Tân Hôn – CHương 9 + Chương 10

☆ Chương 9: Đính hôn

—-o0o—-

Ngày hôm sau là cuối tuần, vào buổi trưa Lý Cẩm Thành lái xe tới quán cà phê mà cậu đã hẹn với chị Phương.

Chị Phương năm nay đã hơn năm mươi tuổi, bởi vì thường xuyên ở nhà không đi ra ngoài nên khi Lý Cẩm Thành ở quán cà phê thấy chị thì cảm thấy chị có vẻ sợ sệt bất an.

Nghĩ là toàn thế giới chỉ có chị là đối với mình tốt nhất, trong lòng Lý Cẩm Thành có chút chua xót.

Chị Phương uống nước chanh, Lý Cẩm Thành đi đến đối diện chị ngồi xuống, chị nói: “Cẩm Thành, có thật không? Gia Tuấn không phải là con của ông chủ?”

“Có lẽ, vẫn còn đang điều tra.”

Đợi cho người phục vụ bàn rời đi, Lý Cẩm Thành mới nói: “Cái em nhờ chị lấy, chị có đem theo không?”

“Có đem.”

Nói xong Ngụy Xuân Phương đem hai cái túi plastic đặt lên bàn, chỉ vào trong một cái túi có đầu mẩu thuốc lá nói: “Đây là của ông chủ.”

Sau đó chỉ vào một cái túi khác có chứa một bàn chải đánh răng nói:”Đây chính là của Lý Gia Tuấn”.

“Cẩm Thành, chúng ta làm như vậy… Có thể không tốt lắm?”

Ngụy Xuân Phương cá tính nhát gan yếu đuối, trong đời sợ hãi nhất là cảnh sát Nghĩ đến chị vì mình mới có thể làm những chuyện này khiến lương tâm bất an, Lý Cẩm Thành cầm bàn tay chị, nói: ” Chị Phương, việc này là giúp chúng ta tìm ra sự thật, chúng ta cũng không có làm sai cái gì.” Nghĩ nghĩ, cậu còn nói: “Đợi khi chuyện này chấm dứt,em nhất định sẽ báo đáp chị.”

“Không cần! Chị giúp em làm việc này, cũng không phải muốn em trả ơn!”

 Chị Phương có vẻ hơi tức giận nên Lý Cẩm Thành tươi cười không thay đổi, ngữ khí ôn hòa nói: “Em biết.”

Đem chị Phương đưa về đến gần nhà, lại đem đồ chị Phương lấy được giao cho một bác sĩ chuyên khoa, Lý Cẩm Thành mới lái xe đến văn phòng làm việc của Tống Lưu Bạch.

Buổi chiều mới từ phòng làm việc đi ra cậu lại bị Hà Chấn Hiên phái người tới đón đi đến một nhà hàng cơm Tây danh tiếng ở Hồng Kông.

Đã dự liệu được Hà Chấn Hiên sẽ nói với mình những gì, nhưng dọc đường đi Lý Cẩm Thành vẫn cảm thấy rất khẩn trương.

Cậu không thể hiểu trong lòng Hà Chấn Hiên nghĩ gì, cũng không biết hôn nhân của mình có thể duy trì bao lâu. Vậy mà cậu có thể sẽ cùng anh ở chung, cũng thân mật khăng khít sinh hoạt một chổ cùng nhau.

Ở ngoài cửa hít sâu một hơi Lý Cẩm Thành mới đi vào đại sảnh, cậu có cảm giác không biết nói gì.

Đại sảnh chỉ bày một cái bàn trong ánh sáng mờ ảo.Trên bàn có sẵn thức ăn và rượu vang được ánh sáng ngọn nến chiếu lên thật vô cùng lãng mạn. Hà Chấn Hiên ngồi nghiêm chỉnh bên cạnh là một người mặc bộ tây trang màu trắng, trong tay cầm một cây đàn violon.

“Em Không thích?”

Hà Chấn Hiên không có kinh nghiệm luyến ái, những việc trước mắt này hết thảy đều là anh theo sách vở hoặc là tivi làm theo. Giờ phút này thấy Lý Cẩm Thành vẻ mặt mịt mờ đứng ở nơi đó, anh cũng không khỏi có chút xấu hổ.

“Không có.”

Ở đối diện Hà Chấn Hiên ngồi xuống, Lý Cẩm Thành rốt cục vẫn không thể nhịn được nữa nói một câu, nói: “Có thể trước hết cho bọn họ rời đi được không?”

Hà Chấn Hiên đưa tay ra hiệu, những người đó lập tức nối đuôi nhau đi ra.

Nhìn gương mặt Hà Chấn Hiên đối diện qua ánh sáng ngọn nến, Lý Cẩm Thành một lần nữa có cảm giác khẩn trương, đến giờ phút này anh đối cậu mới bắt đầu trở nên rất quan trọng.

Uống một ngụm rượu vang, Lý Cẩm Thành mới ra vẻ thả lỏng nói: “Anh có chuyện muốn nói với em?”

“Tối hôm qua ông nội đã nói cùng em, nhưng anh cảm thấy chuyện này hẳn nên là chính mình nói với em.” Dừng một chút, Hà Chấn Hiên còn nói: “Anh muốn cùng em đính hôn, tuy rằng chúng ta quen nhau không lâu đối với nhau cũng không phải thực hiểu biết, nhưng là… anh không nghĩ bỏ qua cơ hội này.”

Nói xong câu này, Hà Chấn Hiên đem một cái hộp nhỏ màu lam đặt ở trước mặt Lý Cẩm Thành.

“Em có thể mở ra?”

“Có thể.”

Đối diện cậu Hà Chấn Hiên có chút khẩn trương, đợi Lý Cẩm Thành mở ra cái hộp nhỏ cậu mới phát hiện bên trong có một chiếc nhẫn.

Nhẫn chiếu ra một ánh sáng êm dịu lan tỏa, Lý Cẩm Thành nhìn chằm chằm chiếc nhẫn, Hà Chấn Hiên lẳng lặng nhìn cậu, nói: “Em nguyện ý sao?”

Chuyện như vậy không cách nào tránh khỏi, Lý Cẩm Thành gật đầu, còn nói: “Nhưng mà em có một điều kiện.”

“Em cứ nói.”

“Em không thích người nhà của em, cũng không hy vọng anh về sau cùng bọn họ tiếp xúc.”

Nhớ đến nội dung tư liệu đã xem qua, Hà Chấn Hiên gật đầu, nói: “Anh sẽ dựa theo lời em nói mà làm.”

“Như vậy… Cám ơn!”

Uống xong ly rượu vang trước mặt, Lý Cẩm Thành mới trịnh trọng đem chiếc nhẫn đeo vào tay.

Đêm nay đối với Lý Cẩm Thành mà nói chung quy có chút bất đồng, cậu có một vị hôn phu, vị hôn phu thoạt nhìn thực tin cậy có lẽ từ nay về sau mọi việc cậu có thể dựa vào vị hôn phu này.

Hà Chấn Hiên khi đối mặt với chuyện tình cảm thì có vẻ có chút ngây ngô, từ khi nhận thấy được điểm này Lý Cẩm Thành liền nhịn không được muốn đùa anh.

 Lái xe đến trước nhà Trâu Tuấn Khải là chỗ trọ bên ngoài của Lý Cẩm Thành, cậu đi đến bên người Chấn Hiên, nói: “Chúng ta có phải là chưa một lần hôn nhau?”

Cậu tiến sát vào người Hà Chấn Hiên, kề sát bên tai anh thì thầm tỏa ra nhiệt khí phả vào lỗ tai anh.

Hà Chấn Hiên quay đầu lại, thấy Lý Cẩm Thành khuôn mặt tươi cười, trong mắt rõ ràng đầy vẻ phong tình cùng với giảo hoạt, ngay lúc Hà Chấn Hiên cho là cậu hôn mình, toàn thân cũng dần trở nên cứng ngắc thì Lý Cẩm Thành lại lộ ra một vẻ biểu tình tiếc nuối, nói: “Đáng tiếc nơi này không thích hợp.”

Nói xong câu này cậu lập tức chạy xuống xe.

Hà Chấn Hiên nhìn bóng lưng của cậu cảm thấy người này cá tính thật sự rất giống một con mèo nhỏ.

Đêm nay trở về, Trâu Tuấn Khải cảm giác tâm tình của Lý Cẩm Thành rất tốt, cậu không chỉ vì mình làm thức ăn khuya, rồi còn không rên một tiếng chạy tới phòng bếp rửa chén.

“Uy! Em bình thường rất chán ghét rửa chén!”

Lý Cẩm Thành quay đầu lại liếc hắn một cái, nói: “Nếu không thì anh rửa đi?”

“Đừng! Em cũng đã rửa gần xong hết rồi!”

Ăn khuya xong rồi tắm rửa đến khi Trâu Tuấn Khải đứng ở buồng vệ sinh đánh răng, anh ta mới phát hiện trên tay Lý Cẩm Thành đeo một chiếc nhẫn, bọt kem trong miệng cũng không kịp phun, vẻ mặt kinh ngạc nói: “Em đeo cái nhẫn để làm gì?”

“Em đính hôn.”

“Tới địa ngục đi! Em ngay cả một người bạn gái cũng không có!”

Lý Cẩm Thành đối với tính hướng của mình chỉ có công khai với một số ít người thân cận, cậu làm cho Trâu Tuấn Khải nhất thời như bị say rượu ở trước mặt Lý Cẩm Thành làm bộ nôn khan trong bồn vệ sinh sau đó đóng cửa lại.

“Thật sự là… Nghĩ kết hôn nên muốn điên rồi!”

Nói thầm xong câu này, Trâu Tuấn Khải về phòng ngủ của mình.

Không chỉ có Trâu Tuấn Khải, ngày hôm sau trong phòng làm việc mọi người nhìn chiếc nhẫn trên tay cậu, cũng đều lộ ra biểu tình kinh ngạc.

Lý Cẩm Thành bị một đám người đoàn đoàn vây quanh, bây giờ cậu mới cảm thấy mị lực của mình. Trâu Tuấn Khải giải vây trêu chọc vài câu cậu mới có thể thoát thân.

“Nhưng mà Cẩm Thành, mặt trên kim cương là thật sao?”

Trường học của Lý Cẩm Thành tất cả học sinh ở đó xuất thân phi phú tức quý, nghe có người hỏi như vậy, cậu cũng chỉ là cười.

Giữa trưa tan học, Lý Cẩm Thành nhận được điện thoại của Hà Tông Đồng, hỏi cậu có thời gian hay không, Hà Tông Đồng mới nói: “Có thể tới phòng làm việc của ông một chuyến không? Tư Khải Lâm đã ở cửa trường học chờ con.”

Vinh Thịnh sở hữu một tòa cao ốc lớn ở tại Trung Hoàn.Văn phòng Hà Tông Đồng ở tầng sáu mươi tám. Lúc đi thang máy lên văn phòng Lý Cẩm Thành có một cảm giác mê muội.

Hà Tông Đồng mặc chính trang, mặc dù vẻ mặt ông tươi cười, nhưng vẫn sẽ cho Lý Cẩm Thành một loại áp lực vô hình.

“Cẩm Thành, Chấn Hiên nói con đã đáp ứng cùng nó đính hôn?”

“Dạ”

“Đứa nhỏ ngoan! Thật tốt quá!”

Hà Tông Đồng có vẻ hưng phấn, nhưng ông không biết nên biểu đạt loại cảm xúc này như thế nào chỉ xoa xoa tay, hai mắt tỏa sáng. Lý Cẩm Thành không rõ ý nghĩ của ông, đợi khi Hà Tông Đồng đưa cho cậu văn kiện cần cậu ký tên, cậu co quắp biến thành hoàn toàn khiếp sợ.

Cậu từng nghĩ tới Hà Tông Đồng sẽ cho cậu một số ưu đãi nhất định, nhưng cậu không nghĩ lại nhiều như vậy.

Cậu được mấy chỗ bất động sản ở khu dân cư cao cấp ở Hồng Kông, lại có tài khoản gởi ngân hàng, còn được chia một phần trăm cổ phần của Vinh Thịnh.

Nghĩ đến Hoàng Dực Thanh, còn có lúc trước lý do Hà Chấn Hiên muốn kết hôn với mình, Lý Cẩm Thành cảm thấy mình nói không chừng sẽ vì chuyện này có thể chết không?

“Cẩm Thành, tuy rằng các con có thể đi nước ngoài đăng kí kết hôn, nhưng quyền lợi của con ở Hồng Kông không được bảo hộ, cho nên ta cảm thấy được… Cũng là nói cho dễ nghe, không bằng cho con một ít thực tế bảo đảm.”

Nói xong ông đem văn kiện này để lên trước mặt Lý Cẩm Thành, nói: “Đây là ông thay Hà gia cho con một chút tâm ý.”

Lý Cẩm Thành hiện giờ không cần mấy thứ này nhưng nghĩ đây cũng là lựa chọn của mình, sau này mình sẽ đối tốt với Chấn Hiên nên cậu ký tên của mình vào văn kiện.

“Con còn chưa có ăn cơm đi?”

“Dạ”

“Chấn Hiên làm việc ở văn phòng dưới lầu, con có thể tìm nó cùng nhau ăn cơm.”

Văn phòng của Hà Chấn Hiên bên ngoài là một phòng dành cho thư ký, bên trong có bốn thư ký, tuy rằng tuổi tác không đồng nhất, diện mạo bất đồng, nhưng đều ăn mặc rất tinh xảo.

Thấ Lý Cẩm Thành và Tư Khải Lâm cùng nhau đi đến đây vài người đều tò mò nhìn cậu một cái.

Văn phòng Hà Chấn Hiên rộng khoảng hai trăm thước vuông giống như văn phòng của Hà Tông Đồng đều lấy tông màu nâu đậm làm chủ đạo, phong cách thể hiện đại khí ổn trọng, nhìn vào có vẻ càng thêm sạch sẽ lưu loát.

 Phòng làm việc bố bố trí khá đặc biệt đối diện vách tường dùng cửa sổ sát đất thay thế, có thể từ bất cứ nơi nào trong phòng quan sát một góc thành thị.

Trong phòng gia cụ rất ít, phía bên phải cửa sổ là vị trí đặt bàn công tác của Hà Chấn Hiên, đối diện là một bàn nhỏ dùng để tiếp khách, tất cả vật dụng ở đây từ thiết kế đến chất liệu gỗ đều cho cảm giác cực kỳ hiện đại.

Thấy Lý Cẩm Thành nên Hà Chấn Hiên nhanh chóng đứng dậy.

Anh mặc một bộ quần áo màu tối, tay áo kéo lên tới khuỷu tay, không cài cravat.

Hà Chấn Hiên thân cao vượt qua một mét tám, hơn nữa diện mạo khí chất cao quý, đứng ở nơi đó, sẽ đem lại cho người khác cảm giác cảnh đẹp ý vui.

“Ông nội bảo em xuống dưới cùng anh ăn cơm.”

Thấy cậu biết nghe lời phải kêu Hà Tông Đồng là ông nội, Hà Chấn Hiên vui vẻ nói: “Chúng ta đi ra ngoài ăn?”

Biết anh bận rộn Lý Cẩm Thành nói: “Anh bình thường ở nơi nào ăn?”

“Ở nơi này.”

“Chúng ta hôm nay ở trong này ăn đi.”

Hà Chấn Hiên gật đầu, lại gọi một cú điện thoại, sau đó anh mới ở bên cạnh Lý Cẩm Thành ngồi xuống.

Đối với anh ông nội vì Lý Cẩm Thành mà cho ký văn kiện này anh hiển nhiên cảm kích, đây là điều mà Lý Cẩm Thành nên được.

“Em nghĩ là hơi nhiều một chút đi?”

“Sẽ không.” Nghĩ nghĩ, Hà Chấn Hiên còn nói: “Của anh và của em giống nhau.”

Làm sao có thể giống nhau?

Trong lòng nghĩ như vậy, nhưng Lý Cẩm Thành không đem tâm sự của mình biểu hiện ở trên mặt.

 Lý Cẩm Thành quả thật đoán đúng, Hà Chấn Hiên quả thật bề bộn nhiều việc. Hai người mới vừa cơm nước xong không lâu điện thoại nội tuyến liền bắt đầu vang không ngừng.

Thấy Hà Chấn Hiên rốt cục để điện thoại xuống, Lý Cẩm Thành nói: “Anh bận em về trước, em sẽ gọi điện thoại cho anh.”

“Cẩm Thành.”

Lý Cẩm Thành xoay người có vẻ bất ngờ, khiến cho Hà Chấn Hiên đã quên mình muốn nói những gì.

Ngồi trên ghế biểu tình trên mặt của Hà Chấn Hiên hơi có vẻ mờ mịt, nhưng trong ánh mắt lộ ra rõ ràng luyến tiếc.

Nhìn anh như vậy Lý Cẩm Thành cảm thấy người này đáng yêu vô cùng.

Không nói một lời đi đến trước mặt anh, Lý Cẩm Thành đang chuẩn bị cúi người hôn anh, Hà Chấn Hiên cũng bất động thanh sắc mà tránh đi.

Thấy Lý Cẩm Thành nhìn về phía mình anh có chút xấu hổ nói: “Mới vừa cơm nước xong, còn chưa có đánh răng…”

Là sợ miệng của mình có mùi vị? Lý Cẩm Thành tươi cười càng sâu, vẫn là cố chấp ở ngoài miệng anh hôn một cái.

Đợi cho Lý Cẩm Thành rời đi, Hà Chấn Hiên mới hậu tri hậu giác nhớ tới, mình gọi cậu là muốn cho người đưa cậu về trường học.

Nghĩ như vậy anh gọi điện thoại cho lái xe của mình.

Giống như là vì chứng minh thành ý của mình Hà Tông Đồng chuẩn bị vì Lý Cẩm Thành cùng Hà Chấn Hiên tổ chức lễ đính hôn, ngày đính hôn ở cuối tháng này.

Nghe trong điện thoại Lý Cẩm Thành nói như vậy Lý Diệu Tổ kích động từ trên ghế sofa đứng lên, nói: “Thật sao? Cẩm Thành, con cùng Hà Chấn Hiên đính hôn?!”

“Phải”

Nụ cười trên mặt của Lý Cẩm Thành có vẻ tàn nhẫn, nhưng ngữ khí cũng rất bình thản.

“Thật tốt quá! Cẩm Thành! con đã cứu cả nhà chúng ta!”

Chúng ta một nhà kỳ thật chính là ba người các người đi?

☆ Chương 10: Há mồm

—-o0o—-

Lễ đính hôn của Lý Cẩm Thành và Hà Chấn Hiên đúng hạn cử hành, địa điểm tổ chức ở Hà gia thuộc khu nhà cao cấp ở Vịnh Nước Cạn.

Nhìn trong đại sảnh mọi người nói cười vui vẻ, Lý Cẩm Thành rốt cục hiểu được thâm ý của Hà Tông Đồng.

Ông làm như vậy, đơn giản là muốn nhân cơ hội này khẳng định thân phận và địa vị của cậu, đồng thời giới thiệu cậu với mọi người.

Nhưng có thể nhìn ra, người xuất hiện ở buổi lễ này đa phần là tuổi trẻ, tuổi tác vào khoảng hai mươi đến bốn mươi. Nếu Lý Cẩm Thành không đoán sai, mọi người đều là bạn của chú Hà Chấn Hiên và cũng một phần là bạn của Hà Chấn Hiên.

Cảnh này khiến Lý Cẩm Thành có chút hoang mang, bởi vì thái độ Hà Tông Đồng đối với tính hướng của Hà Chấn Hiên rất thoải mái. Về phương diện khác cậu lại thực bận tâm tới mặt mũi mình, không nghĩ đem chuyện này tuyên bố cho mọi người biết.

Khi buổi lễ vừa mới bắt đầu, mắt nhìn Hà Chấn Hiên bên cạnh Lý Cẩm Thành nói: “Ông nội anh vì sao đồng ý cho anh cùng kết hôn với một người nam nhân? Lúc ấy anh cùng người nhà xuất quỹ, mọi người chẳng lẽ cũng không nói gì anh?”

Hôm nay Hà Chấn Hiên bên ngoài khoác một bộ tây trang màu bạc, bên trong kết hợp với áo sơmi màu trắng, tay áo trong dài hơn áo ngoài một tí. Trên cổ áo thắt một chiếc khăn tơ tằm màu đen. Bởi vì trang phục được thiết kế riêng nên rất hợp với tính cách của anh, làm tăng thêm vẻ anh tuấn, đồng thời toát ra vẻ cẩn thận tỉ mỉ.

Loại cảm giác cẩn thận tỉ mỉ bao gồm khí chất, thậm chí là kiểu tóc của anh.

Lý Cẩm Thành cùng anh xuất thân khác biệt, đây cũng là nguyên nhân khiến cậu cảm thấy không được tự nhiên.

Hà Chấn Hiên đêm nay tâm tình tốt lắm, nghe Lý Cẩm Thành hỏi anh có chút buồn nhưng vẫn cười nói: “Anh năm nay đã hai mươi tám tuổi, từ khi anh phát hiện tính hướng đến nay, anh cùng người nhà đấu tranh đã mười ba năm.”

“Như vậy có thể nói là vận khí của chúng ta rất tốt?”

“Có thể nói như vậy.”

Dừng một chút, Hà Chấn Hiên còn nói: “Hôm nay chúng ta đính hôn, tại sao bạn bè và đồng nghiệp của em không có ai đến.”

Trong giọng nói không có chỉ trích chỉ có thản nhiên tiếc nuối.

“Em và anh bất đồng, em không có quyền thế tài phú, cũng chịu không nổi lời đồn đãi của người khác em làm như vậy chỉ không muốn làm cho mình khổ sở.”

 Giống như lễ đính hôn lần này, khẳng định cậu chính là người thân của Hà Chấn Hiên, nhưng ở trong mắt người khác anh và cậu thuộc hai tầng lớp khác nhau hoàn toàn bất đồng.

Đối với Hà Chấn Hiên, mọi người cảm thấy anh là người có dũng khí không sợ hãi ánh mắt thế tục, về phần cậu mọi người vĩnh viễn không sẽ đem cậu cùng Hà Chấn Hiên đặt ở cùng một vị trí.

Đêm nay ở lễ đính hôn, Lý Diệu Tổ, Tống Uyển Như, cùng với Lý Gia Tuấn đều đến tham dự. Bọn họ đứng ở nơi đó, mặc dù trong ánh mắt không giấu được khát vọng cùng chờ mong nhưng cùng những người khác vẫn là bảo trì một khoảng cách nhất định.

Bởi vì ở trong mắt nhiều người, Lý Diệu Tổ và Tống Uyển Như bán con cầu vinh, Lý Gia Tuấn leo lên quyền quý, đây đều là hành vi không thể chấp nhận.

Lý Cẩm Thành ngữ khí bình thản, nhưng khóe miệng tươi cười lại có vẻ có chút trào phúng, thấy cậu nhìn chằm chằm người nhà của mình, Hà Chấn Hiên không nói gì thêm.

Anh không biết rõ chuyện tình cảm, nhưng anh lại rõ ràng biết trừ phi yêu đối phương đến trình độ nhất định, nếu không sẽ không có dũng khí ở trước mặt người khác thẳng thắn thành khẩn xác nhận tính hướng của mình.

Nghĩ như vậy Hà Chấn Hiên rất thoải mái.

Hà Chấn Hiên là tinh anh trong thương giới, tương lai Hà gia cũng sẽ hoàn toàn thuộc về anh, bởi vậy tất nhiên rất nhiều người đến nói chuyện với anh.

Dần dần, Lý Cẩm Thành cùng anh bị ngăn cách một khoảng nhất định.

Không biết có phải là đã tiếp xúc nhiều với tống từ nguyên khúc (ý là bạn thụ học chuyên ngành về văn học cổ), nên bề ngoài của Lý Cẩm Thành làm cho người khác nhìn vào cảm thấy thanh cao, bởi vì không thích tiếp xúc với những người chỉ xã giao giả trá nên cậu đơn giản trốn tránh sang một bên.

Trong đại sảnh có rất nhiều mỹ thực, có những món điểm tâm ngọt đặc sắc mà cậu cũng chưa hề ăn qua, Lý Cẩm Thành đứng ở bên bàn chuyên tâm ăn điểm tâm.

“Cẩm Thành.”

Nghe giọng nói của Liêu Trường Viễn, Lý Cẩm Thành có chút chán ghét quay đầu lại, nói: “Anh tới làm cái gì? Ai mời anh?”

Nhìn thấy Lý Cẩm Thành một mình đứng ở chỗ này, Liêu Trường Viễn biểu tình thay đổi, nghĩ là sớm sẽ nắm chắc thắng lợi, nói: “Cẩm Thành, em cũng thấy đấy.”

“Thấy cái gì?”

“Em cùng Hà Chấn Hiên căn bản không phải là người cùng một giai cấp, anh ta hiện tại chỉ tò mò giống như ăn sơn trân hải vị nhiều, ngẫu nhiên muốn thử một chút cháo trắng thanh đạm, đợi đến một ngày nào đó anh ta chán ghét, anh ta khẳng định sẽ dứt khoát vứt bỏ em!”

“Vậy thì liên quan gì tới anh?”

“Anh chờ em! Mệt mỏi bị thương anh đều ở chỗ này chờ em!”

Nghĩ đến chuyện kiếp trước, Lý Cẩm Thành tự nhiên mất vui, chỉ cảm thấy Liêu Trường Viễn hẳn là nên đi làm diễn viên.

Kiếp trước lúc ban đầu bỏ trốn đến Cao Hùng, một năm đầu hắn đối với cậu coi như có kiên nhẫn, về sau tiền lại không đủ dùng cậu cũng vô lực duy trì cuộc sống xa xỉ thối nát của hắn, hắn liền bắt đầu thay đổi thái độ đối với cậu làm như cậu thiếu nợ hắn rất nhiều vậy.

Khi đó Lý Cẩm Thành cho là yêu thì phải trả giá đối với hắn rất nhẫn nại. Đáng tiếc đến trước khi sắp chết cậu mới biết mình chỉ là một công cụ bị hắn lợi dụng.

Khi đó, cậu tuyệt vọng đến chết lặng. Cậu cũng từng nghĩ tới nếu hai người không có bỏ trốn bọn họ sẽ trải qua cuộc sống như thế nào.

Cậu có thể cùng người nhà phản ứng quyết liệt, cuối cùng sống một cuộc sống của riêng mình.

Về phần Liêu Trường Viễn, giống như hắn hiện giờ làm vậy, bằng vào ngoại hình xuất chúng, vài năm sau có thể kết hôn hoặc chung sống lén lút với một mệnh phụ phu nhân nào đó, sau đó tiếp tục say sưa sinh tử hết một kiếp người.

Nhưng mà hắn hiện tại lại chủ ý hướng vào cậu.

Lý Cẩm Thành tươi cười tùy ý, nói: “Không cần chờ, cho dù có một ngày bị Hà Chấn Hiên vứt bỏ, tôi cũng tuyệt đối sẽ không tìm anh.”

“Cẩm…”

“Chuyện gì xảy ra?”

Hà Chấn Hiên không biết khi nào thì xuất hiện sau lưng Lý Cẩm Thành lấy tay ôm thắt lưng cậu, sắc mặt không chút thay đổi nhìn về phía Liêu Trường Viễn đứng đối diện thái độ có chút thất thố.

“Anh ấy nói khi anh vứt bỏ em, anh ấy sẽ vẫn luôn chờ em.” Dừng một chút, Lý Cẩm Thành còn nói: “Đáng tiếc em lúc trước đã nói thẳng thắng với anh ấy em căn bản không nghĩ sẽ gặp lại anh ấy… Lại nói tiếp, Liêu Trường Viễn anh như vậy là quấy rầy người khác rồi? Một lần rồi lại ba lần, anh không biết là anh thực phiền sao?”

Bị Lý Cẩm Thành không lưu tình chút nào chỉ trích sắc mặt Liêu Trường Viễn dần trở nên tái nhợt. Hà Chấn Hiên vẫn không nhúc nhích nhìn hắn, nói: “Liêu Trường Viễn phải không? Anh vào đây bằng cách nào?”

Ngữ khí Hà Chấn Hiên thực lạnh, người chung quanh cũng bắt đầu nhìn về phía bọn họ.

Liêu Trường Viễn sợ nhất là bị người khác nhìn bằng ánh mắt khinh thị. Khi đó, hắn chỉ hận trên mặt đất không có cái khe cho hắn chui vào.

“Anh, là em dẫn anh ấy đến, anh ấy không phải là bạn tốt của anh sao?”

Lý Gia Tuấn vẻ mặt tươi cười, nhưng trong lời nói cũng rất ái muội.

Lý Cẩm Thành trong lòng cười lạnh, nụ cười trên mặt lại dần biến mất, nhìn chằm chằm Lý Gia Tuấn gằn từng chữ nói: “Ăn cơm vài lần cho mượn tiền vài lần, nhưng số tiền này hắn một lần đều không có hoàn trả, Lý Gia Tuấn người như thế này mà em định nghĩa là bạn tốt sao?”

“Em…”

Nhìn thấy Hà Chấn Hiên ánh mắt dừng ở trên người mình, Lý Gia Tuấn nói một câu cũng không đầy đủ.

“Cậu Cẩm Thành, muốn chú bảo hắn đi ra ngoài không?”

Đi sau chú Thiệu là hai người ăn mặc như phục vụ. Thấy Lý Cẩm Thành gật đầu, thẹn quá thành giận Liêu Trường Viễn đem ly rượu trong tay đặt ở trên bàn thật mạnh, nói: “Không cần! Chính tôi tự đi!”

“Sách! Đây là con trai của Liêu Duy Sâm đi?”

“Ừ,con trai riêng.”

“Khó trách…”

Mọi người bàn tán tuy nhỏ nhưng hắn đứng gần vẫn nghe rõ ràng. Những lời bàn tán không ngừng vang dội vào tai khiến Liêu Trường Viễn đau đầu muốn vỡ ra. Nghĩ đến Liêu Duy Sâm uy hiếp, nợ nần như quả cầu tuyết càng lăn càng lớn, hắn không khỏi trừng mắt liếc nhìn một cái về phía Lý Gia Tuấn người đã giựt dây cho hắn làm như vậy.

Lý Gia Tuấn có chút chột dạ quay đầu lại, thấy Lý Cẩm Thành cùng Hà Chấn Hiên tầm mắt lần thứ hai rơi xuống trên người của mình, hắn cười gượng, nói: “Anh, thật có lỗi, em không biết các anh quan hệ không tốt.”

Lý Cẩm Thành thản nhiên nhìn hắn một cái, cũng không nói gì thêm.

“Cẩm Thành, hôm nay chúng ta đính hôn, phải nên vui vẻ!”

Trong lúc nói chuyện, Hà Chấn Hiên nhân tiện nhéo một chút lên cổ của cậu, anh rất ít khi làm ra hành động thân mật này, Lý Cẩm Thành cười thực chân thành nói câu cám ơn.

“Cảm tạ cái gì? Những thứ này là anh phải làm.”

Hà Chấn Hiên nói không nhiều lắm, lại có thể làm cậu nhanh chóng thả lỏng.

 Lý Gia Tuấn nắm chặt nắm tay của mình nhìn về phía Lý Cẩm Thành.

Lúc này người bên ngoài bởi vì thái độ của Hà Chấn Hiên nên cũng có cái nhìn khác về Lý Cẩm Thành.

Chỉ cảm thấy lời đồn cũng có thể không thật chắn kiếp nghe nói không chừng cũng là giả.

Nghĩ như vậy bắt đầu có người chủ động nói chuyện với Lý Cẩm Thành.

Buổi tối cũng như trước Hà Chấn Hiên đưa Lý Cẩm Thành trở về nhà.

Lý Cẩm Thành uống có chút say, Hà Chấn Hiên đề nghị cậu nhấc đầu tựa vào trên vai mình, nói: “Cẩm Thành, về sau chúng ta ở cùng một chỗ được hay không?”

Thấy Lý Cẩm Thành ngẩng đầu, Hà Chấn Hiên bật cười, nói: “Phân phòng ngủ,anh sẽ đợi cho em hoàn toàn tiếp nhận anh mới thôi.”

Rất ít người đối với mình săn sóc như vậy, Lý Cẩm Thành không biết mình uống nhiều quá rượu, hay chính là đơn thuần muốn phát tiết, đợi cho Hà Chấn Hiên lấy lại tinh thần thì, Lý Cẩm Thành đã hôn anh.

Hà Chấn Hiên thân thể cứng còng, phát hiện anh vẫn chưa mở miệng của mình ra, Lý Cẩm Thành lại mơ hồ không rõ nói câu: “Há mồm.”

Tuy rằng bị động tiếp nhận hôn nhưng theo tuần hoàn bản năng, Hà Chấn Hiên vẫn rất nhanh lấy được quyền chủ động.

Cùng anh giống nhau, Lý Cẩm Thành miệng cũng tràn ngập mùi rượu, không bao lâu mùi rượu này đã bị một vị ngọt lành bao trùm.

Vừa hôn xong, hai người hơi thở đều trở nên không thông.

“Hà Chấn Hiên, em kỳ thật rất thích anh.”

 Đêm đó Lý Cẩm Thành sau cùng đã nói những câu nói biểu lộ tình cảm trong lòng mình.

Hai người hẹn nhau sau cuối tuần đi xem nhà. Đúng lúc trong khoảng thời gian này Trâu Tuấn Khải mới quen được bạn gái, bởi vậy Lý Cẩm Thành chuyển đi ra ngoài cũng trở nên thuận lý thành chương.

Trừ lần đó ra, Lý Diệu Tổ bắt đầu thường xuyên gọi điện thoại cho Lý Cẩm Thành.

“Mới vừa đính hôn con ngượng ngùng cùng anh ấy nói như vậy.”

Lý Diệu Tổ bởi vì liên hệ không được với Hà Tông Đồng, lúc này đã muốn sứt đầu mẻ trán, nghe Lý Cẩm Thành nói như vậy, ông đứng dậy nắm chặt điện thoại di động của mình, nói: “Có cái gì ngượng ngùng?! Hơn nữa cha nhìn ra được, Chấn Hiên thực thích con, con cùng cậu ta nói chuyện mềm mỏng dịu dàng, cậu ta khẳng định sẽ đồng ý!”

“Con không phải nữ nhân.”

“Cha cũng không nói con là là nữ nhân, dù sao cũng là cha giới thiệu con cùng cậu ta quen biết, chúng ta lại là người một nhà, con giúp chúng ta nói một chút cũng không được sao?!”

“Thật có lỗi, con làm không được.”

Nói xong câu này, Lý Cẩm Thành cũng cúp điện thoại.

Lý Diệu Tổ bất đắc dĩ đại khái là bị Lý Cẩm Thành làm cho tức giận nên ngày hôm sau ông quyết định gọi điện thoại tìm Hà Chấn Hiên.

Lý Diệu Tổ nhìn chằm chằm điện thoại di động của mình, nghĩ mình rốt cuộc lại không có dũng khí như vậy.

Ngay từ đầu, Lý Diệu Tổ cho là Lý Cẩm Thành vì da mặt mỏng ngượng ngùng cùng Hà Chấn Hiên nói ra. Đợi cho Lý Cẩm Thành không tiếp điện thoại của ông, thậm chí tắt máy, ông mới phát hiện sự tình có điều không ổn.

Ông bắt đầu hiểu được, Lý Cẩm Thành đã muốn bay lên cành cao thành phượng hoàng,cậu có thể sẽ không bận tâm đến chuyện sống chết của ông, Tống Uyển Như cùng với Lý Gia Tuấn.

Nhưng phải làm sao bắt cậu giúp ông gặp Hà Chấn Hiên đây?!

Lý Cẩm Thành cười lạnh cúp điện thoại, bởi vậy cậu cũng không có nghe được tiếng chén bị vỡ do Lý Gia Tuấn thất thần làm rơi xuống.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *