Tân Hôn – CHương 49 + Chương 50

☆ Chương 49: Xoắn xuýt

—-o0o—-

Ngày kế tiếp vẫn là cuối tuần, dựa theo lời hứa lúc trước, buổi sáng Lý Cẩm Thành đi đến nhà của Nhậm Vũ Sâm.

“Thầy Lý!”

Nhậm Vũ Sâm đã lên lớp hai nhưng nhóc hầu như không có gì thay đổi, thân hình nhỏ gầy, đôi mắt to tròn, nhìn thấy Lý Cẩm Thành đứng ở cửa, ánh mắt của nhóc như toả sáng. Lý Cẩm Thành khom lưng nâng cánh tay, đem nhóc toàn bộ ôm vào trong ngực, bé nhìn cậu nói: “Thầy đâu còn dạy em nữa, tại sao em vẫn còn gọi là thầy?”

“Vậy em nên gọi thầy là gì?”

 Nhâm Vũ Sâm biểu hiện nghi hoặc, Lý Cẩm Thành thật lòng suy nghĩ một chút, rồi cậu nói: “Xưng hô khác thật cũng không thích hợp, vẫn gọi là thầy được rồi!”

“Dạ!”

Đối thoại của hai người chủ yếu lại về thức ăn, lại liếc nhìn người bên cạnh một mực yên lặng chỉ quan sát bọn họ là Nhâm Vũ Kiều, Lý Cẩm Thành nói: “Cậu ngày hôm nay có rảnh không?”

“Một chút nữa tôi phải đi đến văn phòng thám tử.”

“Còn buổi chiều thì sao? Nếu như về kịp, cậu có thể cùng chúng tôi ăn cơm tối!”

Có thể là Lý Cẩm Thành biểu hiện quá nhiệt tình, Nhậm Vũ Kiều tỏ ra thật khó xử, dừng một chút, cậu ta mới nói: “Tôi cũng không biết…”

Nghĩ công việc tương đối quan trọng hơn, nên Lý Cẩm Thành cũng không muốn khó dễ cậu ta, xoay người ôm Nhậm Vũ Sâm, cậu mới nói: “Được rồi, sau khi xong công việc cậu gọi điện thoại cho tôi, tôi mang Vũ Sâm đi trước.”

Hà Chấn Hiên bình thường sẽ đem nguyên ngày cuối tuần ở bên cạnh Lý Cẩm Thành, khi cậu về đến nhà, anh đã chờ ở phòng khách.

Nhậm Vũ Sâm dường như hơi sợ anh, mới vừa nhìn thấy anh thì vô thức nắm tay Lý Cẩm Thành lui về phía sau.

“Anh không cười được một chút ah?”

Hà Chấn Hiên nghĩ thầm, anh có cười, chỉ là cười không nổi bật, bởi vậy nghe Lý Cẩm Thành nhỏ giọng oán giận, anh không khỏi lộ ra vẻ mặt có chút lúng túng.

“Vũ Sâm, nhóc không phải vẫn luôn muốn thấy chồng của thầy sao? Chính là anh ấy nha.”

“A?”

Trong nháy mắt ánh mắt của Nhâm Vũ Sâm tràn ngập sùng bái, chỉ là khi nhóc quay đầu lại phát hiện Hà Chấn Hiên đang cố nở nụ cười, nhóc lại bị dọa lần thứ hai nên thu hồi tầm mắt của mình.

Lý Cẩm Thành có chút bất đắc dĩ, vào lúc này chị Phương từ phòng bếp đi ra. Chị nhìn thấy Nhậm Vũ Sâm, chị nha một tiếng, rồi chị nói: “Tiểu bảo bối thật là đẹp!”

“Em là con trai! Chị không thể dùng đẹp đẽ hình dung em nha!”

Có thể là đối với chuyện nhóc thường thường bị nhận thành con gái, nên nhóc cảm thấy ghét cay ghét đắng, chị Phương vừa mới dứt lời, nhóc lập tức trịnh trọng kháng nghị. Nhưng lại không biết nhóc như vậy lại càng khả ái, Ngụy Xuân Phương thấy nhóc mở to hai mắt hướng về mình, chị chỉ cảm thấy nội tâm của mình mềm nhũn, chị luồn tay ôm lấy nhóc vào lòng, chị mới gật đầu liên tục, chị nói: “Vâng vâng vâng! Nhóc là nam tử hán đẹp trai nhất!”

“Hừ!”

Trên mặt vẻ mặt nhóc lại vênh váo lên, Lý Cẩm Thành nhìn mà bật cười lắc đầu.

“Nhóc biết anh sao?”

“Ừm, nhóc thích cô giáo dạy mỹ thuật, mà cô ấy muốn tìm một người giống như anh làm chồng, vì lẽ đó trước mắt nguyện vọng lớn nhất của nhóc chính là có thể biến thành như anh.”

“Vậy còn em thì sao?”

Thấy sự quan tâm của Hà Chấn Hiên có vẻ hơi kỳ quái, Lý Cẩm Thành quay đầu lại ý tứ sâu xa liếc anh một cái, cậu nói: “Rất hài lòng, lại rất thoả mãn.”

Đại khái lúc này mới ý thức tới mình vừa hỏi một vấn đề rất ngu xuẩn, Hà Chấn Hiên vẻ mặt lúng túng, nhưng nghe câu trả lời của Lý Cẩm Thành, khóe miệng của anh lại bắt đầu không tự chủ mà nở nụ cười.

Hai loại tâm tình hỗn tạp cùng nhau, để Lý Cẩm Thành cảm thấy có chút không đành lòng nhìn anh.

Trẻ nhỏ đối với người lớn tuổi có gương mặt hiền lành thì tự nhiên sẽ rất thân cận, để chị Phương cùng nhóc đi phòng khách chơi, Lý Cẩm Thành cùng Hà Chấn Hiên đi vào nhà bếp.

Hà Chấn Hiên đối với làm việc nhà vẫn một chữ cũng không biết, có điều phàm là rảnh rỗi, anh cũng đi theo phía sau Lý Cẩm Thành làm trợ thủ của cậu.

Lúc ăn cơm trưa, Ngụy Xuân Phương một mặt tiếc nuối, chị nói nếu biết Nhậm Vũ Sâm tới chơi, chị nên mua cho nhóc vài món đồ chơi.

Nhậm Vũ Sâm năm nay tám tuổi, là độ tuổi rất thích chơi đồ chơi, có điều Lý Cẩm Thành cố ý đùa nhóc, cậu nói: “Vũ Sâm đã là em bé lớn, không còn thích những đồ chơi đó có đúng hay không?”

Nhóc nhỏ được kích động, nghe Lý Cẩm Thành nói như vậy, nhóc lập tức ưỡn ngực nói: “Đúng! Em đã là em bé lớn! em bé nhỏ mới thích chơi đồ chơi!”

Vẻ mặt tự đắc cùng ánh mắt ngây thơ làm người lớn chung quanh lần thứ hai cười ra tiếng.

Nhậm Vũ Sâm quen ngủ trưa, sợ nhóc đối với hoàn cảnh chung quanh cảm thấy xa lạ nên Lý Cẩm Thành cùng nhóc ngủ.

Cậu kể về một số truyện thiếu nhi cho Nhậm Vũ Sâm, đợi được nhóc ngủ thì cơn buồn ngủ của Lý Cẩm Thành cũng tới.

Khi cậu Mơ mơ màng màng không biết lúc nào, thì cậu cảm giác được phía sau giường lún xuống, không bao lâu, cậu bị Hà Chấn Hiên ôm vào trong ngực.

Từ sau khi hai người hợp lại, phàm là lúc ở cùng nhau Hà Chấn Hiên trở nên rất thích dính cậu, nghĩ đến đó Lý Cẩm Thành không khỏi nhẹ nhàng mỉm cười.

Khi tỉnh lại, bên người một lớn một nhỏ cũng đã không ở trên giường. Lúc đi tới thư phòng, mới nhìn thấy hai người đang ngồi ở trên thảm trải sàn chế tác máy bay mô hình.

Nhậm Vũ Sâm biểu hiện chăm chú, Hà Chấn Hiên tình cờ chỉ đạo nhóc vài câu, cầm trong tay mô hình linh kiện đưa tới, trên mặt có chút cẩn thận.

Bầu không khí mười phần ấm áp, Lý Cẩm Thành đứng bên cạnh nhìn một lúc, trong lòng không khỏi có chút tiếc nuối, muốn chính mình cũng có thể vì Chấn Hiên sinh đứa bé là tốt rồi.

Quỳ ở trên thảm trải sàn, đem cằm của cậu đặt trên bả vai của Hà Chấn Hiên, Lý Cẩm Thành nói: “Anh mua lúc nào vậy?”

“Anh vừa gọi trợ lý đưa tới.”

Lý Cẩm Thành đáp lại, vừa nhìn về phía Nhậm Vũ Sâm, cậu nói: “Nhóc chơi có vui không?”

“Dạ vui!”

“Ba người chúng ta cùng chế tác mô hình này, Nhóc sẽ đem nó về bày ở nhà có được hay không?”

“Dạ được!”

Hà Chấn Hiên dường như đối với chế tác mô hình rất có kinh nghiệm, nhưng ngay cả như vậy, lúc ăn cơm tối, mô hình vẫn chỉ hoàn thành không tới một phần ba.

Thấy Nhậm Vũ Sâm rầu rĩ không vui, Lý Cẩm Thành đưa tay xoa xoa tóc của nhóc, cậu nói: “Cuối tuần sau thầy đi đón em chúng ta sẽ cùng nhau tiếp tục chế tác máy bay mô hình có được hay không?”

Nghe được cậu nói như vậy, Nhậm Vũ Sâm rốt cục mới khôi phục một chút tinh thần, nhóc nói: “Thầy Lý, cuối tuần sau em gọi điện thoại cho thầy!”

“Được! Em cứ gọi điện thoại cho thầy, thầy ngay lập tức sẽ đi đón em.”

“Dạ!”

“Em nói cảm ơn thầy Lý chưa?”

Nghe Nhậm Vũ Kiều đang thay nhóc thắt dây an toàn nhỏ giọng nhắc nhở, Nhậm Vũ Sâm lập tức nói cảm ơn cùng Lý Cẩm Thành, nói xong nhóc nằm nhoài trên cửa sổ xe, cùng Hà Chấn Hiên cách đó không xa phất tay, nhóc nói: “Cảm ơn Anh! Chồng của thầy Lý!”

Xưng hô của nhóc làm cho Lý Cẩm Thành cùng Hà Chấn Hiên không nhịn được cười, lại liếc nhìn Nhậm Vũ Kiều ngồi bên cạnh, Lý Cẩm Thành cúi người, cậu hỏi: “Cậu ăn cơm chưa?”

“Ăn rồi.”

“Tốt lắm, trên đường cẩn thận, Vũ Sâm, tạm biệt!”

“Thầy Lý tạm biệt!”

Nhậm Vũ Sâm được đón về trong tâm trạng rất vui sướng, khi Lý Cẩm Thành quay đầu lại, mới phát hiện Hà Chấn Hiên nhìn chằm chằm xe thể thao của Nhậm Vũ Kiều đờ ra.

“Anh đang suy nghĩ gì?”

“Cậu ta dung mạo rất soái.”

Lời nói như vậy Hà Chấn Hiên đã từng nói hai lần, lại nghĩ đến anh vẫn đứng ở chỗ này cũng không đi qua, Lý Cẩm Thành từ từ cũng hiểu, dùng vai đẩy Hà Chấn Hiên một cái cậu mới nói: “Làm sao? Anh sợ em thay lòng đổi dạ? Hay anh đối với mình không có lòng tin?”

Lý Cẩm Thành vốn đang nói đùa, thấy Hà Chấn Hiên không nói lời nào, cậu cũng có chút yên lặng, dừng một chút, cậu mới xoay người nói: “Trong mắt anh người tình sẽ biến thành Tây Thi, anh cho rằng em có mị lực rất lớn để cho người khác vừa nhìn thấy em liền thích em sao?”

Hà Chấn Hiên trước đây đã gặp Nhậm Vũ Kiều mấy lần, anh có trực giác, luôn cảm thấy Nhậm Vũ Kiều đối với Lý Cẩm Thành có chút khác lạ, anh nói: “Nếu như cậu ta thích em thì sao?”

Lý Cẩm Thành có chút kỳ quái quay đầu lại liếc anh một cái, thấy anh bất động, cậu xoay người kéo vai Hà Chấn Hiên lôi anh đi về phía trước sau đó làm ra một bộ dạng đau xót tiếc hận, cậu nói: “Vì để cho anh yên tâm, đến lúc đó em sẽ cùng cậu ta cả đời không qua lại với nhau!”

Vẫn là ngữ khí đùa giỡn, nhưng Hà Chấn Hiên biết cậu nói được là làm được, tin như thế, nên anh cũng cảm thấy hơi yên tâm.

—-

Từ khi đem Tống Uyển Như ra khỏi bệnh viện tâm thần, ngoại trừ điện thoại tin nhắn, lúc rảnh rỗi, Lý Diệu Tổ đều sẽ tới trường học thăm Lý Cẩm Thành. Lúc nào ông ta cũng sẽ đưa cho cậu một túi thức ăn vặt mua trong siêu thị, tuy rằng không mắc nhưng Lý Cẩm Thành biết ông đã dốc lòng vì mình, nên mỗi lần nghĩ tới chỗ này, cậu đều không đành lòng ném đi những thứ đó. Chị Phương đã từng đối với những món này xuất hiện ở trong tủ lạnh biểu thị nghi hoặc, sau đó nghe Lý Cẩm Thành giải thích, chị thở dài một hơi, chỉ nói một câu dù sao cũng là người một nhà.

Lý Diệu Tổ đã hoàn toàn thay đổi, hiền lành ôn hòa, bởi vậy Lý Cẩm Thành tình cờ cũng sẽ cùng ông ở trường học ăn một bữa cơm. Cậu biết ông bây giờ cuộc sống rất khổ cực, Lý Cẩm Thành còn từng ở trong túi tiền của ông lén lút nhét qua một tờ chi phiếu. Đối với tấm chi phiếu này, Lý Diệu Tổ bất luận làm sao cũng không chịu nhận, còn nói ông ấy không phải là bởi vì nguyên nhân này mới đến trường học thăm cậu, sau đó mãi đến tận Lý Cẩm Thành uy hiếp ông, cậu nói nếu ông không nhận, cậu cũng sẽ không cùng ông gặp mặt, ông mới cố hết sức nhận lấy. Nhưng lúc xoay người, Lý Cẩm Thành nhìn thấy ông ta đột nhiên rơi nước mắt. Cậu không biết người đã có tuổi có phải là sẽ trở nên rất dễ dàng thương cảm, nhưng khi Lý Diệu Tổ vội vàng rời đi, khi đó bóng lưng của ông ấy nhìn qua lại lòm khòm một chút.

Lý Cẩm Thành đối với ông ta đã không còn quá cảm động, bọn họ có thể ôn hòa nhã nhặn tán gẫu ăn cơm, nhưng mỗi lần nhìn thấy Lý Diệu Tổ cậu vẫn không tự chủ nhớ đến người mẹ đã mất của cậu, vì lẽ đó một thời gian dài, cậu trước sau trong lòng luôn có một trạng thái xoắn xuýt.

Lúc về đến nhà, Hà Chấn Hiên vẫn chưa về, chị Phương đang ở nhà bếp làm cơm. Tuy rằng Lý Cẩm Thành rất thích vì chấn Hiên làm chút thức ăn, nhưng từ khi chị Phương đến, cuộc sống của cậu dường như trở nên càng thêm ung dung thích ý.

Lý Cẩm Thành gọi điện thoại cho Hà Chấn Hiên, biết anh rất mau sẽ về nhà, thêm vào nhà bếp đã không cần cậu hỗ trợ gì, Lý Cẩm Thành chỉ là ngồi ở phòng khách dùng ipad lướt website.

Tin tức về sự việc Liêu Trường Viễn hôn mê tám tháng tỉnh lại đã được đăng trên mạng, có điều lần này hắn quyết tâm cùng với việc trọng sinh, nên hắn ở thế giới giải trí lăn lộn cũng thật vui vẻ sung sướng.

Lý Cẩm Thành cầm ipad đờ ra, cậu liền nhận được điện thoại của Nhậm Vũ Kiều, cậu ta nói: “Lý Cẩm Thành, Vũ Sâm có gọi điện thoại cho anh không? Nó có ở chỗ của cậu không?”

Nhậm Vũ Kiều ngữ khí có chút gấp gáp, Lý Cẩm Thành vô ý thức ngồi thẳng, cậu nói: “Xảy ra chuyện gì?”

“Xe của chú Trương nửa đường bị cán đinh, khi chú ấy đến trường học thì Vũ Sâm đã không ở nơi đó.”

“Đã gọi điện thoại cho nhóc chưa?”

“Điện thoại không gọi được.”

Nói tới đây, Nhâm Vũ Kiều dường như đã dùng hết sức lực toàn thân.

☆ Chương 50: Một sự hiểu lầm.

—-o0o—-

“Cậu đừng vội, tôi lập tức đi tìm bé, chúng ta cùng đi tìm Vũ Sâm.”

Cậu thay giày tắt đèn, Lý Cẩm Thành lại hướng về hướng nhà bếp, cậu lớn tiếng nói: “Chị Phương, em có việc ra ngoài một chút!”

“A?”

Ngụy Xuân Phương từ phòng bếp đi ra, Lý Cẩm Thành đã không còn thấy ở trong phòng.

Lúc Lý Cẩm Thành nhìn thấy Nhậm Vũ Kiều, thì cậu ta đang ngồi ở trong xe hút thuốc, trên vẻ mặt có chút thâm trầm. Vẻ mặt cậu ta xem vẫn bình tĩnh chỉ là Lý Cẩm Thành hiểu rõ cậu ta, khi sự tình càng nghiêm trọng, cậu ta sẽ biểu hiện càng thêm bình tĩnh, mặc dù lúc này cậu ta đã tâm loạn như ma.

Mở cửa xe ngồi vào Lý Cẩm Thành nói: “Chúng ta đi trường học nhìn trước?”

“Được.”

Lý Cẩm Thành kỳ thực rất hi vọng Nhậm Vũ Sâm chỉ là do chú Trương không cẩn thận bỏ qua, nhóc vẫn chờ ở nơi đó, nhưng đến khi cậu cùng Nhậm Vũ Kiều tới trường học, mới phát hiện nơi đó cửa lớn đóng chặt, bên trong không có bất kỳ ai.

Lòng của hai người cùng chìm xuống, sau khi lên xe Lý Cẩm Thành nói: “Cậu bình thường buổi tối thường dẫn Vũ Sâm đi nơi nào? Chúng ta trước tiên đi nơi đó tìm xem được không?”

“Sân chơi, còn có chúng tôi thường đến một cửa hàng đồ ngọt gần nhà.”

“Vậy thì đi chỗ cửa hàng đồ ngọt.”

“Được.”

Dọc theo con đường Nhậm Vũ Kiều không nói lời nào, Lý Cẩm Thành liếc cậu ta một cái, lại chần chờ rất lâu, cậu mới nói: “Vũ Kiều… Cậu gần đây có đắc tội người nào không?”

Theo dõi việc riêng của người khác dù sao rất dễ dàng đắc tội đến người ta, hơn nữa Lý Cẩm Thành hiểu rõ công việc thám tử của Tống Hòa Kiều điều tra hầu như là những người có quyền thế ở Hồng Kông.

Nhậm Vũ Kiều có lẽ không nghĩ tới cậu sẽ hỏi như vậy, quay đầu lại liếc mắt nhìn cậu, cậu ta mới nói: “Sự việc bị điều tra ra được đều là bọn họ đã từng làm, ý nghĩa tồn tại của văn phòng thám tử là ở điểm này… Ngoài ra, chúng tôi bình thường đều biết bảo vệ hành tung của mình, trước đây cũng không có ai bị gặp tình huống như thế này…”

Có điều mọi việc có thể ngoài dự liệu, có lẽ là cân nhắc đến điểm này, Nhậm Vũ Kiều dùng sức nắm chặt tay lái.

Nhậm Vũ Kiều vốn đã rất lo lắng cho Nhậm Vũ Sâm, lại nghĩ đến cậu vừa nói ra một câu thật không có hợp lý, Lý Cẩm Thành cũng không khỏi có chút hối hận.

Nhân viên cửa hàng đồ ngọt hiển nhiên biết Nhậm Vũ Kiều, nhìn thấy cậu đi vào, hai cô bé nữ sinh xinh đẹp lập tức đón tiếp, chỉ là nghe được câu hỏi của Nhậm Vũ Kiều, các cô dồn dập lắc đầu, nói Vũ Sâm chưa có tới nơi này, còn nói: “Hơn nữa nhóc còn quá nhỏ, có thể đi một mình tới đây sao?”

Đến nơi đây cũng chỉ là ôm ấp tâm lý có thể gặp may mắn của Lý Cẩm Thành và Nhậm Vũ Kiều, thấy hai người vẻ mặt trở nên âm u, hai cô bé nhân viên cửa hàng ý thức được mình nói sai vội vàng xin lỗi.

“Không có chuyện gì.”

Lý Cẩm Thành lắc đầu, cậu cùng Nhâm Vũ Kiều cùng đi ra khỏi cửa hàng đồ ngọt.

Cửa hàng đồ ngọt nằm trong chuỗi công ty bách hóa, chung quanh tiếng người huyên náo, thấy Nhậm Vũ Kiều đi về phía trước, Lý Cẩm Thành không khỏi tăng nhanh bước chân kéo cậu ta lại, Lý Cẩm Thành nói: “Hiện tại còn chưa tới thời gian có thể báo cảnh sát, như vậy đi, cậu tìm Tống Kiều Hòa, tôi về nhà tìm Chấn Hiên… Chúng tôi sẽ cùng giúp cậu nghĩ biện pháp, tận lực sớm một chút tìm được Vũ Sâm…”

“Được…”

Thấy Lý Cẩm Thành vẫn nhìn mình chằm chằm, Nhậm Vũ Kiều lắc đầu, cậu ta nói: “Xin lỗi, tôi hiện tại thật không thể nào tập trung được tinh thần…”

“Bất luận người nào gặp phải chuyện như thế này cũng sẽ như vậy, có điều Vũ Kiều, Vũ Sâm vẫn là một đứa bé, cậu lại là anh của bé, hiện tại cậu nên bình tỉnh lại…”

Đang khi nói chuyện, điện thoại của hai người gần như cùng lúc đó vang lên.

Thấy là Hà Chấn Hiên gọi điện thoại tới, Lý Cẩm Thành vội vã nhận điện thoại.

“Cẩm Thành, xảy ra chuyện gì? Hiện tại em đang ở nơi nào?”

Hà Chấn Hiên ngữ khí có chút gấp gáp, nghĩ đến lúc nãy cậu không giải thích rõ ràng cho chị Phương chỉ vội vã chạy đi, Lý Cẩm Thành cũng không khỏi có chút hổ thẹn.

“Vũ sâm bị mất tích rồi, em hiện tại đang cùng Vũ Kiều đi tìm nhóc…”

“Chuyện từ khi nào?”

“Không lâu sau khi cậu nhóc tan học…”

“Em có cần anh tới đó tìm giúp không? Chúng ta có thể cùng nghĩ biện pháp.”

Lý Cẩm Thành còn muốn nói em về nhà thương lượng với anh thích hợp hơn, thì Nhậm Vũ Kiều đã nói chuyện điện thoại xong, nhưng vào lúc này nắm lấy bờ vai của cậu, cậu ta nói: “Cẩm Thành, Vũ Sâm được người ta đưa đến đồn cảnh sát…”

“Thật sao?!”

Thấy Nhậm Vũ Kiều gật đầu, Lý Cẩm Thành vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ nói câu: “Quá tốt rồi!”

Cậu giải thích vài câu cùng Hà Chấn Hiên ở đầu bên kia điện thoại, Lý Cẩm Thành lại cùng Nhậm Vũ Kiều chạy đến đồn cảnh sát.

Hà Chấn Hiên ngơ ngác nhìn điện thoại di động của mình, trong lòng không biết là cảm thụ gì. Anh biết chuyện này đột nhiên xảy ra, nhưng là vừa nghĩ tới bên cạnh Lý Cẩm Thành là Nhậm Vũ Kiều, người đối với cậu ôm ấp một loại tâm tư khác, anh liền cảm thấy có chút bực mình. Trong lòng Hà Chấn Hiên loạn tùng phèo, lại nghĩ tới Nhâm Vũ Sâm mới vừa tìm được, anh chỉ cảm giác phẩm cách của mình thấp kém, đến lúc này mà anh vẫn còn có tâm tư chấp những việc nhỏ nhặt này.

—-

Buổi tối trong đồn cảnh sát không bao nhiêu người, khi Lý Cẩm Thành cùng Nhậm Vũ Kiều đến nơi, thì nhìn thấy một thân thể nhỏ nhắn ngồi trên ghế. Nhậm Vũ Sâm, đeo tui sách, trước mặt là một hộp sữa đã mở ra.

Nhìn thấy Nhậm Vũ Kiều, nhóc cũng không nhúc nhích, chỉ là ngồi ở chỗ đó bắt đầu lên tiếng khóc lớn.

Lý Cẩm Thành nhìn Nhậm Vũ Kiều nhanh bước chân đi tới, đem Nhậm Vũ Sâm ôm vào trong ngực, cậu ta chỉ vỗ nhẹ bờ vai của nhóc rôi nói: “Ngoan, không sao rồi, đừng sợ, anh hai ở đây, không khóc.”

“Dạ!”

Tuy rằng đáp một tiếng, thế nhưng tiếng khóc của Nhậm Vũ Sâm không có xu thế giảm bớt chút nào.

Cảnh sát không biết thân thế của hai người, nhìn thấy bọn họ như vậy, chỉ cảm thấy tình cảm của hai người rất tốt, nhưng Lý Cẩm Thành thì nội tâm chua xót.

Mãi mới chờ đến lúc Vũ Sâm khóc xong, Lý Cẩm Thành mới ôm nhóc vào lòng, để Nhâm Vũ Kiều thuận tiện làm thủ tục.

“Vị này là Cô Trương, là cô đem em của cậu đưa đến đồn cảnh sát của chúng tôi.”

Cô Trương xem ra khoản bốn mươi tuổi, tướng mạo dịu dàng đoan trang, nhưng ngoài dự đoán của mọi người tính cách của cô hoạt bát, đồng thời vô cùng lanh lợi, cô nói: “Tôi đang xem một đôi giày cao gót đang trưng bày. Tôi không có phát hiện nhóc, tôi đứng ở nơi đó nhìn một lúc, bé mới chạy tới kéo tay tôi gọi mẹ, nói thật, tôi còn chưa kết hôn, nhưng em của cậu… thực sự quá đáng yêu, tôi thấy bé mang điện thoại di động, còn nói chưa ăn cơm tối, vì lẽ đó liền tự chủ trương dẫn bé đi ăn chút gì, lại mua chút đồ chơi…”

Nói tới chỗ này, Cô Trương cũng có vẻ vô cùng có lỗi, cô còn nói: “Sau đó bé nói bé muốn về nhà, tôi phát hiện điện thoại di động của nhóc không gọi được, vừa lúc… Điện thoại di động của tôi cũng không cẩn thận bị người đánh cắp… Vì lẽ đó chỉ có thể đem nhóc đưa tới đây… Việc này, thật sự rất xin lỗi, ba mẹ tôi cũng thường nói tôi thiếu suy nghĩ… Đúng rồi, mẹ của bé đâu rồi? Chúng tôi có tướng mạo rất giống sao?”

“Bà ấy mấy năm trước đã qua đời.”

Nhậm Vũ Kiều câu này vừa mới dứt lời, chung quanh trở nên rất yên tĩnh, lại qua một hồi lâu, Cô Trương mới vội vàng áy náy, cô nói: “Xin lỗi… Tôi không nghĩ tới…”

“Việc này đâu thể trách cô.”

Điền xong mẫu đơn Nhậm Vũ Kiều đứng dậy, cậu chân thành nói lời cám ơn cùng cô.

Có lẽ là cảm thấy Nhậm Vũ Sâm quá đáng thương, Cô Trương để lại số điện thoại di động của mình cho nhóc, còn nói nhóc khi nào rảnh rỗi thì gọi điện thoại cho cô.

“Em thật sự có năng lực! Không chỉ làm cho người khác mua cho thức ăn cho còn tiện thể mua cho em nhiều món đồ chơi như vậy!”

Lúc nói chuyện, Lý Cẩm Thành lắc lắc trong tay mình hai cái túi lớn.

Lúc này Nhậm Vũ Sâm đã quên đi sự khủng hoảng hồi nãy, nghe Lý Cẩm Thành nói như vậy, nhóc che miệng cười.

“Có điều Vũ Sâm, lần sau không được lại làm chuyện như vậy… em nói cho thầy biết, em vừa nãy là rất sợ phải không?”

“Dạ sợ…”

“Nhưng anh hai của em so với em càng sợ, Vũ Sâm, ngày đó em nói em đã là em bé lớn có đúng hay không?”

“Dạ Đúng!”

“Vì lẽ đó sau này không được để anh hai lo lắng có được hay không?”

“Dạ được…”

Thấy nhóc nhìn về phía Nhậm Vũ Kiều ánh mắt tràn ngập lo lắng, Lý Cẩm Thành lại ôm nhóc cậu nói: “Nhóc xin lỗi anh hai đi, cậu ấy sẽ rất nhanh tha thứ cho em!”

“Anh hai, xin lỗi…”

“Không có chuyện gì.”

Nói xong câu này, Nhậm Vũ Kiều lại xoa xoa tóc của nhóc, cho đến giờ phút này, cậu ta mới hoàn toàn yên tâm.

Khi về đến dưới hầm nhà để xe của Nhậm Vũ Kiều, Hà Chấn Hiên đã chờ ở nơi đó Lý Cẩm Thành đem Nhậm Vũ Sâm đã ngủ say trong lòng giao cho Nhậm Vũ Kiều, cậu còn nói: “Cho là cậu không thích có người lạ trong nhà, nhưng hiện tại Vũ Sâm còn nhỏ, cậu bình thường lại bận bịu như thế… Vì lẽ đó tôi vẫn là kiến nghị cậu tìm một người bảo mẫu kỹ tính chắm sóc cho nhóc.”

“Được.”

“Tối về đừng quên ăn cơm.”

Nhậm Vũ Kiều gật đầu, đợi khi Lý Cẩm Thành xoay người, cậu ta gọi lại Lý Cẩm Thành.

“Còn có việc?”

“Chuyện ngày hôm nay… Cảm ơn anh.”

Trên vẻ mặt Nhậm Vũ Kiều có chút kỳ quái, chỉ là nhớ đến ngày hôm nay cậu ta suýt chút nữa làm mất em của mình, Lý Cẩm Thành lại thoải mái, nói câu không có chuyện gì, cậu nhanh lên một chút mang Vũ Sâm lên lầu. Xong rồi Lý Cẩm Thành đến mở cửa xe của Hà Chấn Hiên.

“Anh ăn cơm chưa?”

“Chờ em cùng ăn.”

Thấy anh vẻ mặt như thường, Lý Cẩm Thành không khỏi ai một tiếng, còn nói: “Anh hôm trước còn nghĩ như vậy, em đã nói em…”

“Bây giờ anh có thể hiểu rõ cảm thụ của em.”

Trong khi nói chuyện, anh khởi động ô tô, kế đó nắm lấy tay của Lý Cẩm Thành, anh mới hỏi: “Vũ Sâm thế nào rồi?”

“Không có chuyện gì, nói đến, chuyện này căn bản là một vụ hiểu lầm thôi.”

Đem đầu đuôi sự tình kể cho Hà Chấn Hiên, Hà Chấn Hiên cũng cười, anh còn nói: “Cô gái họ Trương kia cũng thật thú vị.”

“Ừm, chính là…”

Trong buồng xe rất ấm áp, lại vừa quá mệt mỏi, bởi vậy lên xe sau không bao lâu Lý Cẩm Thành cảm thấy rất buồn ngủ. Từ khi cậu bị thương cho đến khi khỏi hẳn, cậu trở nên rất dễ dàng mệt mỏi và dễ ngủ, nhớ lại là vì anh mà cậu trở nên như vậy, Hà Chấn Hiên cũng không muốn nghĩ tới vẻ mặt có chút kỳ quái của Nhậm Vũ Kiều lúc nãy.

Lý Cẩm Thành là của anh, anh rất tin tưởng trong lòng của Lý Cẩm Thành cũng chỉ có mình anh.

—-

Đã là tháng mười một, Học kỳ thực tập của Nhậm Vũ Kiều sắp bắt đầu, bởi vậy thời gian cậu ta đến trường học cũng càng ít.

Do đó bây giờ Lý Cẩm Thành ăn cơm trưa chỉ một mình. Hôm nay cậu vừa đi vào căng tin bỗng nhiên bị người vỗ nhẹ bờ vai của mình.

Lý Cẩm Thành xoay người, đứng trước mặt là một cô gái xem ra chỉ hai mươi hai hay hai mươi ba tuổi làn da trắng nõn, khuôn mặt thanh tú, cười lên làm cho người ta có cảm giác rất long lanh.

“Cô là?”

“Tô Tố.”

“Tôi không quen biết cô.”

“Em biết anh, anh tên là Lý Cẩm Thành có đúng hay không?”

“Ừm…”

Trong trường học không thiếu nữ sinh nhiệt tình lớn gan, thông thường chỉ cần xem liếc mắt, các cô liền sẽ chủ động theo đuổi. Lý Cẩm Thành trước đây đã gặp mấy lần tình huống như vậy, tuy rằng đại đa các cô chỉ là muốn thông qua cậu để biết về Nhậm Vũ Kiều.

Lý Cẩm Thành nghĩ đến như thế, cậu nhìn Tô Tố trước mặt đang nhìn chằm chằm vào mình, cậu nói: “Cô thích Nhậm Vũ Kiều phải không?”

“Không phải.”

Ánh mắt của cô trong sáng vô tư, Lý Cẩm Thành bị cô nhìn có chút không chịu được, chỉ lộ ra bản thân đã có gia đình, cậu nói: “Xin lỗi, tôi đã kết hôn.”

Tô Tố cười có chút thất thố, chờ cô cười xong, cô mới ngẩng đầu nói: “Lý Cẩm Thành, anh thật sự rất thú vị, còn có, em chỉ là thường xuyên nhìn thấy anh ăn cơm một mình, nên chỉ muốn hỏi anh, em có thể cùng ngồi ăn cơm với anh được không thôi.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *