Tương kiến hoan – Phi Thiên Dạ Tường

Tương Kiến Hoan-www.truyendammmy.com

Tương Kiến Hoan

Tác Giả: Phi Thiên Dạ Tường

Lâm hoa tạ liễu xuân hồng,

Thái thông thông.

Vô nại triêu lai hàn vũ,

Vãn lai phong [1].

Tình trạng bản gốc: hoàn  228 chương 

Tình trạng edit: Đang bò

Editor – Beta : Leslie Cat

  Thể Loại:

Hào môn thế gia thiên chi kiều tử

==================

Nhân vật Chính:

Đoạn Lĩnh

==================

Tấn giang biên tập đánh giá:

Phong tuyết nộ hào, thiên lý tuyết nguyên, Lý Tiệm Hồng lúc này đã bị dồn đến tình thế được ăn cả ngã về không, tao ngộ nông nỗi bị vài nghìn thiết kỵ vây khốn. Giữa lúc tình thế nguy cấp, hắn từ trong hỗn loạn một người một ngựa xông khỏi chiến trường, lại vì vách núi sụt lở mà tiêu thất dưới vực sâu…

Mà ở một nơi khác, Đoạn gia Nhữ Nam thành Đoạn gia, quản gia bà tử đang trách phạt “Đào sinh tử” Đoạn Lĩnh bị mọi người hoài nghi ăn cắp, giữa lúc cậu khốn đốn bất lực nhất lại bị một nam tử xa lạ cứu ra mang đi. Đại tuyết tung bay, núi xanh như mực, màn sân khấu giật lại, truyền kỳ là sinh ra trong lúc đó.

Tác giả sử dụng ngôn ngữ thành thạo lưu loát, từ tình cảnh chiến trường làm thiết nhập, vừa mở đầu đã khiến độc giả chìm đắm trong bầu không khí cổ phong bi thương, đồng thời cũng bắt được đầu mối quan hệ phức tạp giữa các nhân vật cùng với những phục bút vô tình cố ý lộ ra. Thiếu niên ăn nhờ ở đậu, thân thế vẫn là một câu đố, đột nhiên xuất hiện một nam nhân xa lạ ra tay cứu vớt, theo tình tiết tiến triễn, nhân vật lần lượt lên sân khấu, nội dung phát triển của câu chuyện dẫn dắt độc giả đến vô hạn mơ màng.

==================

Chú thích:

TKH-thơ

 Nguồn: Tuyển tập từ Trung Hoa – Nhật Bản, bản dịch Nguyễn Chí Viễn, NXB Văn hoá – Thông tin, 1996

Lý Dục 李煜 (937-978) vốn tên là Lý Tòng Gia, tự Trùng Quang 重光, hiệu là Chung Ẩn 钟隐, người đời quen gọi là Nam Đường Hậu Chủ hay Lý Hậu Chủ, quê ở Bành Thành, tức ở Từ Châu tỉnh Giang Tô Trung Quốc ngày nay. Ông nối ngôi vua vào năm thứ hai Tống Kiến Long, tức năm 961 công nguyên. Lý Dục là đời vua thứ 3 và cũng là Đời vua cuối cùng của triều Nam Đường, cho nên người đời xưng ông là Nam Đường hậu chủ. Ông là người nhân huệ minh mẫn, văn hay hoạ khéo, biết âm luật. Thơ văn, đặc biệt là từ của ông có trình độ rất cao, nhiều bài thơ hoặc từ do ông sáng tác được lưu truyền và có sự ảnh hưởng rộng rãi cho đến ngày nay và được nhiều người yêu thích. Thơ văn và từ của ông chủ yếu được chia làm hai loại. Một là những tác phẩm được sáng tác vào trước khi mất nước đầu hàng nhà Tống, đề tài chỉ hạn hẹp ở chỗ phản ánh sinh hoạt và tình yêu lứa đôi trong cung đình; Hai là những tác phẩm được sáng tác vào sau khi mất nước đầu hàng nhà Tống, phản ánh tâm trạng đau xót trước cảnh lầm than mất nước. “Ngu mỹ nhân”, “Lang đào sa”, “Ô dạ đề”, “Tương kiến hoan”, đặc biệt là bài từ “Ngu mỹ nhân” vv … chủ yếu mô tả tâm trạng thê lương ai oán của ông, ngày ngày rửa mặt bằng nước mắt, đứng tựa lan can nhìn ra phía xa xa, nằm mơ cũng chỉ mong có thể trở về quê hương đất nước, những tác phẩm bất hủ của ông chiếm một địa vị rất quan trong lịch sử từ của Trung Quốc. Cho nên ông được mệnh danh là “Thiên cổ từ đế”, tức vua muôn thủa của các bài từ, có sự ảnh hưởng cho muôn đời sau.

 ==========ENJOY==========

Tương Kiến Hoan – Phi Thiên Dạ Tường

QUYỂN I : Ngân Hà Phi Độ

Chương 1 – Chương 2 – Chương 3 – Chương 4 – Chương 5

Chương 6 – Chương 7 – Chương 8 – Chương 9 – Chương 10

Chương 11 – Chương 12 – Chương 13 – Chương 14 – Chương 15

Chương 16 – Chương 17 – Chương 18 – Chương 19 – Chương 20

Chương 21 – Chương 22 – Chương 23 – Chương 24 – Chương 25

Chương 26 – Chương 27 – Chương 28 – Chương 29 – Chương 30

Chương 31 – Chương 32 – Chương 33 – Chương 34 – Chương 35

Chương 36 – Chương 37

part

Quyển II: Hạo Tửu Thiên Chung

Kim cổ bắc mang sơn hạ lộ, hoàng trần lão tẫn anh hùng. Nhân sinh trường hận thủy trường đông. U hoài thùy cộng ngữ, viễn mục tống quy hồng.

(Xưa nay dưới chân Bắc Mang sơn, bụi trần già cỗi tẫn anh hùng. Nhân sinh trường hận như nước vẫn mãi chảy về đông. Nỗi u hoài ai người cùng hiểu, chỉ đành dõi mắt xa xăm theo cánh hồng nhạn.)

Cái thế công danh tương để dụng, tòng tiền thác oán thiên công. Hạo ca nhất khúc tửu thiên chung. Nam nhi hành xử thị, vị yếu luận cùng thông.

(Công danh cái thế mang ra dùng, trước giờ thế gian có bao nhiêu oan khuất đều phải trách ông trời. Hát một khúc ca hào hùng dốc cạn nghìn chén rượu. Nam nhi làm việc nào phải giải thích với ai.)

—————————-

Diễn giải của Editor:

Bắc Mang sơn là một địa danh nổi tiếng chuyên chôn cất các vương hầu. Câu đầu tiên ẩn ý nói về Lý Tiệm Hồng, dù là vương hầu, là hào kiệt, đến khi bụi trần đọng lại cũng chỉ còn một nắm mồ dưới chân núi Bắc Mang. Nhân sinh có bao nhiêu oán hận, bao nhiêu chí hướng kỳ vọng chưa được hoàn thành cũng sẽ như dòng nước chảy về đông, không níu kéo được, không quay lại được. Nỗi lòng này liệu có ai là người thấu tỏ để trò chuyện cùng ta, thôi đành chỉ dùng ánh mắt xa xăm dõi theo cánh hồng nhạn. Chữ ‘hồng’ trong Lý Tiệm Hồng cũng là hồng trong ‘Hồng nhạn’.

Câu thứ hai là luận về Lang Tuấn Hiệp và Vũ Độc, có thể nói là luận về thích khách nói chung. Công danh cả đời bọn họ đều chỉ là những thứ được sắp đặt bày bố, là mưu toan vô nghĩa, trên đời có bao nhiêu trớ trêu, những việc bọn họ không muốn nhưng bất đắc dĩ phải làm đều là lỗi của ông trời, là ông trời muốn bọn họ hết lần này đến lần khác đều mang tiếng bất nghĩa. Thế nhưng nam nhi đầu đội trời chân đạp đất, hát một khúc ca uống nghìn chén rượu, chuyện bọn họ đã làm chỉ cần không thẹn với lòng cũng không cần giải thích với người nào.

Chương 38 – Chương 39 – Chương 40 – Chương 41 – Chương 42

Chương 43 – Chương 44 – Chương 45 – Chương 46 – Chương 47

Chương 48 – Chương 49 – Chương 50 – Chương 51 – Chương 52

Chương 53 – Chương 54 – Chương 55 – Chương 56 – Chương 57

Chương 58 – Chương 59 – Chương 60 – Chương 61 – Chương 62

Chương 63 – Chương 64 – Chương 65 – Chương 66 – Chương 67

Chương 68 – Chương 69 – Chương 70 – Chương 71 – Chương 72

Chương 73 – Chương 74 – Chương 75 – Chương 76 – Chương 77

Chương 78 – Chương 79 – Chương 80 – Chương 81 – Chương 82

Chương 83 – Chương 84 – Chương 85 – Chương 86 – Chương 87

Chương 88 – Chương 89 – Chương 90 – Chương 91 – Chương 92

Chương 93 – Chương 94 – Chương 95 – Chương 96 – Chương 97

Chương 98 – Chương 99 – Chương 100 – Chương 101 – Chương 102

Chương 103 – Chương 104 – Chương 105 – Chương 106 – Chương 107

Chương 108 – Chương 109 – Chương 110  – Chương 111 – Chương 112

Chương 113 – Chương 114  – Chương 115  – Chương 116  – Chương 117

Chương 118 – Chương 119  – Chương 120  – Chương 121  – Chương 122

Chương 123  – Chương 124  – Chương 125  – Chương 126  – Chương 127

Chương 128 – Chương 129  – Chương 130  – Chương 131  – Chương 132

Chương 133 – Chương 134  – Chương 135 – Chương 136 – Chương 137

Chương 138 – Chương 139

part

Quyển III: Vũ thương túy nguyệt

Phù thiên địa giả, vạn vật chi nghịch lữ;
Quang âm giả, bách đại chi quá khách.
Nhi phù sinh nhược mộng,
Vi hoan ki hà?
Cổ nhân bỉnh chúc dạ du,
Lương hữu dĩ dã.
Huống dương xuân triêu ngã dĩ yên cảnh,
Đại khối giả ngã dĩ văn chương.
Hội đào lý chi phương viên,
Tự thiên luân chi lạc sự.
Quần quý tuấn tú, giai vi Huệ Liên.
Ngô nhân vịnh ca, độc tàm Khang Lạc.
U thưởng vị dĩ,
Cao đàm chuyển thanh.
Khai quỳnh diên dĩ tọa hoa,
Phi vũ thương nhi túy nguyệt.
Bất hữu giai tác,
Hà thân nhã hoài?
Như thi bất thành,
Phạt y Kim Cốc tửu sổ.

Dịch thơ

Trời đất là quán trọ của vạn vật;
Quang âm là khách qua đường của trăm đời,
Mà kiếp phù sinh như mộng,
Lúc vui được bao?
Cổ nhân đốt đuốc chơi đêm[1],
Thực là hữu lý.
Huống chi mùa xuân ấm áp đem mây khói mà mời đón,
Trời đất mênh mông đem cảnh đẹp mà giúp vui.
Họp trong vườn thơm đào mận,
Bày tiệc vui giữa anh em.
Các em tuấn tú, đều giỏi như Huệ Liên [2].
Bọn ta ca vịnh, riêng thẹn với Khang Lạc [3].
Ngắm cảnh chưa chán,
Xoay ra thanh đàm.
Mở tiệc dưới hoa,
Vung chén [4] say với nguyệt.
Nếu chẳng có văn hay,
Sao tả được lòng nhã?
Như thơ không thành,
Phạt theo số rượu ở Kim Cốc [5].

————-

1/ Cổ thi có câu: Trú đoản khổ dạ trường, hà bất bỉnh chúc dạ du? 晝短苦夜長, 何不秉燭遊 Ngày ngắn khổ đêm dài, sao chẳng đốt đuốc chơi?

2/ Tạ Huệ Liên là em tạ Linh Vận đời Lục Triều, rất đa tài.

3/  Khang Lạc là Tạ Linh Vận, thi văn tung hoành tuấn dật, được tập tước làm Khang Lạc công (có sách chép là Khang Lạc hầu).

4/ Về chữ “vũ thương” này có nhiều thuyết lắm, ta chỉ nên biết là đồ đựng rượu.

5/ Kim Cốc là tên một khu vườn của Thạch Sùng đời Tấn. Các văn nhân thi sĩ họp trong vườn để uống rượu, làm thơ phú, ai không làm được thì phải phạt uống ba đấu rượu.

Editor lảm nhảm: Đây là bài thơ ‘Xuân dạ yến đào lý viên tự’ (Đêm xuân uống rượu trong vườn đào lý) của Lý Bạch. Ý nghĩa khá rõ ràng, là kể về một buổi họp mặt giữa các văn nhân nhã sĩ. Mà ý chính của quyển này cũng là quần hùng tụ hội thi thố tài năng.

Chương 140 – Chương 141 – Chương 142 – Chương 143 – Chương 144 – Chương 145

Chương 146 – Chương 147 – Chương 148 – Chương 149 – Chương 150 – Chương 151

Chương 152 – Chương 153 – Chương 154 – Chương 155 – Chương 156 – Chương 157

Chương 158 – Chương 159 – Chương 160 – Chương 161 – Chương 162 – Chương 163

Chương 164 – Chương 165– Chương 166 – Chương 167 – Chương 168 – Chương 169

Chương 170 – Chương 171 – Chương 172 – Chương 173 – Chương 174 – Chương 175

Chương 176 – Chương 177 – Chương 178 – Chương 179 – Chương 180 – Chương 181

Chương 182 – Chương 183 – Chương 184 – Chương 185 – Chương 186 – Chương 187

Chương 188 – Chương 189 – Chương 190 – Chương 191 – Chương 192 – Chương 193

Chương 194 – Chương 195 – Chương 196 – Chương 197 – Chương 198 – Chương 199

Chương 200 – Chương 201

part

Quyển IV: Mộ hải thiên chung

Thập niên ly loạn hậu,

trường đại nhất tương phùng.

Vấn tính kinh sơ kiến,

xưng danh ức cựu dung.

Biệt lai thương hải sự,

ngữ bãi mộ thiên chung.

Minh nhật ba lăng đạo,

thu sơn hựu kỷ trọng

Đời loạn lạc mười năm cách biệt
Lớn lên rồi mới dịp gặp nhau
Ngẩn ngơ hỏi họ vừa chào
Xưng tên dần nhớ dáng nào ngày xanh !
Chuyện dâu bể rành rành kể lể
Lòng vừa vơi chiều xé tiếng chuông
Ba Lăng mai tiếp lên đường
Núi thu cách trở muôn trùng núi thu !


————————-

Đây là bài thơ ‘Hỷ kiến ngoại đệ hựu ngôn biệt’ (Mừng gặp lại đệ đệ nhưng phải từ biệt) của Lý Ích. Kể lại cảnh gặp lại người em trai lưu lạc sau mười năm chiến loạn, nhưng hôm sau lại phải vì công vụ mà chia biệt.

Ý cảnh lưu luyến, miêu tả sự vô thường của kiếp người, tương phùng ít biệt ly nhiều.

Editor lảm nhảm: Bối cảnh truyện này cũng kéo dài gần mười hai năm, từ lúc Lý Tiệm Hồng bị đoạt quyền dưới Tướng quân lĩnh đến khi hoàn truyện. Kẻ mất người còn, ly biệt trùng phùng đan xen, có lúc tưởng đã tương phùng thật ra lại là ly biệt.

Mượn đôi câu trong ‘Mô Ngư nhi’ trích từ thiên cổ tuyệt tình thơ mà Lý Mạc Sầu hay ngâm vựng để miêu tả lại tâm trạng của Mèo sau khi edit hết chương cuối của quyển này. Đến cuối cùng, có một mối tình, có một con người vĩnh viễn chìm trong phong tuyết.

Hoan lạc thú, ly biệt khổ (Hoan lạc thú, ly biệt sầu)

Tựu trung cánh hữu si nhi nữ (Nỗi khổ chứa đầy tình tương tư)

part

Chương 202 – Chương 203 – Chương 204

Chương 205 – Chương 206 – Chương 207 – Chương 208

Chương 209 – Chương 210 – Chương 211 – Chương 212

Chương 213 – Chương 214 – Chương 215 – Chương 216

Chương 217 – Chương 218 – Chương 219 – Chương 220

Chương 221 – Chương 222 – Chương 223 – Chương 224

Chương 225 – Chương 226 – Chương 227 – Chương 228

End

part

16 comments

  1. chuong 201 khong thay ban oi, co the up lai khong?
    ban co the cho minh xin pass hay goi y cua pass khong?
    cam on ban rat nhieu.

  2. Chao chu nha, cho minh hoi truyen nay la 1×1 hay np, he hay be vay?
    Link truyen chuong 165 nham qua link chuong 158 roi ban oi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *