Tân Hôn – CHương 51 + Chương 52

☆ Chương 51: Ham mê sắc đẹp lu mờ ý chí

—-o0o—-

Tô Tố cùng Lý Cẩm Thành đều đang học nghiên cứu sinh, nhưng cô học khoa lý học.

Vừa bắt đầu Lý Cẩm Thành cảm thấy cô ta chủ động tới gần có chút nghi hoặc, nhưng quan sát một quãng thời gian thấy cô ta xác thực không có ý nghĩ gì khác, Lý Cẩm Thành cũng từ từ yên tâm.

Tô Tố người này không thích hỏi thăm việc riêng tư của người khác, làm người hiểu được tiến thối, bởi vậy theo thời gian hai người tiếp xúc cũng nhiều hơn. Nhưng bọn họ tiếp xúc cũng giới hạn như cùng nhau ăn cơm, hoặc là tình cờ gặp nhau trên lớp tự học.

Cùng lúc đó, Hà Chấn Hiên bởi vì sự vụ của Vinh Thịnh cũng từ từ trở nên bận rộn.

Lý Cẩm Thành đã quen với việc anh bận rộn như vậy, nhưng chị Phương thì không quen được. Vừa bắt đầu chị chỉ là nhắc tới vài câu, đợi hơn một tuần lễ, chị thường xuyên nói Chấn Hiên làm sao vẫn chưa trở lại, còn nói cũng không biết anh có ăn cơm thật ngon nghỉ ngơi tốt hay không. Những câu nói này chị sẽ vô tình lặp lại rất nhiều lần, Lý Cẩm Thành không có cách nào, chỉ đợi lúc Hà Chấn Hiên rảnh rỗi bấm điện thoại để anh cùng chị Phương nói chuyện.

Chị Phương thuộc người không có câu nệ, rất ít cùng Hà Chấn Hiên nói chuyện, mỗi lần ở nhà chỉ còn hai người bọn họ, chị liền nhất định sẽ trốn vào phòng của mình. Có thể lần này là quá mức quan tâm, Lý Cẩm Thành rất hứng thú nhìn chị nắm điện thoại di động do do dự dự, gần nửa phút mới nói ra được một câu hoàn chỉnh, cũng may đầu bên kia điện thoại Hà Chấn Hiên rất có kiên trì, gần như mười phút, hai người mới kết thúc cuộc gọi.

Cúp điện thoại chị Phương thật giống như hoàn thành một xứ mạng lớn lao, Lý Cẩm Thành nhìn thấy mà không nhịn được cười.

Chị Phương dù sao cũng rất thân cận với cậu, thấy cậu như vậy, chị không nhịn được vỗ vào lưng của Lý Cẩm Thành, sau đó lại bắt đầu lãi nhãi nhắc nhỡ, mãi đến khi Lý Cẩm Thành nói cậu mỗi ngày đều đúng giờ gởi nhắn tin nhắc nhở Hà Chấn Hiên ăn cơm nghĩ ngơi, chị mới cuối cùng cũng coi như yên tâm.

“Chấn Hiên còn trẻ như vậy, làm sao mà bận bịu như thế?”

Lý Cẩm Thành nắm điện thoại di động nghi hoặc nhìn chị một cái, cậu nói: “Người bình thường đều là lúc còn trẻ khá bận chứ?”

“Vậy còn cậu? Mỗi ngày trừ ăn ra chính là ngủ, chị đây không thấy cậu đã làm chính sự gì!”

“Mịa nó Chấn Hiên nuôi em mà!”

“Sách! Cậu thật không biết xấu hổ nói ra lời nói như vậy! Còn có, bởi vì như vậy, cậu nên đối với Chấn Hiên càng tốt hơn một chút!”

“Vâng vâng vâng! Em nhất định đối tốt với anh ấy!”

Lý Cẩm Thành một bên chơi di động một bên mất tập trung trả lời, dáng dấp kia lại như thiếu niên vào ngày 30 tết chơi bên ngoài đối với cái gì cũng không để tâm. Chị Phương bất đắc dĩ, chỉ thở dài một hơi tiến vào nhà bếp yêu dấu của chị.

Chờ đến chị rời đi, Lý Cẩm Thành lập tức nhắn tin cho Hà Chấn Hiên chuyển tiếp lời nói của chị, cậu nhắn: [Anh xem, anh hiện tại biết chị Phương đối với anh có bao nhiêu tốt? ]

Hà Chấn Hiên lần này không lên tiếng, chỉ gửi lại một tin nhắn bằng hình cực cute.

Anh đối với chuyện như vậy từ từ trở nên am hiểu, Lý Cẩm Thành nén cười đem điện thoại di động ném qua một bên, mới chạy vào phòng bếp tìm chị Phương.

—-

Có trời mới biết Hà Chấn Hiên khi nào mới về, Lý Cẩm Thành tan học liền đến bãi đậu xe lái xe đi.

Lái xe đến cửa trường học, Lý Cẩm Thành nhìn thấy Tô Tố, đang chuẩn bị quay kính xe xuống cùng cô chào hỏi, Tô Tố liền hướng người đàn ông trung niên đang chờ cô đi đến.

Trong ví tiền của Lý Cẩm Thành là ảnh của mẹ cậu lúc trẻ, bà đang mĩm cười, mà đường nét trên gương mặt của người đàn ông trung niên, còn có dáng vẻ khi cười lên thì đều rất giống mẹ cậu.

Mà lại trùng hợp mẹ của cậu cũng họ Tô. Lý Cẩm Thành nhìn hai người kia, cậu vô ý thức nắm chặt lấy tay lái.

Bọn họ muốn làm gì? Cùng cậu khôi phục quan hệ, lại làm bộ mặt vui vẻ khi đoàn tụ? Hay hoặc là bọn họ có việc cầu cậu?

Nghĩ đến quãng thời gian trước Tô Tố dùng mọi phương thức tiếp cận cậu, Lý Cẩm Thành không khỏi nở một nụ cười lạnh. Tô gia quyền thế tài phú, năm đó nếu như có một người nghĩ đến mẹ của cậu, mẹ của cậu sẽ không chết thê thảm như vậy!

Nghe phía sau truyền đến tiếng kèn, Lý Cẩm Thành lấy lại tinh thần, sau đó chầm chậm lái xe ra khỏi trường học.

Lý Cẩm Thành bây giờ không muốn quan tâm đến những việc không cần thiết, về đến nhà cậu nhìn thấy Hà Chấn Hiên đã trở về, cậu lập tức đến gần ôm lấy anh mạnh mẽ hôn một cái. Chị Phương bên cạnh nhìn thấy, chị lộ ra vẻ mặt không đành lòng.

Hà Chấn Hiên rất phóng khoáng, xoa xoa tóc của cậu, chỉ lầm lủi nhấc theo rương hành lý vào cửa.

“Trong thời gian ngắn anh hẳn là sẽ không sẽ đi công tác đúng không?”

“Ừm.”

“Vậy quà cho em đâu? Lần này anh không tặng quà cho em và chị Phương sao?”

“Không có.”

Đang nói chuyện, Hà Chấn Hiên hiếm khi lộ ra vẻ mặt lúng túng, thấy Lý Cẩm Thành vẫn không nhúc nhích nhìn mình chằm chằm, anh mới nói: “Anh lần này khá bận… Nếu không em và chị đây nói cho anh biết thích gì, anh để trợ lý đi mua được không?”

“Nhưng là…”

Lý Cẩm Thành còn muốn nói anh mua quà mới có ý nghĩa, phía đối diện chị Phương đã không thể nhịn được nữa rốt cục kêu một tiếng: “Lý Cẩm Thành!”

Từ lúc vào cửa đến giờ cậu vẫn dính ở trên người Hà Chấn Hiên, hiện tại đang dùng cơm, cậu hầu như muốn ngồi vào trong lòng của Hà Chấn Hiên.

Lý Cẩm Thành như vậy làm cho chị cảm thấy Hà Chấn Hiên vô cùng thảm thương, mắt thấy cậu giả vờ vô tội nhìn mình, chị Phương còn nói: “Cậu để cho Chấn Hiên ăn cơm thật ngon có được hay không?”

Lý Cẩm Thành không nói lời nào, chỉ là nhìn về phía Hà Chấn Hiên, trong mắt rõ ràng viết mấy chữ lớn xem đi, hiện tại biết rồi.

Hà Chấn Hiên chỉ là cười, nhưng ở dưới bàn ăn, anh vẫn là không nhịn được đem tay anh nắm chặt tay của cậu.

Hai người đã hơn một tuần lễ không thấy, bởi vậy mới vừa vào phòng ngủ, bọn họ cũng đã điên cuồng quấn quýt lấy nhau.

Mãi đến tận hai người thở hồng hộc buông nhau ra nghỉ ngơi một lúc, Lý Cẩm Thành lại nằm nhoài trên người Hà Chấn Hiên, cậu nói: “Chấn Hiên, em có chuyện muốn hỏi anh.”

Hà Chấn Hiên ôm cậu, anh nói: “Em hỏi đi.”

“EC cùng Vinh Thịnh hợp tác có đúng không?”

“Ừm, bắt đầu là gần mấy năm nay, Vinh Thịnh ở bên trong nội địa lấy việc mở trung tâm mua sắm làm chủ, EC có tiếng là trang phục hàng hiệu quốc tế, thêm vào bọn họ mấy năm nay muốn tiến quân thị trường nội địa, bởi vậy bọn họ đều có cửa hàng kinh doanh bên trong các trung tâm mua sắm của Vinh Thịnh.”

“Tiêu thụ của họ như thế nào?”

“Cũng tương đối, bên trong cửa hàng kinh doanh chỉ trưng bầy hàng hiệu cao cấp.”

“Công ty của bọn họ gần đây có xảy ra vấn đề gì hay không?”

“Anh chưa nghe nói.”

Dừng một chút, Hà Chấn Hiên mới nói: “Cẩm Thành, xảy ra chuyện gì?”

“Anh có biết không người sáng lập EC là cha… Cha của mẹ em?”

“Trước khi biết em, anh cũng đã biết, nhưng sau đó thấy em không muốn có bất kỳ quan hệ nào với bọn họ, vì lẽ đó anh cũng từ từ quên lãng chuyện này…”

“Bọn họ gần đây bắt đầu có người cố tình tiếp cận em, nhưng em không biết bọn họ muốn làm gì.”

“Nghe nói ông ngoại em sức khỏe rất kém, bọn họ có thể chỉ là muốn để em qua gặp ông ấy một chút…”

“Nhưng như vậy rất phiền phức.”

“Hả?”

“Rõ ràng cũng chỉ là hai người xa lạ, sức khỏe ông ấy kém, đột nhiên nghĩ đến em, những lúc khác thì không nói, khi em thấy dáng vẻ như vậy của ông ấy, em cũng sẽ khổ sở một quãng thời gian đúng không?”

“Nhưng em đã biết chuyện này, coi như em không đi, đến lúc đó cũng sẽ ở trong lòng lưu lại tiếc nuối.”

“Vì lẽ đó em mới cảm thấy phiền phức a.”

Lý Cẩm Thành nằm nhoài trước ngực anh, khi nói ra câu nói này như là biểu hiện sự xúc động, Hà Chấn Hiên vô thức ôm chặt cậu, im lặng trong chốc lát, anh mới nói: “Cẩm Thành, em có muốn anh hủy bỏ việc hợp tác giữa Vinh Thịnh cùng bọn họ không?”

“Tại sao?”

“Anh không muốn em không vui.”

Lý Cẩm Thành nghĩ bọn họ đang hợp tác chưa từng xuất hiện bất kỳ vấn đề gì, cậu bật cười, cậu nói: “Hà Chấn Hiên, anh đây là vì ham mê sắc đẹp lu mờ ý chí nha.”

“Đó là cái gì?”

“Vì mỹ nhân ném mất nguyên tắc của mình.”

“Em là mỹ nhân sao?”

Đề tài không biết làm sao lệch khỏi đến điểm này, Lý Cẩm Thành đứng dậy hôn anh, chỉ mơ hồ không rõ nói: “Coi như em không phải mỹ nhân, cũng như thế có thể làm anh say mê đắm chìm vì em nha.”

Hà Chấn Hiên khóe miệng nhẹ nhàng nở nụ cười rất tán thành cậu nói như vậy.

Sau hôm đó, khi thấy Tô Tố thì Lý Cẩm Thành chỉ lạnh nhạt nhìn cô một cái, cậu nói: “Chơi vui không?”

Tô Tố có chút bối rối, nhưng rất nhanh lại khôi phục trấn định, nở nụ cười xin lỗi cùng Lý Cẩm Thành, cô mới nói: “Năm đó là chúng tôi có lỗi với mẹ của anh, tuy rằng trong lòng chúng tôi cũng có nỗi khổ tâm, nhưng câu nói như thế này nói ra càng như là đang trốn tránh trách nhiệm, vì lẽ đó Cẩm Thành, em chỉ có thể lấy phương thức này tới gần anh, em hi vọng chúng ta có thể trở thành bạn tốt… Anh có thể nghe vào lời của em nói…”

“Không phải là do cô tự cao tự xem mình là thông minh, cảm thấy hết thảy mọi việc đều nắm trong lòng bàn tay đúng không?”

“Không, Cẩm Thành, em không có nghĩ như vậy…”

“Vậy cô tại sao muốn dùng loại phương thức như vậy tới gần tôi?”

Nghe được Lý Cẩm Thành nói như vậy, Tô Tố quả nhiên lại nói không ra lời.

☆ Chương 52: Phòng Bị

—-o0o—-

Trên đường đi, Tô Dư Thịnh giải thích sơ lượt về tình huống trong gia tộc của bọn họ với Lý Cẩm Thành.

Trong nhà chỉ ba người con. Tô Dư Thịnh là anh thứ hai phía dưới còn có một cô em gái út so với bọn họ nhỏ hơn rất nhiều.

Năm đó bởi vì ông ngoại và mẹ của Lý Cẩm Thành cắt đứt quan hệ, ông ngoại của cậu liền đem tất cả quan tâm bảo vệ toàn bộ chuyển đến trên người cô con gái út, làm cho tính cách của bà ta từ từ trở nên ngang ngược không nói lý.

Ông ngoại của Lý Cẩm Thành bệnh nặng, cần phải tĩnh dưỡng, nhưng Tô Dư Hợp hiển nhiên không chú ý tới điểm này. Hay hoặc là bà ta biết, chỉ là không thèm để ý.

Giày cao gót của bà ta giẫm ở trên sàn nhà phát sinh tiếng vang không nhỏ, Lý Cẩm Thành đi tới chỗ rẽ trên lầu cúi đầu, liền nhìn thấy dưới lầu là Tô Dư Hợp.

Tô Dư Hợp có tóc xoăn dài màu nâu, ăn mặc trang phục tinh xảo, son môi cùng màu sắc móng tay đều rất tươi.

Nhưng Lý Cẩm Thành đầu tiên chú ý tới lại là khói đen trên người bà ta. Cậu đã lâu chưa từng nhìn thấy khói đen như vậy, hơn nữa Lý Cẩm Thành khẳng định cậu trước đây chưa từng cùng Tô Dư Hợp gặp mặt.

Cho nên trên người bà ta sở dĩ sẽ xuất hiện khói đen như vậy, cũng có thể là bởi vì ông ngoại của cậu sắp để những cổ phần kia cho cậu mà thôi.

Khi Lý Cẩm Thành cúi đầu đánh giá Tô Dư Hợp, bà ta cũng có cảm ứng như vậy ngẩng đầu lên nhìn cậu.

Xác thực so với Tô Dư Thịnh xem ra trẻ tuổi hơn rất nhiều, dáng dấp không tệ, nhưng ánh mắt sắc bén, lúc nhìn người khác, dường như có thể xuyên thấu da thịt nhìn thấy nội tâm.

“Cậu chính là Lý Cẩm Thành?”

Tô Dư Hợp trong giọng nói rõ ràng là mang theo trào phúng, Lý Cẩm Thành không để ý đến bà ta, chỉ cúi đầu đi xuống dưới lầu.

“Cậu không phải đã rất có nhiều tiền sao? Tại sao còn cần cổ phần ở nhà này?”

“Dư Hợp!”

“Tránh ra.”

Cầu thang ở Tô gia cũng không chật hẹp, nhưng mặc kệ Lý Cẩm Thành đi bên kia, Tô Dư Hợp vẫn cố tình ngăn cản.

“Cậu cảm thấy mẹ cậu vẫn là con gái của cha tôi, vì lẽ đó có quyền lại đây chia một phần sao? Nhưng cậu cũng nên biết rằng nhiều năm trước cha tôi đã đăng báo cùng mẹ cậu đoạn tuyệt quan hệ? Cho nên…”

Tô Dư Hợp lời còn chưa nói hết, bà ta liền bị Lý Cẩm Thành mạnh mẽ tát một bạt tai ở trên mặt bà ta.

Thấy bà ta bụm mặt nhìn cậu, Lý Cẩm Thành vẻ mặt như không có gì, cậu nói: “Nghiêm chỉnh mà nói, chúng ta căn bản không quen, cho nên… Là ai cho cô cái quyền to tiếng ở trước mặt tôi hả? Tô Dư Hợp đúng không? Cô cho rằng cô là ai?”

“Lý Cẩm Thành!”

Thấy Tô Dư Hợp rít gào lên chuẩn bị hướng mình nhào tới, Lý Cẩm Thành đưa tay ngăn cản Tô Dư Thịnh, vẻ mặt của cậu như thường nói: “Nếu như bà ta không sợ gặp phiền phức, bà ta có thể đụng đến tôi, cứ thử xem.”

Hà Chấn Hiên sủng Lý Cẩm Thành đã sủng tiến vào trong xương, anh đem gần một nửa cổ phần của Vinh Thịnh chuyển cho Lý Cẩm Thành là có thể thấy được.

Hơn nữa toàn bộ người quyền thế ở Hồng Kông đều biết, Hà Chấn Hiên vì Lý Cẩm Thành, thậm chí không tiếc cùng người nhà của anh cắt đứt quan hệ.

Tô Dư Hợp nâng cao tay cuối cùng không dám hạ xuống, nhưng bà ta cảm thấy có chút không phục, ngẩn người, bà ta mới chậm chập nói: “Tao là dì của mày…”

“Bà xứng à? Cũng không lớn bao nhiêu tuổi? Nói chuyện làm việc không dùng đầu óc, còn có, bà cho rằng tất cả mọi người đều nghĩ nên tốt với bà là chuyện đương nhiên sao?”

Nói xong câu này, Lý Cẩm Thành nhấc chân bước xuống, Tô Dư Hợp tự động lui sang một bên.

Có thể không nghĩ tới cậu sẽ động thủ, thấy Lý Cẩm Thành xuống lầu, Tô Tố ánh mắt nhìn về phía cậu tràn ngập kinh ngạc cùng kính phục.

Ngoài ra, đứng bên người Tô Tố còn có một người đàn ông trung niên khoảng chừng bốn mươi tuổi. Dáng dấp không tệ, nhưng nụ cười rất láu cá, khi ông ta nhìn về phía Lý Cẩm Thành thì trong mắt sáng lên, hưng phấn đến có chút không bình thường.

“Xin chào, tôi tên Thi Bỉnh Khuê, là bạn tốt của dì cậu… Bạn tốt.”

Tô Dư Thịnh đã từng nói Tô Dư Hợp mấy năm trước cũng đã ly hôn, cũng có được một đôi Long Phượng thai, bây giờ thấy Thi Bỉnh Khuê xuất hiện ở đây, nói vậy quan hệ của hai người cũng không đơn giản.

Lý Cẩm Thành mới vừa nghĩ như thế, thì nghe thấy phía sau cậu Tô Tố nhỏ giọng lẩm bẩm một câu: “Bạn tốt? Như vậy không phải nói là bạn trai sao?”

Nghe ngữ khí của cô, nói vậy bình thường cũng đối với Tô Dư Hợp giận mà không dám nói gì.

Sức mạnh của tiền tài khiến người ta sợ hãi, tỷ như Tô Dư Hợp bị người nhà làm hư lại coi tiền như mạng, vì tiền, chuyện gì bà ta cũng có thể đều làm được. Lý Cẩm Thành nghĩ như thế, nên thái độ đối với Thi Bỉnh Khuê rất phản cảm.

Lúc về đến nhà, Hà Chấn Hiên đã chờ ở phòng khách, nghĩ đến anh bình thường sẽ không về nhà sớm, anh vì lo lắng cho cậu nên mới về Lý Cẩm Thành lòng tràn đầy cảm động.

Tách ra hai chân ngồi ở trên người anh, Lý Cẩm Thành càng vùi đầu ở trong lòng anh, cậu thấp giọng nói: “Hà Chấn Hiên, em không vui.”

Hà Chấn Hiên đối với cậu có vô hạn kiên trì, anh ôm cậu, đặt cằm trên đầu cậu, anh mới nói: “Xảy ra chuyện gì vậy em?”

“Ông ngoại của em… Ông ấy hấp hối rồi, lúc trước Tô Dư Thịnh bọn họ nói, em không thể nào tin được, nhưng sau khi thăm ông ngoại… Em mới biết bọn họ nói không phải lời nói dối… Ông ngoại nhìn thấy em… Không biết là có phải là bởi vì nghĩ đến mẹ em… Liền lôi kéo em khóc, cũng không thể nói chuyện… Hà Chấn Hiên, anh nói nếu như hai người bọn họ tính cách không phải mạnh mẽ như vậy, có một người có thể chủ động yếu thế, vậy mẹ không có chết thảm như vậy đúng không? Ông ngoại cũng không cần phải là thương tiếc cả đời?”

Trước ngực có chất lỏng lạnh lẽo chảy xuống, nhưng Lý Cẩm Thành lại không có phát ra bất kỳ thanh âm gì.

Tình thân có thể là một con dao hai lưỡi, một mặt là sự hạnh phúc, mặt khác, nó cũng có thể khiến cho bạn thống khổ không thể tả.

Lý Cẩm Thành đời này cũng không thể nào quên được cái chết của mẹ cậu, nhưng cậu lại hết sức khát vọng tình thân, vì lẽ đó cậu đối với Lý Diệu tổ nhân từ như vậy, trước mặt chị Phương thì tùy hứng phóng túng chính mình như vậy.

Hà Chấn Hiên đem Lý Cẩm Thành ôm chặt trong lồng ngực hơn một ít, anh mới nói: “Em không nên đối với chuyện đã qua quá mức chú ý, bởi vì mặc kệ em nghĩ như thế nào đi nữa, đều là chuyện vô ích, quan trọng là… Cẩm Thành, em nên hướng về tương lai.”

Thấy Lý Cẩm Thành không nói gì, Hà Chấn Hiên còn nói: “Em đã gặp ông ngoại của em, em thấy tràn ngập đồng tình với ông ngoại, cho nên… Anh nghĩ nếu em rảnh rỗi thì nên đi xem ông ngoại một chút, không nên để cho bản thân em lưu lại quá nhiều tiếc nuối.”

Bi thương kỳ thực cũng chính là chuyện như vậy, Lý Cẩm Thành lau nước mắt của mình trên quần áo của Hà Chấn Hiên, rồi cậu nói: “Ông ngoại của em chuẩn bị đem một phần ba cổ phần của EC để lại cho em.”

“Vậy em có muốn nhận không?”

“Nhận, đó là của mẹ em, em phải nhận.”

Nghĩ đến Tô Dư Hợp đối với người chị đã mất của mình không hề có chút lòng thương hại, Lý Cẩm Thành còn nói: “Coi như em đem toàn bộ cổ cổ phần dùng để làm từ thiện, cũng sẽ không đem cho một số người không đáng.”

“Người không đáng?”

Nghe Hà Chấn Hiên hỏi Lý Cẩm Thành mới lấy lại tinh thần, cậu nói: “Đúng rồi, ngày hôm nay em nhìn thấy khói đen ở Tô Dư Hợp… Cũng chính là người dì trên danh nghĩa.”

Hà Chấn Hiên nghe hai từ khói đen thần kinh đột nhiên căng thẳng, vô ý thức đem thân thể của mình ngồi thẳng, anh mới nói: “Em có biết là nguyên nhân gì không?”

“Còn không phải là vì những cổ phần của EC, anh không biết bà ta ngày hôm nay mới vừa nhìn thấy em, liền hận không thể xé nát em…”

“Bà ta có đối với em làm cái gì không?”

“Trong lời nói bà ta sỉ nhục, em và mẹ của em, có điều em đã cho bà ta một bạt tai, còn uy hiếp vài câu.”

Lý Cẩm Thành nhìn Hà Chấn Hiên vẻ mặt tán thành, cậu còn nói: “Có điều anh phái mấy người theo dõi bà ta, người đàn bà đó coi tiền như mạng, tương lai ông ngoại em… Có lẽ thật không xong rồi, em sợ bà ta sẽ đem tức giận phát tiết ở trên người em.”

Lý Cẩm Thành đã trải qua mấy lần thiệt thòi ở những chuyện như vậy, ngã một lần khôn ra thêm, cậu bây giờ đã hiểu được nên làm gì để sớm dự phòng. Hà Chấn Hiên nghĩ giống như cậu, nghe cậu nói như vậy, anh chỉ gật đầu.

“Lý Cẩm Thành cậu…”

Mới vừa xuống lầu chuẩn bị làm bữa trưa chị Phương trong giọng nói mang theo một loại chỉ tiếc rèn sắt không thành, Lý Cẩm Thành mới vừa đã khóc, không thể xoay người, vì lẽ đó cậu chỉ dùng ánh mắt hướng về Hà Chấn Hiên cầu cứu.

Cho nên khi chị Phương chuẩn bị quở trách Lý Cẩm Thành thì chị liền thấy Hà Chấn Hiên dùng ánh mắt ra hiệu cho chị không cần trách cậu.

Nghĩ đến thân thích gia đình bên mẹ gần đây của Lý Cẩm Thành đang tìm cậu, chị Phương chỉ thở dài, sau đó mới đi vào nhà bếp.

Lý Cẩm Thành không rõ vì sao, ánh mắt toả sáng, cậu nói: “Hà Chấn Hiên, anh thật sự quá lợi hại!”

Hà Chấn Hiên có chút không nói gì nhìn cậu, sau đó lôi kéo cậu lên lầu.

Trong phòng xếp đặt rất nhiều túi đóng gói, hơn nữa nhìn tên của các thương hiệu, hiển nhiên đều là đồ đắt tiền.

Lý Cẩm Thành có chút mệt mỏi quay đầu lại, cậu hỏi: “Cái gì vậy anh?”

“Lễ vật.”

“Chính anh mua sao?”

“Ừm, có Tư Khải Lâm bọn họ phụ chọn giúp.”

“Bọn họ không cười anh sao?”

“Không có.”

Chỉ là lúc đó vẻ mặt của bọn họ có chút kỳ quái, Hà Chấn Hiên nhìn thấy cũng không hiểu.

Lễ vật chủng loại nhiều đến hơn mười loại, quần áo giầy dép kim gài khuy áo, sách, chén nước, đèn bàn, bình hoa tất cả điều có tạo hình rất khác biệt, Lý Cẩm Thành một bên mở quà, một bên thấp giọng nói: “Hà Chấn Hiên anh hoàn thành nhiệm vụ.”

Hà Chấn Hiên còn chưa kịp nói gì, Lý Cẩm Thành lại bổ sung một câu, cậu nói: “Em cũng hoàn thành rồi.”

Dáng vẻ cậu lầm bầm lầu bầu làm Hà Chấn Hiên không nhịn được cười, đi tới đem Lý Cẩm Thành ôm vào trong ngực, anh mới nói: “Em có thích không?”

“Dạ thích, nhưng Hà Chấn Hiên…”

“Hả?”

“Em kỳ thực nhìn thấy anh cũng đã rất vui vẻ.”

Phát hiện hai người đều không ở phòng khách, lại có chút bận tâm Lý Cẩm Thành, bởi vậy Ngụy Xuân Phương mới nghĩ đi phòng ngủ của bọn họ xem thế nào. Chỉ là lúc chị nhìn thấy hai người ở trong phòng hôn môi, chị kích động muốn tự đâm hai mắt. Cùng lúc đó, chị lại một lần nữa phát hiện, chị ở căn nhà này quả nhiên là dư thừa.

—-

Ngày đó bởi vì Hà Chấn Hiên đề nghị, thêm vào Lý Cẩm Thành cũng có ý nghĩ như thế, bởi vậy khi rảnh rỗi, cậu cũng đi thăm ông ngoại của mình.

Ông ngoại của cậu không thể nói chuyện, Lý Cẩm Thành cũng rất ít nói, đại đa số thời điểm, cậu chỉ là yên lặng thay ông ngoại xoa bóp bên người.

Theo sự xuất hiện của cậu, số lần Tô Dư Hợp xuất hiện ở đây so với lúc trước cũng càng tăng lên.

Tuy rằng bà ta đã không dám nói cái gì với Lý Cẩm Thành, nhưng chuyện chỉ cây dâu mà mắng cây hòe, bà ta hiển nhiên rất am hiểu.

Tính tình những người Tô gia đều rất nội liễm, ngoại trừ Tô Dư Hợp, Lý Cẩm Thành chỉ cảm thấy bà ta cùng cái gia đình này hoàn toàn không hợp.

Ngoài ra, Thi Bỉnh Khuê bạn trai chuẩn mực của bà ta cũng đã từng xuất hiện ở trường học của Lý Cẩm Thành mấy lần, lấy cớ là nhìn cậu rất hợp với hắn, hắn ta nghĩ muốn kết bạn cùng cậu nên rất thích mời cậu dùng cơm.

Lý Cẩm Thành không thích hắn, vì lẽ đó khi Thi Bỉnh Khuê mời dùng cơm, cậu luôn từ chối.

Đáng tiếc không biết là da mặt của hắn quá dày hay hoặc là thần kinh thô, cách vài ngày, hắn ta cũng đúng giờ xuất hiện ở trước mặt Lý Cẩm Thành.

“Anh không nên cùng hắn ta đi quá gần.”

Nghe thấy âm thanh của Nhậm Vũ Kiều, đang nhìn Thi Bỉnh Khuê lái xe rời đi Lý Cẩm Thành giật mình quay đầu lại, cậu nói: “Cậu tại sao lại ở chỗ này?”

“Đến trường học lấy giấy chứng nhận.”

Lý Cẩm Thành gật đầu, cậu còn nói: “Cậu biết Thi Bỉnh Khuê sao?”

“Chúng tôi đã từng nhận ủy thác điều tra hắn.”

“Cho nên?”

“Ham muốn bạo lực tra tấn tình dục, hắn yêu thích phái nam, đồng thời cũng là thích bị tra tấn.”

(trong Qt nó để là SM)

Nghĩ đến ngày đó cậu đánh Tô Dư Hợp, Thi Bỉnh Khuê đem ánh mắt hướng về mình, Lý Cẩm Thành không khỏi có chút buồn nôn, cậu nói tiếp: “Lúc đó các cậu tại sao điều tra hắn?”

“Lừa gạt kết hôn, hơn nữa người phụ nữ kia rất có tiền.”

“Vậy Thi Bỉnh Khuê tại sao tới gần tôi? Hắn nên biết tôi đã kết hôn…”

“Cậu cùng Hà Chấn Hiên là may mắn gặp lẫn nhau, nhưng trên thực tế cái vòng luẩn quẩn này rất loạn, ngoài ra, bọn họ không chỉ có biết cậu kết hôn, còn biết cậu rất có tiền.”

Nhìn Lý Cẩm Thành kinh ngạc, Nhậm Vũ Kiều còn nói: “Trong lòng rất nhiều người có ý nghĩ rất kỳ quái… Luôn cảm thấy chỉ cần mình nỗ lực, đối phương nhất định sẽ vì mình làm tất cả, còn có, đại đa số người không có quan niệm về thủ tiết, có thể cùng rất nhiều người lên giường, hoặc là…”

Nói xong Nhậm Vũ Kiều ý tứ sâu xa nhìn Lý Cẩm Thành một chút, cậu ta còn nói: “Bọn họ cảm thấy anh giống như bọn họ, hơn nữa một khi anh cùng bọn họ, anh có tiền người kia là có thể tùy tiện xa hoa.”

“Trừ phi tôi điên rồi.”

Mặc dù Lý Cẩm Thành sống lại, nhưng cậu tóm lại có chút đơn thuần, cậu nghe thấy Nhậm Vũ Kiều nói những câu nói này, cậu mới biết thế giới này cũng tồn tại nhiều mặt trái tiêu cực.

Ngoài ra, Nhậm Vũ Kiều nói những câu nói kia… Dường như cũng ở trong lúc vô tình để lộ ra một chút tin tức rất quan trọng…

Lý Cẩm Thành yên lặng đem những câu nói này tiêu hóa xong, cậu còn nói: “Cậu có cách nào tìm cho tôi dạng MB có khí chất tướng mạo tương tự như tôi?” (MB: money boy… có thể hiểu như là Trai gọi.)

“Có thể, có điều anh muốn làm gì?”

“Quấy nhiễu Thi Bỉnh Khuê gà chó không yên, để hắn ta không thời gian tới tìm tôi nữa.”

Nhậm Vũ Kiều khóe miệng nhẹ nhàng giương lên, một lát sau, cậu ta mới nói: “Biện pháp tốt.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *