Trọng sinh thành chó dẫn người mù – Chương 25 + 26

25

Lục Thừa Nghiệp là loại người ăn nói giữ lời, Đại Hắc cũng là một con chó sủa liền chắc chắn, buổi đêm hắn vừa truyền dịch xong liền hạ sốt, không để Trương Hàng cõng nữa mà tự mình trườn khỏi khăn lông chạy đến, bộ lông trên người đã khô hẳn, rõ ràng là một con chó lớn vừa tinh thần vừa phấn chấn.

Trương Hàng lo lắng hắn mới vừa hạ sốt, còn muốn cõng hắn quay về, Đại Hắc liền đoạt lấy áo mưa, ngậm nó vào miệng rồi nhảy xổ lên người Trương Hàng. Hắn đặc biệt có chiến lược, đầu tiên là đẩy Trương Hàng té lên ghế, lúc này liền tung chân trước lên vừa vặn cao bằng Trương Hàng, miệng ngậm lấy áo mưa, dùng móng vuốt nỗ lực tròng vào người cậu. Ngay cả bác sỹ và y tá trong viện thú y nhìn thấy cảnh này cũng cực kỳ kinh ngạc, con chó này không những trung thành mà còn thông minh đến thành tinh rồi đi!

Trương Hàng lùi lại không được, bất quá lúc này bác sĩ lại lấy ra một cây dù cũ đặt vào trong tay cậu: “Cậu cầm dùng đi, chỗ của tôi còn một cây nữa.”

Giải quyết vấn đề xong, cái áo mưa kia vẫn là mặc trên người Đại Hắc, bác sĩ còn xảo diệu dùng một sợi dây quấn quấn mấy vòng, buộc lại mấy nút thắt, cái áo mưa vốn dành cho người hiện tại đã cực kỳ vừa vặn đặt trên người Đại Hắc, cũng không ảnh hưởng bước chân của hắn.

Đồng thời bác sĩ còn lấy ra vài chiếc giày cho thú cưng mang vào chân Đại Hắc, sau khi hoàn thành liền xoa xoa đầu của Đại Hắc dưới áo mưa, nói: “Được rồi, võ trang đầy đủ, có thể trở về nhà rồi! Về nhà nhớ kỹ phải ngoan ngoãn uống thốc, chờ khỏi bệnh hoàn toàn rồi mới được dừng, cũng không nên sợ thuốc đắng mà không uống, mày xem, mày không uống thuốc thì cậu chủ của mày sẽ phải khổ cực bao nhiêu nha.”

“Uông!” Đại Hắc sủa to một tiếng, là đang hứa hẹn.

Trương Hàng không nhìn thấy nhưng có thể dựa vào thanh âm để nghe được đại khái là chuyện gì xảy ra, cậu cực kỳ cảm kích nói với bác sĩ: “Bác sĩ, giầy này bao nhiêu tiền?”

“Không cần đâu,” Bác sĩ phi thường rộng lượng phất tay một cái, “Là trích từ tiền thuốc ra đấy, vừa rồi tôi khi dễ cậu nhìn không thấy giá thuốc dán trên tường nên thu nhiều hơn một trăm đồng.”

Trương Hàng, Đại Hắc: “…”

Bao nhiêu sự biết ơn đều quẳng cho chó ăn hết đi!

Lục Thừa Nghiệp trong lòng khẽ ư ử vài tiếng, thế nhưng cũng không biểu hiện ra ngoài, bác sĩ này rất xấu bụng, thế nhưng tay nghề tốt lại cũng cẩn thận. Hơn nữa nói không chừng sau này hắn còn muốn sinh bệnh, tốt nhất vẫn là đừng nên đắc tội bác sĩ.

Trương Hàng lại nói: “Trễ như vậy, bên ngoài trời còn đang mưa mà còn quấy rầy ngài! Phải rồi, ngài hẳn là vẫn chưa ăn cơm đi?”

Bác sĩ đại khái là không nghĩ đến Trương Hàng sẽ phản ứng như vậy, hơi sửng sốt một chút, sau đó cười nói: “Đúng rồi, vẫn còn chưa ăn đâu, nếu không cậu mời tôi ăn cơm đi. Còn nữa, đừng dùng ‘ngài’ để gọi tôi, tôi cũng chưa già đâu. Đừng nghe giọng nói của tôi hơi chững chạc, đó là bẩm sinh đấy, thực ra tôi mới hơn hai mươi thôi.”

Lục Thừa Nghiệp: “…”

Này này này! Tên lưu manh ông vậy mà còn dám nói mới hơn hai mươi, rõ ràng là đầu bốn mươi mới đúng, nhìn đám nếp nhăn trên mặt ông đi!

“Vậy, xin hỏi nên xưng hô như thế nào?” Trương Hàng rất lễ phép hỏi.

“Tôi tên Tiếu Thành Nghĩa, cậu gọi tôi là Nghĩa ca đi, Nghĩa của nghĩa khí.” Bác sĩ Tiếu vươn tay vỗ vỗ vai Trương Hàng, càng cảm thấy cậu thiếu niên này thật dễ thương, chỉ là bàn tay mới đặt trên vai đối phương lâu một chút thì đã cảm thấy góc áo bị cắn rồi.

Lục Thừa Nghiệp hung tợn nhìn chằm chằm vào bác sĩ Tiếu, Thật không biết xấu hổ mà! Còn Nghĩa ca nữa! Nghĩa thúc thì không sai biệt lắm! Cũng đã sắp hói đầu rồi còn dám đùa bỡn Hàng Hàng nhà ta!

“Nghĩa ca, anh đã cứu Đại Hắc, em nhất định phải mời anh ăn cơm, anh xem lúc nào thì có thời gian, em…” Trương Hàng thật sự rất biết ơn Tiếu Thành Nghĩa, lúc nãy Đại Hắc cả người không có khí lực mà bản thân cậu cũng lo lắng đến chân đều mềm nhũn.

“Ngay bây giờ đi,” Tiếu Thành Nghĩa cắt lời Trương Hàng, nói “Hiện tại là tám giờ, một lát nữa anh cũng tan ca, như vậy anh liền trực tiếp đưa cậu về nhà đi. Trong nhà có cơm không? Anh ăn một bữa cơm nhà là được. “

Đừng có ra vẻ thân thiết như vậy chứ… Lục Thừa Nghiệp tiếp tục cắn mạnh góc áo Tiếu Thành Nghĩa.

“Dạ,” Trương Hàng cũng nhiệt tình gật đầu, cậu từng bị người thân lạnh nhạt thế nên càng không có biện pháp từ chối thiện ý của người khác, “Trong nhà có thuê người, dì ấy mỗi ngày đều nấu rất nhiều, cũng đủ chúng ta ăn.”

Vì vậy bất kể Lục Thừa Nghiệp có túm áo thế nào cũng không ngăn được bác sĩ Tiếu tỏ ra thân cân, Trương Hàng vui vẻ đưa người về nhà, sau khi ăn cơm xong Tiếu Thành Nghĩa mới rời đi. Lúc rời đi còn nói với Đại Hắc và Trương Hàng đang tiễn tới cửa: “Đừng tiễn, thân thể của Đại Hắc còn chưa khỏe, cần nghỉ ngơi vài ngày. Đây là số điện thoại của tôi, nếu như sau này Đại Hắc có gì không thoải mái thì cứ gọi, chức nghiệp cố vấn 24 giờ.”

Trương Hàng thực sự vô cùng cảm tạ, quả là khi Đại Hắc bệnh nặng cậu liền giống như ruồi không đầu, bất đi người tâm phúc lại cực kỳ bất lực. Hiện tại đã có phương thức liên lạc với bác sĩ Tiếu, ít nhất nếu sau này Đại Hắc trở bệnh cậu vẫn có thể tìm người đến để cố vấn.

Lục Thừa Nghiệp cũng có chút nghi ngờ nhìn về phía Tiếu Thành Nghĩa, hắn không rõ vị bác sĩ lòng dạ hiểm độc vốn đang hung hăng thu lệ phí kia vì sao đột nhiên lại trở nên nhiệt tình như vậy. Tiếu Thành Nghĩa thấy trong ánh mắt của hắn tràn ngập hoài nghi thì liền ngồi xổm người xuống đối diện với chú chó trước mặt, giơ tay lên ôn hòa vỗ vỗ đầu của hắn.

“Khó chịu cũng đừng cố chống, nghỉ ngơi thật tốt, nhanh chóng dưỡng khỏe thân thể mới có thể chiếu cố cậu chủ nhỏ của mày, không phải sao? Một người khiếm thị, giữa trời mưa to gió lớn phải cõng chó dẫn đường của mình đến bệnh viện thú y, cậu ấy không phải chỉ có một mình mày sao?” Tuổi tác của Tiếu Thành Nghĩa và Trương Khải Minh không sai biẹt lắm, thanh âm rất thành thục, còn mang theo một tia hào sảng đặc hữu, nghe rất tươi sáng. Hiện tại hắn cố ý thả chậm ngữ tốc, thanh điệu cũng nhu hòa hơn nhiều, cư nhiên có thể khiến Lục Thừa Nghiệp cảm giác được một loại tình cảm nhu hòa.

“Uông.” Cảm tạ. Lục Thừa Nghiệp sủa một tiếng.

“Không cần cảm tạ, ” tiếu thành nghĩa cười híp mắt, “Ta rất thích cái loại chó có thể dùng đôi mắt để trò chuyện như mày, mỗi lần nhìn thấy thật giống như là đang nói chuyện với con người vậy. Cũng bởi vì có loại chó như ngươi ta mới không nhịn được đi làm bác sĩ thú y nha.”

Tiếu Thành Nghĩa giục Đại Hắc và Trương Hàng về nhà, chính mình tự đi về phía thang máy.

Hắn kỳ thực chính là loại lòng dạ hiểm độc lại còn máu lạnh, rõ ràng nhìn ra Trương Hàng là người khiếm thị lại dựa vào việc cậu không nhìn thấy mà thu phí nhiều hơn. Thế nhưng khi nhìn thấy con chó dẫn đường kia run run rẩy rẩy chống đỡ thân thể ốm yếu của mình đến che chở trước mặt chủ nhân, lại bởi vì hơn một trăm đồng tiền mà nổi giận đùng đùng nhìn chằm chằm hắn thì… hắn liền thích con chó này rồi. Nhân loại, ích kỷ lại tàn nhẫn, loại người tùy ý ngược đãi động vật nhỏ, vứt bỏ thú cưng chỗ nào cũng có, thế nhưng cho dù như vậy, có một loài động vật lông xù mềm mại lại có thể bao dung tất cả tàn nhẫn cùng bạo người của nhân loại, cho dù có bị vứt bỏ cũng vẫn yêu mến chủ nhân như trước; cho dù có bị thương, bị đau đớn, kiệt sức cũng vẫn như trước che chở chủ nhân, ánh mắt của bọn nó có thể cọ rửa tâm linh.

Vì vậy hắn mới trở thành bác sĩ thú y, vì muốn có thể khiến càng nhiều động vật lông xù kia có thể sống sót hơn.

Tiếu Thừa Nghiệp vừa về đến nhà, hơn mười con động vật lông xù liền nhào lên, vừa liếm vừa cọ, hắn mỉm cười đem mỗi con chó đều vuốt một lần, bế một chút… sau đó đám ồn ào nọ mới an tâm theo sát sau lưng hắn.

Ở đây có hơn mười con chó, có con là loài nổi tiếng, có con chỉ là chó thường, hơn phân nửa trên người đều mang thương tật. Có một con Corgi1 bị chột mắt, một con chó Bướm2 bị mất phân nửa lỗ tai, vài con chó lông tạp đều bị gảy chân, thậm chí có vài con trên người lông trụi lởm chởm, sau này cũng không thể mọc ra bộ lông xinh đẹp như trước nửa.

Mấy con chó này đều là chó hoang lưu lạc trên đường, Tiếu Thành Nghĩa nhặt chúng về trị liệu khi đang bị thương, sau đó vẫn giữ lại nuôi trong nhà. Thiện tâm nửa vời thật ra còn tàn nhẫn hơn bạo ngược, cứu chúng nó liền cứu đến nơi đến chốn, không thể để chúng nó vừa gắn bó không muốn xa rời chính mình lại lần nữa bị vứt bỏ, Tiếu Thành Nghĩa không làm được chuyện như vậy.

Nhưng mà, có vài con chó, hắn rõ ràng đã mang về, lại không đủ khả năng cứu lại sinh mệnh của chúng.

Những sinh mệnh có đôi mắt biết nói này, hắn vô pháp dứt bỏ.

Con chó Labrador đen kia cũng vậy, hắn thích đôi mắt của nó.

Ngày hôm sau Trương Hàng liền gọi điện cho giáo viên chủ nhiệm xin phép, ở trong nhà chuyên tâm chăm sóc Đại Hắc. Đại Hắc tuy rằng đã hạ sốt rồi, thế nhưng thân thể vẫn còn có chút suy yếu, Trương Hàng không nỡ lòng để nó dẫn mình đi học, càng không yên tâm để nó một mình ở nhà. Khi Lục Thừa Nghiệp biết hôm nay Trương Hàng xin phép nghỉ thì liền ngọ ngoạy muốn đứng lên khỏi đệm, hắn muốn đưa cậu đi học, thế nhưng lại bị Trương Hàng ôm chặt lấy cổ, không thể bước đi.

“Tao không đến trường mấy ngày cũng không sao, chỉ cần đem chương trình học bổ sung về là được. Thế nhưng Đại Hắc không thể xảy ra chuyện, tao không thể không có mày.” Nói xong, Trương Hàng còn giơ tay lên sờ sờ đầu của Lục Thừa Nghiệp, còn đặt lên một nụ hôn nhẹ nhàng.

Lục Thừa Nghiệp nhất thời toàn thân phát nhiệt, “lạch phạch” một chút móng trước lảo đảo chân sau mềm nhũn quỳ rạp trên mặt đất, cái mõm đặt trên chân Trương Hàng, mắt hướng về phái trước len lén quan sát mặt cậu. Trương Hàng hôn hắn, hắn liền mặt đỏ tim đập… sai, là lông nóng tim đập, thế mà người kia lại tựa hồ không có gì xảy ra, chỉ vô cùng bình tĩnh lấy hai cái đệm đến kê dưới người hắn! Chẳng lẽ lông trên mặt hắn đều dựng hết lên rồi, chẳng lẽ Hàng Hàng không cảm nhận được sao?

Rất rõ ràng, lông của Labrador có chút ngắn, hơn nửa năng lực xù lông của uông tinh nhân3 so ra vẫn kém meo tinh nhân4, Trương Hàng rõ ràng là không thấy được Lục Thừa Nghiệp xấu hổ, lần thứ hai đem Đại Hắc đang cảm mạo rất sợ lạnh nhét vào một đống đệm dày, bản thân thì ngồi ở bên cạnh bầu bạn với đối phương..

Cơn mưa xuân này rơi suốt hai ngày, ngày thứ hai từ mưa lớn thành mưa nhỏ, mưa mỏng như bụi5 lả tả trên không trung, không chút tiến động thấm nhuần vạn vật, khiến cả thiên nhiên sinh trưởng nẩy mầm, từ thảm cỏ dại trên mặt đất bắt đầu lộ ra mầm non xanh nhạt.

Lục Thừa Nghiệp uống thuốc cảm xong, tựa bên người Trương Hàng, chỉ cảm thấy an tâm không gì sánh được, nhắm mắt lại ngủ thật say. Hắn ngủ rồi Trương Hàng cũng cảm thấy mệt nhọc, tựa ở trên người Lục Thừa Nghiệp, cũng ngủ mất.

Trương Hàng vừa đi vào giấc ngủ, Đại Hắc vốn đang nhắm mắt lại lập tức tỉnh dậy, nhìn thấy trên người Trương Hàng cái gì cũng chưa đắp liền ngoạm lấy một cái thảm trên người mình đắp cho đối phương, mà bản thân cũng rụt lại một chút, vùi vào trong chăn say giấc.

Lúc gì giúp việc đến nhà, nhìn thấy con chó Đại Hắc nằm ở trên giường để lộ đầu ra thì không nhịn được phì cười, Lục Thừa Nghiệp giơ mí mắt lên nhìn, thấy là người quen thì cũng yên tâm mà tiếp tục nhắm mắt lại.

Trong nhà bếp thức tỏa hương lãng đãng, giữa phòng ngủ một người một chó ôm nhau sau giấc, vị đạo của gia đình đại khái chính là như vậy..

Cho dù gia đình này chỉ có một người một chó cũng là vô cùng hạnh phúc..

+++++++++++++

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Bác sĩ tiếu nguyên mẫu là em gái Tây Tây điện hạ trong xã đoàn của ta, Tây Tây điện hạ là người mà cuộc đời này ta bội phục và kính ngưỡng nhất. Chuyện quan trọng nhất chính là trong nhà Tây Tây điện hạ nuôi chừng hai mươi con miêu miêu cẩu cẩu, phần lớn đều do cô ấy nhặt được, dù vậy nàng vẫn thường xuyên đi nhặt mèo chó lang thang về cứu chữa. Mỗ Thanh còn biết nàng có thể cứu sống một con chó mắc bệnh viêm tuyến tụy và một con bị tai nạn xe cộ.

Ta quen biết Tây Tây điện hạ là bởi vì Tròn Trịa trong nhà ta cũng bị viêm tuyến tụy, mẹ ta và ta đều cho rằng không cứu xống được. Mỗ Thanh liền rống lên một tiếng với độc giả của mình, Có ai biết chó bị viêm tuyến tụy phải chữa như thế nào không?!. Sau đó Tây Tây Đại Hắc liền gọi điện thoại cho ta, giúp đỡ ta cứu chữa Tròn Trịa, đây là chuyện của nửa năm trước rồi, Tròn Trịa hiện tại mỗi ngày đều không ngừng nhảy loạn, công lớn nhất đều nhờ vào Tây Tây điện hạ!

Đương nhiên, Tây Tây điện hạ cũng không giống như bác sĩ Tiếu chua ngoa lại xấu bụng, cô ấy là một em gái cao 175cm cực kỳ soái khí, mặt dễ thương lại rất nói nghĩa khí, trước kia từng đi tình nguyện làm giáo viên ở Vân nam…

Trời biết, nhân phẩm cao thượng của Tây Tây điện hạ lập tức bao trùm lấy ta, cô ấy là thần tượng của ta. Cô ấy đã làm được mộng tưởng ngày thơ ấu mà ta đeo đuổi —— kiếm một số tiền lớn mua trang trại thật rộng, đem hết tất cả chó mèo lang thang tac có thể tìm thấy đưa vào đó nuôi dưỡng. Tây Tây điện hạ đã thay ta thực hiện mộng ước, đối với ta cô ấy chính là nữ thần Tây Tây!

—————————-

1/ Corgi: là loại chó có xuất xứ từ Anh quốc ở xứ Wales, chúng thuộc giống chó chăn gia súc và chó săn đuổi, chúng đặc biệt thích chặn các con chuột xâm nhập lãnh địa để chơi trò đuổi bắt chuột. Chúng hay cắn vào gót chân của các con gia súc, thậm chí cả người, thân thể thấp lùn của chúng, giúp chúng tránh bị gia súc đá hậu.

2/ Chó Bướm: Chó bướm (Papillon) là một loại chó cảnh được yêu thích. Papillon còn được gọi là chó Bướm bởi đôi tai có hình dáng của đôi cánh bướm. Papillon còn có cái đuôi dài với chùm lông phất phơ luôn cong vút trên lưng, chính vì vậy nên chúng còn có tên khác là Spaniel Sóc. Papillon là giống chó thông minh, tình cảm thích đùa giỡn. Ngoài ra còn có một giống chó Papillon khác có tai cụp gọi là Palene. Tên gọi của chúng có nghĩa là “con bướm” trong tiếng Pháp.

3, 4/ Uông tinh nhân và meo tinh nhân: Dịch rõ nghĩa ra thì là người hành tinh gâu và người hành tinh meo, ám chỉ mèo và chó. Đây là một cách gọi nhân hóa đáng yêu cho thú cưng thường thấy trong thế giới mạng TQ.

5/ Mưa mỏng như bụi: Nguyên văn là mỏng như lông trâu, chỉ là VN mình không có thói quen so sánh như vậy, nên mình để là mưa bụi cho dễ hình dung.

26

Sức khôi phục của loài chó vẫn rất mạnh, nằm trên tấm đệm mà Trương Hàng thích nhất một ngày, đến buổi tối Lục Thừa Nghiệp liền tinh thần phấn chấn xỏ chân vào dép đi trong nhà, miệng ngậm dụng cụ lấy lông1 thu dọn chiếc giường của Trương Hàng bị chính mình ngủ qua. Cho dù bộ lông của hắn không dài, hơn nữa hiện tại cũng không phải thời điểm thay lông, thế nhưng nếu ngủ trong chăn đệm thì dù sao cũng sẽ để lại lông.

Trương Hàng đương nhiên không có khả năng sẽ để một con chó như Đại Hắc tự mình dọn dẹp căn phòng, cậu chính là ở bên cạnh làm trợ thủ…. Dụng cụ dính lông trong nhà là kiểu kéo băng, Lục Thừa Nghiệp không có khả năng dựa vào mõm và móng vuốt xé lớp băng dính đã dùng xong đi, liền đưa đến cho Trương Hàng xé bỏ, Trương Hàng xé xong lại đưa về cho Đại Hắc, đợi đến khi lớp thứ hai cũng dùng xong lại ngậm đến đưa cho Trương Hàng, một người một chó phối hợp so với trước đây càng thêm ăn ý.

Bình thường việc dọn dẹp nhà cửa có dì giúp việc hỗ trợ nên hai người cũng không cần lo lắng, lúc bảy ngày tết thật ra cũng có chút phiền toái, bất quá Tiếu Nhâm trước khi về quê cũng đã giúp đỡ dọn dẹp một lần, hai người chỉ cần không quá tùy tiện thì nhiều lắm chỉ là trên mặt đất có chút bụi, dù sao bảy ngày cũng không phải thời gian gì quá dài. Trương Hàng thu thập giường chiếu để buổi tối có thể ngủ xong, một người một chó liền chạy đến trước TV, Trương Hàng hỏi: “Ngày hôm qua mày không xem được chương trình tài chính và kinh tế, ngày hôm nay cho mày xem cả ngày.”

“Uông!” Thanh âm của Đại Hắc cực kỳ có khí thế, chứng tỏ đã khôi phục rất tốt.

Trương Hàng nhịn không được đưa tay vuốt vuốt cái bụng, lỗ tai và cái mũi Đại Hắc. Thật tốt, quả nhiên nhiệt độ đã trở về giống bình thường, Đại Hắc thực sự khỏi rồi. Trương Hàng trong lòng cực kỳ vui vẻ, không nhịn được ôm lấy cổ của Đại Hắc, vùi mặt vào bộ lông ngắn ngủn của đối phương, rất mềm mịn.

“Thật tốt quá…” thanh âm của Trương Hàng thanh có chút nghẹn ngào, Lục Thừa Nghiệp cảm giác lông của mình có điểm ướt, “Đại Hắc không có việc gì thực sự sự tốt quá!”

Trương Hàng chỉ ở trong thời gian trải qua sự khổ sở vô pháp thừa nhận lại nhất định ép buộc mình thừa nhận mới có thể thơi những giọt lệ đè nén không chút tiếng động như vậy, mà càng về sau, ngay cả loại thời điểm đè ép tận cùng cậu cũng đã không còn khóc nữa, chỉ là hờ hững tiếp thu tất cả mọi chuyện thế giới đặt vào tay cậu, mà bây giờ, cậu lại khóc, thiếu niên vẫn luôn kiên cường, ngay cả thời điểm xác nhận mình bị mù cũng không rơi nước mắt này đang khóc. Cậu ôm lấy Đại Hắc, bờ vai không ngừng run động, nước mắt nóng hổi làm ướt bộ lông của Đại Hắc, nhiệt độ nóng rực tựa hồ muốn đốt cháy da thịt của đối phương..

Lục Thừa Nghiệp cũng không cử động, hắn yên lặng để cho Trương Hàng ôm lấy chính mình. Có thể khóc thật ra rất tốt, có thể khóc lên là bởi vì có người sẽ vì ngươi khóc mà cảm thấy khổ sở, có người sẽ vì ngươi khóc mà an ủi ngươi, có người bởi vì ngươi khóc mà trái tim đau đớn. Trương Hàng trước đây sẽ khóc, bởi vì khi đó cậu cho rằng mình vẫn được yêu thương, sau này cậu không khóc nữa là vì biết cho dù có khóc cũng sẽ không ai quan tâm đến cậu, nước mắt chỉ còn là căn cứ xác minh sự mềm yếu của bản thân, không còn bất cứ ý nghĩa gì khác..

Như vậy, hiện tại cậu làm sao lại khóc đâu?

Lục Thừa Nghiệp đặt mõm của mình lên vai Trương Hàng, nỗ lực vòng chân ra phía trước vỗ vỗ lưng cậu.

Tư thế bị người ôm cổ khóc vùi, sau đó lại giơ tay lên vuốt lưng đối phương đối với nhân loại là cực kỳ đơn giản, thế nhưng đối với chó mà nói lại có chút gian nan. Đại Hắc đặt mông ngồi xuống đất, nỗ lực giơ chân trước lên đập đập vào lưng Trương Hàng, động tác thật giống như đang cào người ta.

Động tác buồn cười của nó khiến Trương Hàng muốn khóc cũng không khóc được nữa, cậu buông cổ Đại Hắc ra, nín khóc mà cười, nước mắt vẫn còn treo ở trên mặt.

Đại Hắc không có biện pháp giúp Trương Hàng lau nước mắt, chỉ có thể thè lưỡi liếm liếm từng giọt nước nóng hổi kia.

Không sao nha, không có ai an ủi cậu thì tôi có thể an ủi cậu, cho dù cậu không khóc, chỉ cần cậu khổ sở tôi đều đau lòng. Vì vậy sau này, nếu như cậu muốn khóc thì có thể ôm tôi, tôi vẫn sẽ dùng móng vuốt của mình vỗ vỗ lưng cậu, vẫn dùng đầu lưỡi của mình liếm khô nước mắt cho cậu. Vì vậy cậu cứ yên tâm mà khóc đi, trên thêg giới này, chí ít còn có tôi yêu thương cậu sâu đậm, cho dù tôi chỉ là một con chó.

Đúng vậy, chỉ là một con chó.

Lục Thừa Nghiệp thừa lúc Trương Hàng rửa mặt mà hung hăng nhìn móng vuốt chân trước của mình, hắn vì sao chỉ là một con chó chứ! Việc một con chó có thể làm thật quá ít! Còn phải để cho một người khiếm thị như Hàng Hàng trong ngày mưa gió phải cõng hắn đi khám bác sĩ, nếu là người, chỉ cần một cú điện thoại là bác sĩ gia đình của hắn liền có mắt làm hết mọi chuyện. Trương Hàng vì hắn mà phải bỏ học cả ngày, nếu là người, sẽ có rất nhiều người giành nhau đến chiếu cố hắn, hắn cũng không hiếm lạ bọn họ, là người, hắn sẽ không phải chỉ có thể vỗ móng muốt liếm nước mắt, hắn có thể dùng tay ôm chặt thiếu niên vào trong ngực mình, dùng bàn tay dày rộng của mình đến xoa tóc và lưng của thiếu niên, dùng thanh âm trấn an ôn nhu vói với đối phương: Không sao, bất quá chỉ là một cơn cảm vặt, hạ sốt liền khỏe thôi, tôi vẫn sẽ một mực ở bên cạnh cậu.

Thế nhưng hắn cái gì cũng không làm được.

Lục Thừa Nghiệp vô lực quỳ rạp trên mặt đất,  phi thường không rõ vì sao trước đây mình không muốn làm người? Làm người thật tốt mà, cho dù sau khi bị tai nạn hắn chỉ xuyên qua làm một đại ca nhà bên cũng th ở trong lúc Trương Hàng khó khăn nhất giơ tay viện trợ, bảo vệ đứa trẻ này thật tốc, cho cậu một gia đình ôn nhu nhất thế gian

Trương Hàng bước khỏi nhà tắm, dùng khăn lau mặt, trên tóc có một vài giọt nước dính vào nhẹ nhàng nhỏ xuống. Lục Thừa Nghiệp giơ chân trước lên tiếp lấy một giọt, bọt nước vẩy ra, từng tia nước nhỏ rất nhan bốc hơi trong không khí, cũng giống như vận mệnh của hắn vậy.

Tuổi thọ của một con chó tối đa chỉ có mười năm năm, đó đã là trường thọ, mà Labrador thông thường chỉ có từ tám đến mười hai năm, hắn làm sao có thể làm bạn với Hàng Hàng đến già. Tính mạng của hắn đại khái cũng giống như giọt nước vừa rồi vậy, cố gắng bảo tồn chính mình, thế nhưng cũng sẽ rất nhanh tiêu tán trong không gian, ngắn ngủi mà bất lực.

Hắn lẳng lặng ghé vào bên chân Trương Hàng, kênh kinh tế tài chính tám năm trước thật sự cực kỳ nhàm chán, hắn chỉ là xem theo thói quen mà thôi.

“Đại Hắc?” Tựa hồ cảm nhận được cảm xúc tiêu cực của Lục Thừa Nghiệp, Trương Hàng lại sờ sờ cái bụng, lỗ tai và móng vuốt của đối phương, phát hiện không có gì khác thường mới thả lỏng vỗ vỗ đầu hắn, hỏi, “Đại Hắc còn có chỗ nào không thoải mái sảo? Có cần tao liên hệ bác sĩ Tiếu không?”

“Uông!” Lục Thừa Nghiệp ngẩng đầu, cực kỳ phấn chấn sủa một tiếng, hoàn toàn nhìn không ra sự uể oải vừa rồi.

Lúc này Trương Hàng mới yên tâm thu tay về, tiếp tục của Đại Hắc nghe tin tức tài chính kinh tế.

Ngày hôm sau, Lục Thừa Nghiệp lại giống như những ngày trước đây đưa Trương Hàng đi học, ven đường chỉ cần có con chó nào khác đi ngang qua thì thân thể của hắn vẫn kích động như trước, không nhịn được muốn xông ra, thế nhưng tâm lý đã hoàn toàn bình thản. Cho dù thân thể có kích động hơn nữa, chỉ cần hắn liếc nhìn Trương Hàng một chút liền trở nên tĩnh táo.

Kỳ phát dục và những thứ gì đó thực sự không có vấn đề, sinh mệnh của một con chó như hắn đại khái chỉ còn tám đến mười năm, hắn phải tuyệt đối tập trung trong thời gian này, dùng toàn bộ thời gian của mình thủ hộ người bên cạnh. Thẳng đến khi chính mình qua đời, người này hắn là đã có thể tự lập, có thể kiên cường, cho dù rời khỏi mình cũng có thể sống cho thật tốt.

Hắn có trách nhiệm phải giúp cậu trở nên kiên cường như vậy, đó là trách nhiệm cũng là sứ mệnh của hắn. Ở trước sứ mệnh, thậm chí có thể nói là tín ngưỡng đó, một chút xao động này căn bản không thể tính toán, mà hắn cũng không có quyền động tâm với thiếu niên này. Điều hắn có thể làm chỉ có trở thành một con chó dẫn đường hợp cách mà thôi.

Vì vậy, Hàng Hàng, nếu có một ngày nào đó tôi thật sự rời đi, xin cậu nhất định không nên bi thương, hãy mang theo lời chúc phúc của tôi, tiếp tục dũng cảm lại kiên định mà sống tiếp.

———————–

1/ Cây lăn lấy lông: có nhiều dạng, có dạng chỉ cần rửa bằng nước rồi sử dụng tiếp, có dạng là dùng keo dính nhiều lớp, dùng hết lớp này thì xé ra để lộ lớp bên dưới.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *