Tân Hôn – CHương 5 + Chương 6

☆ Chương 5: Rời đi

—-o0o—-

Buổi sáng hôm sau, Lý Cẩm Thành đi phòng khám tâm lý lấy kết quả đánh giá của mình.

Trước khi đi cậu thấy những người một nhà kia từ trước đến nay vui vẻ thuận hòa hiện giờ đang ở nhà ăn khắc khẩu không ngừng.

Lúc này Lý Cẩm Thành đã hiểu được ý của Lý Gia Tuấn, đầu tiên xóa bỏ ý định ban đầu của cha mẹ, sau đó lại lừa dối bọn họ để hắn thay cậu gả vào Hà gia.

Đáng tiếc cậu còn chưa rõ lý do Hà Chấn Hiên muốn kết hôn, Lý Cẩm Thành đã nhanh chóng rời khỏi nơi mà cậu gọi là nhà.

Bác sĩ nói tâm lý của Lý Cẩm Thành trong trạng thái khỏe mạnh, vấn đề của cậu rất thường gặp, cậu thậm chí không cần phải khám bác sĩ tâm lý.

Nhớ đến trên người Lý Gia Tuấn và Tống Uyển Như có làn khói đen mặt của Lý Cẩm Thành không chút thay đổi xé nát báo cáo phân tích trong tay. Thật ra tối hôm qua Lý Cẩm Thành cũng thấy làn khói đen trên người cô của Hà Chấn Hiên. Nhưng màu sắc rất nhạt, cậu phải cố gắng hết sức nhìn mới thấy được.

Tuy rằng không rõ nguyên nhân, nhưng trực giác của Lý Cẩm Thành cho cậu biết cô ấy không thích cậu.

Lúc xế chiều, Lý Cẩm Thành nhận được điện thoại của Hà Chấn Hiên hỏi cậu có đi xem kịch hay không, Lý Cẩm Thành cười, nói: “Chân anh không tiện, vẫn là tôi qua chỗ anh đi.”

Hà gia vẫn ở khu nhà cấp cao tại Vịnh Nước Cạn, nhưng lúc này là thời gian đi làm, nên trong nhà ngoài vài người giúp việ chỉ có Hà Chấn Hiên và con gái chú ba của Hà Chấn Hiên là Hà Hạo Nhân.

Lý Cẩm Thành được người giúp việc dẫn vào phòng khách, lúc đó Hà Hạo Nhân đang cúi xuống bàn vẽ tranh, Hà Chấn Hiên từ phía sau nhìn cô bé, vẻ mặt hai người đều rất chuyên chú.

Tối hôm qua trên bàn cơm Lý Cẩm Thành đã gặp qua Hà Hạo Nhân, cô bé ngồi ở bên cạnh mẹ, không nói lời nào, chỉ mở to cặp mắt không ngừng nhìn lén cậu.

Có lẽ bởi vì từng dạy học ở trường tiểu học, Lý Cẩm Thành luôn dễ dàng chiếm được hảo cảm của trẻ con.

Cậu chào Hà Chấn Hiên rồi ngồi xổm bên cạnh Hà Hạo Nhân nhẹ giọng hỏi cô bé: “Đây là vẽ cái gì?”

Nhũ danh của Hà Hạo Nhân là Tiêu Tiêu, năm nay chưa được sáu tuổi, vuốt chùm tóc đuôi ngựa cười cười, ánh mắt sáng ngời, khóe mắt hơi cong lên.

Cô bé cười có chút điềm đạm, ngay từ đầu lúc Lý Cẩm Thành nói chuyện với cô bé, cô bé luôn có vẻ có chút thẹn thùng, sau lại trò chuyện mấy câu, dù Lý Cẩm Thành nói cái gì cũng có thể làm cô bé bật cười, đáng tiếc cô bé thiếu một cái răng cửa, cười một trận mới nhớ tới phải che miệng mình.

“Anh Cẩm Thành, anh phải gả cho anh Chấn Hiên đúng không?”

Lý Cẩm Thành cười, nói: “Em cũng có thể gọi anh là chú.”

“Không đâu không đâu, gọi anh thôi.”

Khi nói chuyện, cô bé lại thân thiết ghé vào lòng Lý Cẩm Thành làm nũng.

Hà Hạo Nhân tính tình rất tốt, mang theo nét ngây thơ khờ dại của một đứa nhỏ, cảm nhận được tầm mắt của Hà Chấn Hiên bên cạnh, Lý Cẩm Thành không khỏi nhìn anh một cái.

“Cô bé lần đầu tiên như vậy…” Nghĩ một chốc, Hà Chấn Hiên do dự nói: “Đối với em rất nhiệt tình.”

“Phải không? Tiêu Tiêu, em thích anh không?”

“Dạ!”

Hà Hạo Nhân gật đầu khẳng định, sau đó hôn lên má cậu một cái.

“Cám ơn Tiêu Tiêu, anh cũng rất thích em.”

Trao đổi số điện thoại di động với nhau, rất nhanh đã đến giờ Hà Hạo Nhân luyện đàn, mắt nhìn chú Thiệu và giáo sư dạy dương cầm đứng bên cạnh, Hà Hạo Nhân lại có chút do dự nhìn về phía Hà Chấn Hiên.

“Tiêu Tiêu, nghe lời.”

Hà Chấn Hiên ngữ khí có thể nói là ôn nhu, nhưng Hà Hạo Nhân vẫn đứng dậy rất nhanh.

Ở ngôi nhà này, Hà Tông Đồng hay Hà Chấn Hiên đều đại biểu cho quyền uy tuyệt đối.

“Cô bé rất thích em.”

Lý Cẩm Thành cười nhẹ gật đầu, nói: “Anh có muốn luyện tập đi lại một chút không?”

Lúc trước Lý Cẩm Thành không có được hào phóng và trấn định như hôm nay.

Kiếp trước khi rời khỏi Hồng Kông, tính cách của cậu dịu ngoan yếu đuối, sau khi cùng với Liêu Trường Viễn trải qua thời gian bốn năm, hơn nữa cậu còn từng chết qua một lần, khiến cho nội tâm của cậu dần dần trở nên lạnh lùng cứng rắn hơn.

Đối với cậu, hôn nhân giữa cậu và Hà Chấn Hiên chỉ là một cuộc giao dịch mà đối phương theo yêu cầu, chỉ cần biết rõ ràng điểm này, cậu sẽ có cách rút ra khỏi đó.

Hơn nữa từ trong bản chất mà nói, cậu không tín nhiệm những người trong Hà gia, thương nhân trọng lợi ích giống như Lý Diệu Tổ, đến lúc nào đó sẽ lợi dụng mình, hoặc khi lợi ích lớn hơn xuất hiện ở trước mặt họ, bọn họ có lẽ không hề do dự vứt bỏ mình.

Trong lòng Lý Cẩm Thành có hàng vạn hàng nghìn lần suy nghĩ nhưng nụ cười trên mặt lại có vẻ vô cùng ôn hòa chân thành.

Nghe Hà Chấn Hiên nói xong, cậu rất nhanh đứng dậy.

Lúc này là giữa hè, là mùa tệ nhất ở Hồng Kông thời tiết nóng bức, mưa nhiều, ở trên đường vài bước, sẽ cảm nhận sâu sắc cái gì gọi là kiến bò trong chảo.

Cũng may Hà gia khá lớn, nhìn ngoài cửa sổ hồ bơi rất lớn có thể so với hồ nước, Lý Cẩm Thành thấy không thể hiểu được suy nghĩ của kẻ có tiền.

Tỷ như, cao khu nhà cấp cao năm tầng lầu này, bên trong kỳ thật chỉ ở hai mươi mấy người ở, lại như bể bơi bên ngoài kia, cần phải nhảy xuống bao nhiêu người mới có thể làm cho nó nhìn giống hồ bơi chân chính?

Nhưng cũng chỉ là tò mò, Lý Cẩm Thành đối với chuyện này không có hâm mộ hay ghen tỵ linh tinh.

Hà Chấn Hiên bị thương ở phần eo và đùi phải, xương đùi phải từng gãy nát, không biết có phải đã để lại bóng ma tâm lý cho anh hay không, Lý Cẩm Thành phát hiện khi anh sử dụng đùi phải thì có chút do dự, chân phải cũng không dám hoàn toàn đạp trên mặt đất.

“Không cần gấp, từ từ đi.” Suy nghĩ một chút, Lý Cẩm Thành còn nói: “Đau thì mới có thể nhanh chóng khôi phục.”

Hà Chấn Hiên được Lý Cẩm Thành dìu, mặc dù trong phòng mở máy lạnh, nhưng không lâu sau trán của anh và toàn thân đều đầy mồ hôi.

Hai người cách rất gần, ở khoảng cách gần như vậy, Hà Chấn Hiên có thể ngửi được mùi hương thoang thoảng trên người cậu, không biết là mùi hương dầu gội hay sữa tắm, nhưng hương vị rất dễ chịu.

Hà Chấn Hiên trở nên có chút tâm viên ý mã, bất đắc dĩ, anh chỉ biết dùng cách nói chuyện phiếm để dời đi sự chú ý của mình.

Hai người tán gẫu toàn bộ là những chuyện cơ bản bình thường, những chuyện Lý Cẩm Thành nói, có thứ trong tư liệu có, có thứ không có, nhưng trong lúc nhỏ giọng nói chuyện với nhau, Hà Chấn Hiên thấy được người này dần dần có nhiều mặt sinh động, không giống hình dáng mơ hồ lúc trước.

“Nghỉ ngơi trước một chút không?”

Lý Cẩm Thành vẫn luôn nhìn đồng hồ xem giờ, đúng hai mươi phút, cậu giúp đỡ Hà Chấn Hiên ngồi xuống xe lăn.

Chú Thiệu hay lại đây nhìn bọn họ một chút, thấy bọn họ nghỉ ngơi, chú đem đến cho hai người hai ly nước ấm.

Khẩu vị của Hà Chấn Hiên giống như cậu, đều không thích uống đồ lạnh, nhưng thật ra vào ngày hôm qua chú Thiệu thấy cậu uống phải ly nước đá thì nhăn mặt nên chú ấy nhanh chóng ghi nhớ.

Lý Cẩm Thành đối với Chú Thiệu có hảo cảm nhất định, hỏi rõ mình cần chú ấy làm cái gì, lại hỏi Hà Chấn Hiên muốn khôi phục thì cần chú ý điều gì. Chú Thiệu cười đáp lại, tuy rằng đây là lần thứ hai gặp mặt, nhưng chú đã rất thích Lý Cẩm Thành.

Tính cách ôn hòa, tự nhiên hào phóng, hơn nữa nhìn ra được, cậu ấy đối với cậu chủ nhà mình có kiên nhẫn phi thường.

Hai người nghỉ ngơi trong chốc lát lại luyện tập trong chốc lát, vậy mà thời gian cũng rất nhanh trôi qua, Hà Hạo Nhân luyện đàn cũng chấm dứt, Hà Tông Đồng cũng về nhà.

Thấy Hà Tông Đồng vẻ mặt tươi cười giữ mình lại ăn cơm, trong lòng Lý Cẩm Thành lại có cảm giác không được tự nhiên.

Nghĩ đến tình cảnh xấu hổ hiện giờ của mình, còn có người của Hà gia… Nếu cậu nhiệt tình bọn họ sẽ cảm thấy mình đũa mốc mà chòi mâm son, khẩn cấp muốn gả vào nhà bọn họ, nếu biểu hiện lãnh đạm, bọn họ lại nói mình ra vẻ thanh cao.

Đã từng chết qua một lần, nhưng đối với đánh giá của người khác Lý Cẩm Thành vẫn để ý như trước.

“Đừng lo, Cẩm Thành, bọn họ bình thường rất ít về nhà ăn cơm.”

“Đúng vậy, xem như giúp lão già này giải buồn cũng tốt.”

Nghe Hà Chấn Hiên và Hà Tông Đồng kẻ xướng người hoạ, lại nhìn Hà Hạo Nhân vẻ mặt như chờ mong, Lý Cẩm Thành cuối cùng đành phải gật đầu.

Lúc ăn cơm chiều, quả thật như họ nói, trên bàn cơm chỉ bốn người.

Không biết có phải vì mình cùng anh làm bạn cả buổi chiều hay không,nên trong bữa cơm chiều Hà Chấn Hiên đối cậu rất quan tâm, chăm sóc.

Ngoại trừ cùng cậu nói chuyện phiếm, thay cậu gắp thức ăn, còn luôn hỏi cậu bình thường thích ăn cái gì.

Lý Cẩm Thành rất ít được người khác quan tâm, trong khoảng thời gian ngắn cậu cũng không khỏi có chút cảm động.

Ăn xong cơm chiều, Hà Chấn Hiên theo thường lệ đưa cậu về trước cửa, biết trường học cậu ngày mai khai giảng, Hà Chấn Hiên lộ ra vẻ mặt tiếc nuối, nói: “Rảnh rỗi thì gọi điện thoại cho anh.”

“Được.”

“Chấn Hiên, chú cảm thấy cậu Cẩm Thành là người tốt.”

Nghe chú Thiệu nói như vậy, khóe miệng của Hà Chấn Hiên cong lên, nói: “Cháu cũng cho là như thế.”

Từ trong nhà của Hà Gia ra cậu vào một quán cà phê ngồi đến đêm khuya, sau đó Lý Cẩm Thành mới đi ô-tô về nhà.

Cậu không thích vật ngoài thân, đáng giá nhất chỉ có một vòng cổ bảo thạch mẹ cậu đã để lại cho cậu.

Màu sắc của bảo thạch rất đẹp, ngay từ đầu tất cả người trong Lý gia đều không biết sự tồn tại của vòng cổ này, cho đến khi Lý Cẩm Thành trưởng thành, vòng cổ này mới được bạn tốt của mẹ cậu chuyển giao cho cậu.

Có lẽ đã sớm dự liệu kết cục của mình, dì kia đem vòng cổ giao cho cậu chỉ nói đây là mẹ cậu đưa cho cậu làm lễ vật cho con dâu tương lai.

Đáng tiếc trời sinh cậu là đồng tính luyến ái, Lý Cẩm Thành cầm hộp đựng vòng cổ ở trong phòng ngồi ngốc một lúc, sau đó mới bắt đầu thu thập đồ đạc của mình.

Có thể thu thập cũng là một ít quần áo cùng với giấy tờ tất yếu, không đến một giờ Lý Cẩm Thành kéo theo va-li, cõng một cái balo ra ngoài.

Phòng ở nhà Trâu Tuấn Khải ở gần trường học, phòng ở không lớn, một phòng khách hai phòng ngủ, nhưng Lý Cẩm Thành cũng rất thích phong cách trang trí trong nhà anh ta.

Giản dị ấm áp, chỉ liếc mắt một cái có thể tưởng tượng ra cảnh tượng người một nhà ở trong này trải qua cuộc sống sinh hoạt bình thường.

Thấy Lý Cẩm Thành ngoài cửa, Trâu Tuấn Khải đang ngủ say lại bị đánh thức lộ vẻ mặt khó chịu, nói: “Cậu ngu ngốc a?! Dù thế nào cũng không nên đến khi trời còn chưa sáng chứ?!”

Lúc này đã là rạng sáng hai giờ nên Lý Cẩm Thành không ngừng lấy lòng, Trâu Tuấn Khải có ngoại hình mày rậm mắt to từ trước đến nay có chuyện nói thẳng nên anh ta trừng cậu liếc mắt một cái, nói: “Cút đi phòng khách ngủ!” Xoay người đi vài bước, anh ta lại dừng lại, vò tóc nói: “Mẹ nó! Ngày mai sáng sớm còn phải thức dậy!”

Oán giận nói xong câu này, anh ta nhanh chóng chạy vào phòng đóng cửa.

Cái phòng mà Trâu Tuấn Khải gọi là phòng khách kỳ thật là lúc trước là phòng của anh ta. Phòng này diện tích rất nhỏ, một cái giường, bàn đọc sách, tủ quần áo, giống như nhồi vào trong phòng.

Phòng lấy màu sắc đậm làm chủ đạo, nhìn qua vô cùng ấm áp.

Trâu Tuấn Khải kỳ thật cẩn thận hơn biểu hiện bên ngoài của anh ta, tắm rửa xong nằm ở trên giường Lý Cẩm Thành mới phát hiện giường có chút cứng, nhưng bên trong lại tản mát ra một mùi hương thoang thoảng của nước giặt quần áo.

Chắc là anh ta mua giường mới, lại đem nó tẩy qua một lần.

Sau nửa tháng khai giảng là thời gian trường học bận rộn nhất, họp, soạn bài, còn nghênh đón các nhân sĩ nổi danh ở Hồng Kông đến trường học thân thiết khích lệ sinh viên cùng giáo sư.

Ngày thứ ba sau khi rời nhà, Lý Cẩm Thành mới nhận được điện thoại của Lý Diệu Tổ, giống như là đến ngày hôm nay ông ta mới phát hiện chuyện mình đi ra ngoài.

Lý Diệu Tổ ở trong điện thoại đè nén giọng nói tức giận của mình, nghe Lý Cẩm Thành nói trường học bận rộn, cậu ở nhà của Trâu Tuấn Khải rất tiện, ông ta mới đáp một tiếng, xem như miễn cưỡng tiếp nhận giải thích của cậu.

“Con cùng Hà Chấn Hiên thế nào?”

“Đang kết giao, cảm giác không tệ.”

Ban đầu Lý Diệu Tổ có chút bất an, nghe cậu nói như vậy, ông trở nên có chút hưng phấn, nói: “Hà Chấn Hiên điều kiện tốt, con phải nắm chắc cho tốt.”

Lý Cẩm Thành cười lạnh, lấy cớ mình có việc cậu nhanh chóng ngắt điện thoại trong tay.

Không bao lâu, cậu lại nhận được điện thoại của Lý Gia Tuấn gọi tới.

Chắc là Lý Diệu Tổ và Tống Uyển Như vui mừng ra mặt, lại ở trước mặt hắn lộ ra tiếng gió, nghe được Lý Gia Tuấn ở điện thoại đầu kia hổn hển tra hỏi mình có phải đã thích Hà Chấn Hiên hay không, Lý Cẩm Thành lãnh đạm hỏi một câu: “Cậu thì sao? Cậu cho rằng là có hay không có?”

“Anh!”

Hình như mỗi người trong Lý gia đều có thể tùy ý dẫm trên đầu mình, Lý Cẩm Thành nhớ tới mình trước đây vì không hiểu chuyện cậu từng cùng Lý Gia Tuấn tranh đoạt đồ chơi vài lần, đáng tiếc mỗi lần cậu đều bị Lý Diệu Tổ nghiêm khắc trừng phạt.

Ông bắt cậu xoay mặt vào tường ít nhất hơn hai giờ, không cho phép ăn cơm chiều, dần dần, ở trong hoàn cảnh như vậy trong đầu cậu hình thành sự sợ hãi và chịu đựng đối với Lý Gia Tuấn.

Đây có thể là kết quả do Lý Diệu Tổ trong lúc vô tình tạo thành, nhưng mặc kệ như thế nào, nếu có một ngày cậu cùng Lý Gia Tuấn đồng thời gặp nguy hiểm, Lý Diệu Tổ khẳng định sẽ cứu Lý Gia Tuấn trước.

Bởi vì ở trong lòng của ông Lý Gia Tuấn mới là con trai duy nhất.

☆ Chương 6: Săn sóc

—-o0o—-

Nghĩ như vậy, Lý Cẩm Thành gửi mail cho Tống Hòa Kiều chủ của văn phòng thám tử, hỏi bọn họ có đồng ý cùng mình giao dịch một lần nữa hay không.

Người của văn phòng thám tử rất nhanh hồi âm đồng ý, ở cuối thư còn ghi rõ giá cả lần giao dịch này.

Nhìn mẫu tin nhắn kia, Lý Cẩm Thành không khỏi cười khổ.

Bởi vì cố ý lấy lòng vài người trong Lý gia, cậu đem tất cả tiền của mình dùng hết cho mấy người này, thậm chí ngay cả Lý Gia Tuấn cũng có một chiếc xe mới đắt tiền của châu Âu, chiếc xe này trước kia cậu cũng đã dùng tiền tiết kiệm để mua cho hắn, mục đích là ăn mừng hắn tốt nghiệp đại học.

Lần ủy thác trước, Lý Cẩm Thành đã dùng hết tiền dự phòng gửi trong tài khoản ngân hàng, bất đắc dĩ cậu đành phải gọi điện thoại cho giáo sư đại học của mình là Tống Lưu Bạch.

Lý Cẩm Thành trước đây đã học đại học tại trường nổi danh nhất Hồng Kông, giáo sư của cậu là Tống Lưu Bạch tiếng tăm lừng lẫy.

Ban đầu ông vốn là tiến sĩ, nhưng bởi vì giúp người bạn tốt đang sinh bệnh đến dạy thay nên mới quen biết Lý Cẩm Thành.

Lý Cẩm Thành quen biết ông khi đang học đến năm thứ hai đại học, Tống Lưu Bạch dạy là thơ đời Đường và văn vần đời Tống kiểu thẩm mỹ, bởi vì Lý Cẩm Thành đối với văn vần đời Tống yêu trọn một đời, hơn nữa cậu có ý kiến hiểu biết riêng của mình, khiến cho Tống Lưu Bạch dần dần càng ưu ái cậu.

Tống Lưu Bạch là học giả đích thực, luôn ý thức trách nhiệm mà không tiếc công sức trong việc thúc đẩy nền văn hóa Trung Quốc.

Ông cảm thấy rằng những thứ như vậy nên bắt đầu học từ khi còn nhỏ, bởi vậy hàng năm ông đều cùng chính phủ Hồng Kông và các giáo sư nổi danh của các trường đại học hợp tác xuất bản mấy quyển sách phân tích thơ từ thông thường dễ hiểu.

Ngoài ra, ông cho rằng cậu sẽ thành công vì cậu có một tài năng nhất định và tiềm năng của những người trẻ trong lĩnh vực này.

Năm đó Lý Cẩm Thành cố ý chạy đến nơi này của ông để dạy tiểu học, Tống Lưu Bạch tức giận đến mức khoảng nữa năm không chịu nhận điện thoại của cậu.

Khi đó ông hy vọng Lý Cẩm Thành sẽ tiếp tục nghiên cứu chuyên sâu sau đại học, và trở thành chuyên gia trong lĩnh vực này, đáng tiếc khi đó mặc dù trong nhà Lý Cẩm Thành không thiếu tiền, nhưng cậu cũng có ý thức trách nhiệm giảm bớt gánh nặng cho gia đình.

Nhưng sự hiểu chuyện và nhẫn nại của cậu cũng không được những người kia quan tâm, và có lẽ ngay cả rắm cũng không bằng.

Nghĩ như vậy, nụ cười trên mặt Lý Cẩm Thành càng thêm tùy ý.

“Cẩm Thành?”

Lý Cẩm Thành còn chưa kịp nói gì, Tống Lưu Bạch đã đè thấp thanh âm của mình nói: “Thầy đang họp, chờ một chút thầy gọi điện thoại lại cho em!”

Tống Lưu Bạch ở Hồng Kông rất có danh, thời gian mỗi ngày đều không đủ dùng, cách một khoảng thời gian ngắn, ông còn phải bay ra nước ngoài để trao đổi học thuật.

Lý Cẩm Thành tỏ vẻ thông hiểu, vào buổi chiều hôm sau, cậu nhận được điện thoại của Tống Lưu Bạch gọi đến.

Nghe lời giải thích của Lý Cẩm Thành, Tống Lưu Bạch có vẻ hài lòng, chỉ nghĩ đến cậu đã hoang phí mấy năm qua, ông không nhịn được oán giận vài câu.

“Thưa thầy, em có thể ứng trước tiền lương được không?”

“Đang thiếu tiền sao?”

“Dạ”

Tống Lưu Bạch bất đắc dĩ đưa cho cậu số điện thoại trợ lý của mình, để cậu tự liên hệ.

Tống Lưu Bạch yêu thích tinh hoa của dân tộc, nhưng ông cũng không phải là người cổ hủ, luôn tiếp thu ý kiến của mọi người, chọn lựa sở trường của các chuyên gia giỏi, bởi vậy ba tháng tiếp theo Lý Cẩm Thành làm việc tại phòng làm việc của cậu, cùng những người khác hoàn thành việc biên soạn bộ phân tích sáng tác thơ từ trong một năm.

Ông cho trợ lý của mình điện thoại gọi cậu đến, Lý Cẩm Thành cùng trợ lý kia nói chuyện vài câu, không lâu sau cô đem tiền thù lao của Lý Cẩm Thành chuyển vào tài khoản của cậu.

Lý Cẩm Thành đã chuyển tiền vào tài khoản ngân hàng của văn phòng trinh thám, thông qua liên lạc trực tuyến cậu bắt đầu nhận việc từ cuối tuần này.

Phòng làm việc của Tống Lưu Bạch nằm trong trường đại học Lý Cẩm Thành từng học, một gác nhỏ mang hương vị và màu sắc cổ kính, ẩn trong một mảnh đất xanh tươi ấm áp, đây là phong cách kiến trúc thuộc địa ở Hồng Kông nó được xem như là một sự hiện diện độc đáo.

Bộ phân tích thơ từ này chia ra ba phần, thơ đời Đường, văn vần đời Tống, tạp kịch đời Nguyên, Lý Cẩm Thành được phân công làm phần văn vần đời Tống.

Cùng làm việc với cậu có tám người, ngoại trừ Lý Cẩm Thành những người khác nếu không phải đang giảng dạy tại trường này, thì cũng là tài học uyên bác, cũng may bọn họ bằng tuổi nhau hơn nữa đều thích văn vần đời Tống nên bầu không khí cũng coi như thoải mái vui vẻ.

Phân tích văn vần đời Tống cũng được chia ra ba phần, giới thiệu vắn tắt về tác giả, giải thích từ ngữ lạ, và mô tả tóm tắt nội dung khái quát của bài thơ, Lý Cẩm Thành cần hoàn thành chính là phần ba, cũng may không cộng thêm hai phần trước, nếu không với lượng công việc nặng nề mà chỉ có thời gian một năm sợ bọn họ không thể nào làm được.

Đợi cho đến khi bọn họ tự hoàn thành công việc của mình sẽ cùng Tống Lưu Bạch sửa chữa chọn lựa, cuối cùng đóng thành quyển giao cho nhà xuất bản xuất bản.

Vừa từ trường học đi ra, Lý Cẩm Thành nhận được điện thoại của Hà Chấn Hiên gọi tới.

Bởi vì bận rộn, mấy ngày nay hai người chỉ liên hệ qua điện thoại hoặc tin nhắn.

Mới cùng anh nói chuyện xong, Lý Cẩm Thành thấy một người đàn ông trung niên đi về phía cậu.

“Cậu Cẩm Thành?”

Lý Cẩm Thành gật đầu, người đàn ông trung niên kia dẫn cậu đến chiếc xe châu Âu màu đen đang đậu trước cổng trường.

Hà Chấn Hiên ngồi trong xe, mặc một chiếc áo sơ mi màu xám nhạt, nút áo toàn bộ cài lại, dung mạo xuất chúng, khí chất lạnh lùng, toàn thân tản ra hơi thở cấm dục.

Ngoài ra, hành động cử chỉ của anh đều rất tao nhã, ngay cả khi Lý Cẩm Thành cùng anh vào phòng ăn trong nhà hàng vẻ mặt của anh cũng rất là bình tĩnh.

Lý Cẩm Thành đối với cơm Tây không quá thích, nhưng vì đói nên ăn rất nhiều món, cậu mới cùng anh nói: “Không ngon bằng cơm nhà anh.”

Động tác khẽ nhăn mũi làm cho cậu thoạt nhìn có chút trẻ con, khoé miệng của Hà Chấn Hiên có chút cong lên, nói: “Vậy về sau chúng ta ở nhà ăn.”

Nghe cách dùng từ của anh, Lý Cẩm Thành chỉ cười.

Sau bữa tối, Hà Chấn Hiên lại dẫn Lý Cẩm Thành đi xem kịch.

Đây là một trong số ít những loại hình mà Lý Cẩm Thành yêu thích, cùng Hà Chấn Hiên đi vào hội trường, cậu cảm giác trước đây Hà Chấn Hiên hẳn là đã xem qua hồ sơ của cậu.

Đây là một vở kịch nổi tiếng, đã tồn tại được hơn mười năm, đạo diễn đến từ Đài Loan, diễn viên tất cả đều là ngôi sao tài năng nổi tiếng ở hai bên bờ biển Đài Loan. Lý Cẩm Thành vốn rất chờ mong buổi biểu diễn này, nhưng cậu thật sự quá mệt mỏi, không đến nửa giờ cậu đã buồn ngủ khi trên sân khấu vẫn đang biểu diễn.

Đang chuẩn bị dựa vào ghế đơn giản đi vào giấc ngủ, cậu lại cảm giác được Hà Chấn Hiên bên cạnh cẩn thận nâng đầu của cậu dựa vào vai anh, nhân tiện cũng điều chỉnh một chút tư thế ngồi của mình làm cho cậu thoải mái hơn.

Lý Cẩm Thành có chút cảm động, đáng tiếc đã từng chết một lần, cái chết đã dạy cho cậu một bài học là muốn đạt được điều gì đó cậu chỉ có thể dựa vào chính mình.

Lúc bị Hà Chấn Hiên đánh thức, Lý Cẩm Thành còn chưa tỉnh hẳn, ánh mắt mê mang nhìn Hà Chấn Hiên trong chốc lát, cậu mới nói: “Thật có lỗi, vừa rồi không cẩn thận ngủ quên…”

“Đừng lo, bọn họ sẽ ở lại nơi này khoảng một tháng.” Nghĩ một lát, Hà Chấn Hiên còn nói: “Nếu về sau có mệt mỏi, thì gọi điện thoại cho anh, chúng ta không nhất thiết phải gặp mặt.”

“Nửa tháng đầu nên hơi bận rộn, nửa tháng sau sẽ không bận như vậy.”

Hà Chấn Hiên gật đầu, lại đưa cho cậu một chiếc hộp đóng gói rất đẹp.

“Cái gì vậy?”

Mở hộp ra, Lý Cẩm Thành mới phát hiện bên trong có hai mươi chiếc khăn tay dành cho nam được gấp gọn gàng sờ vào cảm xúc mềm mại, trên nền màu nâu là hai chữ G màu đen.

“Vì sao lại tặng cho tôi cái này?”

“Lần trước thấy em dùng.”

Sau khi nghe anh nhắc nhở, Lý Cẩm Thành mới nhớ đến lần trước hai người luyện tập đi đường, cậu đã dùng một chiếc khăn tay giúp Hà Chấn Hiên lau mồ hôi.

Lý Cẩm Thành một lần nữa cảm nhận được sự cẩn thận và săn sóc của anh, nghĩ đến thường ngày trên lớp dạy học trò, cậu cười và nói cảm ơn.

“Đúng rồi, chân anh thế nào? Dám dùng sức đạp trên sàn chưa?”

“Dám, bất quá bác sĩ nói tôi không thể nóng vội, phải từ từ.”

“Bác sĩ nói đúng, anh phải nghe lời của ông ấy!”

Ngữ khí và vẻ mặt thật giống như một đứa bé đang nói chuyện, Hà Chấn Hiên nhìn cậu, chỉ cảm thấy cậu hoạt bát sáng sủa hơn rất nhiều so với hai lần gặp trước.

Đang chuẩn bị để nói điều gì đó, Lý Cẩm Thành đã mở cửa xe, nói: “Tôi tới rồi, Chấn Hiên, cám ơn, còn có, ngủ ngon.”

Môi cảm nhận được một cảm giác mềm nhẹ ấm áp, Hà Chấn Hiên ngơ ngác đặt tay lên môi, một lát sau, anh mới nhớ tới mà xoay người.

Lý Cẩm Thành mặc một chiếc áo sơ mi trắng, mang một cái túi màu đen, thân hình cao ngất, không bao lâu bóng lưng của cậu hoà vào màn đêm vô tận.

Đợi cho đến khi không còn nhìn thấy cậu, Hà Chấn Hiên mới quay đầu lại thấp giọng nói câu: “Về nhà.”

Giống như Lý Cẩm Thành suy đoán, ngoại trừ mối tình năm mười bảy tuổi, Hà Chấn Hiên chưa từng yêu đương với ai khác.

Về đến nhà không lâu, chú Thiệu rốt cục không thể nhịn được nữa hỏi một câu, nói: “Chấn Hiên, có phải có chuyện gì xảy ra hay không?”

Sau khi về nhà anh ngồi ở phòng khách thái độ khác thường ngày, tựa hồ là ngẩn người nhưng chỉ trong chốc lát, anh sẽ chạm vào má phải lộ ra ý cười không rõ.

Đợi cho chú Thiệu hỏi xong câu này, anh mới hậu tri hậu giác nhớ tới, đây là dấu hiệu đơn giản của tình yêu!

Lúc Hà Chấn Hiên ngẩng đầu thì thấy trước mặt chú Thiệu và ông nội đang nhìn mình chằm chằm.

“Chấn Hiên, thích như vậy sao?”

Hà Chấn Hiên cười nhẹ nhìn ông nội, cũng không nói lời nào.

“Nếu thích như vậy con nên sớm một chút cầu hôn với cậu ấy!”

Thấy Hà Tông Đồng run rẩy mở báo chí trong tay mình, Hà Chấn Hiên có chút chần chờ nói: “Có phải nhanh quá hay không?”

“Ngu ngốc! Cẩm Thành được yêu mến như vậy, đến lúc đó không may bị người khác đoạt đi làm sao bây giờ?”

Nghe ông nói như vậy, trong lòng Hà Chấn Hiên đột nhiên tràn ngập cảm giác nguy cơ.

Bất cứ người đi làm nào cũng sẽ khiếp sợ ngày thứ hai đầu tuần.

Lý Cẩm Thành cả một tuần bận rộn không dừng, cho đến khi chờ ngày vất vả hôm nay kết thúc, cậu lại nghe tiếng điện thoại di động reo vang.

Nhìn màn hình điện thoại, Lý Cẩm Thành mới phát hiện mình thế lại không có xoá số điện thoại di động của Liêu Trường Viễn.

Cậu không hận Liêu Trường Viễn, có đôi khi cậu thậm chí phải cảm ơn người này, bởi vì nếu không có Liêu Trường Viễn thì cho đến bây giờ cậu có thể không biết nguyên nhân cái chết của mẹ mình.

Hơn nữa đối với loại người như Liêu Trường Viễn, mình hận hắn chỉ sợ hắn biết lại cho rằng mình đối với hắn chưa quên được, bởi vậy cậu khinh thường chứ không hận.

Quăng điện thoại qua một bên, Lý Cẩm Thành chuyên tâm lái xe.

Khu vực quanh trường học đều có yêu cầu hạn chế tốc độ, Lý Cẩm Thành lái xe ra cửa trường, đang chuẩn bị quẹo phải, đột nhiên có người lao tới ngăn cản xe của cậu.

Cậu nhìn người nằm trên đầu xe của mình thì ra là Liêu Trường Viễn, Lý Cẩm Thành vô thức mím môi lại, mặt không chút thay đổi nhìn hắn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *