Nịnh Thần Lăng Tiêu – Chương thứ hai mươi tám

Trong quân vật tư đều là từ triều đình nghiêm khắc phân bổ, như là rượu thịt các loại đều là lúc đánh thắng trận mới có thể được phê duyệt phân phát xuống dưới. Chử Dịch Phong tới chiến trường phương Bắc này trước khi đánh bại quân địch, mỗi ngày đều theo giáo huấn của Hoàng gia gia, đến đây một tháng một chút thức ăn mặn cũng không có động qua.

Lăng Tiêu sẽ không để cho chính mình chịu ủy khuất, trước khi đến hồ Khố Sa liền phái người đi mua không ít vật tư, lại mua thêm ba nghìn con dê, tất cả đều là tự xuất tiền túi.

Khi ra Hoàng thành rất vội vàng, nửa đường mới phái người quay về Hoàng thành. Lăng Tiêu cho người đến Lãm Thúy Hiên cùng mấy cửa hàng lấy bạc đổi thành ngân phiếu đem đến, tiêu tiền cho vợ Lăng Tiêu tuyệt không đau lòng.

Mấy nhà mặt tiền cửa hiệu tại Hoàng thành cũng kinh doanh được vài năm, rốt cục làm cho Lăng Tiêu nếm thử tư vị được sử dụng tiền tài đại khí, cũng không tệ lắm.

Ngày hôm sau vào buổi trưa mọi vật được mua liền vận chuyển đến đây. Lăng Tiêu chỉ huy người trước hết đem không ít hảo tửu thịt khô đưa đến lều lớn của Hàn Tín Trung tướng quân. Lăng Tiêu cùng phó tướng Ô Kích cười nói: “Đại tướng quân mấy ngày này vất vả, ta mới tới quân doanh thiệt nhiều sự không hiểu đến, trước hết mua đồ này khao các huynh đệ, về sau còn dựa vào Đại tướng quân giúp đỡ.”

Lăng Tiêu cũng không có trực tiếp đi gặp Hàn Tín Trung, tuy rằng chỉ là chút rượu thịt, cho dù có bị cho là hối lộ cũng không thể thụ lí. Nhưng Lăng Tiêu vẫn là thực cẩn thận cự tuyệt yêu cầu của Hàn Tín Trung đi đến đại trướng bồng.

“Lăng Tiêu, ta mới vừa nhìn, có thiệt nhiều… Thiệt nhiều dê!”

Chử Dịch Phong đi tới, cơ hồ muốn nhịn không được nuốt nước miếng, nói lắp: “Huynh không nên dùng nhiều bạc như vậy? Huynh nhưng ngàn vạn lần…”

Lăng Tiêu nhìn Chử Dịch Phong hình dạng ngốc nghếch nhịn không được cười, lôi kéo y cùng nhau ngồi xuống, cười nói: “Yên tâm, tại nơi Hiển Vinh Sa ta tìm dân chăn nuôi trực tiếp mua nên không hao tổn bao nhiêu tiền bạc. Ta mua cho đệ không ít quần áo chăn bông linh tinh, ta cho người đặt ở trong lều của đệ…”

Phương Bắc nơi này khí hậu chênh lệch trong ngày rất lớn, rõ ràng vẫn là mùa hạ, nhưng thời điểm buổi chiều sáng sớm cũng không có nóng.

Lăng Tiêu cũng là tới đây mới biết được điều này, nghĩ ngốc tử này tất nhiên sẽ không chuẩn bị cái gì, nên đem mấy thứ này đều toàn bộ cho Chử Dịch Phong.

Lăng Tiêu cúi đầu nhẹ giọng nói: “Ta đã cho người dọn đồ đạc tùy thân qua trướng bồng của đệ, trong quân vật tư khan hiếm, thần thân là tướng quân phải làm gương tốt, liền cùng Phiêu Kị tướng quân ở chung trong một đại trướng đi, tướng quân thấy sao?”

Lăng Tiêu dùng ngữ khí ngả ngớn nói như đứng đắn, Chử Dịch Phong nhịn không được đỏ mặt, nhưng vẫn thành thật không cho là Lăng Tiêu đùa giỡn, nhột nhột nói: “Tự… Tự nhiên là đồng ý.”

Lăng Tiêu nhịn không được cười rộ lên. Đang muốn nói tiếp thì thấy ngoài trướng có người gặp Lăng Tiêu, Lăng Tiêu không có lên tiếng trả lời, đối Chử Dịch Phong nói: “Không muốn đi tuần tra sao? Đi thôi, đừng làm cho những người đó nói đệ tắc trách.”

Chử Dịch Phong gật đầu đáp ứng, lấy ngân khôi đội lên, mang theo thân binh ra ngoài.

Lăng Tiêu tuy phái Chử Dịch Phong đi dò xét, nhưng đối với Chử Dịch Phong thần sắc rất ôn nhu.

Lăng Tiêu ra lệnh cho thân binh của mình tới trướng, hắn uống ngụm trà đặt ở trên bàn, thản nhiên nói: “Tối hôm qua chuyện ta ra lệnh chuẩn bị thế nào ?”

“Chuẩn bị thỏa đáng .” Tần Long cúi đầu nói: “Chủ tử…”

Lăng Tiêu hơi hơi khơi mào ánh mắt: “Làm sao vậy?”

“Không có việc gì.” Tần Long chính là thống lĩnh thân binh do Vi Tranh phái theo Lăng Tiêu, khi phái theo Lăng Tiêu Vi Tranh ra lệnh rõ ràng, làm cho bọn họ toàn lực phụ trợ Lăng Tiêu, bất cứ mệnh lệnh gì đều phải toàn lực duy trì.

“Không có việc gì thì đi lo liệu đi.” Lăng Tiêu thấp giọng cười, “Cửu cửu quả nhiên không có phái sai người, các ngươi theo giúp ta rất nhiều, ta đều ghi tạc trong lòng, yên tâm đi, các huynh đệ đi theo ta không có sai.”

Tần Long hành lễ lui ra.

Buổi chiều Lăng Tiêu cho người đem ba nghìn con dê toàn bộ giết, khao thưởng tam quân một tháng này đã vất vả.

Tất cả tướng lãnh đều được Đại tướng quân Hàn Tín Trung gọi vào trong đại trướng cả Lăng Tiêu cũng vậy.

Xế chiều hôm nay Hàn Tín Trung mới nhận được Phong Hành quân mang ý chỉ tới, mới biết là Hoàng Đế phái Lăng Tiêu tới, tin tức này làm cho Hàn Tín Trung tâm thần rung chuyển.

Hàn Tín Trung cũng không biết chuyện của Lăng Tiêu cùng Chử Dịch Phong. Chỉ biết là Thái tử giám quốc, Hoàng Đế lại phái Lăng Tiêu đến đây, người này còn là một quan văn, lại là Thọ Khang phủ tiểu Hầu gia.

Lăng Tiêu ở Hoàng thành được sủng ái Hàn Tín Trung không phải không biết, hắn tài cầm quân có hạn nhưng làm quan nhiều năm một chút lòng dạ hẹp hòi vẫn phải có. Lăng Tiêu có thân phận này, ở phía sau còn có chỗ dựa vững chắc, điều này làm cho Hàn Tín Trung cùng các tướng lĩnh ngửi được một tia không tầm thường. Lăng Tiêu chẳng lẽ là mang theo mật chỉ của lão Hoàng Đế?

Cho nên khi Lăng Tiêu gióng trống khua chiêng đi vào trong quân, Hàn Tín Trung cũng không có để ý, ngược lại cố ý ở tiệc tối khi thích hợp đích biểu đạt hắn đối Lăng Tiêu rất nể trọng.

“Ha ha, trong quân không cho uống rượu, ta liền nương Lăng tướng quân mang đến thịt dê, lấy trà thay rượu, mọi người uống một ly, chúc quân ta mau chóng đánh bại phản tặc Trương Kế, sớm ngày trở về!”

Chúng tướng cùng uống một chén, cùng ăn thịt dê nướng, Hàn Tín Trung ngồi chính giữa làm chủ vị, Chử Dịch Phong ngồi bên tay phải, Lăng Tiêu ngồi dưới Chử Dịch Phong .

Hàn Tín Trung nghiêng đầu nhìn Lăng Tiêu cười nói: “Lại nói tiếp gia phụ cũng từng cùng Thọ Khang Hầu gia chinh chiến, ta Hàn gia cùng Thọ Khang Hầu phủ coi như là thế giao, xưng một câu thế chất không đủ đi?”

“Thế bá khách khí .” Lăng Tiêu vuốt cằm: “Lăng Tiêu tuyệt không ý kiến.”

Hàn Tín Trung ha ha cười, lại cùng các tướng sĩ nói cười rộ lên, hỏi thăm Lăng Tiêu lại cố ý dâng lên thức ăn nhưng thấy Lăng Tiêu rũ mắt đuổi thân binh ra, tự mình vì Chử Dịch Phong rót trà dâng thịt.

Trong trướng trung tướng sĩ không khỏi sôi nổi nhìn qua, có chút kinh ngạc.

Luận thân phận, trong trướng Chử Dịch Phong thân phận tôn quý nhất, nhưng hắn hiện tại dù sao còn là một Hoàng tôn chưa phong Vương, lại không được Thái tử sủng ái, tuổi còn trẻ tới trong quân còn không có bất luận công tích gì. Hơn nữa Chử Dịch Phong này một bộ dạng ngốc ngốc mọi người liền nhìn ra. Y đều cùng người cấp dưới sinh hoạt ăn uống giống nhau, dần dần chúng tướng sĩ cũng đem Chử Dịch Phong khinh thị .

Nhưng đối Lăng Tiêu liền không giống. Lăng Tiêu tại Hoàng thành địa vị danh tiếng chính mình một tay làm ra, lại còn xuất thân từ Thọ Khang Hầu phủ còn hiện tại lại được Hoàng Đế tin yêu.

Nhưng hắn hiện tại lại kính cẩn nghe theo hầu hạ Chử Dịch Phong, điều này làm cho tướng sĩ thực hoang mang.

Lăng tiểu Hầu gia ngươi là loại người nào? Chúng tướng sĩ trong đầu trăm ngàn suy nghĩ, hai người này tuy là bà con, nhưng ở Hoàng thành cũng không có nghe nói Lăng Tiêu cùng Nhị Hoàng tôn quan hệ tốt như vậy nha? Chẳng lẽ đây là ý tứ của Hoàng Đế?

Chử Dịch Phong địa vị lập tức trong lòng mọi người trở nên quan trọng.

Chúng tướng sĩ có chút lo lắng nhớ lại, một tháng này không có đắc tội với Nhị Hoàng tôn đi?

Lăng Tiêu đưa mắt quét nhìn trướng trung một vòng, bất động thanh sắc nhẹ giọng cười, tự mình rửa tay đem thịt dê nướng cắt bỏ lên bàn, đặt ở trước mặt Chử Dịch Phong, thấp giọng nói: “Như thế nào mà nửa ngày không ăn? Đói không?”

Người khác nghe không được hai người nói cái gì, chỉ cảm thấy Lăng Tiêu đối Chử Dịch Phong vừa thần phục lại kính cẩn nghe theo. Lăng Tiêu hành động như vậy ý muốn cho bọn hắn biết: minh bạch chưa? Nếu không được sủng ái đó cũng là Hoàng tôn. Nên Hoàng tôn khí phái cao quý phải được tôn trọng.

Chử Dịch Phong lấy thịt nướng ăn, mơ hồ không rõ nói: “Ân, ta sợ không quen, huynh cũng ăn…”

Lăng Tiêu mục đích đã đạt gật đầu: “Phải “

Hàn Tín Trung đã kịp phản ứng, ha ha cười đối với Chử Dịch Phong mời rượu: “Đến nơi đây đất cằn sỏi đá, mấy ngày này ủy khuất điện hạ rồi, ta mời điện hạ một ly, điện hạ niên thiếu cái gì liền tới trong quân yêu cầu, mọi người nhất định sẽ nghe theo.”

Chử Dịch Phong ngẩng đầu lên, phản ứng một chút mới nở nụ cười, nhưng không biết nên nói cái gì, có chút lúng túng, Lăng Tiêu nhẹ giọng nói: “Điện hạ ăn uống đi, không cần để ý đến hắn.”

Lăng Tiêu nói cái gì Chử Dịch Phong đều nghe theo, y chỉ cười nhìn Hàn Tín Trung gật đầu, đem trà uống một hơi cạn sạch, cúi đầu tiếp tục ăn thịt dê.

Hàn Tín Trung: “…”

Một bữa cơm, Chử Dịch Phong ở trong quân địa vị được Lăng Tiêu đưa lên đỉnh cao một trượng, Chử Dịch Phong ăn uống no đủ có chút mệt mỏi, lại được Lăng Tiêu khuyến khích về trướng trước .

Chử Dịch Phong mới vừa đi Lăng Tiêu lại uống một ly, đứng dậy nói: “Hoàng tôn mới tới phương Bắc, bên người hầu hạ đều không có mang đến, hạ quan sợ Hoàng tôn bắt đầu cuộc sống hàng ngày không tiện, hôm nay muốn thỉnh ân cho hạ quan hầu hạ Hoàng tôn ở trướng trung, xin tướng quân chấp thuận.”

Hầu hạ? Hầu hạ? Hàn Tín Trung nuốt nước miếng, nhìn về phía Lăng Tiêu bằng một ánh mắt có một tia dâm tà.

Lăng Tiêu mặc dù đang ở trong quân không mặc y phục đẹp đẽ, nhưng nhung trang bó buộc cũng toát ra một loạt anh khí xinh đẹp. Huống chi hắn vốn chính là mỹ nhân, bão cát cũng không lấn át được một cỗ phong vận của hắn.

Hàn Tín Trung một bên có ý dâm với Lăng Tiêu một bên âm thầm kinh hãi. Xem ra một lần nữa đánh giá tình hình ở Hoàng thành không đúng. Vị Nhị Hoàng tôn, cũng không phải ở mặt ngoài thoạt nhìn uất ức như vậy nha? Này… Này không phải là đem Thọ Khang tiểu Hầu gia đè dưới thân sao?

“Ha ha, thế chất cùng Hoàng tôn là bà con, so với người khác thân cận chút cũng là không sao, bản tướng quân tất nhiên là không có gì nói .” Hàn Tín Trung cười cười: “Vậy đi thôi.”

Lăng Tiêu hành lễ cáo lui. Khi đi ra Lăng Tiêu lại nghe thấy có người ái muội nói nhỏ.

Lăng Tiêu lạnh nhạt cười, khi ra Hoàng thành liền liệu đến ngày sau này sẽ có lời đồn đại không sạch sẽ, sớm muộn gì đều cũng biết, không bằng tại đây lợi dụng một phen, để tính toán thu thập về sau. Lăng Tiêu cho tới bây giờ cũng không là người câu nệ tiểu tiết.

Lăng Tiêu đến đại trướng đúng lúc Chử Dịch Phong mới vừa tắm xong, thấy Lăng Tiêu cười: “Huynh cũng đã trở lại? Ăn no không?”

Lăng Tiêu gật đầu, cũng đi tắm rửa. Sau đó tùy ý khoác một kiện cẩm bào, ngồi bên người Chử Dịch Phong nhìn y đang đọc sách, nhẹ giọng nói: “Còn không ngủ? Mới vừa không phải nói mệt nhọc.”

“Không.” Chử Dịch Phong buông sách xoa nhẹ đôi mắt, thành thật nói: “Canh ba ta còn phải đi tuần tra một lần, hiện tại ngủ lập tức vẫn sẽ tỉnh lại”

Cái tên ngốc tử này, Lăng Tiêu thở dài, ôm Chử Dịch Phong làm cho hắn gối lên chân của mình, một bàn tay nhẹ nhàng xoa mắt Chử Dịch Phong, nhẹ giọng nói: “Nằm một lát, chốc lát ta kêu đệ.”

Chử Dịch Phong mặt có chút hồng, từ từ nhắm hai mắt, câu được câu không nói chuyện cũ trước khi lúc ở Hoàng thành với Lăng Tiêu, thậm chí rất nhiều chuyện Lăng Tiêu đều không nhớ rõ, nhưng Chử Dịch Phong đầu óc không thông minh sáng suốt đều nhớ rõ rành mạch.

Hai người nói đến cũng không mệt nhọc, tới canh ba cùng đi tuần tra một lần, trở về cùng ôm nhau ngủ.

Mệt một ngày, may là Chử Dịch Phong bởi vì Lăng Tiêu đến rất hưng phấn cũng chống đỡ không được vừa nằm xuống liền ngủ. Trong bóng đêm, Lăng Tiêu vẫn mở to hai mắt.

Phương Bắc ánh trăng rất sáng, xuyên thấu qua cửa sổ trướng trung, soi vào hai người đang ngủ giống như là phủ lên một tầng bạch sương.

Chử Dịch Phong ngủ rất say, gương mặt bình thản còn mang theo một chút non nớt, đôi môi có chút nũng nịu mở ra một chút, hai chân hơi co lại dường như hơi bị lạnh.

Lăng Tiêu nhẹ nhàng đem chăn của Chử Dịch Phong kéo lên, dịch góc chăn cho kín, Chử Dịch Phong như có cảm ứng hướng sát bên người Lăng Tiêu, Lăng Tiêu cười khẽ, đem người ôm vào trong ngực.

Lăng Tiêu nghe ngoài trướng có tiếng côn trùng kêu to, lẳng lặng chờ đợi.

“Báo.Tướng quân! Tướng quân!”

Giờ Sửu, ngoài trướng thân binh hoảng hốt thất thanh nói: “Tướng quân! Đại tướng quân tại trướng trung gặp chuyện! Có phản quân trà trộn vào được!”

Lăng Tiêu mỉm cười, rốt cục nhắm lại hai mắt đã chua xót.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *