Trọng sinh thành chó dẫn người mù – Chương 19 + 20

19

Trương Khải Minh quyết định mua cho Trương Hàng một căn hộ cao cấp trong tiểu khu vừa mới khánh thành gần trung tâm, đứng tên chủ bất động sản là hai người, ông cùng Trương Hàng. Trên thực tế ông vốn dự định chỉ viết tên Trương Hàng, dù sao căn nhà này cũng là ông mua cho Trương Hàng, chỉ là hiện tại Trương Hàng vẫn chưa đủ mười tám tuổi, chưa thể độc lập đứng tên chủ hộ. Trương Khải Minh mấy ngày trước đã đến tòa án, dưới sự trợ giúp làm chứng của Tiếu Nhâm và mấy vị cảnh trong tiểu khu, thành công chuyển tên Trương Hàng vào hộ khẩu của mình, hành vi bỏ lại con trẻ chưa trưởng thành đã khiến Triệu Hiểu Liên đánh mất tư cách nuôi dưỡng Trương Hàng. Trên thực tế, bọn họ còn có thể truy cứu trách nhiệm pháp luật Triệu Hiểu Liên, vứt bỏ con cái là phạm pháp, chỉ là Trương Hàng không muốn làm như vậy.

Trương Hàng đối với việc Trương Khải Minh viết tên mình lên giấy sở hữu nhà thì có chút cahàn chờ, cậu cũng không hy vọng khiến phụ thân phải gánh vác nhiều hơn, trong suy nghĩ của cậu chỉ cần thuê một gian phòng thẳng đến khi mình có thể độc lập là tốt rồi. Bất quá nghe ra sự vui vẻ của Trương Khải Minh khi dẫn mình đi xem nhà, Trương Hàng chỉ có thể nuốt những lời đó vào trong bụng. Thời điểm hiện tại cậu không thể hứa hẹn điều gì, thế nhưng cậu nhất định sẽ nỗ lực, tương lai hồi báo thật tốt cho Trương Khải Minh. Nếu như Trương Khải Minh kết hôn có con ruột của mình, như vậy cậu chính là anh cả, có thể giúp ba chiếu cố em trai em gái, mà cậu nhất định cũng sẽ vì phụ thân dưỡng lão.

Đương nhiên, hiện tại nói những lời này đều là nói suông, trên thực tế ngay cả bản thân cậu có thể tự lập hay không vẫn còn không thể nói rõ. Trương Hàng chỉ có thể đem những lời này giấu xuống đáy lòng, âm thầm lập chí.

Nhà mới cực kỳ tiện lợi, kết cấu đơn giản, cũng không có quá nhiều tường vách, Trương Hàng dưới sự giúp đỡ của Đại Hắc rất nhanh đã làm quen bố trí của nơi này. Lúc Trương Khải Minh mua nhà cũng cố ý lựa chọn loại thiết kế đơn giản, không có trang hoàng nội thất phức tạp, để tránh Trương Hàng vô ý bị va đập.

Tầng trệt của tòa nhà có một siêu thị, chỉ cần đi thang máy liền có thể xuống dưới mua sắm. Mà đội ngũ phục vụ của siêu thị mới này quả thực không tệ, nếu như Trương Hàng đột nhiên muốn mua thứ gì đó mà không tiện ra ngoài, chỉ cần gọi điện thoại sẽ có người hỗ trợ mua hàng và giao đến tận cửa, cũng không tính thêm chi phí gì.

Khi vận khí của con người ta đã đến, chuyện tốt có muốn cản cũng cản không được.

Trường khuyết tật trong mùa hè năm nay cũng vừa lúc liên hợp với cao đẳng nghề lớn nhất tỉnh, mà trường khuyết tật không những bao hàm những cấp bậc phổ thông như tiểu học, trung học, cao trung cùng với cao đẳng nghề, mà còn vì người khuyết tật thiết kế không ít nghề nghiệp chuyên môn, mà người khiếm thị cũng hiển nhiên có những ngành chuyên nghiệp được mở rộng. Đây là chính sách mới của chính phủ, trước đây người khuyết tật nói chung và khiếm thị nói riêng muốn học một ngành nghề gì cũng vô cùng gian nan, mà bây giờ, trường khuyết tật đã vì bọn họ mở ra một con đường bằng phẳng và tiện lợi.

Đồng thời, tỉnh ủy cũng ban bố một loạt chính sách có liên quan đến người khuyết tật, trong đó có một điều chính là những nơi công cộng đều phải tạo điều kiện thuận lợi cho xe lăn và không được cấm chó dẫn người mù, thậm chí còn phải bảo vệ bọn chúng, làm đến mức không được kỳ thị cũng không cho phép loạn đút thức ăn, vì quảng đại quần thể người khuyết tật mở ra một cánh cửa rộng rãi.

Lục Thừa Nghiệp mỗi ngày đều có thói quen xem tin tức thời sự và kin tế, lúc điều lệ này ban bố thì Trương Khải Minh còn chưa an bày nhà ở, bọn họ vẫn còn ở trong nhà của Tiếu Nhâm. Lúc Lục Thừa Nghiệp xem tin tức thì Trương Hàng đang cùng Trương Khải Minh đi làm đơn thôi học, đồng thời liên hệ với trường khuyết tật, mà Tiếu Nhâm thì đang nghỉ ca, sau khi ăn no ngủ thẳng thì đánh răng trong phòng vệ sinh.

Đối với việc một con chó nhiệt tình yêu thích xem tin tức kinh tế tài chính chính trị, Tiếu Nhâm đã là thấy nhưng không thể trách được rồi. Dù sao đó cũng là chó của Hàng Hàng, thông minh một chút càng có thể chiếu cố Hàng Hàng được tốt hơn, nhìn bộ dạng hèn mọn đáng khinh của Đại Hắc mỗi khi dán ở bên cạnh Trương Hàng, liền biết chắc không cần phải lo việc chó quá thông minh liền bỏ chủ nhân chạy mất. Tiếu Nhâm cảm giác mình hẳn là nên lo lắng chó thành tinh biến ra hình người, đem Hàng Hàng nhà hắn như vậy lại như vậy… Phi, hắn đang nghĩ gì thế!

Trong lúc Tiếu Nhâm đang cạo râu, đột nhiên lại nghe được tiếng chó hú hét trong phòng khách, Đại Hắc rất ít khi cao giọng như vậy, tựa hồ bản thân cũng biết nếu mình lớn tiếng sẽ làm phiền người khác, vì vậy trừ khi đặc biệt phẫn nộ hoặc kích động, âm lượng của Đại Hắc đều tương đương với người bình thường, hoàn toàn không gây ảnh hưởng đến người khác.

Tiếu Nhâm không có sự ăn ý với Đại Hắc như Trương Hàng, không thể nghe ra tình tự trong tiếng kêu của đối phương. Hắn còn cho rằng đã phát sinh chuyện gì, miệng đầy bọt cạo râu chạy ra ngoài, thế nhưng nhìn kỹ còn có thể thấy được một tia màu đỏ mỏng manh, rõ ràng là bị tiếng kêu của Đại Hắc làm sợ đến cạo phạm vào da.

Vừa chạy đến phòng khách, Tiếu Nhâm đã nhìn thấy một con chó Labrador đen tuyền cực lớn đang đứng bằng hai chân sau quờ quạng vui sướng, thoạt nhìn giống như là đang khiêu vũ, một bên khiêu vũ một bên còn không ngừng nhìn chằm chằm vào TV, cái đuôi vẫy đến dường như mông cũng đang lắc theo.

Chó biết nhảy múa sao… Tiếu Nhâm đột nhiên cảm thấy vết thương trên cằm có chút đau.

Cũng may hắn biết Đại Hắc cũng không mắc bệnh chó dại hay động kinh, liền dựa theo đường nhìn của đối phương, vừa vặn nghe được đoạn cuối của tin tức, biết đó là một vài chính sách nhắm vào người khuyết tật. Hắn yên lặng quay về phòng tắm, đem mặt cạo cho sạch sẽ, lại dán một miếng băn cá nhân lên vết thương trên cằm, tiếp đó mới mở máy tính lên mạng xem tin tức ngày hôm nay. Năm 2006 chính vụ vẫn chưa được công khai rõ ràng như sau này, bất quá làm một thành thị tiên tiến dẫn đầu trong nước, chuyện gì cũng được bầu chọn thứ nhất, thành phố này đã sớm thành lập trang web chính phủ, thuận tiện cho người dân kiểm tra động thái mới nhất của tỉnh ủy, thành ủy.

Tiếu Nhâm không mất quá nhiều thời gian đã tra được một loạt chính sách về người khiếm thị, khi nhìn đến đạo luật cho phép chó dẫn người mù có thể đi vào nơi công cộng, nhất thời hiểu được Đại Hắc vì sao lại kích động như vậy.

Chỉ là… không có lầm chứ, con chó này thật sự có thể xem hiểu tin tức? Còn biết khiêu vũ bày tỏ sự vui vẻ?

Tiếu Nhâm không khỏi cảm thấy thế giới dường như có chút huyền huyễn, hơn nữa hiện tại thời gian vẫn còn sớm, bình thường hắn cùng các chiến hữu chơi game đều đến buổi chiều mới tỉnh táo. Vì vậy Tiếu Nhâm quyết định lần nữa lên giường ngủ thêm một giấc, đại khái đến khi tỉnh ngủ liền không nằm mơ giữa ban ngày như vậy nữa đi…

Đợi đến khi hắn tỉnh dậy lần nữa, Trương Hàng đã mang theo cơm trưa quay về, Đại Hắc thì đang run đùi đắc ý kéo người đến trước TV, lần nữa nghe tin tức.

Này, TV nhà hắn là loại kỹ thuật số, có chức năng thu lại chương trình, vì vậy ngay khi Đại Hắc nghe được tin tức lập tức khởi động chức năng thu phát, chờ Hàng Hàng quay về lại bật lên sao?

Hàng Hàng, chó nhà cậu thực sự đã thành tinh rồi!

Tuy rằng trong lòng nghi hoặc, thế nhưng nhìn thấy vẻ mặt mỉm cười hạnh phúc của Trương Hàng khi ôm Đại Hắc thì Tiếu Nhâm vẫn quả đoán quyết đinh, hắn chỉ là đang nằm mộng giữa ban ngày, Đại Hắc bất quá chỉ mà một con chó dẫn đường rất thôgn minh mà thôi, thích chủ nhân, bảo vệ chủ nhân, cùng Trương Hàng sống nương tựa lẫn nhau không thể chia lìa.

Chính là như vậy mà thôi, cái gì cũng không nên suy nghĩ quá nhiều nữa.

“Đại Hắc, sau này tao đi đến đâu cũng có thể mang theo mày!” Trương Hàng vui vẻ ôm Đại Hắc, thực sự cậu có điểm kích động, ngày thường cậu luôn nội liễm nhưng hiện tại cũng không kềm được hôn một cái lên trán Đại Hắc.

“Ngao ô ~~~” Đại Hắc phát ra một tiếng kêu phi thường tiêu hồn, vươn mõm bắt đầu liếm tới liếm lui trên mặt Trương Hàng.

“Ha ha, Đại Hắc đừng làm rộn, rất nhột, đừng đùa nữa…” thanh âm của Trương Hàng vốn rất vui vẻ đến cuối cùng lại chợt trở nên ảo não, Tiếu Nhâm vội vàng lao ra khỏi phòng ngủ, khi thấy Đại Hắc đang đè Trương Hàng xuống đất, móng vuốt đè lên vai cậu, đầu lưỡi không ngừng liếm láp, từ mặt đến cổ, từ cổ đến xương quai xanh, thậm chí còn muốn dời xuống sâu nữa. Tiếu Nhâm lập tức đóng vai anh hùng cứu mỹ nhân, đem Trương Hàng kéo lên ghế salon, lại lấy một cái khăn bông qua cho cậu lau nước bọt, đồng thời còn cảnh giác nhìn Đại Hắc..

Thành tinh thì có thể, rắp tâm bất lương thì không được!

Thân thể Lục Thừa Nghiệp cứng đờ, biết gần đây có quá nhiều việc thuận lợi khiến bản thân mình có chút quá hí hửng rồi. Hắn chớp mắt, trong lòng cười hắc hắc, trực tiếp hướng về phía Tiếu Nhâm nhào đến.

“Đại Hắc mày đang làm gì, đừng liếm đừng liếm, mày đang liếm hay đang cắn đó! Người đâu, cứu mạng, Hàng Hàng cứu mạng…”

Trương Hàng lại phi thường không có lương tâm ngồi ở một bên nghe náo nhiệt, cực kỳ vô tội buông tay trước lời hô cứu mạng của Tiếu Nhâm: “Nhâm ca, người đang ở đâu vậy, ta nhìn không thấy nha, Đại Hắc, mày đang làm gì?”

Đại Hắc dang khi dễ Tiếu Nhâm, đem hắn đặt ở dưới thân, một ngụm cắn rách cổ áo của hắn, bắt đầu gặm cắn các kiểu. Đối với Trương Hàng hắn chỉ ôn nhu liếm liếm, đối với Tiếu Nhâm lại là các loại gặm cắn, là cái loại rất đau kia! Tiếu Nhâm khóc không ra nước mắt, người duy nhất có thể hỗ trợ hiện tại là Trương Hàng, thế nhưng bộ dạng kia nhìn thế nào cũng giống như thấy chết mà không cứu, tùy ý để chó nhà mình khi dễ hắn. Cuối cùng, khi Tiếu Nhâm ngồi dậy đã là một thân chật vật, cả người đầy dấu răng, mặt thì ướt sũng nước bọt.

“Hừ! Thật không có nghĩa khí! Còn nói là huynh đệ đâu?” Tiếu Nhâm giận dỗi với Trương Hàng, đôi mắt trừng to so với chuông đồng còn lớn hơn.

Thế nhưng biểu tình này của hắn cũng chỉ có thể vứt cho chó xem, Trương Hàng căn bản nhìn không thấy, vuốt vuốt Đại Hắc đang dán vào bên cạnh mình, vô tội nói: “Tiếu ca, anh cũng biết em không nhìn thấy, làm sao có thể ngăn cản hai người. Xin lỗi, em chính là vô dụng như vậy…”

Nói xong còn cúi đầu dán trán vào trán của Đại Hắc, giả thành bộ dạng bi thương gần chết.

Tiếu Nhâm: “…”

Ai cần cậu nhìn thấy! Ai cần cậu ra tay ngăn cản chứ! Chó nhà cậu còn cần người ta dùng sức dạy dỗ sao? Trực tiếp nói một câu là có thể đem nó gọi trở về. Ta nói, Hàng Hàng có phải ngươi đã học xấu hay không, vì sao gần đây dường như trở nên có chút đanh đán rồi.

Nói mới nhớ, cái bộ dạng khóc lóc vừa rồi còn nhìn thật quen mắt nha, dường như ngày đó lúc Vương Quế Anh tới mình cũng từng bày ra bộ dạng như vậy…

Tiếu Nhâm lúng túng chạy ào vào phòng tắm, đem nước bọt trên người mình tắm sạch. Hắn lúng túng lau mặt, hình như bản thân đã dạy hư người khác rồi?

Lúc này, Trương Hàng lại là ngồi tại phòng khách “Giáo dục” Đại Hắc: “Sau này không được khi dễ Nhâm ca nữa, cũng đừng lúc nào cũng liếm cổ, rất nhột.”

“Ngao ô ~~” Lục Thừa Nghiệp hài lòng tựa đầu vào vai Trương Hàng, dù sao tương lai cũng chính là hắn và Trương Hàng hai người ở với nhau, Trương Khải Minh chỉ thuê một người giúp việc đến nhà làm cơm dọn dẹp theo giờ, mỗi ngày hai lần, còn lại phần lớn thời gian đều là hắn cùng Trương Hàng trảii qua.

Sau này chính là thế giới hai người rồi… Lục Thừa Nghiệp khẽ ngẩng đầu, sung sướng suy nghĩ một chút về thời gian sắp tới, nhịn không được lại liếm liếm ngón tay của Trương Hàng.

Vài ngày sau, Trương Khải Minh đã thu thập nhà ở xong, Tiếu Nhâm cũng xin nghỉ một ngày giú Trương Hàng mang số hành lý cũng không quá nhiều của mình hời đến nhà mới. Hắn sau khi khảo sát xong hoàn cảnh nơi này cũng gật đầu biểu thị rất hài lòng, an tĩnh, ngăn nắp, sạch sẽ, những nhu cầu sinh hoạt thường nhật đều cực kỳ tiện lợi, rất thích hợp cho Trương Hàng ở lại. Bất quá giá cả không tính là thích hợp, lần này Trương Khải Minh đã thực sự dùng không ít tiền.

Ngẫm lại, người làm ba này thực sự cũng là phí hết tâm tư, chỗ này quả thực vô cùng tốt, vừa có thể khiến ông sau này sẽ không cảm thấy quá bạc đãi Trương Hàng, mà lại vừa lúc để cho cậu nhận được điều kiện sinh hoạt tốt nhất. Sau khi hoàn thành chuyện này, trong lòng Trương Khải Minh giống như dỡ đi được một tảng đá, nét mặt c giãn ra không ít.

….

Tháng chín, ngày tựu trường của học sinh, Trương Hàng chính thức xin nghỉ học, Trương Khải Minh và Đại Hắc cùng đưa cậu đến trường khuyết tật báo danh.

+++++++++++++++

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:  Meo Meo, thế giới một người một chói bắt đầu rồi, tiện nghi cho đại sắc cẩu Đại Hắc, 2333333

Về chính sách chó dẫn đường có thể ra vào nơi công cộng, ngày đó ta xem 《 Vì nàng chiến đấu 》 đã biết kỳ thực vào năm 2006 hẳn là không có chính sách như vậy. Bất quá vì muốn Hàng Hàng hạnh phúc ta thiết kế mọi thứ sớm hơn một chút, mọi người đừng quá xét nét nha (づ ̄3 ̄)づ╭ ~

20

Bởi vì trước không có nền tảng, thế nên Trương Hàng không thể trực tiếp vào học chương trình cao trung của trường khuyết tật, cậu phải cùng những người vừa đăng ký tham gia lớp dự bị chữ nổi một năm mới có thể lựa chọn tiếp tục học lên cao trung hay trung cấp nghề. Trước đó cậu cũng đã học một năm cao trung, chờ một năm sau, sau khi khóa dự bị kết thúc, nếu vẫn muốn học tiếp thì có thể tham gia cuộc thi xếp lớp, chỉ cần thành tích đạt yêu cầu liền có thể trực tiếp học năm hai, nếu như không đủ điểm cũng chỉ có thể lần nữa học lại một lớp.

Trường khuyết tật của thành phố này hiện tại là trường có cơ sở vật chất hoàn thiện nhất cả nước, trình độ giáo dục cũng là cao nhất. Không chỉ có người bản địa đến đây đi học, mà những thành thị gần đó cũng có không ít người mộ danh mà đến, mà trường cũng đặc biệt xây vài tòa túc xá, tất cả đều có thiết kế đặc biệt thuận tiện cho người khuyết tật, ở mỗi khu còn có nhân viên chuyên môn quản lý chiếu cố bọn họ. Những học sinh vừa tới không quá quen thuộc còn được phân cho một nhân viên chuyên môn trợ giúp qua thời gian làm quen ban đầu, phòng ngủ đều là từng gian độc lập, hoàn cảnh phi thường tốt, mà bước tính chất của trường học là công ích, thế nên tiền học phí cũng không quá cao.

Dựa theo tiêu chuẩn lệ phí của trường, tài khoản mấy mươi nghìn đồng trước đó của Trương Hàng cũng đủ cho cậu yên ổn đi học vài năm, như vậy có nghĩa là, cho dù Trương Khải Minh thật sự mặc kệ cậu, cậu cũng có thể tìm được nơi dừng chân cùng người chăm sóc.

Bất quá… sờ sờ Đại Hắc vẫn đang ngồi bên cạnh không hề rời đi, Trương Hàng vẫn nghĩ ở bên ngoài cũng có chỗ tốt, tuy rằng trên đường đi học cũng không an toàn lắm, thế nhưng có Đại Hắc hỗ trợ, cậu tưởng tượng Đại Hắc.

Dựa theo ý tứ của Trương Khải Minh, Trương Hàng sau khi học xong lớp dự bị nhất định phải học tiếp cao trung. Tuy rằng hiện nay trong nước chưa từng nghe đến việc người khiếm thị thạm gia thi đại học, thế nhưng nước ngoài thì vẫn có mà! Trương Khải Minh âm thầm siết chặt nắm tay, ông nhất định phải nỗ lực kiếm tiền, phải chu cấp đầy đủ cho Hàng Hàng xuất ngoại du học.

Thế nhưng Trương Hàng lại vừa ý con đường học nghề, theo dự tính của cậu thì học lớp dự bị một năm, lại học trung cấp nghề hai năm, sau khi tốt nghiệp cậu cũng chỉ có mười chín tuổi, nhất định có thể mau chóng tìm được công việc thích hợp, không để làm phiền người khác, càng không để cho Trương Khải Minh bởi vì việc học của mình mà làm việc vất vả, lại cùng người nhà phát sinh mâu thuẫn. Bất luận là bà Trương hay cậu đều là người Trương Khải Minh quan tâm nhất, khi hai người quan tâm nhất phát sinh mâu thuẫn với nhau, người đứng tiwã như ông sẽ cực kỳ khó xử. Hiện tại ông có thể mua nhà, chu cấp cho cậu chỉ sợ cũng là thành quả sau khi tranh đấu thật lâu của ông với cha mẹ, nói không chừng ngay cả chuyện mua nhà ông cũng chưa nói cho bọn họ biết.

Trương Hàng rất rõ tình huống hiện tại của mình, cậu nghĩ xuôi theo hiện thực buông tha nguyện vọng tiếp tục đi học, lựa chọn con đường đi làm tương đối cụ thể. Nói cách khác, cậu đã từng dùng thành tích thủ khoa thi vào cao trung trọng điểm của tỉnh, thế nhưng trình độ học vấn cao nhất trong tương lai có thể chỉ là… trung cấp nghề.

Ý niệm này Trương Hàng tạm thời không nói với Trương Khải Minh, để tránh đánh gãy sự tích cực của ông, cũng không nói cho Tiếu Nhâm biết, Tiếu Nhâm cũng là quan tâm cậu, hy vọng cậu có thể học càng cao càng tốt.

Cậu chỉ có thể trong đêm khua vắng người ôm lấy cổ Đại Hắc, nhẹ nhàng cọ cọ, đem ý nghĩ của mình chậm rãi nói ra. Lúc đó vẻ mặt của cậu chính là cực kỳ bình tĩnh, giọng nói cũng vô cùng ôn hòa, mà giữa đem đen yên tĩnh không có ánh sáng đó, Lục Thừa Nghiệp dựa vào năng lực nhìn xuyên bóng đêm của mình, nhìn thấy trong mắt cậu một mảnh trống rỗng cùng thần sắc cam chịu.

Hàng Hàng của hắn là đứa trẻ nặng biệt nỗ lực, cũng cực kỳ có thiên phú, là nhân tuyển có hy vọng thi vào Bắc Đại, Thanh Hoa1, dựa vào thành tích của bản thân để giành học bổng nước ngoài. Thiếu niên Trương Hàng ngày đó đã từng tâm sự với Đại Hắc vẫn chưa trưởng thành nguyện vọng của mình như vậy, lúc đó cậu còn đang khó xử phân vân, không biết xuất ngoại du học có thể mang Đại Hắc theo hay không. Cậu luyến tiếc để Đại Hắc lại, ba ba đã từng nói qua, thú cưng mình nuôi thì phải phụ trách tới cùng, động vật cũng là sinh mạng, là trách nhiệm, không phải là đồ chơi nhất thời.

Lúc đó Lục Thừa Nghiệp chỉ là nhàm chán động động lỗ tai, tỏ vẻ như mình còn đang nghe chứ cũng không để những lời nói này trong lòng, còn cho rằng sức tưởng tượng của thiếu niên quả là quá xa rồi, việc đó muốn xảy ra ít nhất cũng cần năm sau năm nửa, một con chó như hắn không biết lúc ấy đã được quăng cho người nào.

Mà bây giờ, hắn lại tinh tường nhớ đến ngữ điệu, biểu tình và ánh mắt của thiếu niên lúc đó, tất cả đều tràn đầy mong chờ, đối với tương lai rực rỡ của mình mang theo thật nhiều kỳ vọng. Mà bây giờ, tất cả mọi thứ của cậu đều vì đôi mắt không khỏe mà rơi vào vực sâu tăm tối, vô luận có nỗ lực thế nào, vùng vẫy nắm chặt giấc mơ đã  từng của mình như thế nào, lại chỉ có thể bắt được một mảnh hắc ám vô tận.

Giấc mộng của cậu, cũng không phải tan nát mà là vĩnh viễn chìm trong bóng đêm tĩnh lặng, không bao giờ có khả năng tỉnh lại lần nữa.

Cậu vẫn như trước, lộ ra nụ cười ấm áp lại kiên cường, ở trước mặt mọi người đều là hiểu chuyện tự lập đến thế. Chỉ có trong đêm khuya vắng người, trước mặt Đại Hắc mới có thể lộ ra một chút yếu đuối.

Lục Thừa Nghiệp gác cằm lên đầu gối Trương Hàng, để cậu có thể vươn tay chạm vào cơ thể mềm mượt của mình, hắn cái gì cũng không làm được, chỉ có thể ở loại thời khác này, dùng trình độ lớn nhất hiển lộ sự tồn tại của bản thân, để Trương Hàng biết được, cho dù có phải vĩnh viễn tồn tại trong bóng tối, cậu cũng còn có một con chó đến bầu bạn cùng mình.

Sinh hoạt trong trường rất êm đềm, lớp của Trương Hàng không có thành viên quá trẻ tuổi, đa số đều đã biết chữ, là những người thị lực suy giảm hoặc gặp tai nạn bất ngờ mà đánh mất ánh sáng. Phần lớn trẻ con đều bị đưa đến lớp dự bị tiểu học, những đứa trẻ này đại bộ phận đều là trời sinh mất đi thị lực, bọn họ cần phải học mọi thứ từ đầu.

So với những đứa trẻ đó, lớp mà Trương Hàng tham gia có trình độ cao hơn không ít, vốn đều đã biết chữ, phần lớn đại để đã từng thấy trời xanh mây trắng, có sự lý giải về thế giới, năng lực học tập cũng lớn. Dưới sự giúp đỡ của giáo viên, bọn họ từng chút từng chút một học được cánh dùng ngón tai, lỗ tai và mũi đến nhận thức thế giới. Bởi vì thính lực đối với người khiếm thị là chuyện hết sức trọng yếu, vì vậy lớp học này cũng rất an tĩnh, khi lên lớp phần lớn chỉ nghe thanh âm giáo viên giảng bài, ngay cả tiếng hít thở cũng được kềm chế đến cực nhẹ.

Vào thời gian nghỉ ngơi, Trương Hàng cũng có bắt chuyện với những bạn học khác, cậu nhận thức một cô gái có thanh âm thanh thúy dễ nghe gọi Diêu Tĩnh Di, từng là thành phần tri thức có thu nhập cao, nhưng bởi vì tai nạn xe cộ mà bị mù, chồng cô cũng vì thế mà ly hôn, hiện tại đang ở cùng cha mẹ. Lòng dạ của cô rất rộng rãi, cực kỳ bình tĩnh tiếp nhận một loạt đã kích trong cuộc sống, chỉ là thỉnh thoảng cũng sẽ lâm vào hoang mang: “Công việc trước kia của tôi đã không thể làm nữa, cha mẹ tuổi tác cũng lớn, chính là thời điểm cần tôi chiếu cố, vậy mà bọn họ lại phải chăm sóc ngược cho tôi. Hiện tại tôi lại không có thu nhập, sau này cũng không biết nên làm cái gì mới tốt… còn có bạn đời…. Thật lòng mà nói, chồng tôi ly hôn thật sự khiến tôi bị đả kích rất lớn, thế nhưng hiện tại là loại tình huống này, tôi cũng không thể nói với cha mẹ tôi có bao nhiêu khổ sở, bởi vì bọn họ cũng rất khổ sở rồi. Tôi cứ nghĩ một mình nhất định không thể chống đỡ được nữa, muốn tìm một người đến an ủi tôi, thế nhưng người đàn ông đó lại cố ý ngay lúc này mà rời đi…. Còn tôi hiện tại đã thế này, còn có thể tìm được một người khác sao?”

Vấn đề này đại khái đã vây khốn cô thật lâu, bất quá trong lúc nói ra trong thanh âm cũng không có ý tứ khóc thầm, chỉ là mê mang không tìm được phương hướng. Tính cách của Trương Hàng tốt, lại hiểu biết rất nhiều, là loại hình tương đối ổn trọng lại có thể tiếp thu thực tế trong lớp học, Diêu Tĩnh Di rất thích nói chuyện phiếm cùng cậu, chỉ là trong lời nói của cô còn mang theo một vẻ yếu đuối mê hoặc nhân tâm, tiếc rằng, Trương Hàng lại nghe không hiểu.

Sau này, Diêu Tĩnh Di nghe nói Trương Hàng chỉ mới có mười sáu tuổi liền không lại bắt chuyện cùng cậu mà tiếp cận một người đàn ông có thanh âm trầm thấp ổn trọng, đồng thời trước khi nói chuyện còn hỏi thăm tuổi tác của đối phương, sau khi nghe nói đã hơn ba mươi mới yên tâm tiếp tục trò chuyện.

Cái chuyển biến này khiến Trương Hàng không khỏi sửng sốt một chút, bất quá rất nhanh liền bỏ qua. Cậu hiểu được, Diêu Tĩnh Di cũng không phải muốn câu dẫn ai, cô chỉ là quá khổ sở cùng bị đè nén quá nhiều, nàng cần tìm một người để thổ lộ, so với sự an ủi của người thường, sự đồng cảm của những người cùng chịu cảnh khiếm thị càng thêm có thể chạm vào lòng nàng. Bất quá, cho dù là như vậy cũng không đại biểu nàng cần một đứa trẻ vị thành niên đến an ủi cảm thông.

Trẻ con sao… Trương Hàng thở dài một tiếng, ở trên thế giới này với độ tuổi của cậu thật sự là quá nhỏ, nhỏ đến ngay cả quyền lợi công dân còn rất nhiều mục không có, nhất định phải đến mười tám tuổi mới có khả năng độc lập sinh tồn.

Còn có một thanh âm tương đối quen thuộc, là giọng nói của một người trẻ tuổi có chút chói tai, đại khái là thanh niên tuổi không lớn lắm, trong giờ học hắn cũng tận lực giữ yên lặng, thế nhưng sau khi giải lao thì liền không nhịn được mà than thở oán trời trách đất, cảm thấy toàn bộ những việc xui xẻo nhất trên thế giới này đều đổ lên người hắn. Mà trên thực tế, từ lời nói của hắn Trương Hàng nghe được gia đình hắn rất có của cải, còn có anh chị em không ít, không cần hắn phải lo lắng việc chăm sóc cha mẹ, thậm chí còn có người đặc biệt đến chiếu cố hắn. Hơn nữa còn có người nói cha mẹ hắn còn giúp hắn mua một phần đầu tư, mười năm sau liền mỗi tháng có thể lãnh lợi tức, số tiền đó đủ cho hắn sinh sống đến già.

Bất quá, Trương Hàng cũng hiểu, hắn hoàn toàn không phải loại đứng nói không biết đau thắt lưng, mà là bởi vì đánh mất ánh sáng khiến cho cả người trào lên cảm giác bất lực, cho dù biết rõ cuộc sống sau này của mình cực kỳ thoải mái cũng vô pháp trấn an trái tim của hắn. Cha mẹ chỉ có thể giúp hắn bảo đảm sinh tồn, nhưng đó không phải là sống.

Trong trường học có bao nhiêu loại người thì có bấy nhiêu dạng vấn đề, tất cả mọi người đa phần đều cảm thấy bất lực và  mất mác, chỉ cần cố qua đoạn thời gian này là có thể chậm rãi tốt lên. Giáo viên trong trường cũng không riêng chỉ dạy về kiến thức, còn cần thời thời khắc khắc chú ý tình trạng tâm lý của học sinh mình, chỉ cần phát hiện có chuyện không đúng liền báo lên trên, nếu quá nghiêm trọng còn cần phải an bày tư vấn tâm lý. Ở trong mắt giáo viên chủ nhiệm, đứa bé Trương Hàng này lại là người ổn trong nhất, cậu không ai oán, không than thở, mỗi ngày đều an tĩnh học tập kiến thức, đồng thời quy hoạch thời gian của mình rất tốt, bình thường sau khi học xong còn cầm sach ngoại khóa đến hỏi giáo viên những việc không hiểu.

Trong thời kỳ trưởng thành ngoài ý muốn bị mù, hơn nữa còn là trong độ tuổi mẫn cảm dễ nổi loạn, rất nhiều đứa trẻ gặp bất trắc ở thời kỳ này đều chỉ có thể cam chịu hoặc phát sinh phản ứng tiêu cực, thế nhưng Trương Hàng lại thích nghi vô cùng tốt, so với bất kỳ ai trong lớp cũng tốt hơn.

Vì vậy sau khi tan học, giáo viên thỉnh thoảng cũng không nhịn được hỏi thăm tình huống gia đình Trương Hàng, lúc này mới ngạc nhiên phát hiện, trong lớp mỗi người đều có một hoàn cảnh khác nhau, mà hoàn cảnh gian khổ nhất sợ rằng chính là đứa bé này.

Bởi vì bọn họ có thể đến trường tối thiểu là có nguồn kinh tế, có người chiếu cố. Mà từ trong lời kể hời hợt của đứa bé này, lão sư lại nhận thấy được cậu cơ hồ không nơi nương tựa.

“Vậy em bây giờ… chỉ sống có một mình sao?” Giáo viên chủ nhiệm kinh ngạc hỏi, “Em làm sao chăm sóc bản thân?”

Trương Hàng không chút do dự nào trả lời: “Em có Đại Hắc.”

Đại Hắc là một con chó dẫn đường, cậu nhập học đến nay đã được mấy tháng, mỗi ngày đều thấy nó đưa Trương Hàng đến trường, sau đó vẫn ngồi xổm trước cửa trường học đợi Trương Hàng tan lớp, một tấc cũng không rời, gió mặc gió mưa mặc mưa.

+++++++++++++++++

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:  Sinh hoạt tại dần dần đi vào quỹ đạo ~~20

————————-

1/Bắc Đại, Thanh Hoa: Tên những trường đại học nổi tiếng của TQ, thường thì sinh viên thi đậu vào đó đều có thể xem như thiên tài.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *