưu tú như vậy thật ra lại là một người khiếm thị, trong lòng cũng sẽ theo đó mà đau xót.

Thế nhưng trong trường, các học sinh đều không nhìn thấy tướng mạo của Trương Hàng, bề ngoài xuất sắc cùng khí chất tháng năm lắng đọng của cậu bọn họ không thể thể hội. Mà Trương Hàng sở dĩ nổi danh trong trường là vì cậu có một con chó dẫn đường, suốt bốn năm qua bất kể mưa gió đều đi theo cậu, đồng thời cậu cũng chỉ có duy nhất một con chó này thôi.

 Người vừa triếp xúc với Trương Hàng, biết bên cạnh cậu không có người chiếu cố phải sống một mình, cho dù là bạn học khiếm thị cũng sẽ vì đó mà không ngớt thổn thức. Thế nhưng sau khi quen biết lâu dài, loại thổn thức này cũng sẽ hóa thành ước ao —— có thể có một thân nhân gắn bó từ linh hồn như vậy, là một loại may mắn có thể gặp mà không thể cầu.

Đại Hắc ở trường học đã nổi danh, trên từ hiệu trưởng xuống đến tân sinh vừa nhập học tháng 9 năm 2010 cũng đều biết trường khuyết tật có một con chó dẫn đường như vậy. Từ trước mọi người khi nhắc đến trường khuyết tật đều nói là “Trường cao đẳng nghề đầu tiên xác nhập với trường khuyết tật”, hiện tại chính là “À, là trường khuyết tật có một con chó canh chừng phía trước” .

Một việc, khi làm một ngày chính là bình thường, khi làm một năm là kiên trì, làm bốn năm không nghỉ chính là kỳ tích. Đại Hắc đã dùng sự kiên trì của mình và mỗi một ngày đêm trong suốt bốn năm này, từng chút một tạo ra thần thoại cho trường khuyết tật, khiến chính mình dùng một loại phương thức khác làm bạn đến trường cùng Trương Hàng. Dù cho Trương Hàng đang ở bên trong học tập, Thao Thiết vẫn có người ghé vào lỗ tai cậu nhắc nhở “Chó của cậu còn ở bên ngoài nha “, “Trời mưa rồi, bảo vệ ngoài cửa đã đưa áo mưa của phòng trực ban cho Đại Hắc nhà cậu mặc vào”, “Tuyết rơi, Đại Hắc đã mang giày và áo bông vào”, “Mùa gió tới, Đại Hắc của chúng ta có đội mũ chống gió kìa”, “Đại Hắc của chúng ta đang ở bên ngoài chờ cậu tan học đấy ” .

Mỗi khi nghe đến những lời có liên quan đến Đại Hắc, Trương Hàng đều sẽ lộ ra nụ cười hạnh phúc. Lúc này, bất kể là người có thể nhìn thấy được hay không, đều có thể từ trong nụ cười và thanh âm của cậu cảm nhận được một khí thế khoe khoang nồng đậm!

Không sai, chính là khoe khoang, chính là cái kiểu cực kỳ nợ đánh kia.

Một con chó thì có cái gì đáng khoe khoang… Mợ nó, ta cũng muốn nuôi một con!

Đại Hắc kiên định đưa đến sự chú mục của ký giả, bọn họ muốn đưa tin về Đại Hắc lên đài truyền hình bản địa, dù sao phần kiên định và chờ đợi này cũng có thể xem như một kỳ cảnh của thành phố, bất quá đề nghị nọ đã bị Trương Hàng cự tuyệt. Cậu và Đại Hắc cho đến bây giờ cũng không cho rằng mình đã làm chuyện gì quá đặc biệt, bọn họ chỉ là cùng nhau trải qua ngày tháng mà thôi, cho dù một ở ngoài cửa, một trong phòng học, tấm lòng vẫn là ở cùng với nhau.

Cứ như vậy, đến khi chụp ảnh tốt nghiệp, Trương Hàng vẫn chưa nói ra nhà trường đã chủ động đưa ra yêu cầu muốn Đại Hắc chụp ảnh chung với học sinh chuyên ngành bartender.

“Đại Hắc cũng là một học sinh của trường chúng ta, hơn nữa chưa bao giờ di muộn về sớm, là học sinh tiêu biểu nha! Ha ha ha!” Hiệu trưởng của trường là một người phụ nữ phi thường tiến bộ và rộng lượng, bà nội của cô cũng là một người khiếm thị, ở vài thập niên trước phí hết tâm sức trù bị tiền bạc và nhân lực sáng lập trường khuyết thật này, lúc đó vẫn còn là trường tư nhân. Sau khi giải phóng trường học biến thành công lập, hiệu trưởng thay đổi một đời lại một đời, đến nay cô lại ngồi vào vị trí này, coi như cũng là một kiểu luân hồi cách đời.

Vì vậy, sau khi Đại Hắc tiếp thu xong sự âu yếm thiện ý của Hiệu trưởng, Chủ nhiệm, Giáo viên cùng mỗi bạn học, liền chạy đến đứng bên cạnh Trương Hàng hàng hưởng thụ cơ hội chụp ảnh chung, trở thành học sinh tốt nghiệp khóa này của chuyên ngành bartender, thân ảnh của Đại Hắc sẽ cùng Trương Hàng vĩnh viễn lưu giữ tại ngôi trường này.

Trong danh sách học sinh có viết —— ngành bartender khóa 20010, danh sách học sinh tốt nghiệp từ trái sang phải lần lượt là xx, xx… Trương Hàng chính là người cuối cùng. Mà ở phía sau, giáo viên đóng dấu danh sách còn cẩn thận tỉ mỉ tăng thêm hai chữ “Đại Hắc”.

Trương Hàng yêu thích không buông tay vuốt ve danh sách và ảnh chụp, nhẹ nhàng cười nói: “Bốn năm, Đại Hắc cũng trở thành bạn học của tao rồi.”

“Nhìn cậu mừng rỡ kìa,” một bạn học bên cạnh ghen tỵ đến méo miệng, “Tốt nghiệp xong cậu đã tìm được công tác chưa? Người khác thực tập đều chạy đến quán bar, hiện tại trên cơ bản đều đã được đơn vị thực tập nhận vào, cậu lại chạy đến nhà máy rượu, nơi đó nếu không phải phẩm rượu sư có đẳng cấp rất khó ký hợp đồng, cậu hiện tại làm sao tìm việc? Có muốn tôi giới thiệu một chỗ cho cậu không? Hoàn cảnh làm việc cũng không tệ.”

“Không cần.” Trương Hàng lắc đầu nói, “Kỹ thuật pha rượu của tôi còn thiếu một chút, vẫn muốn học tập thêm một thời gian.”

“Cậu cũng đã tốt nghiệp bartender cao cấp rồi, thiếu ở chỗ nào?” Bạn học kinh ngạc hỏi, loại học sinh vừa tốt nghiệp như bọn họ cũng chỉ có chứng chỉ sơ cấp mà thôi, rất ít người có chứng chỉ trung cấp, không phải bọn họ không muốn thi mà là cuộc thi cách hai năm mới tổ chức một lần, còn phải đặc biệt báo danh, có giáo viên đề cử. Quan hệ giữa Trương Hàng và chủ nhiệm luôn rất tốt, sau khi đề cử xong liền trực tiếp đi thi bartender cao cấp.

Trương Hàng không nói chuyện mà là tựa bên cửa sổ cảm thụ ánh mặt trời. Tuy rằng cậu không nhìn thấy, thế nhưng vẫn rất thích loại cảm giác tắm mình trong ánh nắng này, chỉ cần dựa vào độ ấm là có thể “thấy” ánh dương quang có bao nhiêu sáng lạn, đây không phải là loại cảm giác tốt đẹp bình thường.

Tốt nghiệp rồi… Trong nháy, cậu đã 20 tuổi.

Bốn năm, nói nhanh cũng không nhanh, chậm cũng không chậm. Cậu mỗi ngày đều vượt qua trong nỗ lực học tập, khiến cuộc sống của mình trở nên thập phần phong phú. Cũng trong bốn năm này, cậu đã hoàn toàn học được làm sao để làm một người khiếm thị, thích ứng với sinh hoạt không thể nhìn thấy thế giới, khiến cử chỉ của cậu thoạt nhìn không khác gì với người bình thường, thậm chí ở hoàn cảnh quen thuộc còn có thể nấu ra một bàn thức ăn ngon.

Trong bốn năm này đã xảy ra rất nhiều chuyện, rồi lại tựa hồ giống như chuyện gì cũng chưa từng phát sinh, thật giống như đem một vò rượu tinh khiến cất giữ suốt bốn năm, cậu đem cuộc đời của mình lắng đọng lại thành một loại rượu hương nồng đượm mà lại tràn ngập ý nhị.

Cậu đã học được cách hưởng thụ sinh hoạt, học được cách đắm mình trong ánh mặt trời giữa bóng đêm, học được cách tận hưởng sự vắng vẻ giữa một mảnh huyên náo.

Vốn nên là tuổi tác hoạt bác nhanh nhẹn tràn đầy sức sống, cậu cũng hiểu được chậm lại cước bộ nhàn nhã dạo chơi, vốn phải là nhân sinh u ám không có tia sáng, cậu lại tìm được một con đường đi thẳng về tương lai.

Tốt nghiệp, nhân sinh lại tràn đầy hy vọng.

Kết thúc nghi thức tốt nghiệp, Trương Hàng trở thành đại biểu học sinh lên phát biểu, cậu không có bản thảo, cũng không cần bản thảo, tại trường học đặc thù này, điều cậu cần truyền đạt cho những sinh viên vừa tốt nghiệp cùng với những người vừa vào học chỉ có một câu nói —— chúng ta, chính là những người hiểu rõ nhất sự quý giá của ánh sáng trên thế giới này, cũng là người trân quý ánh sáng nhất. Bởi vì chỉ khi trong lòng chúng ta có ánh sáng, chúng ta mới có thể nhìn thẳng vào chính mình, mới có thể tôn trọng chính mình, đem bản thân trở thành một người có thể đem đến ánh sáng cho thế giới, đem phần quý trọng này truyền đến cho những người còn lại.

Có thể những người khác không quá lý giải những lời này, thế nhưng Trương Hàng đã hiểu rõ. Cậu đánh mất ánh sáng, thế nhưng lại có một… thân nhân dùng bản thân trở thành ánh sáng trong lòng cậu, để cậu cho dù phải đi giữa bóng đêm cũng không cảm thấy lạnh lẽo. Cậu cực kỳ quý trọng điểm sáng đó trong lòng mình, vì vậy hôm nay mới có thể mỉm cười, mới có thể đặt hy vọng vào ngày mai. Người vứt bỏ ánh sáng, cho dù có nhìn thấy cũng sẽ tự mình chìm vào bóng tối, người ôm lấy quang minh, cho dù có mù lòa cũng vẫn tắm mình dưới ánh mặt trời.

Ánh sáng chính là không kỳ thị bất cứ người nào, cho dù ngươi có nhìn thấy hay không cũng có thể cảm nhận sự ấm áp của nó.

Nghi thức hoàn thành. Trương Hàng cầm bằng tốt nghiệp và ảnh chụp đi tới cửa trường học, nghe được một tiếng sủa quen thuộc liền thuần thục giơ tay lên, một thân thể mạnh mẽ nhào vào ngực cậu, đầu lưỡi ấm áp liếm liếm lỗ tai cậu.

“Lại một khóa sinh viên tốt nghiệp,” giáo viên thở dài, “Sau này không thể nhìn thấy Đại Hắc nữa, thật là có chút tịch mịch.”

“Không phải còn có ảnh chụp sao?” Chủ nhiệm sờ sờ vết tích dưới tay, “Quay về ta liền đem ảnh chụp cho vào khung, đặt lên kệ sách.”

Trên kệ sách của chủ nhiệm bày vô số ảnh chụp tốt nghiệp, có trước kia, có bây giờ, còn có… của sau này.

Trương Hàng tốt nghiệp, mà ngôi trường mang đến hy vọng cho người khuyết tật này còn có thể nghênh đón những học viên mới của mình, tiếp tục giáo dục ra những học viên xuất sắc khác.

Trương Hàng về đến nhà liền đặt ảnh chụp xuống dưới mũi Đại Hắc, nói: “Đại Hắc mày xem, tấm hình này tao có thể sờ thấy mày ở đâu, như vậy thật tốt.”

“Uông!” Thấy hình ảnh của mình dán tại bên người Trương Hàng, Lục Thừa Nghiệp hài lòng kêu một tiếng, hiệu trưởng trường học này thật sự rất thức thời nha.

“Tao thật là đần, trước giờ khi chụp ảnh cũng không nghĩ tới chuyện này, ảnh chụp chỉ toàn mặt phẳng, ngay cả tư thế đứng là gì cũng không nhìn thấy, muốn phân biệt từng tấm cũng khó. Đại Hắc, sau này ảnh chụp của chúng ta đều làm theo kiểu này, tao có thể sờ thấy mày đang ở đâu.” Trương Hàng yêu thích không buông tay liên tục vuốt ve bộ dạng Đại Hắc trên hình.

“Uông!” Hoàn toàn đồng ý! Nói ra hắn cũng là đần, trước đây cư nhiên không nghĩ tới còn có chiêu này.

“Tốt nghiệp, Đại Hắc, ta ngày mai còn phải…” Trương Hàng có chút thấp thỏm hỏi, “Cái kia… tiền của chúng ta cũng không còn nhiều, nếu như… .”

“Uông uông uông!” Lục Thừa Nghiệp cắn nhẹ ngón tay của Trương Hàng, vì sao cậu có thể hoài nghi tôi chứ.

Ngày mai, sẽ bắt đầu một ngày mới rồi!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *